Nhạc nềnEntangle

Cơn Thịnh Nộ Của Bầy Sói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào từ phía sông Sài Gòn quất xéo vào những rặng dừa nước xơ xác dọc bán đảo Thanh Đa, biến con đường đất dẫn vào khu nhà trọ lao động nghèo thành một bãi sình lầy nhão nhẹt. Trần Văn Đạt kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ, bờ vai rộng hơi khòm xuống dưới lớp áo khoác gió sũng nước. Bước chân anh nặng nề và lệch hẳn về bên phải. Cơn liệt nhẹ ở chân trái – di chứng sau đêm bị chiếm hữu rệu rã – khiến anh phải kéo lê gót giày thể thao Biti's trên mặt đất trơn trượt.


Mỗi bước đi là một cực hình vật lý. Vùng da quanh cổ chân trái, nơi bị sợi xích sắt chịu lực 500kg cứa rách đêm qua, giờ đây đang bỏng rát lên dưới lớp băng gạc dính đầy nước mưa bẩn. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự hoang tưởng đang gặm nhấm thùy trán của anh. Đạt phải nhắm chặt mắt trái, tấm băng gạc y tế dán đè lên mí mắt sưng húp để che giấu vết đỏ ngầu vằn tia máu do chiếc kính áp tròng phân cực để lại. Anh chỉ dùng con mắt phải ti hí, cảnh giác quét qua từng gốc cây, từng bóng người lướt qua trong màn mưa.


Anh biết, tên Mặt Sẹo và tai mắt của Thiên Phong có thể xuất hiện ở bất cứ góc tối nào. Và đáng sợ hơn cả, con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 cấy sau gáy anh đang lẳng lặng nằm đó, như một kẻ nội gián sinh học sẵn sàng rò rỉ mọi ký ức ban ngày của anh về máy chủ trung tâm của Phan Thanh Nghị.


Đạt di chuyển liên tục qua những con hẻm tối ngập nước mưa bẩn của Quận 8, cố lết cơ thể rệu rã quay trở về căn hộ chung cư cũ Quận 8. Kim đồng hồ cơ trên tay phải chỉ đúng 11 giờ 45 phút đêm. Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là đến giờ G – thời điểm 12 giờ đêm khi khế ước bốn giờ bắt đầu và con chip thần kinh cướp đi quyền tự chủ thể xác của anh. Cơn sốt nhẹ từ vết thương nhiễm trùng ở cổ chân khiến trán anh nóng hầm hập, mồ hôi lạnh rịn ra hòa cùng nước mưa bám trên vạt áo gió sờn rách. Gót giày bên trái hơi cộm lên – nơi ẩn giấu chiếc Máy ghi âm GPS đế giày mà Lâm Chí Thành vừa chế tạo dập silicon cẩn thận để làm hộp đen ghi lại hành trình mất trí ban đêm.


Khi anh vừa bước lên chiếu nghỉ hành lang tầng ba của khu chung cư cũ nát, mùi sơn dầu nồng nặc và tiếng gỗ gãy vụn đập thẳng vào khứu giác. Cánh cửa gỗ căn hộ của anh đã bị đạp tung, bản lề gãy đôi treo lủng lẳng.


Bên trong căn hộ nhỏ, cảnh tượng hoang tàn hiện ra dưới ánh đèn đường leo lét hắt qua cửa sổ. Chiếc bàn ăn bằng gỗ thông cũ bị lật nhào, bát đĩa vỡ vụn nằm la liệt trên nền gạch bông ẩm mốc. Chiếc tủ quần áo duy nhất bị lục tung, quần áo của Mai Lan bị ném vung vãi, giẫm đạp dưới những vệt bùn đất của những đôi giày da thô bạo.


Giang Búa – gã giang hồ tín dụng đen béo phệ, cổ đeo sợi xích vàng to bản – đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩu duy nhất còn nguyên vẹn. Quanh gã, năm sáu tên đàn em xăm trổ đầy mình đang dùng gậy sắt đập phá nốt chiếc tủ thờ cũ kỹ. Hai tên khác đang khệ nệ khênh một xô sơn đỏ nồng nặc mùi hóa chất đặt ngay giữa lối đi.


"Mày về trễ quá, Đạt," Giang Búa gõ gõ chiếc búa đóng đinh cán sắt xuống mặt bàn, phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc đầy đe dọa. "Bọn tao đợi mày từ mười giờ. Tiền viện phí của con vợ mày ở phòng ICU bệnh viện Khánh Bình... hôm nay Công ty An ninh Thiên Phong không bảo lãnh nữa rồi. Đại ca Nghị bảo tao đến thu hồi căn hộ này, tiện thể dọn dẹp chút cho sạch mắt."


Đạt khựng lại ở cửa hẹp hành lang. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay: 11 giờ 50 phút. Chỉ còn mười phút. Nếu anh không giải quyết nhanh đám này trước nửa đêm, con chip thần kinh Tân Sinh v1.0 sau gáy sẽ kích hoạt, chiếm hữu hoàn toàn cơ thể anh, biến anh thành một cái xác không hồn dưới quyền điều khiển của Thiên Phong. Khi đó, anh sẽ không còn là chính mình để bảo vệ căn hộ này, bảo vệ mỏ neo duy nhất của cuộc đời anh. Anh đưa tay phải chạm nhẹ vào nút thắt của chiếc Vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay phải – mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh giữ vững bản ngã.


Chiến thuật hiện ra trong đầu cựu võ sĩ: Hành lang chung cư cũ này rất hẹp, chỉ rộng chưa đầy một mét rưỡi. Đám đàn em của Giang Búa tuy đông nhưng không thể cùng lúc ùa lên. Đạt cần dụ chúng ra ngoài hành lang này để hạn chế số lượng, dùng sải tay dài và đòn boxing hẹp để dứt điểm nhanh từng tên một.


Giang Búa hất hàm, hai tên đàn em cầm gậy sắt lao lên. Đạt chủ động lùi lại một bước ra phía hành lang tối, dụ chúng vào khoảng không chật hẹp. Tên đi đầu vung gậy sắt quất thẳng vào đầu Đạt. Đạt cúi thấp người né đòn theo phản xạ boxing chuyên nghiệp, dồn trọng tâm vào chân phải đang lành lặn. Anh xoay mạnh hông trái, tung Cú đấm móc Thôi Sơn bằng tay phải cực mạnh găm thẳng vào cằm gã đi đầu. Tiếng bộp nặng nề vang lên, gã sát thủ ngã ngửa ra sau, đầu đập vào tường bê tông xám xịt rồi đổ gục.


Tên thứ hai thấy vậy hoảng hốt bạt gậy ngang sườn Đạt. Do chân trái bị liệt nhẹ, Đạt không thể lướt bộ né tránh kịp thời. Thanh gậy sắt đập trúng bả vai trái của anh – ngay trên vết bầm hình cánh bướm do lực giật báng súng bắn tỉa để lại. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào tủy sống, Đạt nghiến răng rướm máu, tay phải thò ra khóa chặt cổ tay đối phương, dùng bả vai mình làm điểm tỳ để bẻ gãy khớp vai gã nghe tiếng khấc khô khốc. Gã thứ hai hét lên đau đớn, rơi gậy sắt.


Đúng lúc Đạt chuẩn bị lao vào Giang Búa để dứt điểm trận đấu, một tiếng rè rè chói tai như đài mất sóng đột ngột vang lên bên trong màng nhĩ anh. Đồng tử mắt phải của Đạt co thắt dữ dội. Trực giác sinh học gào thét báo động: Ngưỡng Nhiễu Sóng (1% - 15% Đồng Bộ) đã bị kích hoạt từ xa!


Cách đó không xa, dưới góc đường tối đối diện chung cư, tên Mặt Sẹo đang lén kích hoạt thiết bị quét sóng định vị cầm tay của Công ty An ninh Thiên Phong để phát sóng nhiễu tần số ngắn 432Hz. Phan Thanh Nghị đang dùng sóng ngắn để cảnh cáo Đạt, không cho phép anh tự ý phản kháng ban ngày.


Ngón tay trỏ bên trái của Đạt tự động giật nảy liên tục theo nhịp điện từ. Toàn bộ nửa người bên trái tê dại, mắt trái đang nhắm chặt bỗng co giật mạnh dưới lớp băng gạc. Đạt loạng choạng, tầm nhìn mờ đi hoàn toàn. Giang Búa nhận ra cơ hội, gã cười tàn ác, vung chiếc búa đóng đinh cán sắt đập thẳng vào bả vai trái dập nát của Đạt. Tiếng xương khớp rạn nứt ê ẩm vang lên, Đạt khuỵu một gối xuống sàn hành lang ẩm ướt, máu tươi từ vết rách cổ chân trái lại trào ra nhuộm đỏ lớp băng gạc trắng.


"Chết đi, gã võ sĩ hết thời!" Giang Búa vung búa lần thứ hai nhắm thẳng vào đầu Đạt.


Trong ranh giới mong manh của sự tỉnh táo, Đạt nhớ lại lời dạy của thầy Hùng: "Cơ thể là đền thờ của ý chí." Anh không thể để mất quyền tự chủ tại đây. Đạt dồn toàn bộ sức lực, chủ động cắn mạnh vào mép lưỡi trái của mình. Vị máu tươi nóng ấm, mặn chát tràn ra khoang miệng, cơn đau cấp tính tột độ lập tức kích hoạt một luồng adrenaline cực mạnh chạy dọc tủy sống, tạm thời đè bẹp tần số nhiễu sóng của con chip.


Giành lại được nửa giây tự chủ, Đạt né đầu sang bên phải, tránh được cú bổ búa chí mạng của Giang Búa trong gang tấc. Chiếc búa găm sâu vào mảng tường bê tông bong tróc, tóe lửa. Tận dụng lúc Giang Búa chưa kịp rút búa ra, Đạt dùng chân phải làm trụ, xoay mạnh hông phải, tung Cú đấm móc Thôi Sơn tay phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào quai hàm của Giang Búa.


Nắm đấm thô ráp của cựu võ sĩ chạm vào cằm Giang Búa phát ra tiếng bộp khô khốc. Lực đấm ngàn cân bẻ gãy quai hàm gã giang hồ béo phệ, hất văng thân hình hộ pháp của gã đập mạnh vào xô sơn đỏ đặt ở cửa. Xô sơn đổ ập, chất lỏng màu đỏ tươi nồng nặc mùi hóa chất chảy tràn trên nền đất hành lang, loang lổ như một vũng máu khổng lồ. Giang Búa nằm co giật trên vũng sơn đỏ, rên rỉ đau đớn. Đám đàn em còn lại kinh hoàng nhìn gã đại ca bị hạ gục chỉ bằng một đòn, chúng vội vàng dìu gã tháo chạy xuống cầu thang, bỏ lại những thanh gậy sắt hoen rỉ.


Đạt quỵ xuống bên vũng sơn đỏ loang lổ dính máu tươi từ khóe miệng mình. Kim đồng hồ chỉ đúng 11 giờ 58 phút đêm. Chỉ còn hai phút. Cơn co giật thùy trán do Ngưỡng Nhiễu Sóng lại trỗi dậy dữ dội hơn khi adrenaline bắt đầu rút đi. Đầu anh đau như búa bổ, hai tai vang lên tiếng rè rè liên tục, và một dòng máu tươi nhỏ từ tai trái bắt đầu rỉ ra, chảy dọc xuống cổ áo gió sờn cũ. Anh nhận ra thời gian tỉnh táo tự chủ ban ngày của mình đang cạn kiệt nhanh hơn dự kiến. Con chip thần kinh đang tàn phá thùy trán của anh với tốc độ khủng khiếp.


Từ dưới gầm cầu thang bộ, tiếng bước chân dồn dập và tiếng kim loại va chạm của bao súng ngắn vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm mưa. Ánh đèn pin công suất lớn quét thẳng lên trần hành lang.


"Cảnh sát hình sự đây! Tất cả đứng im!" Giọng nói cương nghị, đanh thép của Thám tử Lê Hoài Nam vang lên từ chiếu nghỉ tầng hai, dội thẳng vào màng nhĩ đang rè rè của Đạt.


Đạt lết cơ thể dập nát, bàn tay phải run rẩy bấu chặt vào chiếc Vòng tay chỉ đỏ, cố gắng lùi sâu vào bóng tối của căn hộ đổ nát, nhưng đôi chân anh hoàn toàn mất cảm giác vận động dưới tác động của cơn co giật thần kinh đột ngột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!