Nhạc nềnSpook

Huyết Thi Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Rầm! Rầm!”


Tiếng gỗ lim rạn nứt dữ dội vang lên chói tai giữa tiếng sấm rền của cố đô Huế đêm bão. Ngoài sân Nhà tang lễ Vĩnh Biệt, mưa xối xả như trút nước xuống bến đò Cồn Hến, sương mù sông Hương lạnh lẽo bao phủ lấy những dãy quan tài gỗ sồi ẩm ướt xếp chồng lên nhau. Phòng khâm liệm số 4 lúc này hoàn toàn chìm vào bóng tối đen kịt sau khi ngọn nến sáp ong chu sa duy nhất bị gió bão thốc qua khe cửa thổi tắt lụi. Mùi sồi ẩm, mùi nhang trầm rẻ tiền trộn lẫn với tử khí lạnh lẽo và mùi sáp thối ngột ngạt dâng lên từ xác chết kỹ nữ Tuyết, đặc quánh đến mức bóp nghẹt lồng ngực.


Nguyễn Hoàng Gia quỳ bên bàn mổ sắt, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dài trên gương mặt nhợt nhạt. Cánh cửa gỗ lim ngăn cách phòng khâm liệm với toán tuần binh của Nguyễn Văn Sửu đang rung lắc kịch liệt dưới những cú đạp thô bạo. Tiếng gỗ dâu tằm gãy rắc khô khốc vang lên từ phía cửa — chiếc Đòn khiêng gỗ dâu tằm cổ trên tay Tư Câm đã nứt gãy hoàn toàn sau phát súng thứ hai của Sửu. Sáu Điếc gầm lên một tiếng câm lặng, dùng tấm lưng khổng lồ rỉ máu để chặn chặt bậu cửa đang chực sụp đổ. Phòng tuyến cuối cùng của đội Hắc Sáp sắp tan vỡ. Thời gian vàng khâm liệm của Gia không còn nhiều.


“Phải nhanh lên... không thể để chúng xông vào...”


Gia tự nhủ trong lòng, mười đầu ngón tay anh run rẩy luồn lách trong bóng tối kịt. Anh đang thực hiện “Thuật khâu vá tử thi trong bóng tối” hoàn toàn bằng cảm giác xúc giác nhạy bén được truyền thừa từ người cha quá cố. Bàn tay phải của anh — nơi ngón tay cái đã hoàn toàn tê dại và mất đi cảm giác nhiệt độ do vệt Hắc Văn thứ nhất trên cổ tay ăn mòn — đang lần mò theo bờ vai sũng nước sông Hương của Tuyết. Vết rách sâu hoắm ở cổ họng cô vẫn đang rỉ ra từng sợi oán ty đỏ rực nóng hổi mà anh chỉ có thể cảm nhận bằng hơi ấm tà dị bốc lên đầu ngón tay.


Gia xỏ sợi chỉ đen dệt từ tóc của một trăm oán phụ chết oan vào cây Kim khâu đồng đen rỉ sét dắt bên đai lưng. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dồn toàn bộ oán lực hắc hóa từ vết chàm vai phải xuống mười đầu ngón tay để tăng tốc độ khâu vá.


“Phập! Phập!”


Từng mũi kim đồng đen xuyên qua da thịt lạnh ngắt của Tuyết phát ra tiếng xèo xèo buốt giá. Gia khâu hoàn mỹ từng mũi kim cách nhau đúng nửa phân, kéo căng sợi chỉ đen để khép chặt mép thịt co quắp. Tai phải của anh, nơi màng nhĩ bị rách do tiếng thét oán hồn của Tuyết trước đó, vẫn liên tục rỉ ra dòng máu tươi ấm nóng, chảy dọc xuống cổ áo dài đen sát bàn mổ sắt. Vai phải của anh — vết thương rách miệng do dính đạn bắn tỉa của sát thủ Sáu Sẹo — cũng đang rách rộng ra sau mỗi chuyển động giật chỉ mạnh mẽ.


Một cú thúc cực mạnh từ phía cửa gỗ ngoài phòng khâm liệm khiến mặt đất dưới chân Gia rung chuyển. Lực chấn động bất ngờ làm bả vai phải của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Gia hụt hơi, toàn thân run bắn. Cơn đau tột cùng khiến anh mất đà cúi gập người sát mặt Tuyết.


Chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một giọt máu tươi nóng hổi, mang theo sinh khí của người sống, tách ra từ vết thương vai phải đang rách miệng, lăn dọc theo cánh tay Gia và nhỏ thẳng xuống tấm áo liệm trắng loang lổ tử khí của Tuyết. Cùng lúc đó, một giọt máu khác từ màng nhĩ phải bị rách của anh cũng rơi xuống, thấm đẫm vào thớ vải liệm ngay ngực cái xác.


“Xèo... xèo!”


Tiếng khét lẹt vang lên giữa bóng tối. Vết máu người sống loang rộng trên áo liệm trắng của Tuyết lập tức biến thành một màu đen xì nhớp nháp, bốc lên làn khói vàng nhạt tanh tưởi của mỡ người chết trộn sáp độc.


Gia đứng chết lặng, tim anh như ngừng đập. Toàn thân anh lạnh ngắt khi nhận ra điều kinh hoàng vừa xảy ra. Luật cấm kỵ tối thượng được khắc trên cột gỗ phòng khâm liệm số 4 hiện lên trong tâm trí anh: “Cấm kỵ không vấy máu người sống lên áo liệm”. Máu của người sống mang dương khí cực thịnh, khi vấy lên áo liệm của tử thi tội đồ đang tích tụ oán khí kịch độc, sẽ kích hoạt oán niệm cuồng loạn sâu thẳm nhất, cưỡng ép tử thi biến dị thành thực thể khát máu tàn bạo nhất.


“Sự cố xác kỹ nữ Tuyết biến dị vào giờ Tý... đã bắt đầu...”


Cơ thể trương phình của Tuyết trên bàn mổ sắt đột ngột co giật dữ dội. Những thớ thịt lạnh ngắt của cô phồng to lên, các khớp xương kêu lộc cộc, gãy rắc liên hồi trong bóng tối. Mười lăm mũi khâu bằng chỉ đen oán phụ mà Gia vừa vất vả khâu vá trên cổ họng cô bị kéo căng kịch liệt rồi đứt phựt từng sợi một. Vết thương cổ họng Tuyết ngoác rộng ra, rỉ ra dòng máu đen thối rữa nồng nặc mùi nước sông Hương và sáp nguyền rủa Trịnh Thị.


“Gầm... gừ...”


Một tiếng gầm rú ướt sũng, nghẹn ngào từ cuống họng đầy bùn đất của Tuyết vang lên, chấn động cả căn hầm xác lạnh lẽo. Đôi mắt trống rỗng của cô trợn ngược, lộ ra tròng mắt đỏ ngầu không có đồng tử, long sòng sọc nhìn thẳng vào Gia. Mười đầu ngón tay của Tuyết co quắp, móng tay dài ra nhanh chóng, hóa thành màu đen nhọn hoắt và rỉ ra thứ dịch độc màu tím kịch độc có thể làm thối rữa da thịt người sống tức thì. Tuyết đã hoàn toàn biến dị thành một con Cương thi rỉ máu — Huyết thi.


“Rắc! Rắc! Choang!”


Sức mạnh vật lý khổng lồ của Huyết thi Tuyết bộc phát dữ dội. Cô vung mạnh hai tay, giật đứt phăng những sợi xích đồng ngâm rượu chu sa đang quấn quanh bàn mổ sắt. Những mắt xích đồng văng tung tóe vào vách tường gạch âm dương phát ra tiếng động lách cách khô khốc.


Huyết thi Tuyết bật dậy khỏi bàn mổ sắt, lao thẳng về phía Gia với sát ý cuồng loạn.


Gia phản ứng cực nhanh nhờ trực giác của kẻ không bóng. Anh vội vã thò tay bên hông, giật lấy bầu rượu chu sa đặc chế của thầy Ba Cụt, ngụm một ngụm lớn rồi ngậm chặt trong miệng. Anh niệm chú sát quỷ thầm lặng trong lòng, dồn oán lực hắc hóa lên lồng ngực, rồi phun mạnh ra trước mặt.


“Phù!”


Một làn sương đỏ dày đặc bốc khói nghi ngút của rượu chu sa nồng nặc phun thẳng vào mặt Huyết thi Tuyết. Tính dương cực nóng của chu sa và máu chó đen va chạm với oán khí của con quỷ phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn da thịt dữ dội. Nhưng oán khí bùng phát từ vết máu người sống trên áo liệm Tuyết quá mạnh. Một luồng khói đen kịch độc bộc phát từ lồng ngực rách nát của cô, tạo thành một cơn gió lốc tà dị thổi bay hoàn toàn làn sương rượu chu sa đỏ rực của Gia ra xa, dập tắt mọi nỗ lực trừ tà thông thường.


Huyết thi Tuyết không hề bị cản lại. Cô lướt đi trong bóng tối nhanh như một bóng ma đường sông, vung mười đầu móng tay đen nhọn hoắt quét ngang tầm ngực Gia.


“Xoạt!”


M móng vuốt kịch độc sượt qua ngực Gia, xé rách chiếc áo dài đen cũ nát của anh thành một đường lớn. Ba vết cào sâu hoắm xuất hiện trên ngực Gia, rỉ ra dòng máu tươi pha lẫn dịch đen oán khí. Chất độc từ móng tay Huyết thi lập tức ăn mòn da thịt anh, gây ra cơn đau rát buốt thấu tim gan như bị tạt axit.


Gia bị chấn lực khủng khiếp đánh văng lùi lại, ngã sầm xuống sàn gạch ẩm ướt của phòng khâm liệm. Vết thương vai phải bị va đập mạnh rách miệng rộng hơn, máu tươi rỉ ra xối xả làm ướt sũng một bên vai áo dài đen. Thể lực của anh cạn kiệt kịch liệt, vết chàm đen hình mặt quỷ trên vai phải nóng rực lên như nung lửa, cố gắng hấp thụ oán khí xung quanh để bảo mệnh nhưng lại đẩy anh đến gần hơn ngưỡng bạo thể oán niệm.


Huyết thi Tuyết gầm rú điên cuồng, không để cho Gia có cơ hội thở dốc. Cô nhảy vọt tới, dùng thân hình trương phình nặng nề đè chặt lấy hai chân Gia xuống sàn hầm lạnh lẽo. Sức nặng khủng khiếp của con quỷ đá hóa làm xương chân Gia kêu lên răng rắc.


Tuyết cúi rạp người xuống, há cái miệng đầy máu đen thối rữa và bùn đất bến đò ma định cắn xé cổ họng anh.


Gia dùng hết sức bình sinh, đưa bàn tay trái còn lành lặn lên đỡ lấy cằm của Huyết thi, đẩy mạnh ra xa. Da thịt của Tuyết lạnh buốt và nhớp nháp dịch sáp độc ăn mòn lòng bàn tay anh. Sức mạnh vật lý của con quỷ quá lớn, dồn ép cánh tay trái của Gia lún dần xuống sàn đá, khoảng cách giữa cái miệng thối rữa của nó và mặt anh ngày càng thu hẹp.


“Không thể dùng sức mạnh phàm trần để khống chế nó... phải bít thất khiếu của nó lại... nhưng hũ đất sét vàng đang ở góc hầm...”


Gia nhìn thấy hũ đất sét vàng Ba Đồn nằm khuất sau chân bàn mổ sắt, hoàn toàn ngoài tầm với của anh lúc này. Cánh tay phải của anh — bị tê liệt hoàn toàn do vệt Hắc Văn thứ nhất và chấn thương vai phải — buông thõng mềm nhũn trên sàn nhà, không thể dùng lực.


Sát ý điên cuồng trong đôi mắt đỏ ngầu của Huyết thi Tuyết dâng cao. Cô vung cánh tay trái bọc vảy đá xám cứng ngắc, móng tay đen nhọn hoắt hướng thẳng vào lồng ngực Gia đâm xuống.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Gia đưa ra một quyết định cực đoan để tự cứu mạng. Anh dùng lực bắp tay trái vặn mạnh bả vai phải của mình ra phía sau một cách tàn nhẫn.


“Rắc!”


Tiếng xương khớp gãy lìa khô khốc vang lên đau đớn trong phòng khâm liệm số 4. Gia tự bẻ gãy khớp vai phải của chính mình bằng Kỹ năng bẻ khớp vai thoát hiểm. Cơn đau bạo liệt buốt thấu tim gan làm tầm nhìn của anh nhòe đi, nhưng nó giúp cơ thể gầy gò của anh thu nhỏ lại một vòng, luồn lách qua khe hở dưới thân hình khổng lồ của Huyết thi.


Gia trượt người mạnh ra phía sau, thoát khỏi gọng kìm đè chặt của con quỷ ngay trong gang tấc. Móng vuốt của Tuyết đâm sầm xuống sàn gạch nơi Gia vừa nằm, làm nứt vỡ những viên gạch âm dương cổ kính bắn tung tóe.


Gia lùi lại sát góc tường tối tăm, một tay ôm lấy bả vai phải đang buông thõng mềm nhũn, thở dốc kịch liệt. Máu tươi từ vai phải và tai phải vẫn không ngừng chảy dọc xuống thân người anh, nhuộm đỏ cả vệt tường gạch phía sau. Dưới chân anh, tuyệt đối trống rỗng — không có một chiếc bóng nào phản chiếu dưới ánh chớp bão bùng ngoài cửa sổ.


Huyết thi Tuyết chậm rãi xoay đầu lại, các khớp xương cổ kêu lộc cộc rợn người. Cô đứng thẳng dậy, cơ thể trương phình rỉ ra từng dòng máu đen thối rữa ướt sũng sàn nhà. Cô khóa chặt mục tiêu vào Gia một lần nữa, chuẩn bị cho đợt vồ chí mạng thứ hai với sát ý điên cuồng hơn gấp bội.


Cô lao tới nhanh như một tia chớp đen.


Móng tay chứa kịch độc oán khí của Huyết thi Tuyết chỉ còn cách cổ họng Gia đúng một phân, hơi thở thối rữa phả thẳng vào mặt anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!