Nhạc nềnEntangle

Thoát Hiểm Trong Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng chói buốt từ chiếc đèn pin tuần tra quân dụng quét một đường thẳng băng qua màn mưa bong bóng, xé toạc bóng tối âm u của hành lang chung cư cũ Quận 8. Luồng sáng trắng lạnh lẽo dừng lại, khóa chặt trên khuôn mặt hốc hác, nhạt nhòa mồ hôi và máu của Trần Văn Đạt. Đằng sau vệt sáng ấy, họng súng ngắn CZ75 đen ngòm của Thám tử Lê Hoài Nam chĩa thẳng vào ngực anh, không một chút rung động.


"Trần Văn Đạt! Đứng im, hai tay để lên đầu!" Giọng nói của Nam đanh thép, lấn át cả tiếng mưa xối xả dội trên mái tôn rỉ sét.


Đạt quỵ một gối trên nền gạch bông loang lổ sơn đỏ dính máu. Toàn thân anh run lên bần bật. Cơn co giật từ thùy trán do Ngưỡng Nhiễu Sóng từ con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy đang tàn phá hệ vận động của anh. Tần số nhiễu 432Hz do thiết bị phát của Thiên Phong quét qua khiến nửa người bên trái của anh tê dại hoàn toàn. Ngón tay trỏ trái liên tục giật nảy vô thức, không thể khép lực. Tai trái rỉ ra một vệt máu nhỏ, nóng hổi, chảy dài xuống cổ áo gió sờn cũ dính đầy bùn đất.


Ở góc hành lang, Giang Búa nằm bất động trên vũng sơn đỏ giả lập máu, hơi thở đứt quãng sau cú đấm móc Thôi Sơn dứt điểm của Đạt. Cảnh tượng hỗn loạn, sặc sụa mùi sơn dầu và thuốc súng biến căn hộ đổ nát thành một hiện trường án mạng không lối thoát.


Nam nheo mắt quan sát. Trực giác của một thám tử hình sự dày dạn kinh nghiệm mách bảo ông có điều gì đó phi lý. Đôi mắt phải của Đạt trợn trừng vằn tia máu, tràn đầy sự hoảng loạn của một con thú bị dồn vào đường cùng, nhưng mắt trái của anh lại nhắm nghiền dưới lớp băng gạc y tế dán lệch. Thêm vào đó, bả vai trái của Đạt lệch hẳn xuống, lớp áo thun rách lộ ra vết bầm tụ máu hình cánh bướm của báng súng bắn tỉa quân dụng, chồng lên vết rạn xương bả vai mới toác do cú nện búa của Giang Búa.


"Nam! Thằng chó đó ở đây! Bắn chết nó đi! Nó đang kháng cự!"


Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên từ phía cầu thang bộ. Đại úy cảnh sát biến chất Nguyễn Tấn dẫn đầu ba gã cảnh sát cơ động trang bị giáp đen xông lên. Khác với vẻ thận trọng của Nam, Tấn lăm lăm khẩu súng ngắn, ánh mắt hí rực lên sự tàn nhẫn. Gã được Thiên Phong mua chuộc để thủ tiêu Đạt ngay tại hiện trường nhằm xóa sạch mọi dấu vết của Vật Chủ 09.


"Tấn, dừng lại! Nghi phạm đã mất khả năng kháng cự!" Nam hét lên, cố tình đứng chắn trước họng súng của Tấn.


Nhưng Đạt biết, nếu rơi vào tay Nguyễn Tấn, anh sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy Mai Lan tỉnh lại trong phòng ICU bệnh viện Khánh Bình. Anh đưa bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay – mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh giữ lại mảnh vỡ ý chí tự do cuối cùng trước khi con chip thần kinh hoàn toàn đồng hóa não bộ vào lúc 12 giờ đêm.


Đột ngột, một tiếng huýt sáo lanh lảnh, ngắt quãng theo nhịp ba ngắn một dài vang lên từ con hẻm tối bên dưới chung cư. Đó là tiếng huýt sáo báo động của thằng Tèo.


"Lối sau bị khóa rồi! Chạy đi anh Đạt ơi!" Tiếng hét non nớt của cậu bé đánh giày bị tiếng sấm rền che lấp, nhưng Đạt đã nghe thấy.


Nguyễn Tấn đẩy mạnh vai Nam sang một bên, chĩa thẳng súng vào ngực Đạt bóp cò.


"Đoành!"


Tiếng nổ đanh gọn xé toạc đêm mưa. Nhờ bản năng của một võ sĩ đấu trường ngầm, Đạt dùng chân phải làm trụ, dồn toàn lực tấn độc trụ đổ người sang bên phải. Viên đạn 9mm bắn sượt qua bắp đùi trái vốn đang tê liệt của anh, găm thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát phía sau, tóe ra những mảnh dăm sắc nhọn. Cơn đau rát bỏng từ vết đạn bắn sượt kích hoạt một luồng adrenaline bùng nổ, tạm thời bẻ gãy cơn co giật thùy trán.


Đạt lết thân hình nặng nề, xoay người lao qua lan can hành lang tầng ba, bám vào đường ống thoát nước rỉ sét rồi tuột thẳng xuống đống rác sinh hoạt bên dưới con hẻm tối.


"Đuổi theo! Nó nhảy xuống dưới rồi!" Tiếng Nguyễn Tấn gào thét vang dội trên đầu.


Đạt tiếp đất bằng chân phải, chân trái liệt nhẹ khuỵu xuống khiến anh ngã nhào vào vũng nước bẩn. Đầu anh ong lên dữ dội, vết sẹo mổ sọ cũ hình chữ T trên trán giật nảy liên hồi dưới áp lực của xung điện từ chip. Anh cố gắng đứng dậy, bước đi tập tễnh trong bóng tối của hẻm Quận 8, áp dụng Quy tắc di chuyển vùng tối để tránh ánh đèn pin đang quét loạn xạ từ trên cao.


"Chú Đạt! Lại đây mau!"


Một bàn tay gân guốc, thô ráp như vỏ cây từ trong hốc tối dưới chân cầu chữ Y thò ra, giật mạnh gấu áo khoác của Đạt. Đó là Ông Sáu Xe Lôi. Khuôn mặt lão già nhem nhuốc nước mưa, đôi mắt một mí sắc sảo ẩn dưới chiếc nón lá rách nát.


Trước khi Đạt kịp định thần, Ông Sáu đã dùng chiếc móc sắt bốc dỡ hàng hóa rỉ sét cạy mạnh một nắp cống bằng gang đặc nằm khuất sau đống phế liệu. Một mùi hôi thối nồng nặc của bùn thải, nước cống rãnh và khí metan bốc lên nghi ngút.


"Chui xuống đây! Cảnh sát cơ động đang rải quân phong tỏa cả đầu cầu rồi!" Ông Sáu rít qua kẽ răng vàng khói thuốc.


Phía đầu hẻm, ánh đèn pha cực mạnh của xe cảnh sát cơ động dẫn đầu bởi Đại đội trưởng Trần Vũ đã quét tới, nhuộm sáng cả một vùng nước mưa bong bóng. Tiếng loa pin gầm rú đanh thép đòi nghi phạm đầu hàng.


Đạt không còn lựa chọn nào khác. Anh nén cơn đau thắt ở bả vai trái bị nứt xương, lách thân hình cao lớn qua miệng cống hẹp, tụt sâu vào lòng đất tối đen của Đường hầm thoát nước ngầm Quận 8. Ông Sáu Xe Lôi nhanh chóng kéo nắp cống gang sập lại, dùng chiếc xe lôi cũ nát đè lên trên để ngụy trang hiện trường.


"Rầm!"


Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Đạt. Anh rơi tự do gần hai mét, tiếp đất bằng cả hai đầu gối xuống dòng nước thải đen ngòm ngập đến ngang đùi. Cơn lạnh buốt của nước cống ngấm vào vết rách cổ chân và vết đạn bắn sượt ở đùi khiến Đạt rùng mình co thắt dạ dày.


Nhưng điều kinh hoàng nhất là vết thương rách sâu ở bả vai trái – hậu quả từ trận chiến với Giang Búa – hoàn toàn ngập trong dòng nước thải hôi thối nồng nặc vi khuẩn. Đạt cảm nhận rõ ràng những sợi cơ vai bị xé rách đang xót buốt lên điên cuồng khi tiếp xúc với chất bẩn. Đây là một cái giá vật lý tàn khốc mà anh phải gánh chịu để trốn chạy pháp lý.


"Phải đi tiếp... không được dừng lại..." Đạt lẩm nhẩm, giọng nói run rẩy vì cơn sốt bắt đầu nhen nhóm trong huyết quản.


Anh áp dụng Bước Chân Không Động, đặt phần ức bàn chân xuống trước để di chuyển nhẹ nhàng, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động nước bắn xao động dưới cống ngầm. Trong không gian khép kín này, bất kỳ tiếng vang nhỏ nào cũng có thể dẫn đường cho cảnh sát phía trên phát hiện.


"Bùm! Bùm!"


Những tiếng nổ trầm đục vang lên từ các nắp cống phía sau. Khói xám nồng nặc mùi hóa chất cay xè bắt đầu tràn vào đường hầm. Đại đội trưởng Trần Vũ đã ra lệnh ném lựu đạn khói vào các họng cống để ép anh lộ diện. Khói độc trộn lẫn với khí metan tích tụ dưới lòng đất tạo thành một hỗn hợp gây ngạt thở, khiến lồng ngực Đạt thắt chặt, cổ họng bỏng rát.


Đạt khựng lại, đứng tấn độc trụ dồn lực vào chân phải lành lặn để giữ thăng bằng trong dòng nước xiết. Trí óc võ sĩ của anh bắt đầu phân tích chiến thuật: Gió dưới cống đang thổi từ hướng Nam sang hướng Bắc, chứng tỏ phía trước có một nhánh cống thông gió hướng ra phía kênh tẻ. Anh phải di chuyển ngược chiều gió để tránh luồng khói độc đang bị đẩy đi, đồng thời dùng bùn thải đen ngòm dưới đáy cống bôi đầy lên lớp áo gió và bả vai trái.


Lớp bùn lạnh lẽo không chỉ giúp anh giảm bớt nhiệt độ cơ thể đang phát sốt cao, mà còn là lá chắn hoàn hảo để vô hiệu hóa camera quét nhiệt hồng ngoại mà lực lượng của Trần Vũ có thể sử dụng qua các khe hở nắp cống.


Đạt lầm lũi bước đi trong bóng tối ngập ngụa, từng bước chân kéo theo nỗi đau xé thịt ở bả vai trái. Vết nhiễm trùng bắt đầu hành hạ anh, kéo theo những cơn rùng mình lạnh toát của trận sốt cao lâm sàng. Bản ngã của anh đang bị giằng xé dữ dội giữa bóng tối dưới lòng đất và nỗi lo sợ tột cùng cho người vợ đang nằm thoi thóp ở bệnh viện.


Nhưng anh biết, anh phải sống sót. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay phải vẫn đang cọ xát vào da thịt anh như một lời nhắc nhở thầm lặng về khế ước máu mà anh đã ký. Anh đã bán bốn giờ mỗi đêm để mua sự sống cho cô, và giờ đây, anh phải dùng cả mạng sống này để giành lại sự tự do thực sự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!