Nhạc nềnSpook

Bóng Đêm Trốn Chạy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màng nhĩ tai phải của Nguyễn Hoàng Gia như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Tiếng hét oán hận của kỹ nữ Tuyết không chỉ vang lên trong không gian, nó dội thẳng vào sâu thẳm đại não anh, băm vằn thần trí thành trăm mảnh. Cơn đau bạo liệt khiến Gia khuỵu hai gối xuống nền gạch ẩm ướt của Phòng khâm liệm số 4. Máu tai nóng hổi, đỏ tươi rỉ ra từ màng nhĩ bị rách, chảy dọc theo dải da cổ nhợt nhạt rồi thấm vào lớp vải áo dài đen rách nát. Anh phải dùng bàn tay trái run rẩy bịt chặt bên tai phải đang chảy máu, cố ngăn không cho mình gào lên vì đớn đau.


Nhưng thời gian không chờ đợi kẻ gánh tội. Dưới ánh đèn dầu lạc vàng vọt lập lòe trên bệ thờ tổ tiên, xác chết trương phình của Tuyết vẫn đang nằm trơ trọi trên chiếc bàn mổ sắt lạnh lẽo. Đôi mắt cô trợn ngược, hốc mắt chảy tràn ra thứ nước sông đen ngòm pha lẫn dịch sáp thối rữa của Trịnh Thị. Sợi chỉ đen oán phụ dệt từ tóc người chết oan mới chỉ được luồn qua lỗ kim đồng đen, mũi kim đầu tiên vẫn chưa kịp đâm xuống để khâu kín bờ môi đang rò rỉ oán khí đỏ rực của cô. Quy luật nghiêm ngặt của "Giới hạn 3 tiếng vàng khâm liệm" đang đếm ngược tàn nhẫn. Kim đồng hồ gỗ cổ kính đã chỉ sang canh ba. Nếu không hoàn thành phong ấn thất khiếu trước hai giờ sáng, cái xác này chắc chắn sẽ biến dị thành Huyết thi khát máu, nuốt chửng cả anh lẫn đứa em gái Nguyễn Hoàng Vy đang nằm thoi thóp ho ra tơ đen trên chõng tre đằng kia.


Đột nhiên, từ phía cổng tre ngoài bến sông của Nhà tang lễ Vĩnh Biệt, một tiếng động lớn vang lên dập tắt cả tiếng gió bão gầm rú.


— Rầm! Rầm!


Tiếng đập cửa thô bạo, dồn dập kèm theo tiếng chửi thề tục tĩu dội vào sân trong. Gia giật mình, toàn thân cứng đờ. Anh cố nén cơn chấn động ở màng nhĩ, nghiêng tai trái còn lành lặn để lắng nghe. Tiếng xích sắt va chạm lách cách, tiếng đế giày da nện sầm sập trên nền đất bùn nhão nhoét, và trên hết là giọng nói khàn đặc, hách dịch quen thuộc của Đại úy Nguyễn Văn Sửu — gã quan tuần bẩn ăn hối lộ khét tiếng của phú thương Lý Đại Đồng.


— Mở cửa! Thằng Gia không bóng đâu, mở cửa ra cho tao! Lính tuần sông thực thi công vụ, đứa nào dám cản đường tao bắn vỡ sọ! — Giọng Sửu oang oang, đầy sát khí.


Gia thầm rủa một tiếng trong lòng. Cuộc vu khống giết người của Lý Gia đã bắt đầu nhanh hơn anh tưởng. Lý Đại Đồng không chỉ phái gã sát thủ Sáu Sẹo bắn tỉa anh trên sông, mà ngay khi biết tin anh vớt được xác Tuyết, hắn đã lập tức mua chuộc Sửu dẫn quân đến phong tỏa nhà tang lễ. Mục tiêu của chúng rất rõ ràng: cướp lấy xác Tuyết để tiêu hủy bằng chứng giết người luyện tà thuật, đồng thời tịch thu Nhà tang lễ Vĩnh Biệt để triệt hạ đường sống của anh.


— Gia ơi... ai... ai đập cửa thế anh? — Tiếng Vy thều thào, yếu ớt vang lên từ góc phòng.


Cô bé vừa tỉnh lại sau cơn nghẹt thở, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi thâm tím run rẩy dưới chiếc khăn len dày bám đầy tơ đen. Gia vội vàng bước đến bên chõng tre, đặt bàn tay lạnh ngắt lên trán em gái, khẽ suỵt một tiếng:


— Vy, nằm im, không được phát ra tiếng động. Cứ tin anh.


Anh nhìn sang chiếc bàn mổ sắt. Xác Tuyết quá nặng, lại đang rò rỉ oán khí kịch độc, anh không thể di chuyển cô đi đâu trong tình trạng bả vai phải vừa tự dùng kìm rút đạn đang rách miệng rỉ máu. Nếu để Sửu xông vào phòng số 4 và phát hiện ra xác Tuyết, mọi thứ sẽ chấm dứt. Sửu nhận được lệnh trực tiếp từ Lý Đại Đồng: nếu tìm thấy cái xác, phải lập tức thiêu rụi cả nhà tang lễ để diệt khẩu.


— Rầm!


Cánh cổng tre ngoài sân chính thức bị đạp sập. Tiếng bước chân rầm rập của ít nhất năm tên tuần binh trang bị súng trường săn thú tiến thẳng vào gian nhà ba gian lợp ngói âm dương. Gia biết mình đã bị dồn vào chân tường bế tắc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một quyết định liều lĩnh lóe lên trong đầu anh. Anh phải sử dụng cấm thuật "Thuật Đi Đêm Không Bóng" — bí thuật bẩm sinh của kẻ mang mệnh cách Vô Ảnh Nhân gánh tội dòng họ Nguyễn.


Gia cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay trái bịt chặt tai phải đang rỉ máu để ngăn không cho máu tươi vấy bẩn lên áo liệm của Tuyết — cấm kỵ tối thượng có thể kích hoạt biến dị Huyết thi tức thì. Anh nín thở, tập trung toàn bộ ý chí, dồn nén luồng sinh khí hắc hóa từ vết chàm mặt quỷ đang bén rễ trên vai phải chảy ngược về phía vùng ngực trống rỗng không có bóng phản chiếu dưới mặt đất của mình.


Ngay lập tức, một luồng hàn khí đen mờ ảo bốc lên từ lỗ chân lông của Gia. Dưới ánh đèn dầu lạc, cơ thể cao gầy của anh bắt đầu nhạt dần, mờ đi như một làn khói xám. Anh lùi lại, ép sát lưng vào vách tường gạch âm dương rêu phong, tối tăm của phòng khâm liệm. Thuật Đi Đêm Không Bóng cho phép anh hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối của những bức tường cổ kính, che giấu hoàn toàn hơi thở và phách linh khỏi giác quan người thường. Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: lồng ngực Gia co thắt dữ dội vì thiếu oxy, vết thương vai phải bị áp lực oán khí siết chặt, rách rộng ra rỉ máu đen buốt giá.


— Rầm!


Cánh cửa gỗ lim đen bóng của phòng khâm liệm số 4 bị Nguyễn Văn Sửu đạp tung ra. Gã đội trưởng tuần sông bụng phệ, mặt đỏ gay vì rượu, mặc bộ sắc phục xộc xệch bám đầy nước mưa dẫn theo ba tên tuần binh hăm hăm hở hở xông vào. Trên tay Sửu lăm lăm khẩu súng ngắn rulo báng mạ bạc ăn cắp từ kho cổ vật, họng súng đen ngòm tỏa ra sát khí lạnh lùng.


— Lục soát kỹ cho tao! Từng xó xỉnh, từng cái hòm chứa xác lạnh dưới hầm! Thằng ranh con không bóng kia chắc chắn đang giấu con Tuyết ở đây! — Sửu gầm lên, giọng nói nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và nước sông tanh tưởi.


Ba tên tuần binh lập tức tản ra, dùng báng súng gõ rầm rập vào các tủ gỗ, lật tung những tấm vải liệm trống rỗng trên các bàn mổ phụ. Ánh đèn pin của chúng quét qua quét lại loang loáng trên vách tường gạch rêu phong.


Gia đứng im lìm như một bức tượng đá cổ kính, lưng dán chặt vào vách tường tối cách Sửu chưa đầy ba mét. Anh nín thở tuyệt đối, lồng ngực đau nhói như muốn nổ tung. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tai phải rỉ ra chảy dọc xuống cằm, ngứa ngáy tột cùng nhưng anh không dám cử động dù chỉ một sợi tóc. Dưới chân anh, mặt đất hoàn toàn trống rỗng, không có một chiếc bóng nào đổ xuống dưới ánh đèn pin quét qua quét lại tàn nhẫn. Sự thiếu hụt chiếc bóng — thứ bấy lâu nay khiến anh bị người đời kỳ thị, xua đuổi — giờ đây lại trở thành lá chắn hoàn hảo nhất bảo vệ mạng sống của anh.


Một tên tuần binh bước đến sát chiếc bàn mổ sắt đặt xác Tuyết. Hắn nhìn cái xác trương phình nhợt nhạt đang mở trừng mắt rỉ nước đen, rùng mình một cái rồi quay lại báo cáo:


— Báo cáo Đại úy! Tìm thấy xác con Tuyết rồi! Nó nằm ngay đây!


Sửu mắt hí gian xảo lóe lên tia sáng tham lam, bước nhanh tới bên bàn mổ. Gã nhìn cái xác, cười khẩy:


— Tốt lắm! Đúng là con điếm này rồi. Thằng Gia chắc chắn đang trốn quanh đây thôi. Đốt! Đốt sạch cái nhà tang lễ này cho tao! Lý gia đã dặn rồi, không được để lại bất kỳ dấu vết nào của con Tuyết!


Tên tuần binh rút ra một bao diêm, chuẩn bị châm lửa vào đống giấy vàng mã đặt góc phòng.


Gia đứng trong bóng tối, tim đập liên hồi. Nếu chúng châm lửa, Vy đang nằm trên chõng tre chắc chắn sẽ chết cháy, và xác Tuyết biến dị sẽ bùng phát thiêu rụi cả bến đò Cồn Hến. Anh phải hành động để đánh lạc hướng chúng. Gia tập trung ý chí hắc hóa còn sót lại, hướng về phía gian thờ tổ tiên bên cạnh. Trước khi thực hiện khâm liệm, anh đã chuẩn bị sẵn một "chiếc bóng giả vẽ bằng tro cốt" trên vách tường phòng thờ, dán bùa huyết sa bảo mệnh.


Gia khẽ cử động ngón tay cái phải đang tê dại, giải phóng một luồng oán lực cực nhỏ xuyên qua khe cửa gỗ truyền sang phòng thờ tổ tiên.


— Vút!


Ngọn nến sáp ong đặt trước bức vẽ tro cốt ở phòng thờ đột ngột bùng sáng. Dưới ánh lửa, chiếc bóng giả vẽ bằng tro cốt trên tường bắt đầu di động méo mó, tạo ra tiếng sột soạt như có người đang chạy trốn qua cửa sau.


— Có bóng người! Nó chạy sang phòng thờ bên kia rồi! — Một tên tuần binh hét lên, lập tức chĩa súng trường chạy vụt sang gian bên cạnh.


— Đuổi theo! Bắt sống thằng ranh không bóng đó cho tao! — Sửu quát lớn, vẫy tay ra lệnh cho hai tên lính còn lại đuổi theo hướng tiếng động.


Trong phòng khâm liệm số 4 chỉ còn lại Nguyễn Văn Sửu và một tên tuần binh gác cửa. Sửu đứng bên cạnh bàn mổ sắt, nghi ngờ nhìn xung quanh. Gã là kẻ sống bằng nghề tuần sông lâu năm, tiếp xúc không ít với các vụ dị thường, thần trí cực kỳ nhạy bén. Sửu khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi rượu chu sa nồng nặc bốc lên từ vết thương vai phải của Gia và mùi máu tươi đang rỉ ra từ màng nhĩ bị rách của anh.


— Lạ thật... mùi máu tươi rất gần đây. — Sửu lẩm bẩm, ánh mắt hí gian xảo quét dọc theo vách tường gạch âm dương nơi Gia đang ẩn mình.


Gia cảm nhận được giới hạn 5 phút duy trì Thuật Đi Đêm Không Bóng đang cạn kiệt. Kinh mạch cánh tay phải của anh run rẩy bạo liệt, vệt Hắc Văn thứ nhất tỏa ra hơi lạnh buốt giá cắn nuốt sinh lực. Vết thương vai phải bị chấn động mạnh, rách miệng rộng hơn, một giọt máu tươi rỉ ra chuẩn bị rơi xuống đất. Nếu giọt máu này chạm đất, tiếng động và mùi máu sẽ lập tức phá vỡ cấm thuật ẩn mình.


Gia cố gắng di chuyển nhẹ chân trái sang một góc tối sâu hơn để tránh tầm mắt của Sửu. Nhưng khớp vai bị thương nặng do tự rút đạn của anh đột ngột phát ra một tiếng kêu khẽ "rắc" cực nhỏ trong thớ thịt.


Tiếng động tuy cực nhỏ giữa tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài, nhưng lại lọt vào tai tên tuần binh đang đứng gác cửa.


Tên tuần binh giật mình quay ngoắt lại. Hắn nheo mắt dưới ánh đèn pin lập lòe, bước từng bước chậm rãi về phía góc tường nơi Gia đang đứng ép sát lưng. Ánh đèn pin quét sát sạt qua ngực Gia, rọi thẳng vào khoảng không trống rỗng không có một bóng phản chiếu nào đổ xuống nền gạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!