Nhạc nềnEntangle

Cuộc Gặp Lén Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng then cài bằng sắt đặc rít lên một điệu kèn gai góc dưới sức ép thô bạo của chiếc xà beng từ phía ngoài cửa gỗ xưởng rèn. Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ chiếc bán tải Thiên Phong Security xuyên qua những khe hở rách nát của tấm liếp mục, hắt lên những vệt sáng trắng dài dặc, cắt đôi không gian ngập tràn bụi than và hơi nóng hừng hực của lò rèn.


Trần Văn Đạt nằm im lịm trên bục gỗ sát vách đất. Cơn sốt cao do vết thương vai trái bị nhiễm trùng nặng đang thiêu đốt da thịt anh, khiến mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, hòa cùng muội than đen bám đầy trên thái dương. Sau gáy anh, ngay dưới vết sẹo mổ sọ cũ hình chữ T trên trán và vết mổ cấy chip thần kinh Tân Sinh v1.0 mới, một luồng nhiệt lượng âm ỉ đang tỏa ra, báo hiệu con chip đang chực chờ kết nối với dải sóng ngắn 432Hz của kẻ thù.


"Nín thở, dồn khí về đan điền. Không được để nhịp tim vượt quá bốn mươi lăm!"


Tiếng thì thầm đanh thép của lão võ sư Trần Hùng vang lên sát bên tai Đạt. Lão võ sư đứng chắn trước bục gỗ, bàn tay to dày đầy chai sạn của ông đang siết chặt lấy thanh sắt nung đỏ hừng hực vừa rút ra từ đống than hồng. Hơi nóng tỏa ra từ thanh sắt đỏ rực làm méo mó cả không khí xung quanh, che khuất một phần thân hình khổng lồ đang run rẩy của Đạt.


Đạt nhắm nghiền mắt phải, giữ cho mí mắt trái dán băng gạc nhắm chặt để che giấu chiếc kính áp tròng phân cực sinh học đang bám dính vào biểu mô giác mạc. Anh bấu chặt ngón tay cái bên phải vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay—mỏ neo xúc giác duy nhất kết nối anh với hình ảnh người vợ Mai Lan đang nằm thoi thóp trên giường bệnh. Anh bắt đầu thực hiện Kỹ thuật Hô Hấp Câm.


Hít vào bằng mũi thật sâu trong bốn giây... lồng ngực nóng rực dồn nén.

Giữ hơi thở lại trong thùy phổi đúng bảy giây... cơn đau buốt từ bả vai trái nhiễm trùng dội lên đại não như một nhát búa nện, nhưng Đạt nén chặt, coi nó như một tiếng ồn vô hại ngoài phố.

Thở ra bằng miệng cực chậm trong tám giây liên tục... luồng khí nóng thoát ra mang theo sự căng thẳng thần kinh.


Nhịp tim của Đạt bắt đầu rơi tự do dưới sự hỗ trợ bấm huyệt Nội Quan của thầy Hùng. Năm mươi nhịp... bốn mươi lăm nhịp... bốn mươi hai nhịp mỗi phút. Điện năng vỏ não sụt giảm xuống mức tối thiểu, ép con chip thần kinh sau gáy rơi vào trạng thái chờ standby hoàn toàn.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ xưởng rèn bị đạp tung dưới một lực cơ học cực lớn. Tên Mặt Sẹo bước vào, chiếc áo khoác gió đen sột soạt dính đầy nước mưa ngoại ô. Khuôn mặt có vết sẹo bỏng lớn bên má trái của gã co rút lại dưới ánh lửa hừng hực của lò rèn. Tay phải gã cầm chiếc máy quét sóng ngắn cầm tay, màn hình radar nhấp nháy liên tục nhưng chỉ hiển thị một đường thẳng nằm ngang im lìm. Tín hiệu vô tuyến của Vật Chủ 09 đã hoàn toàn biến mất.


"Ông già, có thấy một gã cao lớn, vai trái bị thương chạy qua đây không?" Giọng Tên Mặt Sẹo lạnh lùng như tiếng thép cọ xát.


Thầy Hùng không thèm quay đầu lại, ông quai mạnh thanh sắt nung đỏ xuống đe thép, phát ra những tia lửa bắn tung tóe sát gót giày của Tên Mặt Sẹo: "Xưởng rèn của ta chỉ có lửa và thép. Muốn tìm người thì biến ra ngoài hẻm mà tìm! Đừng để thanh sắt này găm vào họng ngươi!"


Sát khí từ người lão võ sư sáu mươi lăm tuổi tỏa ra mạnh mẽ đến mức Tên Mặt Sẹo phải lùi lại một bước, tay gã đặt sẵn lên báng súng ngắn giấu dưới nách áo. Gã liếc nhìn chiếc máy quét sóng vẫn im lìm, rồi nhìn quanh gian phòng rèn ngột ngạt bụi sắt. Dưới gầm bục gỗ tối tăm, Đạt vẫn nằm bất động như một xác chết lâm sàng, nhịp thở ngưng hẳn nhờ Ngưỡng Hô Hấp Câm. Sau vài giây đối chất căng thẳng, Tên Mặt Sẹo hậm hực quay lưng bước ra ngoài, ra lệnh cho đàn em rút quân.


Ngay khi tiếng động cơ xe bán tải Thiên Phong lịm dần dưới màn mưa đêm, Đạt thở hắt ra một hơi dài, cơ thể đổ gục xuống sàn đất nện, lồng ngực phập phồng thở dốc để bù đắp lượng oxy thiếu hụt. Cơn sốt cao lại bùng lên thiêu đốt cơ thể anh. Anh biết xưởng rèn này không còn an toàn lâu dài. Tên Mặt Sẹo sẽ sớm nhận ra gã bị lừa khi kiểm tra lại các trạm camera giao thông khu vực.


"Thầy... con phải đi," Đạt gượng dậy, giọng khàn đặc vì mất nước. "Con phải quay lại Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình. Con không thể để Mai Lan nằm đó một mình dưới sự rình rập của bọn chúng."


Thầy Hùng nhìn gã đệ tử chân truyền bằng ánh mắt trầm mặc, ông biết không thể ngăn cản một người đàn ông đang chiến đấu vì mạng sống của vợ mình. Ông lén nhét vào túi áo khoác của Đạt một lọ nhỏ chứa Thảo dược Hắc Sâm khô: "Uống nó khi con thấy đầu óc mình bắt đầu nghe thấy những tiếng nói lạ. Hãy nhớ lời ta: cơ thể con là đền thờ của ý chí, không kẻ nào được phép ngự trị nếu con không mở cửa."


***


Ba giờ sáng. Cơn mưa rào trút xuống đô thị Khánh Bình biến những con đường Quận 8 thành những dòng sông bùn lầy lội. Đạt lướt đi trong màn đêm dưới danh nghĩa một nhân viên bảo trì hệ thống oxy lỏng của bệnh viện. Bộ đồ bảo trì màu xanh rộng thùng thình giúp anh giấu đi bả vai trái sưng tấy đỏ rực và ngón tay trỏ trái bị đơ cứng do di chứng chấn thương.


Đạt chủ động đi hơi khòm vai, tay phải xách theo một túi rác thải y tế nặng trịch để ngụy trang dáng đi võ sĩ thẳng thớm, cao lớn đặc trưng của mình. Đây là một quyết định chiến thuật khôn ngoan nhằm đánh lừa hệ thống camera quét sinh trắc học và Tên Mặt Sẹo—kẻ thường nhận diện mục tiêu dựa trên nhân dạng chiều cao và phong thái vận động.


Anh lách qua cửa sau dành cho nhân viên vệ sinh, sử dụng Nhìn mù (Peripheral Vision) để liên tục quét các góc khuất của hành lang. Qua góc phản chiếu của những tấm kính cửa sổ bụi bặm, Đạt nhận thấy hai gã vệ sĩ đeo kính đen của Thiên Phong đang đứng lảng vảng ở sảnh thang máy chính. Anh không đi thang máy, mà lách vào lối cầu thang bộ ẩm mốc, bước đi âm thầm không phát ra tiếng động hướng thẳng lên tầng 5.


Đạt lẻn vào phòng làm việc của Bác sĩ gây mê Phạm Minh Đức nằm cuối hành lang khu hồi sức. Căn phòng ngập mùi thuốc sát trùng và tiếng máy điều hòa chạy rì rầm. Bác sĩ Đức đang ngồi gục đầu trên bàn làm việc, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và dằn vặt lương tâm y khoa sau ca trực kéo dài.


"Bác sĩ Đức..." Đạt khẽ gọi, lách người qua khe cửa rồi đóng chặt lại.


Bác sĩ Đức giật mình đứng bật dậy, tay theo bản năng đưa về phía hộc bàn nơi cất giấu lọ thuốc ức chế thần kinh. Khi nhận ra khuôn mặt hốc hác, dính đầy muội than và nước mưa của Đạt, ông thở phào nhẹ nhõm nhưng ánh mắt lập tức chuyển sang sự kinh hoàng tột độ.


"Đạt! Cậu điên rồi sao? Nguyễn Tấn và người của Thiên Phong đang lùng sục cậu khắp nơi! Sao cậu lại dám quay lại đây?" Bác sĩ Đức nói, giọng run rẩy kìm nén.


"Tôi phải gặp vợ tôi, và tôi cần biết... mẫu thuốc đó," Đạt nói, đưa bàn tay phải run rẩy lấy ra lọ thuốc Haloperidol chui mà anh đã đánh cắp được từ phòng khám Tân Sinh ở tập trước.


Bác sĩ Đức nhìn lọ thuốc, gương mặt ông biến dạng vì sự đau đớn và phẫn nộ. Ông bước đến tủ tài liệu, lấy ra một bản báo cáo phân tích hóa học lâm sàng được in mật, đặt mạnh xuống bàn trước mặt Đạt.


"Tôi đã tiến hành phân tích phổ sắc ký của mẫu thuốc này," giọng bác sĩ Đức nghẹn lại, đôi mắt sau gọng kính trắng ngập tràn sự dằn vặt. "Đạt... đây không phải là Haloperidol thông thường dùng để điều trị tâm thần. Phòng khám chui Tân Sinh đã pha trộn vào đó một hàm lượng chất gây nghiện thần kinh cực mạnh—một dạng dẫn xuất butyrophenone liều cao kết hợp với tạp chất hướng thần độc hại chưa từng được công bố lâm sàng."


Lồng ngực Đạt thắt lại: "Ý ông là sao?"


"Nó là một dạng xích hóa học!" Bác sĩ Đức cay đắng thốt lên. "Họ dùng chất độc này để tàn phá thùy trán của cậu, làm suy yếu khả năng tự chủ sinh học ban ngày, biến cậu thành một kẻ lệ thuộc hoàn toàn vào nguồn thuốc của họ. Nếu cậu tiếp tục dùng, não bộ của cậu sẽ bị hoại tử thùy trán vĩnh viễn trong vòng ba tháng. Nhưng nếu cậu dừng thuốc đột ngột..." Đức ngập ngừng, nhìn vào ngón tay trỏ trái đang run rẩy nhẹ của Đạt, "Cậu sẽ phải trải qua những cơn co thắt thần kinh và co giật cơ học dữ dội tột cùng. Đó là sự tàn nhẫn của công nghệ khế ước sinh học. Chúng không muốn cậu thoát khỏi vòng kiểm soát."


Đạt đứng lặng người trước bản báo cáo dính vệt hóa chất màu vàng nhạt. Sự thật tàn khốc như một nhát dao đâm xuyên qua sự tỉnh táo mong manh của anh. Phòng khám Tân Sinh, bác sĩ Huy, và cả Phan Thanh Nghị... chúng không chỉ mượn xác anh để giết người, chúng đang âm thầm đầu độc, biến anh thành một phế nhân vô tri để dễ bề điều khiển. Nỗi căm phẫn tột độ dâng lên trong lồng ngực cựu võ sĩ, khiến anh siết chặt nắm đấm tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc.


"Tôi sẽ không dùng thứ thuốc độc này nữa," Đạt gằn giọng, ánh mắt rực lửa quyết tâm. "Tôi sẽ dùng Hắc Sâm của thầy Hùng để phục hồi tự nhiên. Tôi phải giữ vững bản ngã để cứu Mai Lan."


Bác sĩ Đức nhìn Đạt với sự nể phục lẫn lo ngại sâu sắc: "Cậu là vật chủ duy nhất có đủ ý chí sinh học để phản kháng lại các lệnh điều khiển số. Nhưng cậu phải cẩn thận. Thiên Phong đang theo dõi sát sao nguồn Dung dịch bảo quản tim nhân tạo của Mai Lan. Nếu chúng phát hiện cậu ngừng thuốc hoặc điều tra ngược, chúng sẽ ngắt nguồn thuốc của cô ấy ngay lập tức."


Đạt gật đầu trầm mặc. Anh lách mình ra khỏi phòng bác sĩ Đức, tiến về phía phòng hồi sức tích cực (ICU) số 502 nơi Mai Lan đang nằm điều trị.


***


Bầu không khí bên trong phòng ICU yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bíp khô khốc, đều đặn của máy trợ tim nhân tạo và tiếng rít nhẹ của bình oxy. Nguyễn Mai Lan nằm tĩnh lặng trên giường bệnh trắng toát, gương mặt cô gầy gò, nhợt nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang xanh nhạt, nhưng làn da đã có chút huyết sắc nhờ ca phẫu thuật ghép tim tạm thời được chi trả bằng số tiền khế ước máu.


Đạt bước đến bên giường bệnh, quỳ một gối xuống nền gạch lạnh lẽo. Anh đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai và muội than của mình nhẹ nhàng chạm vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải của Mai Lan. Xúc giác ấm áp từ sợi chỉ đỏ tết thủ công truyền vào lòng bàn tay Đạt, chạy dọc theo hệ thần kinh đang căng thẳng của anh, xoa dịu đi cơn sốt đang hừng hực trong người.


"Lan... anh đây," Đạt thì thầm, giọng nghẹn ngào. Anh cúi đầu, áp trán mình vào bàn tay gầy gò của vợ. Chiếc vòng chỉ đỏ này là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại, là ranh giới cuối cùng ngăn anh không buông xuôi trước sự xâm nhập lạnh lùng của con chip thần kinh sau gáy. Chỉ cần cô còn thở, chỉ cần nhịp tim cơ học kia còn đập, anh sẵn sàng chấp nhận mọi nỗi đau đớn thể xác và sự tàn phá của chất độc thần kinh để giành lại tự do cho gia đình nhỏ của mình.


Đột nhiên, tiếng chuông báo động đỏ ngoài hành lang tầng 5 bệnh viện vang lên dồn dập, cắt đứt không gian tĩnh lặng của phòng bệnh. Ánh đèn huỳnh quang trắng lập tức chuyển sang màu đỏ nhấp nháy ma quái.


Đạt giật mình đứng bật dậy. Bản năng võ sĩ giúp anh lập tức kích hoạt Nhìn mù (Peripheral Vision). Qua tấm kính phản chiếu của cửa phòng ICU, anh nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Tên Mặt Sẹo đang dẫn đầu năm vệ sĩ Thiên Phong vũ trang đầy đủ bước ra khỏi sảnh thang máy chính, tay gã cầm bộ đàm liên tục ra lệnh.


"Khóa chặt mọi lối thang máy thoát hiểm! Kiểm tra ID của toàn bộ nhân viên bảo trì hệ thống oxy trên tầng 5! Thằng chó đó đang ở đây!" Giọng Tên Mặt Sẹo rống lên qua bộ đàm, vang vọng khắp hành lang.


Đạt nhận ra sự căng thẳng thần kinh tột độ đang khiến nhịp tim anh tăng vọt lên trên chín mươi nhịp mỗi phút. Sau gáy anh, vết mổ cấy chip thần kinh đột ngột nhói đau dữ dội, phát ra những xung điện standby ngắn tần số 432Hz. Nếu nhịp tim tiếp tục tăng, con chip sẽ tự động kích hoạt kết nối định vị GPS, biến anh thành một tấm bia sáng rực trên máy quét của Tên Mặt Sẹo.


Anh phải thoát ra ngoài ngay lập tức. Đạt nhanh chóng lách người ra khỏi phòng ICU, đi hơi khòm vai dồn lực vào chân phải để bù đắp cho chân trái đang bị liệt nhẹ. Anh tiến về phía cửa thoát hiểm chính cuối hành lang, nhưng khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa thép, anh bàng hoàng phát hiện bảng điều khiển điện tử hiển thị đèn đỏ khóa chặt.


Cửa thoát hiểm chính đã bị khóa điện tử kép điều khiển từ xa bởi Trưởng khoa hành chính Lê Thị Hạnh theo lệnh của Thiên Phong.


"Này! Anh kia! Đứng lại kiểm tra ID!"


Tiếng hét của một gã vệ sĩ Thiên Phong vang lên từ phía sau. Gã đã phát hiện ra dáng đi khòm vai khả nghi của Đạt ở cuối hành lang đỏ rực.


Đạt nín thở, nén chặt cơn đau bả vai trái, chuẩn bị dồn lực vào tay phải để tung Cú đấm móc Thôi Sơn quyết định. Đúng lúc đó, một bàn tay nhỏ nhắn nhưng dứt khoát giật mạnh vai anh lách vào một cánh cửa phụ bên hông.


Đó là Chị Hồng, nữ điều dưỡng trưởng tốt bụng của khoa. Chị Hồng đeo khẩu trang kín mít, mắt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đầy quyết đoán. Chị nhanh tay cắm chiếc chìa khóa vạn năng cơ học vào ổ khóa của cửa thoát hiểm nội bộ dành cho nhân viên dọn rác—lối đi duy nhất không kết nối với hệ thống khóa điện tử của Lê Thị Hạnh.


"Đi lối này! Xuống tầng hầm rác! Nhanh lên chú Đạt!" Chị Hồng thì thầm, đẩy mạnh Đạt vào trong bóng tối của cầu thang bộ ẩm ướt.


Đạt lách mình vào trong, không quên dùng Bước Chân Không Động để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động bước chân trên các bậc thềm bê tông dốc. Anh lướt nhanh như một bóng ma trong bóng tối của cầu thang bộ, cắt đuôi hoàn toàn sự truy đuổi của toán sát thủ Thiên Phong phía sau.


Tuy nhiên, sự căng thẳng thần kinh tột độ và việc di chuyển quá nhanh khiến nhịp tim Đạt liên tục nhảy vọt, suýt chút nữa đã kích hoạt hoàn toàn hệ thống phát sóng định vị của chip thần kinh. Anh phải dừng lại ở chiếu nghỉ cầu thang, bấu chặt tay vào lan can sắt hoen rỉ, thực hiện chu kỳ thở 4-7-8 khẩn cấp để ép nhịp tim hạ xuống trước khi bước ra ngoài đường lộ.


Anh đã thoát khỏi bệnh viện an toàn nhờ sự giúp đỡ của Chị Hồng, nhưng lòng anh nặng trĩu khi phải bỏ lại Mai Lan trong sự giám sát ngầm của kẻ thù. Khi Đạt lết bước chân tập tễnh ra đến con hẻm tối ngoài cổng bệnh viện dưới làn mưa tầm tã, chiếc Điện thoại Nokia 1280 cổ trong túi áo khoác của anh bỗng rung lên bần bật.


Đạt run rẩy bấm nút nghe. Giọng nói lạnh lùng, xảo quyệt của Phan Thanh Nghị vang lên từ đầu dây bên kia, kèm theo tiếng rè rè của sóng ngắn 432Hz chạy ngầm:


"Trốn tốt lắm, Vật Chủ 09. Nhưng trò chơi này nằm trong tay ta. Nếu trước mười hai giờ đêm nay cậu không thực hiện phi vụ ám sát tiếp theo theo đúng khế ước... ta sẽ ra lệnh cho Lê Thị Hạnh cắt hoàn toàn nguồn Dung dịch bảo quản tim nhân tạo của vợ cậu. Để xem quả tim cơ học đó chịu đựng được bao nhiêu giờ trước khi đông máu hoàn toàn."


Đạt siết chặt chiếc điện thoại cổ đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc, ánh mắt anh nhìn ngược lên tầng 5 bệnh viện Khánh Bình dưới màn mưa trắng xóa, nơi Tên Mặt Sẹo bất ngờ xuất hiện tại hành lang tầng 5 bệnh viện, tay cầm bộ đàm ra lệnh khóa chặt mọi lối thang máy thoát hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!