Nhạc nềnEntangle

Bản Ngã Bị Đánh Tráo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống đô thị Khánh Bình mỗi lúc một nặng hạt, biến những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 8 thành những dòng kênh đen ngòm, cuồn cuộn nước thải bốc mùi hôi thối. Trần Văn Đạt lao đi như một bóng ma trong màn đêm, hai lá phổi anh căng lên, bỏng rát theo từng nhịp thở dồn dập. Chiếc áo khoác gió sờn rách sũng nước mưa dán chặt vào khuôn ngực vạm vỡ nhưng đang run rẩy vì kiệt sức. Sau gáy anh, vết mổ hình chữ T mới tinh từ ca phẫu thuật cấy chip thần kinh Tân Sinh v1.0 tại phòng khám chui của bác sĩ Huy đang nhói lên từng cơn đau buốt buốt tận xương tủy. Máu hòa cùng nước mưa rỉ ra, thấm đỏ cả vạt áo sau gáy, lạnh buốt và tanh nồng. Nhưng Đạt không có thời gian để tâm đến nỗi đau thể xác đó. Hai tay anh ôm chặt lấy chiếc túi nylon đen trước ngực như ôm giữ sinh mệnh duy nhất của đời mình. Bên trong là năm trăm triệu đồng tiền mặt – cái giá của việc anh chấp nhận bán đi bốn giờ tự chủ mỗi đêm.


Anh phải đến được Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình trước khi kim đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Hạn chót đóng tiền viện phí ghép tim nhân tạo cho vợ anh, Nguyễn Mai Lan, đang đếm ngược từng phút.


Sảnh bệnh viện Khánh Bình vào lúc mười một giờ đêm vắng lặng và ngập tràn ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn huỳnh quang. Đạt lao qua cánh cửa kính xoay, mang theo luồng gió ẩm ướt và những vệt nước mưa loang lổ trên nền gạch men bóng loáng. Anh bước phăm phăm về phía văn phòng hành chính của tầng 5 phân khu hồi sức tích cực (ICU). Lê Thị Hạnh, Trưởng khoa hành chính, đang ngồi lật giở xấp hồ sơ bệnh án với khuôn mặt lạnh lùng nguyên tắc. Thấy Đạt xuất hiện trong bộ dạng sũng nước, mặt cắt không còn giọt máu và gáy rỉ máu, bà Hạnh khẽ nhíu mày, đưa tay chỉnh lại gọng kính đỏ sắc sảo.


"Anh Đạt, tôi đã nói rồi, nếu trước mười hai giờ đêm nay không có đủ năm trăm triệu đóng tạm ứng, chúng tôi buộc phải ngắt máy thở trợ tim của cô nhà theo đúng quy định..."


"Cộp!"


Đạt không để bà ta nói hết câu. Anh nện mạnh chiếc túi nylon đen dính nước mưa lên bàn làm việc. Khóa kéo mở toang, lộ ra những xấp tiền mệnh giá năm trăm ngàn đồng còn nguyên đai nguyên kiện, thơm mùi mực mới của chợ đen.


Bà Hạnh sững sờ trong vài giây, đôi mắt ti hí sau lớp kính giãn ra vì kinh ngạc. Bà ta không ngờ một gã cựu võ sĩ hết thời, làm bảo vệ kho bãi nghèo khổ như Đạt lại có thể xoay xở được một số tiền khổng lồ như vậy trong vòng chưa đầy vài tiếng đồng hồ. Bà ta lén liếc nhìn Đạt, rồi nhanh chóng dùng máy đếm tiền để kiểm tra. Tiếng máy chạy xè xè đều đặn trong văn phòng tĩnh lặng như một bản nhạc cứu rỗi linh hồn Đạt.


"Đủ năm trăm triệu," bà Hạnh nói, thái độ lập tức dịu đi, môi nở một nụ cười xã giao giả tạo. "Tôi sẽ ký lệnh tiếp tục duy trì máy trợ tim nhân tạo và chuẩn bị hồ sơ phẫu thuật ghép tim chính thức cho cô Lan vào ngày mai. Anh có thể yên tâm."


Đạt gật đầu một cách vô hồn. Anh lết những bước chân rã rời đến trước tấm kính phòng hồi sức tích cực. Bên trong, Mai Lan đang nằm bất động giữa đống dây truyền dịch và máy móc y tế chằng chịt. Gương mặt cô nhợt nhạt, gầy gò dưới ánh đèn bảo ôn, nhưng trên cổ tay phải vẫn đeo chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn do chính cô tự tết cho anh trước ngày lâm bệnh. Nhìn nhịp tim của vợ hiển thị đều đặn trên màn hình máy đo, Đạt đưa bàn tay thô ráp áp chặt vào tấm kính lạnh ngắt. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa vào những giọt nước mưa chưa kịp khô.


*"Lan ơi... Anh đã bán mình để cứu em rồi. Chỉ cần em được sống, dù có phải xuống địa ngục, anh cũng chấp nhận."* Đạt thầm thì trong nghẹn ngào. Anh dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay phải của mình như một lời thề ngầm, một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với thực tại trước khi bước vào bóng tối.


Đạt quay trở về Căn hộ chung cư cũ Quận 8 khi đồng hồ chỉ mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm. Căn phòng tồi tàn, ẩm mốc rèm cửa luôn kéo kín mít để tránh camera giám sát từ tòa nhà đối diện. Anh nằm vật xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ đang tích tắc gõ nhịp. Mười mười một giờ năm mươi chín phút.


Đột ngột, vết mổ sau gáy Đạt nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào thùy trán. Con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 trong đầu anh bắt đầu tự động kích hoạt kết nối mạng. Một tiếng rè rè cơ học rít lên chói tai trong màng nhĩ, lấn át mọi âm thanh của tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Đạt cảm thấy một luồng điện mạnh chạy dọc sống lưng, làm tê liệt toàn bộ hệ vận động cơ bắp của mình. Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt, bị kéo tuột xuống một hố sâu blackout không đáy. Bản ngã của anh chính thức bị đánh tráo từ giây phút đó.


...


"Bíp... bíp... bíp..."


Tiếng rè rè chói tai đột ngột ngắt kết nối.


Đạt giật mình mở mắt. Đồng tử co thắt dữ dội trước ánh sáng lờ mờ của ánh trăng muộn lách qua những tầng mây xám. Đầu óc anh quay cuồng, buồn nôn kinh khủng—di chứng lâm sàng điển hình của việc thùy trán bị ức chế vận động cưỡng bức trong nhiều giờ liên tục. Anh cố gắng ngồi dậy nhưng toàn thân rã rời, đau nhức như vừa trải qua một trận chiến sinh tử hoặc chạy bộ hàng chục cây số.


Nhưng điều kinh hoàng nhất là không gian xung quanh. Đây không phải là căn hộ chung cư cũ nát của anh ở Quận 8.


Đạt bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trên một bãi đất trống ẩm ướt, xung quanh ngập tràn mùi rỉ sét nồng nặc của sắt thép phế liệu và mùi sương đêm mặn mòi của nước sông. Trước mắt anh là những khối hộp kim loại khổng lồ xếp chồng lên nhau như những bức tường thành quái dị trong bóng tối. Anh đang nằm giữa Bãi container bỏ hoang Cát Lái hoang vu đầy cỏ dại dính đầy bùn bẩn.


"Đồng hồ... điện thoại đâu?" Đạt lẩm bẩm, giọng khàn đặc.


Anh run rẩy rút chiếc điện thoại Nokia 1280 cổ ra khỏi túi quần. Màn hình hiển thị: **04:01 sáng**.


Đúng bốn tiếng đồng hồ trống rỗng đã trôi qua kể từ khi anh mất trí nhớ vào lúc mười hai giờ đêm. Khế ước bán xác bốn giờ mỗi đêm đã chính thức vận hành. Nhưng tại sao cơ thể anh lại bị đưa đến bãi container hoang vắng cách nhà hàng chục cây số này? Kẻ thuê xác bí ẩn đã điều khiển cơ thể anh làm những gì trong bốn tiếng trống rỗng đó?


Đạt đưa hai bàn tay lên trước mặt để kiểm tra phản xạ tự chủ theo bản năng võ sĩ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, tim anh đột ngột trật nhịp, máu trong người như đông cứng lại.


Hai bàn tay của anh dính đầy những vệt máu khô đã đông cứng, bám chặt vào các kẽ móng tay và lòng bàn tay thành một lớp vảy sừng màu nâu sẫm ghê rợn. Đạt kinh hoàng dụi mắt, cố gắng cào cấu lớp máu khô đó nhưng chúng đã bám quá chặt. Anh kiểm tra khắp người: cơ thể anh không hề có vết thương hở nào mới ngoại trừ vết mổ sau gáy đã khô dịch. Luồng máu này không phải là của anh.


*"Mình đã giết người?"* Ý nghĩ kinh hoàng đó xẹt qua đầu Đạt như một tia sét, khiến anh thở dốc, mồ hôi hột tuôn ra như tắm giữa trời đêm lạnh giá. Nỗi mặc cảm tội lỗi và sự hoang tưởng tột độ dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh là một võ sĩ, anh từng đấm gãy xương đối thủ trên võ đài ngầm, nhưng anh chưa bao giờ tước đoạt mạng sống của ai. Vậy mà giờ đây, bàn tay anh lại nhuốm đầy máu của một kẻ vô danh trong trạng thái mất trí hoàn toàn.


Cùng lúc đó, bả vai trái của Đạt nhói lên một cơn đau buốt đặc thù. Anh dùng tay phải sờ vào bả vai, phát hiện một vết bầm tím tụ máu hình cánh bướm lớn—đây là dấu vết phản lực giật cực mạnh của báng súng bắn tỉa quân dụng tầm xa để lại trên cơ bắp. Là một cựu võ sĩ am hiểu cơ học vận động, Đạt lập tức nhận diện được cơ chế chấn thương này. Kẻ thuê xác đã biến cơ thể anh thành một xạ thủ bắn tỉa ám sát ban đêm.


Đạt lảo đảo đứng dậy, cố gắng bước đi nhưng chân trái hơi khựng lại. Anh cúi xuống kiểm tra chiếc giày thể thao Biti's cũ nát của mình. Trong kẽ đế giày bám đầy bùn đất cảng, có một vật thể kim loại nhỏ màu vàng đồng găm chặt vào. Đạt dùng ngón tay thô ráp cạy mạnh vật thể đó ra.


Đó là một chiếc vỏ đạn đồng cỡ 9mm rỗng ruột, còn thơm mùi thuốc súng cháy khét lẹt pha lẫn vết máu khô bám ngoài vỏ. Chiếc vỏ đạn đồng này chính là vật chứng vật lý đanh thép nhất chứng minh cơ thể anh vừa trực tiếp tham gia vào một vụ nổ súng ám sát thực tế.


"Ai đó?"


Một tiếng quát khàn khàn, run rẩy đột ngột vang lên từ phía sau khe container rỉ sét, cắt ngang sự hoảng loạn của Đạt.


Anh giật nảy mình, lập tức lùi lại một bước, thủ thế phòng thủ theo bản năng chiến đấu dẻo dai. Từ trong bóng tối, một bà lão gầy gò, lưng còng rạp xuất hiện. Bà mặc chiếc áo mưa nilon rách nát, tay đẩy một chiếc xe tự chế chứa đầy vỏ chai nhựa phế liệu. Đó là bà lão nhặt rác đêm Đỗ Văn Tài. Đôi mắt kèm nhèm của bà Tài nhìn chằm chằm vào Đạt, rồi liếc xuống bàn tay dính máu và chiếc vỏ đạn đồng trên tay anh.


"Cậu... cậu là ai? Sao lại nằm ở đây giờ này?" Bà Tài lầm bầm, giọng đầy vẻ sợ hãi và cảnh giác. "Tôi vừa thấy một vũng máu lớn đằng kia... và nghe thấy tiếng súng nổ cách đây một tiếng. Cậu có liên quan đến bọn giang hồ nổ súng thanh trừng không?"


Đạt cố gắng giữ bình tĩnh, anh giấu chiếc vỏ đạn vào túi áo khoác và giấu bàn tay dính máu ra sau lưng: "Tôi... tôi bị cướp và bị đánh ngất xỉu ở đây, thưa bà. Tôi không nghe thấy gì cả."


Bà Tài nhìn Đạt với vẻ hoài nghi, nhưng sự lương thiện của một người nghèo khổ dưới đáy xã hội khiến bà dịu giọng. Bà tiến lại gần vài bước, cúi xuống nhặt từ dưới đất lên một chiếc vỏ đạn đồng thứ hai dính máu khô rơi sát nơi Đạt vừa nằm, rồi chìa ra trước mặt anh.


"Tôi nhặt được cái này ngay cạnh chỗ cậu nằm lúc nãy. Trông giống cái cậu vừa giấu đi. Ở đây nguy hiểm lắm, bọn giang hồ Thiên Phong thường xuyên dùng bãi container này để giải quyết ân oán. Cậu mau rời khỏi đây trước khi cảnh sát đến tuần tra," bà Tài cảnh báo, giọng run rẩy chỉ tay về phía cổng cảng.


Đạt nhận lấy chiếc vỏ đạn thứ hai từ tay bà Tài, lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ. Lời cảnh báo của bà lão về công ty an ninh Thiên Phong và vũng máu lớn khẳng định một sự thật tàn khốc: cơ thể anh đã thực sự được sử dụng để thực hiện một vụ ám sát chính trị đẫm máu ngay trong đêm đầu tiên của khế ước.


"Cảm ơn bà..." Đạt khàn giọng nói, rồi quay lưng lết những bước chân đau đớn chạy trốn khỏi bãi container.


Anh cố gắng dùng ý chí để ép não bộ nhớ lại những gì đã xảy ra trong bốn tiếng trống rỗng đó. Đạt đưa tay bấm mạnh vào vết mổ sau gáy, cố tình kích hoạt cơn đau vật lý cấp tính để vượt qua bộ lọc ức chế của con chip thần kinh Tân Sinh v1.0. Nhưng tất cả những gì anh nhận lại chỉ là những tiếng rè rè chói tai của sóng điện từ tần số 432Hz dội lên thùy trán, kèm theo một cơn đau nửa đầu kinh hoàng khiến mắt anh tối sầm lại. Con chip thần kinh đã khóa chặt và xóa sạch mọi ký ức vận động ban đêm của anh một cách tuyệt đối.


Ánh bình minh đầu ngày bắt đầu ló rạng ở chân trời phía đông, hắt những vệt sáng đỏ rực như máu lên dòng sông Sài Gòn. Đạt biết mình không còn nhiều thời gian. Anh phải nhanh chóng xóa sạch dấu vết máu trên người và rời khỏi khu vực cảng Cát Lái trước khi hệ thống camera giao thông và cảnh sát tuần tra phong tỏa hiện trường.


Anh lầm lũi đi dưới cơn mưa rào bắt đầu ngớt, lòng trĩu nặng một nỗi sợ hãi vô hình. Bản ngã của anh đã bị đánh tráo. Thể xác của anh đã trở thành một công cụ giết người không có linh hồn dưới sự điều khiển của kẻ khác. Và điều tồi tệ nhất là anh không thể dừng lại, vì sinh mệnh của Mai Lan vẫn đang nằm trong tay những kẻ nắm giữ khế ước sinh học đen tối đó.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!