Tiếng Súng Trên Sông Lạnh
Lời cảnh báo khàn đặc, đầy oán hận của lão mù Khâu Sát vẫn còn văng vẳng bên tai Nguyễn Hoàng Gia như tiếng búa nện vào tấm gỗ quan tài ẩm ướt. Thế nhưng, bàn tay gầy gò của lão vừa siết chặt lấy bả vai anh đã bị một luồng lực lượng lạnh buốt từ vết chàm đen hình mặt quỷ phản chấn ngược lại. Gia lầm lì gạt bàn tay khẳng khiu của người tiền bối ra, đôi mắt thâm quầng dắt đầy tơ máu khẽ nheo lại dưới màn sương mù dày đặc của sông Hương. Anh không quay đầu, chỉ để lại một câu nói trầm thấp giữa tiếng gió bão gầm rú:
— Con không có đường lui. Vy đang đợi con ở nhà.
Nói rồi, Gia bước phắt lên mạn chiếc thuyền gỗ dâu tằm cổ kính của cậu Hựu. Chiếc thuyền chao đảo dữ dội trên mặt nước đen ngòm, sủi bọt trắng xóa. Cậu Hựu đứng ở đuôi thuyền, khuôn mặt sạm nắng gió sông nước cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy nắm chặt chiếc sào tre bịt đồng chuyên dùng để vớt xác trôi sông. Dưới khoang thuyền, chiếc hòm gỗ thông tạm bợ chứa xác chết trương phình của kỹ nữ Tuyết đang rung lắc kịch liệt. Tiếng móng tay cào cấu bên trong — sột soạt, sột soạt — vang lên đều đặn, mỗi lúc một nhanh hơn, như thể thứ bên trong đang dùng mười đầu ngón tay rách nát để cào rách thớ gỗ mục nát.
Từ những kẽ nứt rỉ nước của hòm gỗ, những sợi tơ màu đỏ rực — Oán Ty — mọc ra ngày một dày đặc, uốn lượn ngoằn ngoèo trong không khí ẩm ướt như những con rắn đỏ nhỏ xíu. Mùi sáp nguyền rủa nóng chảy trộn lẫn mùi mỡ người chết thối rữa bốc lên nồng nặc, khiến lồng ngực Gia co thắt lại vì buồn nôn.
— Gia ơi! Mau lên con! Nó... nó sắp phá hòm ra rồi! — Cậu Hựu mếu máo gào lên, cố sức dùng chiếc sào tre bịt đồng đè chặt lên nắp hòm, nhưng lực đẩy từ bên trong mạnh đến mức bắp tay vạm vỡ của ông nổi đầy gân xanh, run rẩy kịch liệt.
Gia không đáp, anh ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc hòm gỗ. Bàn tay phải của anh — nơi ngón tay cái hoàn toàn tê dại và xuất hiện vệt Hắc Văn đen kịt đầu tiên chạy dọc lên cổ tay — khẽ dắt cây kim khâu đồng đen rỉ sét ra khỏi đai lưng áo dài đen rách nát. Anh đặt hũ gốm chỉ đen oán phụ mà lão mù Khâu Sát vừa giao xuống sàn thuyền. Sức lạnh từ hũ gốm truyền qua da thịt khiến bả vai phải của anh, nơi vết chàm đen hình mặt quỷ đang bén rễ, nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Máu đen nhẹ rỉ ra ngoài áo dài, nhưng Gia vẫn cắn răng chịu đựng. Anh biết mình phải khống chế được cái xác này trước khi nó biến dị hoàn toàn thành Huyết thi.
Một tia chớp sáng lòa đột ngột xé rách bầu trời đêm Huế, soi rõ bến đò ngang hoang vắng dưới gốc đa cổ thụ bến đò Cồn Hến. Trong khoảnh khắc ánh sáng chói lòa ấy, mặt sàn thuyền gỗ hiện lên rõ mồn một. Cậu Hựu có bóng đổ dài méo mó trên mạn đò, nhưng dưới chân Gia — tuyệt đối trống rỗng. Không có một chiếc bóng nào phản chiếu. Kẻ không bóng vẫn lầm lì tồn tại giữa hai cõi âm dương, lạnh lẽo và đơn độc.
— Cậu Hựu, đẩy thuyền ra khơi! Chúng ta phải đưa cái xác này về phòng khâm liệm số 4 ngay lập tức. Sương mù sông Hương đang dâng cao, oán khí của Tuyết đang cộng hưởng với dòng nước ngầm. Nếu quá ba tiếng vàng khâm liệm, cả hai chúng ta sẽ làm mồi cho nó! — Gia gằn giọng, tay trái giật phăng niêm phong chu sa trên hũ gốm chỉ đen.
Cậu Hựu nghe vậy, không dám chậm trễ, dồn sức vào chiếc sào tre bịt đồng, đẩy mạnh một phát. Chiếc thuyền gỗ dâu tằm lướt vút ra khỏi bến đò, lao thẳng vào lòng sông Hương mịt mù sương xám. Sóng nước cuộn trào đập vào mạn thuyền bồm bộp. Sương mù dày đặc đến mức chỉ đứng cách nhau một sải tay cũng khó lòng nhìn rõ mặt người. Chiếc thuyền chao đảo giữa dòng nước xoáy Kim Long — khúc sông nổi tiếng với những dòng chảy ngầm hung hãn và những cái chết đuối oan uổng.
Tiếng cào xé bên trong hòm gỗ đột ngột dừng lại. Nhưng sự im lặng này còn đáng sợ hơn gấp vạn lần. Gia nín thở, đôi mắt dắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào những sợi Oán Ty đỏ rực đang bắt đầu quấn quanh nắp hòm. Anh đưa ngón tay cái tê dại vào miệng, cắn rách da để lấy máu không bóng bôi lên mũi kim đồng đen. Máu của kẻ không bóng có tính trung hòa tối thượng, ngay khi chạm vào kim đồng, thân kim rỉ sét chợt phát ra một làn khói xám buốt giá.
Gia luồn sợi chỉ đen dệt từ tóc oán phụ vào lỗ kim. Ngay khi sợi chỉ đen chạm vào máu tươi trên ngón tay anh, nó tự động co rút, hút lấy máu của Gia khiến mười đầu ngón tay anh run rẩy, một cơn đau rát buốt chạy dọc kinh mạch cánh tay phải. Sợi chỉ đen dệt từ tóc người chết oan luôn đòi hỏi sinh mạng lực của người sống để kích hoạt.
Đúng vào khoảnh khắc Gia vừa đưa mũi kim lên, chuẩn bị đâm xuống nắp hòm để khâu phong ấn tạm thời, một tiếng động lạ lùng xé toạc tiếng gió bão vang lên từ phía bờ sông tối tăm.
"Đoàng!"
Một tiếng súng trường săn thú chát chúa vang dội, xé rách màn sương mù dày đặc. Viên đạn đồng xé gió lao tới với tốc độ kinh hoàng, găm thẳng vào bả vai phải của Gia.
— Hự! — Gia rên rỉ một tiếng đớn đau, lực chấn động của viên đạn cực mạnh hất văng anh ra sau. Anh ngã nhào xuống sàn thuyền, cây kim khâu đồng đen suýt chút nữa rơi khỏi tay.
Máu tươi đỏ rực phun ra từ bả vai phải, nhuộm đỏ cả một mảng áo dài đen. Cơn đau rát buốt từ vết thương đạn bắn hòa cùng luồng hàn khí kịch độc của vết chàm đen hình mặt quỷ bùng phát, khiến toàn bộ cánh tay phải của Gia co rút lại, đau đớn đến mức run bần bật.
— Gia! Con có sao không?! — Cậu Hựu kinh hoàng hét lớn, buông một tay khỏi sào tre để định đỡ cháu mình.
— Đừng buông sào! Chèo đò đi! Có bắn tỉa! — Gia gào lên, cố sức gượng dậy. Đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn về phía rặng phượng cổ thụ ven bờ đường Bạch Đằng. Qua làn sương mù mờ ảo, anh nhìn thấy một ánh sáng đỏ nhạt từ kính ngắm hồng ngoại — đó là Sáu Sẹo, gã sát thủ bắn tỉa tàn bạo của phú thương Lý Đại Đồng.
Lý Đại Đồng đã ra tay. Hắn muốn tiêu diệt Gia để bịt đầu mối và cướp lại xác chết của kỹ nữ Tuyết nhằm tiêu hủy mọi bằng chứng về tội ác dìm sông luyện tà thuật.
"Đoàng!"
Viên đạn thứ hai sượt qua mạn thuyền gỗ dâu tằm, bắn nát một mảng gỗ thông của chiếc hòm tạm bợ. Một luồng oán khí màu đen xì bốc lên từ kẽ nứt mới bị bắn vỡ, kèm theo tiếng cười khúc khích ma mị của oán linh kỹ nữ Tuyết vang lên ngay bên tai Gia.
— Chết bách phát bách trúng... Sáu Sẹo đang ngắm bắn bến đò này! — Cậu Hựu mặt cắt không còn giọt máu, dũng cảm vung chiếc sào tre bịt đồng đẩy mạnh vào rặng cây dại, cây bần ven bờ để đưa thuyền ẩn nấp vào vùng tối, tránh khỏi tầm nhìn của kính ngắm hồng ngoại.
Thế nhưng, chiếc thuyền gỗ dâu tằm đã bị rò rỉ nước từ vết đạn sượt qua mạn. Dòng nước ngầm của vũng xoáy Kim Long cuộn xiết, kéo ghì chiếc thuyền ra xa bờ, hướng thẳng về phía bến đò ma canh ba — nơi oán khí sông Hương đậm đặc nhất.
— Gia ơi! Thuyền chìm mất! Cái hòm... cái hòm sắp vỡ rồi! — Cậu Hựu gào khóc trong bất lực khi dòng nước xoáy bắt đầu nuốt chửng nửa thân thuyền.
Gia cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu tim gan ở bả vai phải. Anh nhìn thấy những sợi Oán Ty đỏ rực mọc ra từ hòm xác Tuyết đang bắt đầu chuyển dần sang màu đen xì thối rữa. Cái xác trương phình bên trong đang hấp thụ uế khí từ nước sông Hương để biến dị thành Huyết thi. Nếu để cái xác này bật dậy ngay trên thuyền, cả anh và cậu Hựu đều sẽ bị nó xé xác làm mồi.
Quan trọng hơn, máu tươi từ vết thương bả vai phải của Gia đang liên tục rỉ ra, chảy dọc xuống sàn thuyền và thấm dần về phía chiếc hòm gỗ.
Cấm kỵ tối thượng của phu khâm liệm hiện lên trong đầu anh: "Tuyệt đối không được để máu của người sống vấy bẩn lên áo liệm của tử thi! Nếu vi phạm, xác chết sẽ lập tức hóa thành Huyết thi tàn sát không thể ngăn chặn!"
Máu của anh đang chảy gần sát nắp hòm. Sát thủ Sáu Sẹo trên bờ vẫn đang liên tục nổ súng xuống mặt nước, những vệt đạn rạch đôi làn sương mù xám xịt, tạo thành những đường nước sủi bọt chết chóc xung quanh chiếc thuyền chao đảo.
Gia đưa ra một quyết định điên cuồng. Anh nhìn cậu Hựu, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định tột cùng:
— Cậu Hựu! Cậu chèo thuyền không xác về nhà tang lễ để dụ địch! Con sẽ đưa xác Tuyết xuống sông!
— Con điên rồi Gia! Dưới đó là vũng nước xoáy Kim Long! Thủy quỷ sẽ nuốt chửng con! — Cậu Hựu gào lên ngăn cản.
Nhưng không còn thời gian nữa. Gia dùng tay trái dứt khoát giật phăng sợi xích sắt quấn quanh hòm gỗ, ôm chặt lấy cái xác trương phình, lạnh ngắt của kỹ nữ Tuyết đang rò rỉ nước sông tanh tưởi ra khỏi chiếc hòm tạm bợ. Sức nặng của cái xác kéo ghì cơ thể gầy gò của anh xuống. Gia vận dụng "Kỹ năng lặn sâu không thở dưới nước xoáy", ôm chặt lấy xác chết rồi nhảy phắt xuống dòng sông Hương buốt giá.
"Tùm!"
Dòng nước lạnh thấu xương tủy lập tức nuốt chửng lấy thân hình không bóng của Gia và xác chết kỹ nữ Tuyết.
Trên mặt nước, Sáu Sẹo vẫn liên tục nổ súng. Những viên đạn đồng xé rách làn nước xám xịt, tạo thành những vệt sáng bong bóng chết chóc sượt qua sát sườn Gia. Áp lực nước ngầm của vũng xoáy Kim Long cực mạnh, liên tục vò nát lồng ngực anh, cố gắng kéo anh vào hang đá ngầm sâu thẳm.
Thế nhưng, nhờ cơ thể đã bắt đầu nửa hắc hóa với vệt Hắc Văn đầu tiên, Gia có thể chịu đựng được cái lạnh buốt giá và nín thở dưới nước vượt qua giới hạn của người thường. Anh dùng tay trái bám chặt vào mạn chiếc thuyền ma mị không bóng của Lão Chèo Đêm đang lướt đi âm thầm dưới đáy nước để giữ thăng bằng, tránh bị dòng nước xoáy cuốn trôi.
Máu từ vết thương vai phải của Gia vẫn liên tục rỉ ra dưới nước, hòa vào dòng sông Hương đen kịt tạo thành một làn khói đỏ mờ ảo. Gia cố gắng dùng tay trái bịt chặt vết thương vai, nén nỗi đau đớn tột cùng để giữ hơi thở cuối cùng trong lồng ngực đang nóng rát như thiêu đốt.
Đột nhiên, dòng nước xung quanh Gia trở nên tĩnh lặng một cách tà dị. Hơi lạnh buốt giá tăng lên gấp mười lần, khiến cả kinh mạch của anh như đông cứng lại thành đá.
Gia cố gắng mở to đôi mắt dắt đầy tơ máu dưới làn nước tối tăm.
Dưới dòng nước buốt lạnh của vũng xoáy, anh kinh hoàng nhìn thấy từ phía đáy sông bùn lầy đen ngòm, hàng vạn sợi tóc dài đen kịt, ngoằn ngoèo như những con rắn nước khổng lồ của Quỷ Tóc Sông Hương đang vươn lên từ bóng tối. Những sợi tóc oán hận ấy chuyển động ma mị, quấn chặt lấy hai chân anh, kéo ghì cơ thể anh và xác chết kỹ nữ Tuyết xuống vực sâu vô ảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!