Manh Mối Từ Ngôi Nhà Bỏ Hoang
Cơn mưa rào trút xuống khu biệt thự Thảo Điền, Quận 2 không mang theo sự mát mẻ của một đêm mưa nhiệt đới, mà chỉ dâng lên một luồng khí ẩm ướt, lạnh lẽo đến ghê người. Trần Văn Đạt l lết bước chân trái liệt nhẹ tập tễnh dưới bóng tối của những hàng cây bằng lăng rụng lá. Nước mưa xối xả tuôn dọc theo vết sẹo mổ sọ cũ hình chữ T trên trán anh, chảy xuống gò má hốc hác rồi thấm vào lớp băng gạc trắng sờn cũ ở bả vai trái.
Cơn sốt cao từ vết thương vai trái bị nhiễm trùng nặng vẫn chưa hề hạ nhiệt. Nhưng đáng sợ hơn cả là cảm giác một cơn giông bão hóa học đang bùng nổ ngay bên trong thùy trán của anh. Từng thớ cơ trên mặt Đạt giật mạnh liên hồi, răng anh va vào nhau lập cập không phải vì cái lạnh của nước mưa, mà vì di chứng của cơn co thắt do cai thuốc đột ngột. Đúng như lời cảnh báo của bác sĩ Đức, việc anh quyết định ngừng sử dụng thuốc Haloperidol chui—thứ hóa chất độc hại mà phòng khám Tân Sinh dùng để đầu độc thần kinh vật chủ—đang tạo ra một khoảng trống hóa dược kinh hoàng trong não bộ anh. Các chất dẫn truyền thần kinh bị ức chế bấy lâu nay đột ngột phản phệ, khiến hệ vận động của Đạt liên tục phát ra những xung động co rút ngoài kiểm soát.
Anh đưa bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào cổ tay, nơi chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn của Mai Lan đang ướt sũng. Xúc giác thô ráp từ sợi chỉ đỏ tết thủ công truyền một luồng điện ấm áp vào tâm trí Đạt, giúp anh tạm thời đè nén cơn hoảng loạn đang dâng trào. Anh không được phép ngã gục lúc này. Mai Lan vẫn đang nằm trong phòng ICU bệnh viện Khánh Bình, và Thiên Phong đang dùng tính mạng cô để tống tiền anh. Manh mối duy nhất để anh lật ngược thế cờ nằm ở ngay phía sau hàng rào sắt rỉ sét trước mặt: ngôi biệt thự bỏ hoang của nhà báo điều tra quá cố Trần Thế.
Đạt giữ cơ thể thấp dưới bóng râm của một tán cây lớn, quan sát kỹ ngôi biệt thự hai tầng u tối. Nơi đây từng là hiện trường của vụ án mạng chấn động mà chính cơ thể Đạt—trong trạng thái bị chiếm hữu bởi con chip thần kinh Tân Sinh v1.0—đã được điều khiển để thực hiện đòn bẻ khớp cổ Triệt Quyền Kích sát hại nhà báo Trần Thế. Những dải băng phong tỏa màu vàng của cảnh sát giờ đây đã rách nát, bay phần phật trong gió mưa như những dải bùa gọi hồn.
Áp dụng Quy tắc di chuyển vùng tối, Đạt lách người qua một khe hở nhỏ của hàng rào sắt rỉ sét. Chân trái liệt nhẹ khiến anh suýt mất đà ngã xuống thảm cỏ sũng nước, nhưng bản năng của một cựu võ sĩ giúp anh nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Anh sử dụng Bước Chân Không Động, dồn toàn bộ trọng tâm vào ức bàn chân phải, nhẹ nhàng lướt đi trên nền đất nhão mà không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào. Anh biết, dù cảnh sát đã rút lực lượng điều tra chính thức, nhưng gã Đại úy cảnh sát biến chất Nguyễn Tấn—kẻ ăn lương của Thiên Phong—có thể đã lén cài đặt các cảm biến hồng ngoại tầm gần quanh các lối vào để bẫy anh.
Đạt tiếp cận cánh cửa gỗ phía sau biệt thự. Cánh cửa bị khóa chặt bằng một ổ khóa cơ học năm chốt xỉn màu. Đạt hít một hơi thật sâu theo chu kỳ thở nông của Kỹ thuật Hô Hấp Câm để hạ nhịp tim xuống dưới mức sáu mươi nhịp mỗi phút, ngăn chặn con chip sau gáy phát đi tín hiệu định vị standby. Anh thò tay vào túi áo gió, rút ra Bộ ghim sắt đa năng—món quà mà Thợ khóa già Ông Bảy đã tặng cho anh ở Quận 8.
"Khóa cơ cũng giống như xương khớp con người, con không cần dùng sức mạnh để cưỡng ép, hãy dùng cảm giác để lắng nghe tiếng click của từng chốt bi..." Lời dạy của Ông Bảy vang lên trong tâm trí Đạt.
Đạt luồn thanh gạt tạo lực căng vào khe khóa, ngón tay trỏ trái tê liệt nhẹ cố gắng giữ chặt thanh thép mỏng, trong khi tay phải dùng chiếc ghim móc lách sâu vào bên trong để dò tìm các chốt bi.
*Click. Chốt thứ nhất rơi.*
Đột nhiên, một cơn co thắt thần kinh dữ dội dội thẳng từ thùy trán xuống cánh tay trái của Đạt. Cả bàn tay anh giật mạnh, thanh gạt mém chút nữa đã trượt ra khỏi khe khóa. Mồ hôi hột hòa cùng nước mưa tuôn ra đầm đìa trên trán Đạt. Cơn đau buốt từ bả vai trái nhiễm trùng dội lên đại não như một nhát búa nện. Đạt cắn chặt môi đến bật máu, dùng cơn đau vật lý cấp tính để cưỡng bức hệ thần kinh tự chủ phải đứng yên. Anh không được run rẩy. Chỉ một sơ sẩy nhỏ, chiếc ghim sắt sẽ gãy kẹt bên trong ổ khóa, và anh sẽ bị giam chân ngoài cửa.
*Click. Chốt thứ hai. Chốt thứ ba.*
Anh cảm nhận được sự rung động cực nhỏ truyền qua đầu ngón tay phải. Chốt thứ tư rơi. Đến chốt cuối cùng, Đạt xoay nhẹ thanh gạt.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ khẽ mở ra một khe nhỏ. Đạt nhanh chóng lách người vào trong rồi khép chặt cửa lại, cách ly hoàn toàn với tiếng mưa rầm rập bên ngoài.
Không gian bên trong biệt thự tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi ẩm mốc của gỗ mục kết hợp với mùi máu khô bám trên các thảm sàn chưa được tẩy rửa sạch sẽ. Đạt bật chiếc đèn pin cầm tay siêu nhỏ có đầu lọc ánh sáng đỏ để tránh gây ra những luồng sáng mạnh dễ bị phát hiện từ bên ngoài. Anh bước vào phòng làm việc của nhà báo Trần Thế ở tầng trệt. Căn phòng hỗn loạn với những kệ sách bị lật đổ, tài liệu bay tung tóe trên sàn—dấu vết của một cuộc lục soát điên cuồng của cảnh sát và người của Thiên Phong sau vụ án mạng.
Đạt tiến về phía chiếc két sắt lớn đặt ở góc phòng. Đúng như anh dự đoán, chiếc két sắt đã bị niêm phong bằng khóa mã hóa số cao cấp của cảnh sát hình sự, hoàn toàn bất khả thi đối với các công cụ thô sơ của anh. Nhưng Đạt không nản lòng. Là một người đã trải qua cuộc sống dưới đáy xã hội, anh hiểu tư duy của một nhà báo điều tra đang bị đe dọa tính mạng. Trần Thế sẽ không bao giờ giấu tài liệu nhạy cảm nhất của mình trong một chiếc két sắt lộ liễu—nơi mà cả cảnh sát lẫn sát thủ đều sẽ nhắm vào đầu tiên. Ông ta sẽ chọn một nơi khuất mắt hơn, một nơi mà chỉ có sự tỉ mỉ cơ học mới tìm ra.
Đạt dùng đôi mắt sắc sảo của một võ sĩ quét qua sàn nhà lát gạch men giả gỗ. Anh quỳ xuống, lết bắp đùi phải bị bắn sượt rướm máu trên nền gạch lạnh, dùng chuôi dao găm gõ nhẹ lên từng viên gạch xung quanh bàn làm việc.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Âm thanh vang lên đục và đặc. Đạt kiên nhẫn di chuyển sang khu vực kệ sách đổ nát.
*Bộp. Bộp.*
Một tiếng vang hơi rỗng nhẹ xuất hiện ở viên gạch nằm sát góc chân tường phía sau kệ sách. Mắt Đạt sáng lên. Anh dùng lưỡi dao găm lách vào rãnh hở bất thường của viên gạch, nơi lớp xi măng gắn kết dường như mỏng hơn và có dấu vết cạy mới. Đạt dồn lực tay phải, cạy mạnh viên gạch men lên.
Bên dưới viên gạch rỗng là một ngăn bí mật nhỏ được lót bằng một túi nylon chống ẩm. Đạt thò tay vào, rút ra một vật thể hình chữ nhật dẹt: Cuốn sổ tay của nhà báo Trần Thế. Cuốn sổ tay bọc da màu đen, mép sổ đã bị sờn rách và dính những vệt máu khô sẫm màu—máu của chính Trần Thế trong đêm bị ám sát.
Đạt run rẩy mở trang đầu tiên của cuốn sổ dưới ánh sáng đỏ mờ nhạt của đèn pin. Những dòng chữ viết tay bằng mực xanh hiện ra, ghi chép chi tiết danh sách các chính khách, tài phiệt đô thị Khánh Bình đang âm thầm sử dụng công nghệ "Khế ước chữ ký số sinh học" của tập đoàn Bách Hợp để thuê xác thực hiện các giao dịch đen tối hoặc tạo chứng cứ ngoại phạm giả ban đêm. Tên của Phan Thanh Nghị và công ty Thiên Phong xuất hiện dày đặc bên cạnh các mốc thời gian ám sát.
"U u u... u u..."
Đột nhiên, một tiếng còi xe tuần tra chói tai rú lên từ phía đường lộ Quận 2, xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm mưa. Ánh đèn led đỏ xanh quét qua các khe cửa sổ kính bụi bặm của phòng làm việc, tạo nên những vệt sáng ma quái nhảy múa trên tường.
Đạt giật mình tắt phụt đèn pin. Nhịp tim anh lập tức nhảy vọt lên mức báo động. Qua tầm nhìn ngoại vi của Nhìn mù (Peripheral Vision), anh nhận thấy chiếc xe tuần tra của Đại úy Nguyễn Tấn đang từ từ dừng lại ngay trước cổng biệt thự bỏ hoang. Tiếng động cơ xe nổ giòn giã dưới mưa, và tiếng bước chân nện xồm xoàm trên thảm cỏ ướt đang tiến gần về phía cửa sau.
Nguyễn Tấn đã quay lại tuần tra đột xuất, hoặc gã đã nhận được tín hiệu báo động từ các cảm biến nhiệt mà Đạt chưa kịp vô hiệu hóa.
Đạt áp dụng Bước Chân Không Động lách người ẩn nấp sau tấm rèm cửa dày bằng vải nhung bám đầy bụi ở góc tối căn phòng. Anh nín thở hoàn toàn, hai tai lùng bùng nghe tiếng xà beng sắt bắt đầu cạy mạnh vào cánh cửa gỗ phía sau biệt thự mà anh vừa đột nhập. Vết thương vai trái co rút dữ dội, rỉ ra những giọt máu nóng hổi thấm đẫm lớp băng gạc trắng sờn. Cơn co thắt thần kinh do cai thuốc đột ngột lại chực chờ bùng phát, khiến quai hàm Đạt cứng đờ. Anh phải dùng hai tay siết chặt lấy cuốn sổ tay dính máu để giữ cho cơ thể không run rẩy.
Trong bóng tối nghẹt thở của góc rèm, Đạt lén lút lật sang trang sau của cuốn sổ tay dính máu dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn đường hắt qua khe rèm, phát hiện ra một sơ đồ thiết kế vi mạch chip thần kinh có chữ ký số của chính chủ tịch Trịnh Hoàng Bách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!