Khế Ước Máu Lúc Nửa Đêm
Cơn mưa rào trút xuống Quận 8 như muốn nhấn chìm những con hẻm ngoằn ngoèo của đô thị Khánh Bình vào một vũng nước thải đen ngòm, bốc mùi hôi thối đặc trưng của bùn sông và rác rưởi tích tụ. Trần Văn Đạt lầm lũi đi trong màn mưa tầm tã, chiếc áo khoác gió sờn rách sũng nước dán chặt vào bờ vai rộng nhưng hơi khòm xuống của anh. Mỗi bước chân của Đạt nặng trịch, đôi giày thể thao Biti's cũ nát ngập trong nước mưa buốt giá. Trên trán anh, vết sẹo mổ cũ hình chữ T – chứng tích của những trận đấu boxing ngầm tàn khốc thời trẻ – bắt đầu nhói lên từng cơn đau âm ỉ theo nhịp đập của thái dương. Cơn đau đầu này luôn trỗi dậy mỗi khi thời tiết thay đổi, nhưng hôm nay, nó mang theo một nỗi bất an tinh thần khủng khiếp hơn nhiều. Trong túi áo khoác của anh, mảnh giấy ghi địa chỉ của Phòng khám Tân Sinh bị nước mưa thấm ướt, nhòe nhoẹt mực nhưng cái tên và địa chỉ thì đã khắc sâu vào tâm trí anh từ lúc nào.
Đạt rẽ vào một con hẻm tối tăm, sâu hút, nơi những ánh đèn neon quảng cáo lập lòe, hắt lên những vệt sáng xanh đỏ ma quái trên những bức tường mốc meo. Trước mắt anh, biển hiệu tiệm nha khoa tư nhân xập xệ hiện ra với những chữ cái rụng rơi, chỉ còn lại dòng chữ mờ nhạt: "Phòng khám Tân Sinh". Bầu không khí nơi đây ngập mùi hóa chất khử trùng rẻ tiền trộn lẫn với mùi ẩm mốc của một căn nhà không có ánh sáng mặt trời. Đạt hít một hơi thật sâu, nén chặt sự do dự cuối cùng trong lồng ngực, rồi đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai đẩy cánh cửa kính mờ đục bước vào.
Một thanh niên gầy gò, mặc đồ bảo hộ y tế màu xanh, đeo khẩu trang kín mít chỉ để lộ đôi mắt lấm lét, sợ hãi đang ngồi sau quầy tiếp tân. Đó là Trần Ngọc, trợ lý của phòng khám. Thấy Đạt bước vào với thân hình cao lớn, sũng nước mưa và sát khí trầm mặc của một cựu võ sĩ, Ngọc giật mình đứng bật dậy, tay lén đặt gần ngăn kéo dưới bàn.
"Anh tìm ai? Ở đây hết giờ khám rồi," Ngọc nói, giọng run rẩy nhẹ qua lớp khẩu trang.
Đạt không nói một lời, anh từ từ rút mảnh giấy nhàu nát ra đặt lên mặt bàn kính, ngón tay cái vô thức chạm vào chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn của Mai Lan mà anh luôn đeo bên tay phải như một thói quen giữ bình tĩnh. "Nguyễn Văn Hùng giới thiệu tôi đến gặp bác sĩ Huy. Tôi cần đóng tiền viện phí gấp cho vợ."
Nghe đến tên Hùng và bác sĩ Huy, ánh mắt Trần Ngọc lập tức thay đổi. Gã buông lỏng tay khỏi ngăn kéo, lấm lét nhìn ra ngoài cửa kính để đảm bảo không có ai bám đuôi Đạt dưới trời mưa, rồi nhanh chóng chốt chặt cửa khóa cơ học bên trong. "Đi theo tôi."
Ngọc dẫn Đạt đi qua một hành lang tối tăm, bước xuống cầu thang hầm ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất. Dưới hầm, mùi hóa chất khử trùng nồng nặc hơn gấp bội, khiến đầu óc Đạt hơi choáng váng. Căn phòng phẫu thuật ngầm hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo. Giữa phòng là một chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ sáng loáng, xung quanh là các thiết bị y tế quét não thô sơ và những dây cáp chằng chịt kết nối với một máy chủ máy tính nhấp nháy đèn đỏ.
Bác sĩ Lê Khắc Huy đang ngồi ở bàn làm việc, tay cầm một ly cà phê đen đặc. Gã mập mạp, mặc chiếc áo blouse trắng ố vàng dính vài vệt hóa chất khô, cặp kính gọng tròn trễ xuống mũi làm nổi bật đôi mắt ti hí đầy xảo quyệt. Thấy Đạt bước vào, Huy đặt ly cà phê xuống, nở một nụ cười giả tạo, để lộ hàm răng ám khói thuốc.
"Trần Văn Đạt. Cựu nhà vô địch hạng nặng giải đấu ngầm Quận 8. Tôi đã xem các trận đấu của anh mười năm trước. Rất ấn tượng," Huy nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy sự tính toán thương mại. Gã lật xấp hồ sơ bệnh án của Mai Lan mà Hùng đã gửi trước đó. "Vợ anh... Nguyễn Mai Lan, suy tim giai đoạn cuối. Quả tim nhân tạo tuần này cần tám mươi triệu dung dịch bảo quản, và ca phẫu thuật ghép tim chính thức cần năm trăm triệu. Anh không có tiền, đúng chứ?"
Đạt siết chặt nắm đấm, vết sẹo trên trán giật mạnh: "Hùng nói ông có thể giao ngay năm trăm triệu tiền mặt nếu tôi ký khế ước."
"Đúng vậy," Huy kéo từ dưới hộc bàn lên một chiếc túi nylon đen nặng trịch, mở khóa kéo để lộ những xấp Tiền mặt viện phí (500 triệu VND) mệnh giá năm trăm ngàn còn thơm mùi mực mới. Ánh sáng từ những xấp tiền phản chiếu vào đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Đạt. "Năm trăm triệu đồng tiền mặt. Đủ để vợ anh được phẫu thuật ngay ngày mai tại bệnh viện Khánh Bình. Nhưng cái giá của nó là Chữ ký số sinh học của anh vào bản khế ước này."
Huy đẩy về phía Đạt một chiếc máy tính bảng hiển thị bản hợp đồng kỹ thuật số dài dặc với những thuật ngữ pháp lý và y khoa phức tạp. Đạt cúi đầu đọc, những dòng chữ như những con rết bò ngang qua mắt anh: *Bên B chấp nhận chuyển giao hoàn toàn quyền điều khiển hệ vận động cơ thể cho Bên A thông qua thiết bị cấy ghép thần kinh, định kỳ từ 12 giờ đêm đến 4 giờ sáng mỗi ngày... Bên A không chịu trách nhiệm về các tổn thương thùy trán, suy giảm nhận thức hoặc chết não lâm sàng phát sinh trong quá trình đồng bộ...*
Đạt bàng hoàng ngẩng đầu lên: "Cho thuê quyền điều khiển cơ thể? Các ông định bắt tôi làm gì trong bốn tiếng đó? Tại sao lại có điều khoản không chịu trách nhiệm về chết não?"
Huy bật cười nhạt, gã đứng dậy, bước đến gần Đạt, vỗ vỗ vào bả vai rộng của anh: "Anh Đạt, anh là võ sĩ, anh biết luật chơi mà. Năm trăm triệu là giá trần cho một cựu võ sĩ hết thời như anh. Ngoài kia có hàng tá kẻ nghèo khổ sẵn sàng dâng xác với giá một phần ba số này. Chúng tôi cần thể chất dẻo dai và phản xạ cơ bắp đỉnh cao của anh để thực hiện các thử nghiệm vận động lâm sàng từ xa cho tập đoàn công nghệ lớn. Không có gì nguy hiểm cả. Đây, nhìn đi."
Huy bật một tệp video trên máy tính bảng, hiển thị hình ảnh võ sĩ Bùi Đức 'Cọp' – đồng môn cũ của Đạt – đang cười nói và nhận tiền tại phòng khám này. "Đức Cọp vẫn khỏe mạnh, vẫn nhận tiền đều đặn đó thôi. Chúng tôi chỉ mượn cơ thể anh lúc anh đang ngủ say để chạy thuật toán vận động."
Đạt nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh không hề biết rằng đoạn video đó đã được cắt ghép từ ba tháng trước, trước khi bộ não của Bùi Đức bị hủy hoại hoàn toàn thành một kẻ sống thực vật dính máu đông cứng. Sự hoài nghi dâng lên trong lòng Đạt. Bản năng sinh tồn của một võ sĩ cảnh báo anh rằng đây là một cái bẫy chết người. Anh liếc nhìn chiếc túi tiền mặt, rồi liếc nhanh sang góc phòng. Đạt nghĩ đến việc dùng bạo lực khống chế Huy và Trần Ngọc, cướp lấy túi tiền để chạy trốn cứu vợ.
Nhưng ngay khi thớ cơ vai Đạt căng lên chuẩn bị phát lực, bản năng chiến đấu nhạy bén của anh phát hiện ra những bóng đen cử động sau lớp kính mờ của phòng bên cạnh. Có ít nhất hai gã vệ sĩ to lớn đang đứng gác, tay chúng đút sâu vào túi áo khoác gió – nơi chắc chắn có giấu súng ngắn quân dụng hoặc thiết bị phóng điện cao tần. Phòng khám chui này được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt bởi lực lượng an ninh ngầm. Nếu anh ra tay, anh sẽ chết ngay tại chỗ, và Mai Lan sẽ mãi mãi không thể tỉnh lại trên giường bệnh.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia cổ của Đạt rung lên trong túi quần. Anh rút ra nhìn màn hình: chỉ còn đúng mười hai giờ trước khi Lê Thị Hạnh thực hiện quy trình ngắt thiết bị hỗ trợ tim của Mai Lan. Tiếng bíp lạnh lùng của máy trợ tim trong phòng ICU dường như vang vọng bên tai anh, đập tan mọi sự phòng ngự lý trí cuối cùng.
"Tôi không có thời gian," Đạt khàn giọng, giọng nói chứa đựng sự cam chịu nhục nhã tột cùng. "Tôi ký."
Huy mỉm cười đắc thắng. Gã đưa cho Đạt một chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay kết nối với hệ thống quản lý định danh số của Tập đoàn Bách Hợp. "Đặt ngón tay cái và mắt vào đây để đăng ký Chữ ký số sinh học. Hệ thống sẽ khóa chặt danh phận pháp lý của anh. Mọi hành vi do cơ thể anh thực hiện ban đêm đều được tính là tự nguyện dưới sự đồng thuận của chữ ký này."
Đạt đặt ngón tay cái thô ráp lên mặt kính quét quét màu xanh, rồi áp mắt vào camera phân cực. Trong khoảnh khắc ánh sáng laser quét qua võng mạc anh, Trần Ngọc lén bấm nút chụp lại toàn bộ cấu trúc võng mạc của Đạt để gửi về máy chủ của công ty an ninh Thiên Phong dưới mật danh 'Vật Chủ 09'. Chữ ký số sinh học được thiết lập thành công, khóa chặt cuộc đời Đạt vào một bản khế ước máu không thể đơn phương hủy bỏ.
"Rất tốt. Bây giờ là phần quan trọng nhất: cấy ghép thiết bị định vị vận động," Huy nói, mắt gã lóe lên một tia phấn khích vô nhân đạo. Gã ra lệnh cho Trần Ngọc chuẩn bị khay dụng cụ phẫu thuật.
Ngọc bưng ra một khay inox đựng những mũi khoan xương nhỏ, kìm y tế và một chiếc hộp nhựa vô trùng chứa Chip thần kinh Tân Sinh v1.0 – một miếng kim loại sinh học mỏng dính, có các chân rết bằng sợi titan siêu nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn. Nhìn những dụng cụ phẫu thuật thô sơ không đảm bảo vô trùng y khoa, lòng Đạt dâng lên một nỗi kinh hoàng thể xác thực tế.
"Có cần gây mê toàn thân không?" Đạt hỏi, trán lấm tấm mồ hôi.
"Không thể gây mê sâu," Huy lạnh lùng đeo găng tay cao su vào, giọng nói không còn chút giả tạo nào nữa. "Thuốc mê liều cao sẽ làm suy giảm hoạt động thùy trán, khiến chip không thể đồng bộ hóa sóng não của anh với máy chủ trung tâm khi kích hoạt lần đầu. Tôi chỉ tiêm thuốc tê tại chỗ vùng gáy. Anh phải hoàn toàn tỉnh táo để hệ thần kinh trung ương phản hồi lại các chân rết của chip."
Đạt bị ấn nằm sấp xuống chiếc bàn mổ bằng thép lạnh ngắt. Trần Ngọc dùng dây đai da khóa chặt hai tay và bả vai Đạt vào thành bàn để ngăn chặn các phản xạ co giật cơ học. Mùi cồn sát trùng nồng nặc dội lên gáy anh, lạnh buốt.
Huy cầm ống tiêm thuốc tê đâm mạnh vào vùng sau gáy Đạt. Cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng, nhưng đó chỉ là khúc dạo đầu của địa ngục.
"Tôi bắt đầu khoan xương sọ để tạo lối dẫn thùy trán. Anh Đạt, hãy thở đều bằng bụng, tuyệt đối không được cử động đầu hoặc la hét, nếu không mũi khoan sẽ chệch vào tiểu não gây liệt vĩnh viễn," giọng Huy vang lên đều đều, lạnh lùng như một tên đao phủ.
Tiếng rít chói tai của mũi khoan cơ học vang lên bên tai Đạt. Khi mũi kim loại chạm vào xương sọ sau gáy, một cảm giác chấn động kinh hoàng truyền thẳng vào đại não anh. Đạt cảm thấy như có một mũi đinh sắt đang nung đỏ khoan sâu vào hộp sọ của mình. Cơn đau tột độ bùng nổ, vượt qua mọi giới hạn chịu đựng đau đớn của một võ sĩ từng bị gãy xương trên võ đài. Các thớ cơ vai anh căng cứng đến mức muốn làm đứt tung cả dây đai da khóa bảo vệ. Đạt cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, hai mắt trợn trừng, vết sẹo hình chữ T trên trán đỏ ngầu, giật mạnh theo từng nhịp khoan.
"Đang cấy chip thần kinh Tân Sinh v1.0 vào thùy trán. Chuẩn bị phóng xung điện đồng bộ hóa lần đầu," Huy ra lệnh cho Trần Ngọc.
Đạt cảm thấy một vật thể kim loại lạnh ngắt được đẩy sâu vào sau gáy, luồn sát qua màng não để tiếp cận thùy trán. Ngay sau đó, một luồng xung điện mạnh tần số 432Hz phóng ra từ con chip, chạy dọc các dây thần kinh sọ não. Đầu óc Đạt bùng nổ một luồng ánh sáng trắng xóa. Tai anh nghe tiếng rè rè liên tục như đài mất sóng, mắt anh ngầu đỏ vằn tia máu do áp lực điện trường tăng vọt đột ngột. Cơn co thắt cơ tim xuất hiện, khiến anh ngạt thở cơ học trong vòng vài mươi giây, toàn thân co giật mạnh trên bàn mổ chui.
"Đồng bộ hóa đạt ba mươi phần trăm. Hệ thống đã nhận diện được tín hiệu vận động của Vật Chủ 09. Ca mổ hoàn tất," giọng Huy vang lên xa xăm như từ một thế giới khác truyền về tai Đạt.
Trần Ngọc mở khóa đai da. Đạt lết cơ thể rã rời, đẫm mồ hôi và máu xuống khỏi bàn mổ. Đầu óc anh đau nhức dữ dội như bị búa bổ, bước đi lảo đảo suýt ngã quỵ. Huy đưa cho anh chiếc túi nylon đen nặng trịch chứa năm trăm triệu đồng tiền mặt và một lọ Thuốc thần kinh Haloperidol nhỏ.
"Đây là tiền của anh. Và đây là thuốc ức chế thần kinh, hãy uống một viên mỗi sáng sau khi tỉnh dậy để làm dịu thùy trán. Hợp đồng khế ước sẽ chính thức kích hoạt từ mười hai giờ đêm nay. Đúng mười hai giờ, anh phải nằm yên trên giường để hệ thống tự động tiếp quản," Huy nói, ánh mắt ti hí hiện rõ sự thỏa mãn khi đã thu phục được một vật chủ hoàn hảo.
Đạt ôm chặt chiếc túi tiền mặt vào ngực như ôm lấy mạng sống của Mai Lan. Anh bước ra khỏi phòng khám chui, lao thẳng vào cơn mưa tầm tã của đêm Khánh Bình. Nỗi đau thể xác sau ca mổ gặm nhấm từng tế bào não, nhưng niềm hy vọng cứu sống vợ dâng lên trong lòng giúp anh có thêm sức mạnh để chạy đua với thời gian. Anh phải mang số tiền này quay lại bệnh viện Khánh Bình trước khi Lê Thị Hạnh ra lệnh ngắt máy thở của Mai Lan.
Đạt chạy điên cuồng dưới mưa, nước mưa gột rửa vết máu tươi đang rỉ ra từ vết mổ sau gáy anh. Nhưng khi anh vừa chạy thoát khỏi con hẻm tối Quận 8, gáy anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm, kèm theo một xung điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
Con chip thần kinh vừa được cấy ghép bắt đầu tự động kích hoạt chế độ kết nối mạng standby, phát ra những tiếng rè rè siêu nhỏ sâu trong màng nhĩ của anh. Đạt rùng mình khựng lại giữa đường mưa, cảm nhận rõ ràng một sự hiện diện sinh học xa lạ, lạnh lùng đang bắt đầu bén rễ và rình rập bên trong bộ não của chính mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!