Dấu Vết Trên Da Thịt
Tiếng mưa rỉ rích dội lên mái tôn rỉ sét của khu chung cư cũ Quận 8 nghe như tiếng gõ nhịp đều đặn của một chiếc đồng hồ cát tử thần.
Trần Văn Đạt bước đi lầm lũi qua dãy hành lang tối tăm, ẩm mốc. Nước mưa từ chiếc áo khoác gió sờn cũ nhỏ tong tóng xuống nền bê tông nứt nẻ. Gió sông từ phía cầu chữ Y thổi thốc vào, mang theo mùi bùn thải và sự lạnh lẽo thấu xương của một buổi sớm Khánh Bình. Đạt đưa bàn tay run rẩy mở khóa cửa căn hộ của mình. Tiếng lạch cạch của ổ khóa cơ cũ kỹ vang lên khô khốc giữa sự tĩnh lặng của khu chung cư lao động nghèo.
Anh bước vào trong, lập tức kéo kín rèm cửa sổ. Căn phòng tối sầm lại, chỉ còn ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe cửa phòng tắm. Đạt lao thẳng vào bồn rửa mặt, vặn vòi nước hết cỡ. Dòng nước máy lạnh ngắt chảy xối xả lên đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai của gã cựu võ sĩ.
Anh vớ lấy bánh xà phòng rẻ tiền, điên cuồng chà xát. Lớp máu khô màu nâu sẫm bám chặt trong các kẽ móng tay và lòng bàn tay bắt đầu rã ra, nhuộm đỏ dòng nước xoáy tròn trước khi trôi tuột xuống miệng cống rỉ sét. Đạt nhìn chằm chằm vào dòng nước đỏ ngầu đó, lồng ngực phập phồng thở dốc. Nỗi mặc cảm tội lỗi tột độ bóp nghẹt lấy cuống họng anh. Đêm qua, cơ thể anh đã làm gì? Kẻ thuê xác bí ẩn đã mượn đôi bàn tay này để tước đoạt mạng sống của ai?
Sau khi tẩy rửa sạch sẽ vệt máu, Đạt cởi bỏ chiếc áo thun sũng nước, đứng trước tấm gương phòng tắm bị nứt một đường chéo lớn. Anh bật chiếc đèn pin cầm tay nhỏ, rọi thẳng vào cơ thể mình để thực hiện quy trình tự khám nghiệm lâm sàng. Là một cựu võ sĩ boxing từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử ở đấu trường ngầm, Đạt sở hữu kỹ năng Phân tích vết bầm cơ bắp siêu việt. Anh biết cách đọc vị từng tổn thương trên da thịt để tái dựng lại cơ học vận động của một cuộc đối đầu.
Đạt xoay người, hướng bả vai trái về phía gương. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, một vết bầm tụ máu lớn hiện rõ trên nền da ngăm đen. Vết bầm có màu tím sẫm ở tâm và nhạt dần ra rìa, tạo thành một hình dáng đặc thù giống hệt cánh bướm đối xứng.
Đạt dùng ngón tay ấn nhẹ vào tâm vết bầm. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo dây thần kinh vai lên tận đỉnh đầu, khiến anh khẽ rên rỉ, răng cắn chặt rướm máu.
"Lực nén phẳng, rộng, có độ trượt dọc khoảng hai milimet..." Đạt lẩm bẩm phân tích, mắt không rời vết bầm trong gương.
Đây tuyệt đối không phải là vết thương do va đập vật lý thông thường hay đòn đấm của đối thủ. Một cú đấm sẽ để lại vết bầm hình tròn có tâm tụ máu sâu và các cạnh rách mô mềm không đều. Vết bầm hình cánh bướm này được tạo ra bởi một áp lực nén cơ học liên tục và cực mạnh trong nhiều giờ.
"Lực giật của báng súng..." Đạt lạnh gáy khi nhận ra sự thật.
Chỉ có báng súng của một khẩu súng bắn tỉa quân dụng hạng nặng tầm xa, khi tỳ chặt vào bả vai trái của người bắn trong tư thế nằm bắn prone kéo dài, mới có thể tạo ra vết tụ máu đối xứng hoàn hảo như thế này dưới tác động của lực giật phản hồi. Kẻ thuê xác đã biến anh thành một xạ thủ bắn tỉa ban đêm. Đạt run rẩy đưa tay sờ lên vết mổ hình chữ T sau gáy—nơi con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 đang nằm im lặng dưới lớp da đầu xơ hóa. Con chip này đã ghi đè lên thùy trán của anh, biến các phản xạ cơ bắp đỉnh cao của một võ sĩ thành kỹ năng ngắm bắn lạnh lùng của một kẻ ám sát chuyên nghiệp.
Đạt nén cơn đau đầu đang âm ỉ trỗi dậy, vội vã thay một bộ quần áo khô ráo. Anh lén lấy hai chiếc vỏ đạn đồng cỡ 9mm dính máu khô nhặt được ở bãi container Cát Lái giấu kỹ vào một hộp đựng trà cũ, nhét sâu dưới tấm ván sàn lỏng lẻo góc phòng. Anh không thể để bất kỳ ai phát hiện ra những vật chứng này, đặc biệt là khi bản tin thời sự sáng nay sắp sửa phát sóng.
Nhưng trước mắt, Đạt có một nhiệm vụ khẩn cấp hơn. Anh phải đến Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình để đóng khoản tiền viện phí tuần này cho Lê Thị Hạnh, Trưởng khoa hành chính. Mặc dù anh đã đóng khoản tiền tạm ứng khổng lồ năm trăm triệu đồng đêm qua để duy trì ca phẫu thuật ghép tim nhân tạo khẩn cấp cho vợ mình, Nguyễn Mai Lan, nhưng các hóa đơn dung dịch bảo quản tim nhân tạo đắt đỏ vẫn được tính theo từng ngày. Nếu không đóng đủ tiền bảo trì định kỳ, Lê Thị Hạnh sẵn sàng ra lệnh ngắt nguồn máy thở và ngưng cấp thuốc chống thải ghép của Mai Lan.
Đạt đội chiếc mũ bảo hiểm full-face trùm kín đầu, kéo kính chắn gió xuống sát cằm để che giấu khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu do thiếu ngủ. Anh dắt chiếc xe máy cũ không biển số ra khỏi hẻm, phóng nhanh dưới làn mưa phùn hướng về phía trung tâm thành phố.
Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình hiện ra sừng sững giữa màn sương mù ẩm ướt. Đạt gửi xe ở bãi xe vãng lai rồi đi bộ nhanh vào sảnh chính. Bầu không khí bệnh viện ngập mùi hóa chất khử trùng clo nồng nặc và tiếng bíp bíp đều đặn từ các thiết bị y tế. Khi bước lên tầng 5 phân khu hồi sức tích cực (ICU), Đạt lập tức cảm nhận được sự bất thường.
Thông qua tầm nhìn ngoại vi, anh phát hiện hai gã đàn ông mặc đồ bảo vệ màu xanh nhưng có vóc dáng vạm vỡ, mắt đeo kính râm đang đứng lảng vảng gần lối vào phòng bệnh của Mai Lan. Dáng đi của chúng mang tính kỷ luật quân sự rõ rệt, tay luôn đặt hờ gần đai quần—nơi giấu vũ khí.
"Người của Thiên Phong..." Đạt thầm nghĩ, tim đập nhanh hơn. Chúng đang giám sát anh ngoài đời thực để đảm bảo anh không có hành vi phản kháng khế ước.
Đạt cúi thấp đầu, giữ cho vai hơi khòm để che giấu dáng đi võ sĩ đặc trưng, bước thẳng vào văn phòng hành chính của Lê Thị Hạnh.
Người phụ nữ trung niên mập mạp đang ngồi gõ máy tính, gọng kính đỏ sắc sảo trễ xuống mũi, đôi môi tô son đậm màu mận chín mím chặt đầy vẻ hách dịch. Thấy Đạt xuất hiện trong bộ dạng sũng nước, bà Hạnh khẽ nhíu mày, thái độ lập tức chuyển sang lạnh lùng, nguyên tắc.
"Anh Đạt, tôi tưởng anh đã quên lịch đóng tiền bảo trì dung dịch tuần này," bà Hạnh nói, giọng nói đều đều không chút cảm xúc, tay lật giở xấp hóa đơn dập ghim. "Chi phí vận hành tim nhân tạo và dung dịch chống đông máu tuần này của cô Lan là tám mươi triệu đồng. Nếu trước mười hai giờ trưa nay không nhận được tiền, hệ thống sẽ tự động chuyển cô nhà sang danh sách ngưng điều trị tích cực."
Đạt không nói một lời. Anh đặt xấp tiền mặt tám mươi triệu đồng vừa trích ra từ nguồn tiền khế ước lên bàn làm việc của bà ta. Tiếng máy đếm tiền chạy xè xè vang lên trong văn phòng tĩnh lặng.
"Đủ rồi," bà Hạnh thu tiền vào két sắt, thái độ dịu đi đôi chút nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ khinh miệt đối với một gã nghèo khổ dưới đáy xã hội. "Tôi sẽ ký lệnh duy trì nguồn dung dịch bảo quản cho cô Lan thêm một tuần. Anh có thể vào thăm vợ một lát."
Đạt gật đầu vô hồn, bước nhanh về phía phòng bệnh ICU. Qua tấm kính vô trùng lạnh ngắt, anh nhìn thấy Mai Lan đang nằm bất động giữa đống dây truyền dịch chằng chịt. Gương mặt cô xanh xao, nhợt nhạt dưới ánh đèn bảo ôn, nhưng trên cổ tay phải vẫn đeo chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn do chính cô tự tết cho anh trước ngày lâm bệnh. Nhìn nhịp tim hiển thị đều đặn trên màn hình máy đo, Đạt đưa bàn tay thô ráp áp chặt vào tấm kính, lòng dâng lên một nỗi nghẹn ngào đau đớn.
"Lan ơi... hãy kiên cường lên nhé. Anh sẽ bảo vệ em, bất kể anh phải biến thành thứ quái vật gì ban đêm..."
Đột nhiên, Đạt cảm thấy mắt trái của mình nhói lên một cơn đau rát dữ dội, kèm theo cảm giác cộm lên như có dị vật bay vào. Anh chớp mắt liên tục, nước mắt chảy ròng ròng bên má trái, nhưng cơn đau rát ngày càng tăng lên, nóng bỏng như bị bỏng hóa chất.
Đúng lúc đó, Bác sĩ gây mê Phạm Minh Đức bước ra khỏi phòng trực kế bên. Nhìn thấy Đạt đang ôm mắt trái đau đớn, bác sĩ Đức lướt mắt nhìn quanh hành lang phát hiện hai gã vệ sĩ Thiên Phong đang lờ mờ tiến lại gần. Ông lập tức bước tới, vỗ vai Đạt:
"Anh Đạt, mắt anh bị viêm kết mạc nặng rồi. Đi theo tôi vào phòng khám mắt tầng 5 để tôi nhỏ thuốc kháng sinh khẩn cấp, nếu không sẽ nhiễm trùng giác mạc đấy."
Đạt hiểu ý, lập tức đi theo bác sĩ Đức vào phòng tối chuyên dụng cuối hành lang. Đức khóa chặt cửa phòng, kéo rèm che kín mít rồi bật chiếc đèn khe khám mắt (slit lamp) lên.
"Đạt, ngồi xuống đây, tựa cằm vào bệ đỡ. Đừng cử động," giọng bác sĩ Đức thì thầm đầy vẻ cẩn trọng.
Ông lén lấy một lọ thuốc nhỏ mắt đặc chủng màu vàng nhạt—loại dung dịch nhuộm màu fluorescein dùng để phát hiện tổn thương giác mạc—nhỏ nhẹ vào mắt trái của Đạt. Dung dịch nhuộm màu nhanh chóng loang ra khắp nhãn cầu dưới ánh sáng xanh coban của máy khám.
Bác sĩ Đức ghé sát mắt vào kính hiển vi của máy, điều chỉnh tiêu cự. Đột ngột, cơ thể ông cứng đờ lại. Đôi mắt sau cặp kính trắng của vị bác sĩ giãn to ra vì kinh ngạc tột độ.
"Chúa ơi... Đạt... đừng cử động..." Đức thì thầm, giọng run rẩy hẳn đi.
"Có chuyện gì vậy bác sĩ?" Đạt hỏi, cảm nhận rõ rệt một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
"Trong mắt trái của anh... có một lớp màng siêu mỏng dán chặt vào giác mạc. Nó không phải là kính áp tròng cận thị thông thường. Dưới ánh sáng phân cực này, tôi nhìn thấy các vi mạch bán dẫn siêu nhỏ, mỏng hơn sợi tóc, chạy vòng quanh đồng tử của anh tạo thành một mạng lưới quét võng mạc kép."
Đạt rụng rời chân tay: "Kính áp tròng phân cực... Thiết bị giám sát?"
"Đúng vậy. Đây là công nghệ kính áp tròng phân cực sinh học quân sự cấp cao của tập đoàn Bách Hợp. Nó tự động đồng bộ hóa với chip thần kinh Tân Sinh v1.0 trong đầu anh, truyền trực tiếp hình ảnh góc nhìn thứ nhất của anh về máy chủ trung tâm của Thiên Phong. Nói cách khác... những gì anh nhìn thấy ban ngày, kẻ thuê xác đều có thể nhìn thấy trực tiếp theo thời gian thực!"
Nỗi kinh hoàng tột độ bùng nổ trong tâm trí Đạt. Anh là một kẻ bị săn đuổi, nhưng kẻ đi săn lại đang ngự trị ngay trong đôi mắt của chính anh! Mọi hành động tự điều tra ban ngày, mọi cuộc gặp gỡ với đồng minh, mọi manh mối anh tìm kiếm... kẻ thù đều đã biết rõ từ trước!
Trong cơn hoảng loạn hoang tưởng, Đạt vớ lấy chiếc nhíp y tế trên bàn của bác sĩ Đức, định tự tay chọc vào mắt để peel bỏ lớp kính áp tròng phân cực đó ra khỏi nhãn cầu.
"Không được làm thế!" Bác sĩ Đức giật phăng chiếc nhíp khỏi tay Đạt, đè chặt vai anh xuống ghế. "Lớp kính này sử dụng công nghệ bám dính sinh học tích hợp vào biểu mô giác mạc. Nếu anh cố tình dùng nhíp tháo gỡ thô bạo, anh sẽ tự xé rách toàn bộ giác mạc và mù mắt trái vĩnh viễn!"
Đạt thở dốc, mồ hôi hột hòa lẫn nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hốc hác: "Tôi phải làm sao đây? Không lẽ chịu để chúng giám sát 24/7 như một con súc vật?"
"Nghe tôi đây," Đức ghé sát tai Đạt nói nhỏ, tay lén nhỏ một loại thuốc kháng viêm đặc trị giúp giảm bớt vệt đỏ ngầu trong mắt. "Anh phải giả vờ như không hề biết đến sự tồn tại của chiếc kính này. Mỗi khi anh muốn điều tra hay gặp đồng minh, anh phải đeo mũ bảo hiểm full-face có kính chắn gió màu tối để che giấu vệt đỏ, hoặc chủ động nhắm mắt trái lại để ngắt đường truyền hình ảnh tạm thời. Nếu anh tháo nó ra bây giờ, Phan Thanh Nghị sẽ biết anh đã phản tỉnh, hắn sẽ lập tức kích hoạt lệnh tự hủy của chip thần kinh để diệt khẩu anh ngay lập tức!"
Đạt ngồi bất động trên ghế, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két. Anh nhận ra cái giá của sự thỏa hiệp thể xác ban đầu tàn khốc đến mức nào. Anh không còn là một con người tự do nữa; cơ thể anh, đôi mắt anh, và cả bộ não của anh đều đã bị biến thành tài sản thương mại hóa của kẻ khác.
Anh bước ra khỏi phòng khám của bác sĩ Đức, bước đi tập tễnh dưới sảnh bệnh viện Khánh Bình. Cơn đau rát ở mắt trái vẫn âm ỉ cháy bỏng, và một vệt đỏ ngầu vằn tia máu xuất hiện rõ rệt trong giác mạc của anh—dấu vết vật lý không thể chối bỏ của thiết bị giám sát đang bám rễ sâu vào nhãn cầu.
Đạt ngẩng đầu nhìn lên chiếc tivi treo ở sảnh chờ bệnh viện. Bản tin thời sự đặc biệt chuẩn bị phát sóng ban sáng. Trên màn hình, dòng chữ đỏ chớp nháy liên tục đầy kích động: "BẢN TIN KHẨN CẤP: PHÁT HIỆN XÁC CHẾT NHÀ BÁO ĐIỀU TRA TRẦN THẾ TẠI BIỆT THỰ QUẬN 2. NẠN NHÂN BỊ ÁM SÁT BẰNG SÚNG BẮN TỈA TẦM XA VÀ KỸ THUẬT BẺ KHỚP CỔ CHUYÊN NGHIỆP."
Đạt đứng chết lặng giữa dòng người qua lại tấp nập. Vệt đỏ ngầu trong mắt trái của anh nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối, trùng khớp hoàn hảo với vết bầm báng súng hình cánh bướm trên bả vai trái. Tất cả mọi dấu vết trên da thịt đều đang gào thét chỉ thẳng vào một sự thật tàn khốc: Đạt chính là kẻ thủ ác vô danh trong đêm đẫm máu đó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!