Hắc Ảnh Thì Thầm
Móng tay chứa kịch độc oán khí của Huyết thi Tuyết chỉ còn cách cổ họng Nguyễn Hoàng Gia đúng một phân. Luồng tử khí thối rữa xộc lên từ cuống họng trương phình của cái xác kỹ nữ dìm sông phả thẳng vào mặt anh, tanh tưởi vị bùn đất bến đò ma và nồng nặc mùi sáp nguyền rủa của phái Trịnh Thị. Gia nín thở, cơ thể ép chặt vào vách tường gạch âm dương lạnh ngắt của căn phòng khâm liệm số 4.
Cơn đau bạo liệt từ bả vai phải bị gãy khớp buông thõng khiến da mặt anh co rút, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má nhợt nhạt. Khớp xương bả vai rách miệng rỉ máu tươi liên tục, thấm đẫm vạt áo dài đen rách nát. Ngón tay cái bên tay phải của anh đã hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác nhiệt độ phàm trần—đây là cái giá của vệt Hắc Văn thứ nhất đang ăn mòn kinh mạch cổ tay. Tay phải đã hoàn toàn mất lực, Gia chỉ còn biết dồn hết chút tàn lực của cánh tay trái còn lành lặn để chống cự.
Bàn tay trái của anh run rẩy bóp chặt lấy cằm của Huyết thi Tuyết, dùng hết sức bình sinh đẩy cái đầu sưng húp, rỉ dịch máu đen của nó ra xa cổ họng mình. Thế nhưng, sức mạnh của một con cương thi rỉ máu vừa biến dị cực đoan từ vết máu người sống vấy lên áo liệm mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Đôi mắt trợn ngược đỏ ngầu không có đồng tử của Tuyết long sòng sọc nhìn thẳng vào Gia, mười đầu móng tay đen nhọn hoắt rỉ ra dịch độc tím lịm đang điên cuồng cào xé khoảng không, chỉ chực chờ xé rách lồng ngực anh.
“Lộc! Trần Văn Lộc! Mau mang hũ đất sét vàng nghĩa trang Ba Đồn vào đây cho anh!”
Gia gầm lên một tiếng khàn đặc, tiếng hét vang vọng trong căn phòng khâm liệm chật hẹp, át cả tiếng gió bão đang rít gào ngoài cửa sổ.
Bên ngoài hành lang, cậu bé nhặt xác mười bốn tuổi Trần Văn Lộc đang run rẩy ôm lấy chiếc Đèn lồng giấy dầu màu vàng ngâm bùa chu sa. Nghe tiếng gọi thất thanh của sư phụ, Lộc giật nảy mình. Cậu bé nhìn qua khe cửa gỗ lim đang bị Nguyễn Văn Sửu và toán tuần binh đập phá rầm rập từ phía sảnh chính. Lộc biết, nếu không hành động ngay, cả sư phụ và em gái Vy đang nằm thoi thóp ho ra tơ đen trong phòng thờ tổ đều sẽ chết.
Lộc cắn chặt răng, ném phăng chiếc đèn lồng xuống sàn để lấy lối đi, lao đến chiếc rương gỗ cũ kỹ đặt cạnh bàn mổ sắt phụ. Cậu bé dùng đôi bàn tay gầy gò, đen nhẻm bới tung đống dụng cụ, lôi ra một hũ gốm nhỏ được niêm phong bằng sáp chu sa đỏ rực. Bên trong hũ chính là “Đất sét vàng nghĩa trang Ba Đồn” được Ông Từ Đất đào sâu ba mét dưới lòng đất táng vào đêm không trăng, đã được Gia nhào nặn kỹ lưỡng với máu của chú chó đen Mực để tạo thành chất cách ly oán khí tối thượng.
“Sư phụ! Đất sét đây!”
Lộc hét lớn, dũng cảm lao vào phòng khâm liệm số 4 qua lối cửa ngách nhỏ hẹp. Thấy Huyết thi Tuyết đang đè chặt Gia vào góc tường, cậu bé không hề do dự, dùng hết sức ném mạnh hũ gốm về phía Gia.
Hũ gốm bay một đường vòng cung trong bóng tối. Gia nhạy bén đón lấy bằng bàn tay trái. Anh dùng răng giật phăng nắp niêm phong sáp chu sa, đổ một nắm đất sét vàng ướt lạnh, dẻo quánh ra lòng bàn tay. Thứ đất sét vàng Ba Đồn bốc lên mùi bùn đất mộ hoang và sát khí tính dương của máu chó đen Mực lập tức làm dịu bớt luồng oán khí màu tím đang bao phủ xung quanh anh.
Không để mất một giây vàng ngọc nào, Gia dồn oán lực hắc hóa còn sót lại vào lòng bàn tay trái, nhanh như chớp nhào nặn đất sét rồi áp mạnh hai ngón tay bít chặt vào hai lỗ tai của Huyết thi Tuyết.
“Xèo! Xèo!”
Một luồng khói đen kịt bộc phát từ tai Tuyết khi đất sét vàng chạm vào da thịt cô. Huyết thi rống lên một tiếng nghẹn ngào, thân hình trương phình giật nảy lên bạo liệt. Gia cắn răng chịu đựng cơn đau rách vai phải, tiếp tục lấy thêm đất sét đắp chặt vào hai hốc mắt trống rỗng đang rỉ máu đen của cái xác, rồi bít kín hai lỗ mũi đang thở ra luồng hơi sáp độc.
Đây chính là “Phá bít tai mắt bằng đất sét vàng” được chép trong cuốn sổ tay khâm liệm rách nát của cha. Bằng cách bít kín các lỗ tự nhiên trên mặt tử thi tội nhân, Gia đang cưỡng ép cắt đứt mối liên kết giữa oán linh bến đò ma bên ngoài và cơ thể biến dị của Tuyết, cô lập hoàn toàn nguồn oán niệm đang kích hoạt Huyết thi.
Thế nhưng, oán khí tích tụ từ cái chết oan uổng của Tuyết quá sâu, lại bị kích hoạt bởi giọt máu người sống từ vết thương vai phải của Gia trước đó, khiến Huyết thi không dễ dàng bị phong tỏa. Con quỷ điên cuồng giãy giụa, móng tay đen nhọn hoắt quét mạnh một đường dọc vách tường gạch âm dương, tạo ra những tiếng rạch chói tai. Lớp đất sét vàng vừa đắp trên mắt Tuyết bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, oán khí màu đỏ rực “Oán Ty” lại rục rịch rò rỉ ra ngoài.
“Khốn kiếp... oán lực quá mạnh! Đất sét vàng sắp không chịu nổi rồi!”
Gia cảm nhận được cánh tay trái của mình đang run rẩy dữ dội dưới sức ép ngàn cân của con quỷ. Ba vết cào kịch độc trên ngực anh đang rỉ dịch đen hoại tử nhẹ, liên tục truyền đến những cơn co thắt cơ tim buốt nhói. Thể lực của anh đã chạm đáy, dương khí trong người bị hàn khí sông Hương và tử khí hầm xác nuốt chửng gần hết. Tầm nhìn của Gia bắt đầu mờ đi, màng nhĩ phải bị rách rỉ máu tươi ướt sũng cổ áo dài đen.
Đúng vào lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề, khi ý thức của Gia đang dần chìm vào khoảng không vô định của sự kiệt sức, một tiếng nứt gãy vô hình vang lên sâu thẳm trong tâm thức anh.
Trong chiếc gương đồng cổ treo ở góc phòng thờ tổ tiên đằng xa, hình ảnh phản chiếu giả vẽ bằng tro cốt của Gia đột ngột biến mất. Thay vào đó, một cái bóng đen khổng lồ có đôi mắt đỏ ngầu phát sáng ma mị từ từ trồi lên từ đáy sâu linh hồn anh.
Đó là Hắc Ảnh Vương — nhân cách tà thần thứ hai được sinh ra từ oán niệm của sợi tóc oán hận đầu tiên mà Gia sắp phải nuốt. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc Gia yếu ớt nhất để thức tỉnh.
Một giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền nhưng vô cùng lạnh lùng và ma mị vang lên trực tiếp trong não bộ của Gia, như tiếng nước sông Hương chảy xiết dưới đáy hang đá ngầm sâu thẳm:
“Nguyễn Hoàng Gia... Ngươi thật yếu ớt và tội nghiệp. Ngươi muốn bảo vệ đứa em gái gầy yếu đang ho ra tơ đen ngoài kia bằng bàn tay phế thải gãy khớp này sao? Hãy dâng hiến... dâng hiến linh hồn của ngươi cho ta... Ta sẽ cho ngươi sức mạnh xé nát con huyết thi này trong chớp mắt...”
Tiếng thì thầm ma mị của Hắc Ảnh Vương như một luồng độc tố cực nóng chạy dọc theo kinh mạch, thôi miên tâm trí Gia. Gia cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo tuột xuống vực sâu vô ảnh dưới đáy sông Hương, nơi hàng vạn oán linh đang bái lạy dưới chân đại tế đàn cổ đại.
“Không... ta không thể... Ta là phu khâm liệm dòng họ Nguyễn... Ta không thể trở thành con quỷ sát nhân...”
Gia dùng chút tỉnh táo cuối cùng gầm lên trong tâm thức. Anh cắn chặt đầu lưỡi đến bật máu tươi, dùng nỗi đau thể xác bạo liệt để kéo lại 1% nhân tính đang bị tà thần gặm nhấm. Anh nhớ đến lời hứa bảo vệ em gái Vy khỏi quỷ khí, nhớ đến bóng lưng còng rạp thương cháu của bà nội Chắt.
Thế nhưng, Huyết thi Tuyết đã hoàn toàn phá vỡ lớp đất sét vàng trên hốc mắt. Nó rống lên một tiếng kinh hoàng, mười đầu móng tay kịch độc hướng thẳng vào cổ họng Gia đâm xuống.
“Nếu không mượn lực... cả ta và Vy đều sẽ chết đêm nay!”
Gia gầm lên trong lòng, đưa ra một quyết định đánh đổi sinh tử cực đoan. Anh chủ động mở ra một khe hở trong phong ấn phách linh của mình, cho phép oán lực của Hắc Ảnh Vương tràn vào cánh tay phải đang bị tê liệt.
“Uỳnh!”
Một luồng hắc hỏa màu đen kịt đột ngột bùng phát từ vết chàm đen hình mặt quỷ trên vai phải của Gia. Luồng oán lực tà tà tàn bạo cuộn trào dọc theo kinh mạch cánh tay phải của anh, mang theo một cơn bỏng rát cực nóng như bị nung trong lò rèn máu chó đen Phường Đúc.
Cánh tay phải vốn đang buông thõng gãy lìa của Gia đột ngột biến đen óng dưới mọi nguồn ánh sáng bão bùng. Da thịt nhợt nhạt của anh co rút lại, nổi đầy những đường gân đen chằng chịt rỉ khói đen tà dị. Kinh mạch bả vai phải bị gãy khớp của anh được cưỡng ép nối liền bằng oán khí, trả lại sức mạnh vật lý phi thường tạm thời.
Từ cổ tay phải của Gia, hai vệt Hắc Văn màu đen kịt hình sợi chỉ chạy dọc mọc dài lên nhanh chóng, tỏa ra luồng sát khí tàn bạo tột cùng của Cấp độ 1 Hắc Văn (1-2 vệt đen) đang bành trướng dữ dội.
“Gầm!”
Gia xoay đôi mắt đã hoàn toàn hóa đỏ rực của mình nhìn thẳng vào Huyết thi Tuyết. Bằng một tốc độ nhanh như chớp, cánh tay phải hắc hóa của anh vươn ra, bóp chặt lấy cổ họng trương phình của con quỷ, cưỡng ép nhấc bổng thân hình nặng nề của nó lên khỏi mặt đất gạch ẩm ướt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!