Nhạc nềnEntangle

Lò Rèn Ngoại Ô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy vùng rìa ngoại ô Khánh Bình khi Trần Văn Đạt trườn mình ra khỏi nắp cống bê tông hoen rỉ. Làn nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào khuôn mặt hốc hác, vằn tia máu của anh, gột rửa đi một phần lớp bùn cống hôi thối mà anh đã chủ động bôi đầy lên người để che mắt hệ thống camera nhiệt của cảnh sát hình sự. Toàn thân Đạt run lên cầm cập. Cơn sốt cao lâm sàng do vết thương vai trái bị nhiễm trùng nặng đang thiêu đốt hệ thần kinh của anh, biến mỗi nhịp thở thành một cơn ác mộng đau buốt dội thẳng lên thùy trán. Vết rách cơ bắp và nứt xương bả vai trái do cú nện búa của Giang Búa đêm trước giờ đây đã mưng mủ, sưng tấy đỏ rực dưới lớp băng gạc rách nát ẩm ướt.


Trong đầu Đạt, những tiếng rè rè như đài mất sóng liên tục rít lên chói tai. Và rồi, giọng nói tiếng Pháp lịch lãm của Lâm Gia Bảo lại vang lên, lầm rầm trong tiềm thức như một bóng ma số hóa đang cố gắng bám rễ vào đại não anh: "*Ils vont te détruire, Đạt... C'est la fin...*" Đạt cắn chặt môi đến bật máu, dùng ngón tay cái bên phải bấm mạnh vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải. Xúc giác ấm áp từ sợi chỉ đỏ—mỏ neo tình yêu duy nhất dành cho người vợ Mai Lan đang nằm thoi thóp ở bệnh viện—giúp anh kéo giật ý thức của mình ra khỏi cơn mê sảng phân liệt trong gang tấc.


Anh lết bước chân trái liệt nhẹ tập tễnh qua con đường đất đỏ nhão nhoét, vượt qua những bụi chuối rậm rạp ngập nước để tiến về phía ánh lửa đỏ bập bùng ẩn hiện sau những bức tường gạch dày cách âm của Lò rèn cổ của Trần Hùng. Đây là nơi ẩn náu duy nhất không có sóng vô tuyến và thiết bị điện tử hiện đại, một vùng cấm sinh học hoàn hảo có thể chặn đứng mọi nỗ lực định vị của chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy anh.


Đạt dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng đập mạnh bàn tay phải sờn cũ vào cánh cửa gỗ mục nát của xưởng rèn. Tiếng gõ cửa bị nuốt chửng bởi tiếng búa quai sắt nặng nề nện đều đặn lên đe thép bên trong. Phải đến lần đập thứ ba, tiếng búa mới dừng lại. Cánh cửa gỗ nặng trịch rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra.


Lão võ sư Trần Hùng xuất hiện dưới ánh lửa lò rèn hừng hực. Ở tuổi sáu mươi lăm, dáng người ông vẫn gầy khô nhưng quắc thước như một cây tùng già, bộ đồ bà ba đen dính đầy muội than không giấu nổi những thớ cơ cuồn cuộn như thép nguội. Đôi mắt một mí sáng quắc của ông nheo lại khi nhìn thấy gã đệ tử chân truyền đang quỵ gối dưới chân mình, hơi thở đứt quãng, toàn thân sũng nước cống dính máu.


"Đạt? Con..."


Thầy Hùng không hỏi thêm câu nào. Ông cúi xuống, luồn bàn tay to dày đầy chai sạn xuống nách Đạt, dùng một lực dứt khoát nhấc bổng thân hình cao lớn của anh vào trong xưởng rèn rồi sập cửa gỗ lại, cài chặt chiếc then cài bằng sắt đặc nặng trịch. Mùi than đá nồng nặc, mùi lưu huỳnh và hơi nóng hừng hực từ bục rèn phả vào mặt Đạt, xua đi cái lạnh buốt của màn mưa ngoại ô nhưng cũng khiến cơn sốt trong người anh bùng phát dữ dội hơn.


Thầy Hùng đặt Đạt ngồi tựa lưng vào một bao tải than lớn cạnh lò lửa. Nhìn thấy vết thương rách vai trái đang rỉ ra dịch vàng lẫn máu và ngón tay trỏ trái bị đơ cứng lệch trục của Đạt, đôi lông mày bạc của lão võ sư nhíu chặt lại đầy xót xa. Ông lẳng lặng đi về phía góc tối của xưởng rèn, nơi đặt những chiếc hũ sành cũ kỹ, lén lấy ra một nắm Thảo dược Hắc Sâm khô quý hiếm bốc từ núi cao Tây Bắc. Ông thả sâm vào chiếc ấm đất nung, đặt trực tiếp lên đống than hồng đang cháy đỏ.


Chỉ vài phút sau, mùi thơm đắng ngắt, nồng ấm của thảo dược lan tỏa khắp không gian xưởng rèn. Thầy Hùng rót nước sâm đen đặc ra một bát sứ sứt mẻ, đỡ đầu Đạt dậy và ép anh uống từng ngụm nhỏ.


"Uống đi, con trai. Hắc Sâm sẽ giúp con phục hồi bao myelin thần kinh và giảm cơn bão nhiệt trong đầu."


Nước sâm đắng ngắt thấu xương, nóng bỏng trôi xuống cổ họng Đạt, kích hoạt một luồng sinh khí ấm áp lan tỏa khắp các mạch máu. Cơn đau đầu búa bổ ở vùng thùy trán dần dịu lại, những tiếng rè rè và giọng nói tiếng Pháp trong đầu anh cũng tạm thời bị đẩy lùi vào bóng tối. Đạt thở dốc, giọng khàn đặc:


"Thầy... con xin lỗi... con đã gây ra rắc rối lớn..."


Thầy Hùng đặt bát sứ xuống, đưa bàn tay thô ráp sờ lên vết sẹo mổ sọ cũ hình chữ T trên trán Đạt, rồi trượt tay xuống vết mổ cấy chip thần kinh dính máu sau gáy anh. Lão võ sư khẽ rùng mình khi cảm nhận được một vật thể kim loại nhỏ đang rung nhẹ dưới lớp da gáy của đệ tử, phát ra những xung điện siêu nhỏ mà người thường khó lòng nhận biết.


"Gáy con có vật lạ," giọng thầy Hùng trầm xuống, chứa đựng một sự phẫn nộ kìm nén. "Nó không phải là xương thịt của con. Nó đang hút sinh khí, đang muốn làm chủ đại não của con. Con đã bán mình cho quỷ dữ rồi sao, Đạt?"


Đạt cúi đầu, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất: "Con không có lựa chọn nào khác, thầy ơi... Mai Lan cần năm trăm triệu để ghép tim nhân tạo khẩn cấp. Phòng khám chui Tân Sinh... họ đã cấy con chip này vào đầu con. Giờ đây, Công ty An ninh Thiên Phong đang dùng nó để điều khiển cơ thể con đi ám sát ban đêm. Con... con đã trở thành một kẻ giết người vô thức."


Thầy Hùng im lặng đứng dậy. Ông bước đến bên đe thép, cầm chiếc búa rèn nặng năm ký lên rồi lại đặt xuống. Tiếng thở dài của ông nặng nề hơn cả tiếng búa nện. Ông quay lại nhìn Đạt, ánh mắt nghiêm khắc nhưng tràn ngập lòng bao dung của một người cha:


"Ta đã dạy con võ thuật cổ truyền không phải để con làm công cụ cho kẻ khác. Cơ thể con là đền thờ của ý chí, không kẻ nào được phép ngự trị nếu con không mở cửa. Con chip đó có thể điều khiển cơ bắp của con bằng dòng điện, nhưng nó không thể cướp đi linh hồn con nếu ý chí con đủ mạnh."


Thầy Hùng bước đến, ép Đạt ngồi xếp bằng thẳng lưng trước bục rèn sắt nóng đỏ hừng hập. Hơi nóng từ ngọn lửa táp vào da mặt Đạt, khiến mồ hôi tuôn ra như tắm, mang theo những độc chất thần kinh của thuốc Haloperidol chui được đào thải qua lỗ chân lông.


"Bây giờ, ta sẽ truyền dạy cho con Kỹ thuật Hô Hấp Câm," thầy Hùng nói, giọng đanh thép như tiếng thép nung gặp nước lạnh. "Đây là bí thuật thở của nội gia quyền. Con phải hít vào bằng mũi thật sâu trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong thùy phổi đúng bảy giây, rồi thở ra bằng miệng cực chậm trong tám giây liên tục. Con phải dồn toàn bộ sự tập trung vào đan điền, ép nhịp tim của mình hạ xuống dưới bốn mươi lăm nhịp mỗi phút. Khi nhịp tim đạt đến Ngưỡng Hô Hấp Câm, dòng điện sinh học trong cơ thể con sẽ giảm xuống mức tối thiểu, khiến con chip sau gáy tự động ngắt kết nối vì tưởng vật chủ đã chết lâm sàng."


Đạt nhắm mắt phải, giữ cho mắt trái dán băng gạc nhắm chặt để tránh kích hoạt kính áp tròng phân cực. Anh bắt đầu thực hiện chu kỳ thở 4-7-8 theo lời thầy.


"Một... hai... ba... bốn..."


Anh cố gắng hít sâu bằng bụng, nhưng ngay khi lồng ngực phồng lên, vết nứt xương bả vai trái bị nhiễm trùng co rút dữ dội. Một cơn đau buốt kinh hoàng như dao cắt dội thẳng lên đại não, bóp nghẹt phế quản của anh. Đạt khựng lại, ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng hỗn loạn. Nhịp tim anh trên màn hình tưởng tượng của cơn sốt nhảy vọt lên trên một trăm nhịp mỗi phút. Con chip thần kinh sau gáy cảm nhận được sự căng thẳng, lập tức phát ra một luồng xung điện nhẹ khiến ngón tay trỏ trái của anh co giật liên tục.


"Không được phân tâm bởi cơn đau thể xác!" Thầy Hùng quát lớn. Ông bước đến phía sau Đạt, bàn tay to dày đầy chai sạn ấn mạnh vào huyệt Nội Quan ở cổ tay phải của anh.


Một luồng lực ấm áp, mạnh mẽ từ ngón tay của thầy truyền qua huyệt đạo, lập tức xoa dịu các xung thần kinh đang hỗn loạn dọc cánh tay Đạt. Nhịp tim của anh bắt đầu ổn định trở lại dưới áp lực bấm huyệt của lão võ sư.


"Đau đớn chỉ là một tín hiệu điện học của não bộ," giọng thầy Hùng vang lên bên tai Đạt, trầm ấm và đầy sức mạnh dẫn đường. "Hãy coi cơn đau như một tiếng ồn ngoài phố. Con nghe thấy nó, nhưng con không cần phải trả lời nó. Hãy tập trung vào nhịp thở của con. Hít vào... giữ... thở ra..."


Đạt cắn chặt răng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi dính bùn. Anh bấu chặt ngón tay cái phải vào chiếc vòng chỉ đỏ may mắn, dùng cơn đau xúc giác nhẹ ở cổ tay làm điểm tựa tinh thần. Anh bắt đầu hít vào lần nữa.


Bốn giây hít vào... lồng ngực căng tràn hơi nóng của lò rèn.

Bảy giây giữ hơi... Đạt cảm thấy thời gian như ngưng đọng, cơn đau ở vai trái dường như tách rời ra khỏi ý thức của anh.

Tám giây thở ra cực chậm... một luồng khí nóng thoát ra qua kẽ môi, mang theo sự căng thẳng thần kinh ra ngoài.


Thầy Hùng buông tay khỏi huyệt Nội Quan. Đạt tự mình duy trì chu kỳ thở khắc kỷ đó. Dưới sự theo dõi sát sao của lão võ sư, nhịp tim của Đạt bắt đầu giảm dần. Từ tám mươi nhịp xuống bảy mươi, rồi sáu mươi. Cơ thể anh trở nên bất động như một bức tượng thịt trước lò lửa đỏ rực, nhịp thở dường như ngưng hẳn, làn da hơi tái đi do thiếu oxy tạm thời nhưng đôi mắt phải của anh, khi hé mở, lại rực sáng một ý chí phản kháng sinh học mãnh liệt.


Thầy Hùng bước đến bàn gỗ rách, cầm lên một cuốn sổ tay cũ nát, dập ghim lỏng lẻo dính đầy bụi than—đó chính là Sổ tay võ học của Lão Hùng. Ông đặt cuốn sổ vào lòng Đạt:


"Cuốn sổ này ghi chép các đồ hình huyệt đạo và phương pháp tự bẻ gãy phản xạ cơ bắp. Con hãy giữ lấy. Nó sẽ giúp con tự gây tê liệt hệ vận động tạm thời bằng bấm huyệt khi con chip cố tình điều khiển con ban đêm."


Đạt run rẩy đón lấy cuốn sổ tay, lòng ngập tràn sự biết ơn tột cùng đối với người thầy đã không bỏ rơi mình trong bước đường cùng.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi đó, một tiếng động lạ từ phía ngoài đường lộ dội vào xưởng rèn, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng.


"Tít... tít... tít..."


Đó là tiếng còi máy quét sóng ngắn định vị rít lên đều đặn, âm thanh mỗi lúc một nhanh hơn, báo hiệu một thiết bị dò tìm tần số cao đang tiến lại gần. Đạt giật mình, nhịp tim lập tức nhảy vọt lên. Anh nhận ra âm thanh này—đó chính là máy dò quét sóng ngắn của Tên Mặt Sẹo, gã sát thủ giám sát của Công ty An ninh Thiên Phong. Chúng đang dò tìm tần số phát sóng standby 432Hz phát ra từ con chip thần kinh sau gáy anh.


Qua khe hở nhỏ của bức tường gạch dày cách âm, Đạt nhìn thấy những dải ánh sáng trắng cực mạnh từ đèn pin chuyên dụng đang quét qua những hàng cây chuối rậm rạp ngoài cổng xưởng rèn. Tiếng xào xạc của lá cây bị gạt ra, tiếng bước chân nện xôm xốp trên nền đất đỏ nhão nhoét đang tiến gần đến cửa gỗ.


"Chúng tìm đến đây rồi..." Đạt thì thầm, nỗi hoảng sợ tột độ dâng lên trong lồng ngực. "Thầy ơi, con phải đi... con không thể kéo thầy vào chuyện này."


"Ngồi yên!" Thầy Hùng chặn vai Đạt lại bằng một lực mạnh mẽ như thọng sắt. "Con đang sốt cao, chân trái liệt nhẹ, bước ra ngoài chỉ có con đường chết. Hãy tin vào Kỹ thuật Hô Hấp Câm. Hãy biến cơ thể con thành một xác chết lâm sàng trước máy quét của chúng!"


Tiếng còi máy quét ngoài cửa rít lên chói tai: "Tít! Tít! Tít!" Tần số âm thanh dồn dập chứng tỏ Tên Mặt Sẹo chỉ còn cách cánh cửa gỗ đúng ba mét.


Đạt nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ ý chí sinh tồn của một võ sĩ đã trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử vào thùy trán. Anh bấu chặt ngón tay vào Vòng tay chỉ đỏ, bắt đầu chu kỳ thở 4-7-8 với sự tập trung cực hạn.


Hít vào bốn giây...

Giữ hơi bảy giây...

Thở ra mười giây...


Nhịp tim của Đạt bắt đầu rơi tự do. Năm mươi nhịp... bốn mươi tám nhịp... bốn mươi lăm nhịp... và dừng lại ở mức bốn mươi hai nhịp mỗi phút.


Điện năng vỏ não của anh sụt giảm xuống mức tối thiểu. Con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy đột ngột bị mất nguồn năng lượng kích hoạt sinh học, tự động rơi vào trạng thái chờ (standby) hoàn toàn. Đường truyền vô tuyến tần số 432Hz kết nối với máy chủ Thiên Phong bị ngắt kết nối khẩn cấp.


Ngoài cổng xưởng rèn, tiếng còi máy quét sóng ngắn đột ngột tắt lịm. Chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích dội lên mái tôn cũ kỹ.


Tên Mặt Sẹo khựng bước chân lại ngay sát cánh cửa gỗ. Gã sát thủ lầm lì nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét cầm tay đang hiển thị một dải đường thẳng nằm ngang không có tín hiệu. Khuôn mặt có vết sẹo bỏng lớn bên má trái của gã co rút lại đầy vẻ hoài nghi. Hắn lầm lầm lẩm bẩm điều gì đó vào bộ đàm đeo ở tai, rồi đưa bàn tay đeo găng tay da đen gõ mạnh vào thanh sắt đặc của bốt gác ngoài cổng.


"Mất tín hiệu rồi. Bức tường gạch của xưởng rèn này quá dày, hoặc vật chủ đã tự ngắt sóng."


Một giọng nói lạnh lùng từ đầu dây bên kia ra lệnh: "Phá khóa vào kiểm tra thủ công. Nếu phát hiện vật chủ phản kháng, tiêu hủy ngay lập tức."


Bên trong xưởng rèn, Đạt vẫn ngồi bất động như một cái xác không hồn dưới sự hỗ trợ bấm huyệt của thầy Hùng, nhưng đôi tai anh đã nghe thấy tiếng rắc khô khốc của then cài cửa gỗ đang bị áp lực cơ học từ bên ngoài ép mạnh.


"Uỳnh... uỳnh..."


Tiếng động cơ xe bán tải gầm rú dữ dội, bánh xe trượt dài trên bùn đất rồi dừng lại ngay trước cổng xưởng rèn. Ánh đèn pha cực mạnh từ hai bóng đèn halogen của xe bán tải Thiên Phong xuyên qua những khe hở rách nát của cửa gỗ mục, hắt những vệt sáng trắng sắc lạnh, dài dặc lên đe thép và khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của hai thầy trò Đạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!