Đòn Khiêng Gỗ Dâu Tằm
Luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay tên tuần binh quét qua quét lại trên vách tường gạch âm dương của Phòng khâm liệm số 4, chỉ cách chóp mũi của Nguyễn Hoàng Gia chưa đầy hai phân. Hơi thở của gã lính tuần sông nồng nặc mùi rượu gạo rẻ tiền và nước sông tanh tưởi phả thẳng vào mặt anh. Gia đứng ép sát lưng vào những thớ gạch rêu phong lạnh buốt, nín thở tuyệt đối. Lồng ngực anh đau nhói như có hàng vạn chiếc kim châm đâm xuyên qua phổi. Thuật Đi Đêm Không Bóng đang ở những giây cuối cùng của giới hạn năm phút. Vệt chàm đen Hắc Văn thứ nhất trên cổ tay phải đang co thắt bạo liệt, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá cắn nuốt chút sinh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể anh.
Bên tai phải, dòng máu tươi từ màng nhĩ bị rách vẫn rỉ ra ấm nóng, chảy dọc xuống cổ áo dài đen rách nát. Gia phải dùng bàn tay trái run rẩy bịt chặt lấy tai, mắt nhắm nghiền. Anh không sợ chết, nhưng anh sợ chỉ cần một giọt máu của mình vô tình rơi trúng lên tấm áo liệm của kỹ nữ Tuyết đang nằm trên bàn mổ sắt đằng kia, cấm kỵ tối thượng sẽ bị phá vỡ. Máu của người sống vấy lên áo liệm của tử thi tội đồ đang biến dị sẽ lập tức biến nó thành Huyết thi khát máu. Khi đó, không chỉ anh mà cả đứa em gái Nguyễn Hoàng Vy đang thoi thóp trên chõng tre cũng không đường thoát.
Tên tuần binh nheo mắt nhìn vào khoảng không trống rỗng trước mặt. Gã lẩm bẩm một câu chửi thề tục tĩu, ngón tay chỏ từ từ đặt vào cò súng trường săn thú. Gã cảm nhận được một sự khác lạ kỳ dị trong không khí — một luồng hơi lạnh buốt giá không thuộc về đêm mưa bão phàm trần. Ngay khi họng súng đen ngòm của gã chuẩn bị chĩa thẳng vào lồng ngực Gia, một tiếng động trầm đục, nặng nề bỗng vang lên từ phía cửa gỗ lim đen bóng.
Một bóng người khổng lồ, vạm vỡ đột ngột chắn ngang lối vào. Đó là Sáu Điếc, thành viên lực lưỡng của đội phu khiêng linh cữu 'Hắc Sáp'. Ông bị điếc bẩm sinh nên không nghe thấy tiếng thét oán hồn của Tuyết, cũng chẳng màng đến tiếng súng hay tiếng la hét của đám tuần binh bên ngoài. Đôi mắt đỏ ngầu dưới chiếc khăn rìu đỏ quấn đầu của ông chỉ nhìn thấy một điều duy nhất: Phòng khâm liệm số 4 của nhà tang lễ đang bị những kẻ ngoại tộc vấy bẩn.
Sáu Điếc không nói một lời. Ông vươn hai cánh tay hộ pháp xăm hình hổ khổng lồ, bám chặt lấy bậu cửa gỗ, dùng thân hình như bức tường đồng vách sắt của mình chặn đứng toán tuần binh đang định tràn vào từ phía sau. Đi theo ông là Tư Câm, gã phu khiêng xác câm với cánh tay chằng chịt vết sẹo móng tay cương thi cào cấu. Tư Câm vác trên vai chiếc Đòn khiêng gỗ dâu tằm cổ — báu vật được đẽo từ thân cây dâu tằm sét đánh trăm năm bên bờ sông Hương, thớ gỗ cứng như sắt và đen óng như sừng.
Sự xuất hiện đột ngột của hai gã phu xác câm điếc khổng lồ khiến Nguyễn Văn Sửu giật nảy mình. Gã đội trưởng tuần sông bụng phệ quát lớn:
— Hai thằng phu câm điếc kia! Tránh ra! Đứa nào cản đường tao bắn vỡ sọ!
Nhưng Sáu Điếc và Tư Câm làm sao nghe thấy? Họ chỉ phản ứng theo tiếng sênh tre gõ nhịp của Gia, và lúc này, trực giác của những kẻ quanh năm sống trong âm khí báo cho họ biết Gia đang gặp nguy hiểm tính mạng. Tư Câm trợn mắt, gầm lên một tiếng câm lặng trong cổ họng. Gã vung chiếc đòn khiêng gỗ dâu tằm cổ, quét một đường xé gió ngang tầm ngực toán tuần binh.
— Bốp!
Tiếng thớ gỗ dâu tằm nện thẳng vào báng súng trường của tên tuần binh đi đầu vang lên khô khốc. Lực đánh khủng khiếp của gã phu xác lực điền làm báng súng gỗ nứt vỡ làm đôi, tên lính bị chấn động văng ngược ra sân bùn nhão nhoét. Đòn khiêng gỗ dâu tằm cổ tỏa ra một luồng dương khí sét đánh cực mạnh, dập tắt hoàn toàn luồng âm khí bẩn thỉu mà đám tuần binh mang theo từ những đồng tiền hối lộ của Lý Đại Đồng.
— Mẹ kiếp! Bắn chết hai thằng điên này cho tao! — Nguyễn Văn Sửu điên tiết gào lên, vung khẩu súng rulo báng mạ bạc chỉ huy.
Bên trong phòng khâm liệm số 4, tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn ngoài cửa, Gia lập tức thu hồi Thuật Đi Đêm Không Bóng. Thân thể anh hiện rõ trong bóng tối đen kịt. Gió bão bên ngoài thổi thốc vào làm tắt ngúm ngọn nến sáp ong chu sa duy nhất trên bệ thờ. Căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối dày đặc không một tia sáng. Đây chính là chiến trường của anh.
Gia biết đội Hắc Sáp không thể cầm cự lâu trước súng đạn phàm trần. Anh phải chạy đua với thời gian, thực hiện "Thuật khâu vá tử thi trong bóng tối" để khép kín vết thương rỉ oán khí trên cổ kỹ nữ Tuyết trước khi phòng tuyến cửa bị vỡ. Anh bước nhanh đến bên bàn mổ sắt lạnh lẽo bằng xúc giác nhạy bén của một phu khâm liệm dòng họ Nguyễn.
Bàn tay phải của Gia — ngón cái đã hoàn toàn mất cảm giác nhiệt độ do Hắc Văn ăn mòn — từ từ mò mẫm trên da thịt lạnh ngắt, trương phình của Tuyết. Da thịt cô sũng nước sông Hương, nhớp nháp dịch sáp thối rữa và bùn đất bến đò ma. Gia nhắm mắt lại hoàn toàn. Trong bóng tối kịt không ánh sáng, mười đầu ngón tay của anh trở thành đôi mắt thứ hai. Anh lần theo bờ vai nhợt nhạt, chạm đến phần cổ họng rách nát của Tuyết. Vết rách sâu hoắm, thịt da co quắp rỉ ra từng sợi oán ty đỏ rực mà giờ đây anh chỉ có thể cảm nhận bằng hơi ấm nóng tà dị bốc lên đầu ngón tay.
Gia xỏ sợi chỉ đen oán phụ dệt từ tóc người chết oan vào cây kim khâu đồng đen rỉ sét dắt bên đai lưng. Anh cắn chặt răng, dồn oán lực hắc hóa từ vết chàm vai phải xuống mười đầu ngón tay.
— Phập!
Mũi kim đồng đen đầu tiên đâm xuyên qua thớ thịt lạnh ngắt của Tuyết hoàn toàn trong bóng tối. Một luồng hàn khí kịch độc từ vết thương dội ngược vào tay Gia, khiến kinh mạch anh buốt giá như bị đóng băng. Gia nén cơn đau, luồn sợi chỉ đen kéo căng, khép chặt mép vết thương rách nát đầu tiên. Anh khâu bằng cảm giác xúc giác hoàn mỹ, từng mũi kim cách nhau đều đặn đúng nửa phân, không sai lệch dù chỉ một sợi tóc.
Ngoài cửa phòng khâm liệm, cuộc chiến đấu phòng thủ bạo lực đang diễn ra vô cùng khốc liệt. Sáu Điếc dùng thân hình khổng lồ của mình ép chặt cánh cửa gỗ lim, bất chấp hai tên tuần binh dùng lưỡi lê đâm trúng bả vai trái rỉ máu tươi đỏ rẫy. Ông không biết đau, khuôn mặt xăm hổ chỉ hằn lên sự kiên định đến tột cùng. Tư Câm đứng sau lưng ông, liên tục vung đòn khiêng gỗ dâu tằm đập lui những họng súng đang cố thò qua khe cửa.
— Đoành!
Tiếng súng rulo của Nguyễn Văn Sửu nổ vang chói tai giữa đêm mưa bão. Viên đạn mạ đồng găm thẳng vào đùi phải của Sáu Điếc. Gã phu xác khổng lồ quỵ một chân xuống sàn bùn, nhưng hai cánh tay hộ pháp vẫn bám chặt lấy khung cửa gỗ không hề buông lơi. Sửu điên cuồng nổ phát súng thứ hai.
— Đoành!
Viên đạn bắn trúng vào góc chiếc đòn khiêng gỗ dâu tằm cổ trên tay Tư Câm. Sức nổ của đạn phàm trần kết hợp sát khí súng đạn làm nứt gãy một góc thớ gỗ dâu tằm sét đánh trăm năm, phát ra tiếng "rắc" khô khốc rợn người. Chiếc đòn khiêng báu vật bị vỡ nứt một phần, luồng dương khí bảo hộ quanh cửa phòng khâm liệm đột ngột suy giảm rõ rệt.
Bên trong hầm ngầm tối tăm, Gia nghe thấy tiếng súng nổ và tiếng gỗ dâu tằm nứt gãy. Tim anh đập dồn dập như gõ trống. Anh biết phòng tuyến của đội Hắc Sáp sắp sụp đổ. Nếu Sửu xông vào lúc này, Vy sẽ chết, và xác Tuyết sẽ biến dị hoàn toàn thành Huyết thi tàn sát cả bến đò. Anh phải tăng tốc độ khâu vá lên gấp đôi.
Gia phóng kim khâu liên tiếp trong bóng tối đen kịt. Mười đầu ngón tay anh bị kim đâm chằng chịt, máu tươi của chính anh rỉ ra dính đầy trên sợi chỉ đen oán phụ. Anh dùng Thuật khâu vá tử thi trong bóng tối luồn lách hoàn mỹ qua những thớ thịt co quắp của Tuyết. Mũi thứ mười... mũi thứ mười lăm... vết rách cổ họng của kỹ nữ Tuyết đã được khâu kín một nửa trong bóng tối kịt. Khói đen oán khí rò rỉ từ cổ cô bắt đầu giảm bớt, nhưng hơi lạnh tử khí vẫn cuồn cuộn dâng lên gặm nhấm kinh mạch tay phải Gia.
Sửu ngoài cửa hét lớn, ra lệnh cho lính tuần binh dồn toàn lực đạp mạnh vào cánh cửa gỗ lim đang lung lay dữ dội. Sáu Điếc đã kiệt sức vì mất máu, đôi chân khổng lồ run rẩy không còn đứng vững. Tư Câm vác chiếc đòn khiêng gỗ dâu tằm đã bị nứt gãy một góc, đứng thủ thế trước khe cửa đang hé mở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!