Bản Đồ Dưới Lòng Đất
Bóng tối dưới Đường hầm thoát nước ngầm Quận 8 không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi amoniac trộn lẫn với khí metan tự cổ xưa. Dòng nước thải đen ngòm ngập đến ngang đùi Trần Văn Đạt liên tục cuộn chảy, kéo theo những mảng mỡ bẩn, rác rưởi sinh hoạt và xác chuột cống trôi dạt vào bắp chân anh. Mỗi bước đi của cựu võ sĩ là một cuộc đánh vật với lực cản của bùn lầy dưới đáy cống. Chân trái của anh, vốn bị liệt nhẹ do di chứng của con chip thần kinh Tân Sinh v1.0, giờ đây tê dại hoàn toàn dưới làn nước lạnh buốt. Anh phải dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào chân phải lành lặn, lết đi từng mét một cách chậm chạp, khom lưng để tránh những mảng bê tông rêu mốc đóng vảy trên vòm cống.
Nhưng nỗi đau đớn lớn nhất không nằm ở đôi chân.
Vết rách cơ bắp và vết nứt xương bả vai trái – hậu quả từ cú nện búa tàn nhẫn của Giang Búa – giờ đây đang bốc hỏa. Nước thải bẩn thỉu của thành phố đã ngấm sâu vào vết thương hở qua lớp băng gạc rách nát, kích hoạt một phản ứng nhiễm trùng máu cấp tính. Đạt cảm thấy bả vai mình như đang bị áp một thanh sắt nung đỏ, từng nhịp tim đập kéo theo một luồng điện đau buốt giật thấu lên tận thùy trán. Trán anh nóng hầm hập, mồ hôi lạnh rịn ra liên tục, hòa cùng nước cống bẩn bám đầy trên mặt. Cơn sốt cao lâm sàng bắt đầu thiêu đốt hệ thần kinh của anh, khiến cảnh vật xung quanh nhòe đi dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ màn hình chiếc Điện thoại Nokia 1280 cổ dắt ở đai quần.
Đạt dừng lại tại một chiếu nghỉ bằng bê tông nhô lên khỏi mặt nước thải, nơi một nhánh cống cụt đổ ra kênh tẻ. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng theo chu kỳ nông để tránh hít phải khí độc metan đang lơ lửng trong không khí. Anh ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh, lưng tựa vào bức tường rêu mốc. Toàn thân anh run rẩy. Anh biết mình phải kiểm tra lâm sàng ngay lập tức trước khi cơn sốt cướp đi sự tỉnh táo cuối cùng.
Anh rút chiếc Nokia 1280 ra khỏi túi nilon bảo vệ. Màn hình monochrome chập chờn ánh sáng xanh dương nhạt, hắt lên khuôn mặt hốc hác, vằn tia máu của Đạt. Anh mở mục soạn thảo tin nhắn nháp để thực hiện Quy trình kiểm tra phản xạ ngón tay. Đây là bài kiểm tra phản xạ tự chủ mà bác sĩ Phạm Minh Đức đã hướng dẫn anh tự thiết lập để đo lường mức độ tàn phá thùy trán của con chip thần kinh.
Đạt đặt điện thoại lên đùi phải. Anh bắt đầu dùng ngón tay cái và ngón trỏ của cả hai tay gõ liên tục chuỗi phím từ 1 đến 10.
"Tạch. Tạch. Tạch. Tạch..."
Tay phải của anh di chuyển nhanh nhẹn, chuẩn xác theo bản năng của một võ sĩ boxing có tốc độ ra đòn đỉnh cao. Nhưng khi đến lượt tay trái, ngón tay trỏ trái đột ngột bị khựng lại. Nó đơ cứng, lóng ngóng nhấn trượt phím số 5 và số 6. Đạt cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng do vết rách lưỡi tự cắn từ đêm trước lại rách ra. Anh thực hiện lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Kết quả không thay đổi: ngón tay trỏ trái bị lag đúng 0.5 giây so với tay phải.
Sự chậm trễ nửa giây này không phải do mỏi cơ thông thường. Đó là bằng chứng lâm sàng cho thấy các chân rết kim loại sinh học của con chip Tân Sinh v1.0 đang rò rỉ xung điện cưỡng bức, phong tỏa một phần đường truyền thần kinh vận động từ vỏ não xuống chi trái của anh. Điện năng vỏ não (Microvolts) của anh đang tụt dốc thê thảm dưới sức tàn phá của cơn sốt và di chứng của thuốc ức chế thần kinh.
"Không được gục ngã lúc này... Mai Lan vẫn đang chờ..." Đạt lẩm bẩm, bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải. Sợi chỉ đỏ cũ sờn dính bùn thải là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại, ngăn không cho tâm trí anh chìm vào cơn hôn mê sâu.
Anh tháo chiếc giày thể thao Biti's bên chân trái ra. Gót giày đã được Lâm Chí Thành khoét rỗng một khoảng nhỏ, đúc silicon bảo vệ cẩn thận để giấu chiếc Máy ghi âm GPS đế giày bên trong. Đạt dùng móng tay cái cạy nhẹ lớp silicon dẻo đã bị nước cống làm bong tróc một phần. Anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy lớp băng keo chống nước bên trong vẫn nguyên vẹn. Mạch định vị GPS của thiết bị đã bị hỏng hoàn toàn do ngấm nước thải từ các khe hở rách da cổ chân, nhưng bộ nhớ ghi âm của nó thì hoạt động độc lập.
Thiết bị này có một cổng cắm tai nghe 3.5mm siêu nhỏ được bịt bằng nút cao su. Đạt lút túi lấy ra sợi tai nghe dây cũ kỹ của chiếc Nokia, cắm trực tiếp vào gót giày. Anh áp hai núm tai nghe bằng nhựa cứng vào tai, nhắm nghiền con mắt phải, giữ cho mắt trái dán băng gạc nhắm chặt để tránh kích hoạt kính áp tròng phân cực đang bám dính trên giác mạc.
Âm thanh đầu tiên truyền qua tai nghe là tiếng rè rè của tĩnh điện, theo sau là tiếng thở dốc nặng nề, dồn dập của chính cơ thể anh trong trạng thái mất trí nhớ ban đêm (blackout). Đạt tập trung thính giác cực hạn, áp dụng kỹ năng Định vị bằng âm thanh nền mà anh đã rèn luyện suốt những năm tháng thi đấu ngầm.
"Cạch. Rắc..."
Đó là tiếng kim loại cọ xát sắc lạnh. Đạt khựng người lại. Anh nhận ra âm thanh này. Đó là tiếng ổ khóa cơ chữ U bằng thép carbon chịu lực 500kg mà anh đã dùng để tự xích chân mình vào cột sắt phòng tập cũ. File ghi âm ghi nhận tiếng khóa mở ra một cách mượt mà, không hề có một chút do dự hay lóng ngóng nào. Đạt bàng hoàng nhận ra vết xước kim loại trên ổ khóa chữ U mà anh phát hiện sáng nay chính là do đôi bàn tay vô thức của anh tự tay tra chìa khóa vào mở. Con chip thần kinh có thể truy cập hoàn toàn vào vùng nhớ thùy trán ban ngày của anh để lấy vị trí giấu chìa khóa, rồi điều khiển cơ bắp thực hiện những vận động tinh tế nhất mà không hề gặp trở ngại.
"Nó biết tất cả những gì mình nghĩ..." Một nỗi sợ hãi hoang tưởng lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Đạt.
Anh tua nhanh đoạn băng ghi âm. Tiếng gió rít gào, tiếng bước chân nện xuống mặt đường nhựa ẩm ướt, tiếng xập xình của động cơ xe bán tải. Kẻ thuê xác—Phan Thanh Nghị—đã điều khiển cơ thể anh di chuyển đến một địa điểm hoàn toàn xa lạ.
Đến đoạn ghi âm lúc nửa đêm, âm thanh nền thay đổi rõ rệt. Đạt nghe thấy tiếng mưa rơi rầm rập, dồn dập dội lên một bề mặt kim loại mỏng—mái tôn của một nhà kho bỏ hoang. Không gian xung quanh rất rộng và trống trải, tiếng bước chân của anh tạo ra những tiếng vang vọng khô khốc.
Đột ngột, vào lúc 2 giờ 15 phút sáng (Đạt tính toán dựa trên thời lượng hiển thị của file ghi âm), một âm thanh chói tai cắt ngang tiếng mưa rơi.
"Tuuuuuút... Xoạtttttt!"
Đó là tiếng còi tàu hỏa kéo dài, trầm hùng và u uất, theo sau là tiếng rít kin kít ghê rợn của những bánh xe thép khổng lồ đang nghiến mạnh lên đường ray kim loại. Tiếng rít kéo dài gần mười giây rồi nhỏ dần.
Đạt mở bừng mắt phải. Trí óc võ sĩ của anh lập tức hoạt động hết công suất để phân tích. Tiếng rít kéo dài của bánh xe sắt chứng tỏ đoàn tàu đang hãm phanh đột ngột để giảm tốc độ chuẩn bị rẽ vào một khúc cua gắt hoặc tiến vào ga. Ở đô thị Khánh Bình, chỉ có một khu vực duy nhất có đường ray xe lửa chạy sát các nhà kho phế tích ven sông: ga tàu Bình Triệu thuộc Quận Thủ Đức.
"Hiện trường vụ án mạng... nằm trong bán kính năm trăm mét quanh ga Bình Triệu..." Đạt thì thầm, một tia hy vọng bùng cháy trong đôi mắt vằn tia máu. Manh mối vị trí này chính là chìa khóa vàng giúp anh định vị nhà kho phế tích hóa chất—nơi diễn ra vụ giao dịch khế ước ám sát.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Trong tai nghe, tiếng rè rè đột ngột tăng mạnh. Âm thanh còi tàu bị bóp méo thành những tiếng hú rít chập chờn. Đạt liếc nhìn chiếc đèn LED đỏ siêu nhỏ ở gót giày. Nó đang nhấp nháy liên tục với tần số nhanh—dấu hiệu báo hiệu pin của Máy ghi âm GPS đế giày đang cạn kiệt nguồn điện do bị ngấm nước thải rò rỉ.
"Không... làm ơn đừng tắt lúc này..." Đạt cuống cuồng dùng ngón tay siết chặt đầu nối 3.5mm, cố gắng giữ cho đường truyền ổn định.
Cùng lúc đó, cơn sốt cao đạt đến đỉnh điểm. Nhiệt độ cơ thể tăng vọt khiến Điện năng vỏ não của anh sụt giảm nghiêm trọng. Đầu Đạt đau như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng não. Trong không gian u tối, tĩnh lặng của đường hầm cống ngầm, tai anh bắt đầu nghe thấy những tiếng rè rè như đài mất sóng, và rồi, một giọng nói trầm ấm, lịch lãm nói tiếng Pháp vô thức trỗi dậy, vang vọng ngay bên trong thùy trán của anh:
"*Le temps s'enfuit, Đạt. Ils vont te détruire... C'est la fin du voyage...*" (Thời gian đang trôi đi, Đạt. Chúng sẽ hủy diệt ngươi... Đây là điểm cuối của cuộc hành trình...)
Đạt trợn trừng mắt, hơi thở đứt quãng. Sự hiện diện của ý thức Lâm Gia Bảo đang bắt đầu bén rễ và trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới sự kích thích của cơn sốt nhiễm trùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!