Căn Phòng Số 4 Lạnh Lẽo
Cơn bão đêm trên sông Hương như một con quái thú điên cuồng gầm rú, quật những lượn sóng đen ngòm, sủi bọt trắng xóa vào bãi cát lún của bến đò Cồn Hến. Nguyễn Hoàng Gia quỳ sụp dưới màn mưa xối xả, hơi thở đứt quãng thành từng luồng khói trắng xóa giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm cố đô. Bả vai phải của anh tê dại, máu tươi đỏ rực tuôn ra xối xả từ vết đạn bắn của gã sát thủ Sáu Sẹo, thấm đẫm chiếc áo dài đen rách nát. Thế nhưng, hai cánh tay gầy guộc của anh vẫn siết chặt lấy cái xác trương phình, lạnh ngắt của kỹ nữ Tuyết. Anh vừa kéo được cô lên từ đáy vũng nước xoáy Kim Long sau một cuộc vật lộn sinh tử với những sợi tóc dài oán hận của Quỷ Tóc dưới lòng sông sâu.
Lết từng bước chân nặng nề trên nền đất bùn nhão nhoét, Gia kéo lê cái xác sặc nước vào trong cánh cổng tre của Nhà tang lễ Vĩnh Biệt. Tiếng cổng tre kẽo kẹt va đập trong gió bão nghe như tiếng khóc than của những vong hồn vất vưởng. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, đẩy cánh cửa gỗ lim đen bóng của phòng khâm liệm số 4 rồi đổ sụp xuống sàn gạch ẩm ướt. Mùi gỗ sồi ẩm, mùi nhang trầm rẻ tiền trộn lẫn với tử khí lạnh lẽo lập tức bao phủ lấy giác quan của anh, ngột ngạt đến mức bóp nghẹt lồng ngực.
Ở góc phòng, trên chiếc chõng tre nhỏ, Nguyễn Hoàng Vy — đứa em gái mười sáu tuổi của anh — đang nằm hôn mê sâu. Da dẻ cô bé đã bắt đầu chuyển sang màu tím tái tà dị, lồng ngực phập phồng điên cuồng trong những cơn nghẹt thở. Từ khóe môi thâm tím của Vy, những sợi tơ đen xì — quỷ khí sông Hương ăn mòn phổi — liên tục rỉ ra, uốn lượn ngoằn ngoèo như những con giun đất nhỏ. Gia nhìn em gái, tim anh thắt lại đau đớn. Sức chịu đựng của Vy đã tới giới hạn. Nếu đêm nay anh không khâm liệm giải oan được cho Tuyết để nuốt lấy sợi tóc oán hận đầu tiên, quỷ khí sẽ hoàn toàn gặm nhấm phế phổi của Vy, cướp đi mạng sống của cô bé vĩnh viễn.
Gia gượng dậy, thắp sáng ngọn đèn dầu lạc đặt trên bệ thờ tổ tiên. Ánh lửa vàng vọt, lập lòe nhảy múa trên vách tường gạch âm dương rêu phong. Dưới thứ ánh sáng yếu ớt ấy, một hiện tượng kỳ dị hiện lên: bóng của chiếc bàn mổ bằng sắt rỉ sét đổ dài trên sàn nhà, bóng của những sợi xích đồng treo trên trần nhà đung đưa méo mó, nhưng ngay dưới chân Gia — tuyệt đối trống rỗng. Không có một chiếc bóng nào phản chiếu dưới đất. Kẻ không bóng của dòng họ Nguyễn vẫn đứng đó, lầm lì và đơn độc giữa lằn ranh âm dương.
Anh nhìn lên chiếc đồng hồ gỗ cổ kính treo trên tường. Kim đồng hồ vừa điểm đúng 11 giờ đêm. Giờ Tý đã đến. Quy luật "Giới hạn 3 tiếng vàng khâm liệm" bắt đầu đếm ngược bóp nghẹt thời gian của anh. Kể từ khoảnh khắc cái xác kỹ nữ Tuyết rò rỉ sợi oán khí màu đỏ đầu tiên, anh chỉ có đúng ba tiếng đồng hồ để hoàn thành nghi lễ khâu vá và phong ấn thất khiếu. Nếu quá 2 giờ sáng mà cái xác chưa được khâu kín miệng, oán niệm tích tụ của kẻ bị dìm sông sẽ biến dị Tuyết thành một con Huyết thi khát máu, tàn sát tất cả mọi sinh linh trong nhà tang lễ.
Nhưng trước khi chạm vào xác chết, Gia phải tự xử lý vết thương của chính mình. Vết đạn bắn ở bả vai phải vẫn đang chảy máu không ngừng. Gia biết rõ cấm kỵ tối thượng của phu khâm liệm: "Tuyệt đối không được để máu của người sống vấy bẩn lên áo liệm hoặc da thịt tử thi đang khâm liệm! Nếu vi phạm, xác chết sẽ lập tức hóa thành Huyết thi tàn sát không thể ngăn chặn!". Máu tươi của anh nếu vô tình rơi vào người Tuyết trong lúc khâu vá, hậu quả sẽ vô cùng khốc liệt.
Gia cắn răng, bước đến góc phòng, nhặt chiếc kìm sắt gỉ sét dùng để đóng đinh quan tài. Anh xé một mảng áo dài đen, nhét chặt vào miệng để ngăn bản thân không phát ra tiếng hét. Bàn tay phải của anh — nơi ngón tay cái hoàn toàn tê dại và xuất hiện vệt Hắc Văn đen kịt đầu tiên chạy dọc lên cổ tay — run rẩy cầm lấy chiếc kìm. Anh đưa mũi kìm kẹp chặt vào miệng vết thương ở vai phải, nơi viên đạn đồng của Sáu Sẹo đang găm sâu vào thớ thịt.
— Phập!
Một cơn đau buốt thấu xương tủy dội thẳng lên đại não. Gia trợn ngược mắt, toàn thân co giật mạnh. Thớ thịt vai phải bị xé rách, máu tươi pha lẫn dịch đen của vết chàm mặt quỷ phun ra xối xả. Anh nghiến chặt răng vào mảnh vải đen, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Lực kìm siết mạnh, kéo phăng viên đạn đồng ra ngoài. Viên đạn rơi "clink" xuống mặt sàn gạch lạnh lẽo. Gia đổ gục đầu vào thành bàn mổ, thở dốc điên cuồng, ngực phập phồng dữ dội. Anh vội vàng lấy bột chu sa nguyên chất trộn rượu gừng Phục Linh đổ thẳng vào vết thương hở để sát trùng và thiêu đốt tà khí, rồi dùng vải sạch băng bó thật chặt bả vai phải lại, đảm bảo không cho một giọt máu nào rò rỉ ra ngoài.
Sau khi tạm thời cầm máu, Gia quay sang nhìn xác chết của Tuyết đang đặt trên bàn mổ sắt rỉ sét. Cái xác trương phình nhợt nhạt, da thịt mềm nhũn rỉ ra nước sông tanh tưởi bốc mùi sáp nóng chảy thối rữa của Trịnh Thị. Từ miệng Tuyết, những sợi tơ màu đỏ rực — Oán Ty — bắt đầu mọc ra ngày một dày đặc, uốn lượn ngoằn ngoèo trong không khí ẩm ướt.
Gia bắt đầu thực hiện "Nghi lễ tắm xác bằng rượu chu sa". Anh bốc bột chu sa nguyên chất sông Hương đổ vào một hũ rượu gạo nếp lớn, khuấy đều cho đến khi thứ chất lỏng ấy chuyển sang màu đỏ rực như máu nung. Gia dùng gáo dừa múc từng ngụm rượu chu sa dội lên làn da trương phình của Tuyết, bắt đầu lau rửa sạch uế khí bám trên da thịt tử thi.
Ngay khi rượu chu sa chạm vào cơ thể Tuyết, một phản ứng kịch liệt xảy ra. Tiếng xèo xèo vang lên ghê rợn như mỡ động vật bị ném vào lò lửa. Oán khí tích tụ bên trong cái xác bùng phát, bốc lên thành một làn khói xám buốt giá cực lạnh. Sức lạnh đột ngột tăng cao khiến hơi nước trong phòng khâm liệm số 4 đông cứng lại, tạo thành một lớp sương muối trắng xóa bám chặt vào các sợi xích đồng treo quanh phòng. Tiếng xích đồng va đập vào nhau lách cách, lách cách trong gió bão nghe như tiếng xích của âm ty quỷ sứ.
Cơ thể Tuyết run lên bần bật, lồng ngực trương phình của cô phập phồng co giật dữ dội dưới lớp nước rượu chu sa. Mùi sáp nguyền rủa nóng chảy trộn lẫn mùi mỡ người chết thối rữa bốc lên nồng nặc hơn bao giờ hết, bóp nghẹt đường thở của Gia. Anh nén cơn đau bả vai, vội vã lấy cây kim khâu đồng đen rỉ sét dắt bên đai lưng ra. Anh mở hũ gốm chứa sợi chỉ đen oán phụ dệt từ tóc của 100 người phụ nữ chết oan dưới sông Hương mà lão mù Khâu Sát đã giao cho.
Để thử nghiệm, Gia lấy một sợi chỉ thường bằng vải lanh xỏ vào kim đồng đen, đâm thử một mũi vào mép vết rách trên môi Tuyết hòng khâu kín miệng cô lại. Thế nhưng, đầu kim vừa xuyên qua, oán khí màu đỏ rực phát ra từ vết thương lập tức thiêu rụi sợi chỉ lanh thành một vũng tro đen mủn nát ngay trên da thịt cô.
— Không được... Oán niệm của Tuyết quá sâu. Sợi chỉ thường không thể chịu nổi lực lượng thù hận này. — Gia lầm lẩm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.
Anh hiểu rõ mình bắt buộc phải dùng sợi chỉ đen oán phụ dệt từ tóc người chết oan mới có thể trói buộc được oán khí của cô. Gia dùng bàn tay phải run rẩy, rút một sợi chỉ đen dài từ hũ gốm ra. Sợi chỉ đen dai nhách, lạnh ngắt và tỏa ra mùi bùn đất tanh tưởi của bến đò ma. Khi anh luồn sợi chỉ đen vào lỗ kim đồng đen dính máu không bóng, sợi chỉ tự động co rút, hút lấy máu tươi từ đầu ngón tay anh để kích hoạt linh tính. Cánh tay phải của Gia lập tức đau nhói, vệt Hắc Văn thứ nhất trên cổ tay đen kịt lại, ngón tay cái hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần.
Gia cúi người xuống sát khuôn mặt nhợt nhạt của Tuyết. Anh nín thở, đặt mũi kim đồng đen sắc bén lên bờ môi trên xanh xao của cái xác chết đuối, chuẩn bị thực hiện mũi khâu đầu tiên.
Đúng vào khoảnh khắc mũi kim vừa chạm vào da thịt lạnh ngắt của Tuyết, đôi mắt nhắm nghiền của cái xác đột ngột mở trừng ra! Hai hốc mắt trống rỗng, chảy tràn ra dòng nước sông Hương đen ngòm rỉ sáp nóng chảy.
"Ááááááá!"
Một tiếng thét oán hận rùng rợn, chói tai vang lên trực tiếp trong đầu Gia. Tiếng thét mang theo tần số oán hồn cực cao của hàng vạn vong hồn chết đuối dưới sông Hương, rung động mãnh liệt đến mức làm rách màng nhĩ tai phải của Gia. Cơn đau nhói buốt óc ập đến, máu tươi đỏ rực từ trong tai anh rỉ ra, chảy dọc xuống cổ áo dài đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!