Nhạc nềnEntangle

Án Mạng Trên Sóng Truyền Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xe cảnh sát từ đằng xa vọng lại, xé toạc màn mưa ẩm ướt đang bao phủ khắp các ngõ hẻm nghèo của Quận 8. Trần Văn Đạt lết những bước chân rệu rã ra khỏi sảnh Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình. Cơn gió lạnh buốt từ sông Sài Gòn thổi thốc vào mặt, nhưng không làm dịu đi cái nóng hầm hập đang bốc lên từ vết mổ hình chữ T sau gáy. Mỗi bước đi của anh nặng trĩu như đeo chì. Đùi phải anh hơi khựng lại, một phản xạ co rút cơ học nhẹ do di chứng của con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 để lại sau ca chiếm hữu đầu tiên.


Đạt kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm full-face xuống sát cằm. Anh nhắm chặt mắt trái. Một vệt đỏ ngầu vằn tia máu trong mắt trái đang nhói lên từng cơn đau rát dữ dội. Đó là hậu quả của chiếc kính áp tròng phân cực sinh học—thiết bị giám sát siêu mỏng mà anh phát hiện ra giác mạc mình đang phải gánh chịu. Kẻ thù đang nhìn thế giới qua con mắt đó. Để lách qua mạng lưới giám sát thời gian thực của Phan Thanh Nghị, Đạt buộc phải nhắm nghiền mắt trái, chỉ dùng con mắt phải ti hí để nhìn đường. Bóng tối nửa vời khiến anh mất thăng bằng, suýt ngã quỵ xuống vũng nước bẩn loang lổ dầu xe trên mặt đường lộ.


Anh dắt chiếc xe máy cũ không biển số lầm lũi đi vào con hẻm nhỏ dẫn về khu chung cư lao động nghèo. Cơn đói cồn cào và sự suy kiệt năng lượng vỏ não khiến đầu óc anh quay cuồng. Trước mắt anh, quán hủ tiếu gõ đầu hẻm của chị Ba bánh mì hiện ra dưới mái bạt nilon màu xanh đang rung lên bần bật dưới sức nặng của nước mưa. Mùi nước lèo thơm phức từ xương ống ninh nhừ tỏa ra, trộn lẫn với mùi khói than tổ ong nồng nặc. Đó là chút hơi ấm nhân tính hiếm hoi giữa lòng đô thị Khánh Bình lạnh lùng này.


"Ủa, chú Đạt đi đâu về sớm dữ thần vậy? Mưa gió thế này mà không mặc áo mưa kỹ vô, người run cầm cập rồi kìa!"


Chị Ba bánh mì vừa thoăn thoắt xẻ ổ bánh mì cho khách, vừa ngước mắt nhìn Đạt bằng ánh mắt ái ngại. Gương mặt chị phúc hậu, lấm tấm mồ hôi dù trời đang lạnh. Chị Ba vốn là hàng xóm tốt bụng, thỉnh thoảng vẫn sang trông nom Mai Lan giúp anh khi anh phải đi trực đêm.


Đạt khẽ gật đầu, giọng khản đặc không ra hơi: "Dạ, em mới ở bệnh viện về. Chị cho em một tô hủ tiếu nhiều nước lèo nha chị."


Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa thấp ở góc khuất nhất của quán, nơi bóng tối của bức tường gạch cũ che khuất nửa khuôn mặt hốc hác của anh. Đạt không tháo mũ bảo hiểm ra ngay, anh chỉ kéo kính chắn gió lên một chút để tiện ăn uống, mắt trái vẫn nhắm chặt dưới lớp kính đen phân cực. Anh đưa tay phải lên, khẽ chạm vào chiếc vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay—mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với thực tại khi ký ức bị xé nát. Nhịp tim của anh dần ổn định lại khi nghĩ đến Mai Lan. Ít nhất, khoản tiền năm trăm triệu đồng đóng cho Lê Thị Hạnh sáng nay đã giúp cô được ghép tim nhân tạo tạm thời. Cô đang sống. Đó là tất cả những gì anh cần.


Nhưng niềm yên bình ngắn ngủi đó lập tức bị dập tắt.


Phía trên góc quán, chiếc tivi CRT cũ kỹ của chị Ba bánh mì đang phát bản tin thời sự sáng. Tiếng rè rè của loa đài mất sóng trộn lẫn với tiếng mưa rơi dồn dập trên mái tôn tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, u uất. Đột ngột, màn hình chuyển sang màu đỏ chớp nháy liên tục cùng dòng chữ khẩn cấp: "BẢN TIN NÓNG: VỤ ÁM SÁT CHÍNH TRỊ CHẤN ĐỘNG KHÁNH BÌNH."


Đạt ngẩng đầu lên. Trực giác của một võ sĩ đấu trường ngầm khiến sống lưng anh lạnh toát.


"Theo thông tin mới nhất từ Đội Cảnh sát Hình sự Quận 8, vào lúc hai giờ mười lăm phút sáng nay, nhà báo điều tra Trần Thế đã bị sát hại dã man tại Biệt thự của nhà báo Trần Thế nằm sâu trong khu biệt thự biệt lập Quận 2," giọng nữ phát thanh viên đanh thép vang lên. "Khám nghiệm pháp y ban đầu cho thấy nạn nhân bị sát hại bằng súng bắn tỉa tầm xa, sau đó bị bẻ gãy khớp cổ bằng một kỹ thuật khóa siết vô cùng điêu luyện, không để lại bất kỳ dấu vết kháng cự thông thường nào tại hiện trường."


Màn hình tivi hiển thị hình ảnh ngôi biệt thự u tối được bao quanh bởi các dải băng phong tỏa màu vàng của cảnh sát. Tiếp theo đó là sơ đồ mô phỏng vết thương trên vùng cổ của nạn nhân.


"Xoảng!"


Chiếc đũa tre trên tay Đạt rơi tuột xuống nền đất ẩm ướt. Toàn bộ máu trong người anh dường như đông cứng lại.


Đòn bẻ khớp cổ ngược hướng giải phẫu học đó... Lực vặn xoắn 180 độ từ phía sau gáy, dùng cùi chỏ khóa chặt khớp bả vai trái để triệt tiêu lực phản kháng của mục tiêu...


"Chiêu thức Triệt Quyền Kích..." Đạt lẩm bẩm, hai môi run rẩy phát ra những âm thanh không rõ nghĩa.


Đó không phải là một kỹ thuật võ thuật thông thường có thể học được ở các võ đường phong trào. Đó là sát chiêu độc quyền của Hiệp hội Võ thuật Ngầm Khánh Bình—một kỹ thuật khóa siết cận chiến cực hiểm mà anh đã học được từ đối thủ cũ Nguyễn Kim thời còn thi đấu đỉnh cao ở đấu trường ngầm. Trên thế giới này, số người có thể thực hiện đòn thế này với độ chuẩn xác cơ học hoàn hảo như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và Đạt là kẻ giỏi nhất trong số đó.


Một cơn nhức mỏi dữ dội đột ngột bùng lên ở cổ tay trái và bả vai trái của Đạt. Anh đưa bàn tay phải run rẩy bóp chặt lấy khớp cổ tay trái. Cảm giác đau cơ học này... Đó chính là lực phản hồi sinh học khi bẻ gãy một cấu trúc xương cứng. Cơ bắp của anh đang tái hiện lại ký ức vận động một cách vô thức.


Đêm qua, từ 12 giờ đêm đến 4 giờ sáng, trong khoảng thời gian trống rỗng hoàn toàn của ký ức, cơ thể anh đã được điều khiển để di chuyển đến ngôi biệt thự Quận 2 đó. Anh đã dùng chính đôi bàn tay này, chính kỹ thuật Triệt Quyền Kích sở trường này để tước đoạt mạng sống của nhà báo Trần Thế.


"Oẹ..."


Một cơn buồn nôn dữ dội dâng trào từ dạ dày lên tận cuống họng. Đạt không thể kìm nén được nữa. Anh lao ra khỏi quán hủ tiếu gõ, gục người xuống miệng cống rỉ sét bên lề đường mưa mà nôn mửa điên cuồng. Anh nôn ra toàn nước vàng, dịch vị đắng ngắt trộn lẫn với nước mưa lạnh buốt. Sự sụp đổ đạo đức tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực anh.


Anh là một võ sĩ, anh từng đấu đài ngầm vì sinh tồn, nhưng anh chưa bao giờ giết một người vô tội. Vậy mà giờ đây, kẻ thuê xác bí ẩn—Phan Thanh Nghị và tập đoàn đứng sau—đang biến anh thành một cỗ máy ám sát tàn nhẫn, một công cụ gánh tội thay hoàn hảo trong bóng tối.


"Chú Đạt! Chú có sao không chú Đạt? Trời ơi, người ngợm gì mà nóng như lửa thế này, sốt cao rồi!"


Chị Ba bánh mì hốt hoảng chạy ra, tay cầm theo một ly nước ấm. Chị nhìn thấy khóe miệng Đạt rỉ ra một vệt máu tươi do anh tự cắn chặt môi để kìm nén cơn đau đầu đang bùng nổ. Ánh mắt chị đầy vẻ lo lắng, dường như muốn gọi xe cấp cứu.


"Em... em không sao chị Ba... chỉ bị cảm lạnh thôi..." Đạt gạt tay chị Ba ra, giọng nói thều thào như tiếng gió rít qua khe cửa. Anh đón lấy ly nước ấm, uống vội một ngụm để rửa trôi vị đắng ngắt trong cổ họng.


Anh lết cơ thể rệu rã trở về căn hộ chung cư cũ của mình, khóa chặt ba lớp cửa sắt. Đạt ngồi sụp xuống nền nhà lạnh ngắt, lưng tựa vào cánh cửa gỗ mục nát. Anh đưa tay lên sờ vào vết mổ sau gáy. Con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 đang nhấp nháy một tín hiệu màu xanh lục mờ nhạt dưới lớp da đầu, phát ra dải sóng ngắn standby tần số 432Hz.


Anh nhớ lại hai chiếc vỏ đạn đồng cỡ 9mm dính máu khô mà anh nhặt được trong kẽ giày sáng nay, hiện đang được giấu kỹ dưới ván sàn. Những vỏ đạn đó, vết bầm hình cánh bướm trên bả vai trái, và cái chết của nhà báo Trần Thế... tất cả đã khớp nối thành một bức tranh tội ác hoàn chỉnh dính líu trực tiếp đến anh.


Đạt nhắm chặt mắt, dằn vặt trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. Anh muốn đến đồn cảnh sát tự thú. Anh muốn chấm dứt cơn ác mộng này. Nhưng hình ảnh Mai Lan đang nằm thoi thóp trên giường bệnh với quả tim nhân tạo chạy bằng nguồn dung dịch đắt đỏ hiện lên trong tâm trí anh. Nếu anh đầu thú, khế ước bị hủy bỏ, nguồn tiền viện phí sẽ bị cắt ngay lập tức. Lê Thị Hạnh sẽ rút máy thở của vợ anh. Mai Lan sẽ chết.


"Không... mình không thể đầu thú..." Đạt nghiến răng, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy dài trên má. "Mình phải sống. Mai Lan phải sống. Mình phải tự mình điều tra ra danh tính kẻ đứng sau khế ước này."


Anh quyết định sẽ sử dụng các thiết bị tự chế để ghi âm và theo dõi hành vi của chính mình trong 4 giờ trống rỗng mỗi đêm. Anh sẽ biến mình thành kẻ đi săn chính bản thể vô thức của mình.


Nhưng Đạt không biết rằng, ở một góc khác của đô thị Khánh Bình, Thám tử Lê Hoài Nam đang đứng trước bảng phân tích sơ đồ hiện trường vụ án tại đồn cảnh sát. Ánh mắt sắc sảo của vị thám tử chính trực dừng lại ở bức ảnh chụp vết thương bẻ khớp cổ của nạn nhân.


"Kỹ thuật bẻ khớp Triệt Quyền Kích..." Nam trầm ngâm, tay gõ nhẹ chiếc bật lửa Zippo lên bàn. "Chỉ có giới võ sĩ đấu trường ngầm Quận 8 mới sử dụng chiêu thức này. Lần theo danh sách các cựu võ sĩ ngầm cho tôi."


Sự trùng khớp hoàn hảo của chiêu thức ám sát đã chính thức đẩy Trần Văn Đạt vào tầm ngắm điều tra trực tiếp của cảnh sát hình sự, dán nhãn anh là nghi phạm số một của vụ án mạng chính trị chấn động này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!