Bước Đường Cùng Ở Khoa Hồi Sức
Cơn mưa rào cuối mùa của đô thị Khánh Bình chưa bao giờ dứt hẳn. Tiếng nước xối xả đập liên hồi vào tấm kính cửa sổ phòng hồi sức tích cực (ICU) tầng 5 của Bệnh viện Đa khoa Khánh Bình, tạo nên một chuỗi âm thanh rì rầm, nghẹt thở dường như muốn nuốt chửng cả không gian nồng nặc mùi hóa chất khử trùng và khí ozone lạnh lẽo.
Trần Văn Đạt ngồi bất động trên chiếc ghế nhựa màu xanh sờn cũ sát góc tường. Dáng người anh cao lớn, bờ vai rộng của một cựu võ sĩ quyền Anh hạng nặng nay hơi khòm xuống dưới lớp áo khoác gió sờn rách, để lộ vết sẹo mổ cũ hình chữ T chạy dài trên trán – chứng tích của những trận chiến đẫm máu thời còn tung hoành ở đấu trường ngầm Khánh Bình. Đôi bàn tay Đạt đầy những vết chai sạn thô ráp, đan chặt vào nhau, run rẩy nhẹ. Ánh mắt anh dán chặt vào gương mặt nhợt nhạt, gầy gò của Nguyễn Mai Lan đang nằm trên giường bệnh. Làn da cô xanh xao dưới ánh đèn huỳnh quang trắng bệch, chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ may mắn tự tết bằng tay phải – mỏ neo duy nhất giữ Đạt lại với thực tại điên cuồng này – dường như quá rộng so với cổ tay đã teo tóp vì bệnh tật.
Tiếng máy trợ tim nhân tạo kêu tích tắc đều đặn, lạnh lùng đếm ngược từng giây sống mong mong của vợ anh. Mỗi tiếng bíp như một nhát búa gõ thẳng vào thùy trán của Đạt, nơi những cơn đau đầu âm ỉ từ chấn thương sọ não cũ vẫn thỉnh thoảng trỗi dậy hành hạ.
"Cạch."
Tiếng gót giày cao gót nện xuống nền gạch men bóng loáng cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Lê Thị Hạnh, Trưởng khoa hành chính của bệnh viện, bước vào phòng với xấp hồ sơ bệnh án dập ghim dày cộp trên tay. Người phụ nữ trung niên mập mạp, mặc bộ vest công sở màu xanh đậm chỉn chu, gọng kính đỏ sắc sảo trễ xuống mũi, đôi môi tô son đậm màu mận chín mím chặt đầy vẻ nguyên tắc.
"Anh Đạt, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện thẳng thắn," giọng bà Hạnh lạnh lùng, không một chút gợn sóng cảm xúc. Bà không nhìn Mai Lan, chỉ lật lật xấp giấy tờ, ngón tay sơn móng đỏ chỉ vào con số in đậm dưới cùng. "Hóa đơn dung dịch bảo quản và chi phí vận hành tim nhân tạo tuần này của vợ anh là tám mươi triệu. Cộng với khoản nợ gốc của ca phẫu thuật ghép tim nhân tạo khẩn cấp trước đó... Tổng số tiền anh phải thanh toán trước mười hai giờ trưa mai là năm trăm triệu đồng."
Đạt đứng bật dậy. Chiếc ghế nhựa rít lên một tiếng chói tai trên sàn nhà. Anh cố hạ thấp giọng, đôi bàn tay run rẩy đưa ra như muốn bấu víu vào một tia hy vọng cuối cùng: "Chị Hạnh... xin chị thương tình. Tôi đã đóng trước hai mươi triệu tiền lương bảo vệ kho bãi rồi. Số còn lại... xin chị cho tôi khất thêm một tuần nữa được không? Tôi đang tìm mọi cách xoay xở..."
"Khất?" Lê Thị Hạnh cười nhạt, ánh mắt sau tròng kính hiện rõ sự khinh miệt đối với kẻ nghèo khổ trước mặt. "Anh Đạt, đây là bệnh viện đa khoa cấp thành phố, không phải quỹ từ thiện. Quả tim nhân tạo trong ngực vợ anh là thiết bị nhập khẩu công nghệ cao, cần dung dịch bảo quản đặc chủng thay thế định kỳ. Nếu không đóng đủ tiền, hệ thống hành chính sẽ tự động khóa tài khoản của bệnh nhân. Đúng mười hai giờ trưa mai, chúng tôi buộc phải ngưng thiết bị hỗ trợ và làm thủ tục chuyển viện cho chị nhà."
"Chuyển viện? Trong tình trạng này, rút máy ra là cô ấy chết! Chị đang giết người đấy!" Giọng Đạt đột ngột gầm lên, bản năng võ sĩ trỗi dậy khiến các thớ cơ vai anh căng cứng, vết sẹo chữ T trên trán giật mạnh đỏ ngầu.
Lê Thị Hạnh không hề nao núng. Bà ta lạnh lùng lùi lại một bước, tay đặt lên chiếc con dấu đỏ cài ở túi ngực như một loại vũ khí quyền lực: "Tôi chỉ làm theo đúng quy trình hành chính. Nếu anh gây rối, tôi sẽ gọi bảo vệ trục xuất anh ngay lập tức. Năm trăm triệu, không thiếu một đồng, trước mười hai giờ trưa mai. Bằng không, hãy chuẩn bị hậu sự đi."
Nói rồi, bà ta quay lưng bước đi, tiếng gót giày nện xuống hành lang lạnh lùng như một bản án tử hình đã được tuyên ngôn. Đạt quỵ xuống chiếc ghế nhựa, hai tay ôm chặt lấy đầu. Nỗi bất lực tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh đã gọi điện cho tất cả những người quen biết. Người bác họ xa Nguyễn Minh Triết, một tài phiệt bất động sản giàu có, thậm chí đã thẳng thừng cúp máy sau khi buông lời sỉ nhục khinh rẻ xuất thân võ sĩ rách rưới của anh. Không một ai sẵn sàng chìa tay ra cứu giúp một kẻ dưới đáy xã hội.
Để tránh làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh của phòng ICU, Đạt lầm lũi bước ra ngoài hành lang bệnh viện để hít thở bầu không khí ẩm ướt. Nhưng bi kịch chưa bao giờ dừng lại ở đó.
Ngay tại ngã rẽ cầu thang bộ vắng người, ba bóng đen to lớn đã chờ sẵn từ lúc nào. Kẻ đứng đầu là Giang (Búa), đại ca của băng đảng tín dụng đen khét tiếng Quận 8. Gã to béo, mặc chiếc áo sơ mi hoa hở ngực lộ ra hình xăm Quan Công cưỡi ngựa đỏ rực, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản lấp lánh dưới ánh đèn hành lang yếu ớt. Tay gã lăm lăm chiếc búa đóng đinh cán sắt nặng trịch, gõ nhẹ vào lòng bàn tay tạo nên những tiếng bộp bộp đầy đe dọa.
"Thằng võ sĩ hết thời, trốn kỹ gớm nhỉ?" Giang Búa nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, đôi mắt một mí ti hí nhìn Đạt đầy sát khí. "Khoản nợ ba mươi triệu tiền thuốc men cũ của mày đã quá hạn hai tháng rồi. Hôm nay tao đến để lấy cả gốc lẫn lãi, hoặc lấy cái mạng rách của mày."
Đạt lập tức lùi lại một bước, áp lưng vào tường theo bản năng phòng thủ của một võ sĩ chuyên nghiệp. Ánh mắt anh nhanh chóng quét qua sơ đồ hành lang: hai tên đàn em của Giang Búa đang chặn lối thoát hiểm phía sau, tay chúng đút sâu vào túi áo khoác – nơi chắc chắn có giấu dao găm hoặc gậy ba khúc. Không gian quá hẹp, chân trái của anh hơi đau do di chứng chấn thương cũ, việc đối đầu bạo lực trực diện ở đây cực kỳ bất lợi.
"Giang... tôi đã nói là tôi sẽ trả. Nhưng hiện tại vợ tôi đang nguy kịch, tôi cần tiền viện phí..." Đạt cố giữ giọng bình tĩnh, đôi mắt không rời chiếc búa trên tay Giang.
"Vợ mày chết thì liên quan gì đến tiền của tao?" Giang Búa bước tới, dí sát khuôn mặt rỗ chằng chịt vào mặt Đạt, mùi rượu rẻ tiền nồng nặc phả ra. "Tao cho mày một lựa chọn. Hoặc là mày ký giấy bán cái Căn hộ chung cư cũ Quận 8 của mày cho tao để trừ nợ. Hoặc là đêm nay, đàn em của tao sẽ đến tạt sơn đỏ nát cái nhà đó, rồi tao lén vào phòng ICU này rút phích cắm con vợ mày ra. Để xem quả tim sắt của nó chạy được bao lâu khi không có điện?"
Nghe đến việc Mai Lan bị đe dọa tính mạng trực tiếp, một luồng máu nóng xông thẳng lên não Đạt. Nắm đấm tay phải của anh siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Với cự ly gần thế này, anh hoàn toàn có thể tung một Cú đấm móc Thôi Sơn bẻ gãy quai hàm của Giang Búa trong vòng nửa giây. Nhưng lý trí sinh tồn dội gáo nước lạnh vào đầu anh: nếu anh ra tay đánh người ở bệnh viện, cảnh sát sẽ bắt anh ngay lập tức. Ai sẽ lo tiền viện phí cho Mai Lan? Ai sẽ bảo vệ cô khi bọn giang hồ trả thù?
Đạt nén cơn giận, hạ thấp trọng tâm cơ thể, áp dụng kỹ năng quan sát phòng thủ để né tránh góc đánh của Giang Búa, từ từ lùi về phía có camera giám sát của bệnh viện.
"Được rồi... cho tôi thời gian đến tối nay. Tôi sẽ giao giấy tờ nhà," Đạt cắn răng chấp nhận sự nhục nhã, cúi đầu trước gã giang hồ.
Giang Búa cười hả hê, dùng cán búa vỗ vỗ mạnh vào má Đạt đầy sỉ nhục: "Khôn hồn thì như thế. Tối nay tao không thấy giấy tờ nhà, con vợ mày sẽ là đứa đầu tiên xuống lỗ." Nói rồi, gã vẫy tay dẫn đàn em bỏ đi.
Đạt đứng trơ trọi giữa hành lang, cảm giác nhục nhã và bất lực tột cùng gặm nhấm tâm can anh. Danh dự của một cựu nhà vô địch võ đài ngầm giờ đây bị chà đạp dưới gót giày của những kẻ cho vay nặng lãi và những quy định hành chính máu lạnh. Anh không còn đường lui. Chỉ còn đúng hai mươi tư giờ trước khi mọi thứ sụp đổ vĩnh viễn.
Đúng lúc Đạt tưởng như mình sẽ phát điên và lao ra đường làm liều, một bóng người gầy gò, mắt láo liên bước ra từ góc khuất cầu thang bộ. Đó là Nguyễn Văn Hùng, gã em vợ cờ bạc nợ nần chồng chất của anh.
Hùng mặc chiếc áo thun ba lỗ loang lổ vết bẩn, tay cầm chiếc điện thoại vỡ màn hình nát bét, lấm lét nhìn quanh rồi kéo giật tay Đạt vào góc tối: "Anh rể... em nghe thấy hết rồi. Chị Hai sắp bị rút máy thở đúng không?"
"Mày đến đây làm gì? Lại xin tiền cờ bạc à? Tao không có một cắc!" Đạt gạt mạnh tay Hùng ra, giọng đầy giận dữ.
"Không! Lần này em đến cứu chị Hai thật mà!" Hùng vội vã phân bua, giọng thì thầm đầy vẻ bí mật. "Em biết một chỗ... một phòng khám chui ở Quận 8 tên là Tân Sinh. Chủ phòng khám là bác sĩ Lê Khắc Huy. Ông ta đang tìm kiếm những người có thể chất mạnh mẽ, đặc biệt là cựu võ sĩ như anh, để ký một loại hợp đồng đặc biệt."
Đạt cau mày, bản năng cảnh giác trỗi dậy: "Hợp đồng gì?"
Hùng nuốt nước bọt, ghé sát tai Đạt, hơi thở dồn dập: "Khế ước bán xác bốn giờ. Anh chỉ cần cho thuê quyền điều khiển cơ thể từ xa trong vòng bốn tiếng mỗi đêm, từ mười hai giờ đêm đến bốn giờ sáng. Anh chỉ việc ngủ một giấc, người ta sẽ cấy một con chip nhỏ vào sau gáy để điều khiển cơ thể anh đi làm việc cho họ. Sau khi ký hợp đồng và cấy chip, họ sẽ thanh toán ngay lập tức năm trăm triệu đồng tiền mặt! Đúng bằng số tiền chị Hai cần để ghép tim!"
Đạt lùi lại, nhìn Hùng như nhìn một con quái vật: "Mày điên rồi à? Cho thuê cơ thể? Bán xác? Đó là trò lừa đảo của bọn buôn bán nội tạng!"
"Không phải lừa đảo! Em thề!" Hùng quýnh quáng rút từ trong túi quần ra một mảnh giấy nhàu nát dính vệt bùn bẩn, trên đó viết địa chỉ của Phòng khám Tân Sinh nằm sâu trong con hẻm tối Quận 8. "Thằng Đức Cọp, cựu võ sĩ cùng lò với anh, nó đã ký và nhận được tiền rồi! Chị Hai chỉ còn hai mươi tư giờ nữa thôi anh Đạt! Anh nghĩ mình còn lựa chọn nào khác sao?"
Đạt nhìn chằm chằm vào mảnh giấy nhàu nát trong tay Hùng. Tiếng máy trợ tim của Mai Lan từ phòng ICU vẫn vọng ra đều đặn, như tiếng gõ cửa của tử thần đang đến gần hơn từng phút. Năm trăm triệu đồng. Sự sống của vợ anh. Quyền tự chủ thể xác của chính mình.
Một lựa chọn điên rồ, tăm tối nhưng là chiếc phao cứu sinh duy nhất lơ lửng giữa dòng nước lũ đang cuốn trôi gia đình anh vào cõi chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!