Nhạc nềnSpook

Bến Đò Ma Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gào thét của cậu Hựu ngoài cổng tre như một lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc màn sương đêm ẩm ướt đang bao phủ khắp nhà tang lễ Vĩnh Biệt. Gia đứng chôn chân giữa gian nhà thờ tổ tiên tối tăm, hơi lạnh từ viên gạch bông vừa bị cạy lên vẫn còn bám chặt lấy mười đầu ngón tay anh nhớp nháp. Dưới chân bệ thờ, Vy đã lịm đi, hơi thở khò khè tạm thời được giữ lại nhờ ba mũi kim đồng đen châm vào huyệt quyết định. Nhưng Gia biết, thời gian của anh không còn nhiều. Ba cây kim đồng cổ chỉ có thể khóa phách cho Vy trong vòng vài canh giờ; nếu trước khi trời hửng sáng mà anh không tìm được sợi chỉ đen dệt từ tóc oán phụ để khâu xác giải oan, quỷ khí trong phổi cô bé sẽ bùng phát trở lại, gặm nhấm sạch sẽ sinh mệnh lực của em gái anh.


Anh cẩn thận giấu cuốn sổ tay "Khâm Liệm Tội Nhân Thư" vào sát ngực áo dài đen rách nát, dắt cây kim khâu đồng đen rỉ sét bên đai lưng rồi lao ra màn mưa tầm tã.


"Cậu Hựu! Có chuyện gì?"


Gia gào lên khi vừa đẩy cánh cổng tre sũng nước. Ngoài cổng, cậu Hựu—người phu vớt xác vạm vỡ của bến đò Cồn Hến—đang quỳ sụp dưới bùn lầy, hai tay bấu chặt vào cọc rào tre, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Chiếc sào tre bịt đồng chuyên dùng để vớt xác trôi sông của ông bị vứt lăn lóc bên cạnh, bám đầy bùn đất đỏ ngầu. Khuôn mặt sạm nắng gió sông nước của cậu Hựu cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng nhìn về phía khúc sông tối đen phía sau.


"Gia... Gia ơi! Cứu cậu!" Cậu Hựu mếu máo, giọng khản đặc vì sợ hãi, "Cái xác... cái xác của con Tuyết kỹ nữ... Cậu vừa vớt được nó ở bãi cát tử thần rìa Cồn Hến. Cậu đưa nó lên thuyền, định chở thẳng về nhà tang lễ cho con khâm liệm. Nhưng... nhưng vừa đi được nửa đường, cái hòm gỗ tạm trên thuyền đột ngột rung lắc dữ dội. Bên trong phát ra tiếng cào xé... rầm rập... Nó đang đòi mạng cậu!"


Gia nhìn bả vai phải của mình—nơi vết chàm đen hình mặt quỷ mờ nhạt bắt đầu bén rễ dưới da thịt, tỏa ra một luồng hàn khí buốt nhói chạy dọc kinh mạch cánh tay. Ngón tay cái tay phải của anh vẫn hoàn toàn tê dại, mất đi cảm giác nóng lạnh của phàm trần. Khế ước hắc hóa đã bắt đầu từ khoảnh khắc anh chạm vào kim đồng đen dính máu không bóng. Anh lầm lì cúi xuống nhặt chiếc sào tre lên, giọng lạnh lùng đến đáng sợ:


"Cậu Hựu, cậu bình tĩnh lại. Cái xác đang ở đâu?"


"Ở... ở bến đò ngang dưới gốc đa cổ..." Cậu Hựu run rẩy chỉ tay về phía khúc sông Hương mờ mịt sương mù, "Nhưng Gia ơi, con không có chỉ khâu xác của cha để lại sao? Cái xác đó trương phình lên ghê gớm lắm, oán khí rỉ ra đỏ cả một vùng nước sông. Con không khâu kín miệng nó lại, nó bật dậy hóa cương thi thì cả bến đò này chết hết!"


Sợi chỉ đen dệt từ tóc oán phụ. Gia siết chặt nắm tay phải tê dại. Trong cuốn sổ tay viết bằng máu của cha có ghi rõ: cấm thuật "Hắc Chỉ Khâu Da" bắt buộc phải dùng sợi chỉ dệt từ tóc của một trăm oán phụ chết oan dưới sông Hương để khâu vá. Nhà tang lễ Vĩnh Biệt hiện tại không còn một thớ chỉ đen nào. Nhưng cha anh từng nhắc đến một người: Lão mù Khâu Sát—thợ đóng quan tài cổ của làng, người duy nhất còn giữ bí thuật dệt chỉ từ tóc người chết.


"Cậu Hựu, cậu chạy vào nhà canh chừng cho Vy. Tuyệt đối không được rút ba cây kim đồng trên người nó ra. Con phải đi gặp lão Khâu Sát lấy chỉ đen ngay lập tức!"


Không đợi cậu Hựu kịp trả lời, Gia đã quay người lao vút đi trong đêm bão. Anh chạy như một bóng ma lướt trên bùn lầy Cồn Hến. Dưới ánh chớp sáng lòa xé rách bầu trời đêm Huế, mặt đất dưới chân anh hoàn toàn trống rỗng—không có một chiếc bóng nào phản chiếu. Kẻ không bóng di chuyển trong màn mưa, lạnh lẽo và đơn độc.


Căn lều gỗ của lão mù Khâu Sát nằm cô quạnh sát mép nước bến đò, bao phủ bởi mùi gỗ sồi ẩm ướt và mùi dầu thông nồng nặc. Từ khoảng cách vài chục mét, Gia đã nghe thấy tiếng đục đẽo gỗ lộc cộc... lộc cộc... vang lên đều đặn bên trong, bất chấp tiếng sấm sét gầm rú trên đầu.


Gia dùng tay trái đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát bước vào. Tiếng đục quan tài đột ngột dừng bặt giữa chừng.


Căn lều tối tăm chỉ được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu lạc leo lét đặt trên chiếc quan tài đóng dở bằng gỗ dâu tằm cổ. Lão mù Khâu Sát ngồi xếp bằng trên đống phoi bào sồi ẩm, thân hình gầy gò trơ xương như một bộ hài cốt di động mặc chiếc áo cộc vải thô hoen ố. Hai mắt lão hõm sâu, quấn chặt bằng những lớp băng gạc xám xịt bám đầy đất nghĩa trang. Lão không quay đầu lại, nhưng mười đầu ngón tay khẳng khiu, đen nhẻm bám đầy mùn cưa của lão vẫn siết chặt chiếc búa đục đá trấn hồn cổ rỉ sét.


"Nguyễn Hoàng Gia? Con trai của thằng Tôn gánh tội?" Giọng lão mù khàn đặc, trầm uất như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau, "Canh ba đêm mưa bão, con mang theo cây kim đồng đen rỉ máu của dòng họ Nguyễn đến gõ cửa lều lão già sắp chết này làm gì?"


Gia bước tới một bước, làn khói sương lạnh toát từ người anh tỏa ra làm ngọn đèn dầu lạc chao đảo dữ dội. Anh lầm lì đáp:


"Lão Khâu Sát, cha con đã chết đột tử. Em gái Vy của con đang bị oán độc nhập phế, tính mạng nguy kịch trong vòng vài tiếng. Con cần sợi chỉ đen dệt từ tóc oán phụ để khâu xác kỹ nữ Tuyết trôi sông giải oan lấy oán niệm chế thuốc cứu em. Con biết lão có sợi chỉ đó."


Lão mù Khâu Sát đột ngột đứng dậy. Dù hai mắt bị mù, lão di chuyển nhanh như một con quỷ già trong bóng tối. Chỉ trong một chớp mắt, bàn tay sần sùi, lạnh ngắt và đầy sẹo của lão đã vươn ra, sờ soạn khắp khuôn mặt Gia rồi trượt dần xuống bả vai, cánh tay phải của anh.


Ngay khi chạm vào vệt chàm đen Hắc Văn vừa mọc trên ngón tay cái của Gia, lão mù giật nảy mình như bị điện giật. Lão cúi người xuống, đưa bàn tay rờ rẫm dưới sàn đất sũng nước dưới chân Gia. Dưới ánh đèn dầu lạc mập mờ, lão mù rít lên một tiếng kinh hoàng, chiếc búa đục đá trên tay lão suýt rơi xuống đất.


"Vô Ảnh Nhân! Con... con thực sự không có bóng dưới đất!" Lão mù lùi lại hai bước, giọng run rẩy đầy sợ hãi, "Khế ước không bóng dòng họ Nguyễn... khế ước tà ác giữa tổ tiên Nguyễn Hoàng Nghiêm và vị hoàng đế triều trước... đã chính thức thức tỉnh trên người con rồi sao?"


Gia im lặng nhìn lão mù. Sự im lặng của kẻ không bóng còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm sét ngoài kia. Anh gật đầu:


"Phải. Con là kẻ gánh tội thế hệ tiếp theo. Lão Khâu Sát, đưa chỉ đen cho con!"


Lão mù Khâu Sát thở dài một tiếng bi phẫn, lão lắc đầu, giọng nói đầy u uất và cảnh báo:


"Gia nhi! Con có biết khế ước gánh tội này tàn khốc thế nào không? Tổ tiên con vì muốn dòng họ tồn tại đã bán đi chiếc bóng của con cháu cho thế lực dưới đáy sông Hương. Kẻ không bóng như con có thể nuốt oán niệm từ tóc tử thi tội đồ để cứu người khác, nhưng mỗi lần nuốt, cơ thể con sẽ hắc hóa thêm một vệt Hắc Văn. Khi vệt thứ mười xuất hiện, xương cốt con sẽ hóa đen hoàn toàn, linh hồn con sẽ bị xé rách vĩnh viễn và con sẽ biến thành một con cương thi không đầu tàn sát vô tri! Cha con—thằng Tôn—đã chết thảm thế nào con không thấy sao? Nó tự khâu môi mình để giữ lại oán niệm không bộc phát tàn sát con và Vy! Con bước vào con đường này, là tự tìm đường chết!"


"Con không sợ chết." Gia nhìn thẳng vào lớp băng gạc xám xịt trên mắt lão mù, giọng đanh thép, "Con chỉ sợ Vy phải chết. Nếu phải hóa quỷ để Vy được sống, con cũng cam lòng. Lão Khâu Sát, đưa chỉ đen dệt từ tóc oán phụ cho con!"


Lão mù Khâu Sát đứng lặng người trước quyết tâm sắt đá của Gia. Lão biết, số mệnh của dòng họ Nguyễn gánh tội là một vòng lặp nhân quả không thể đảo ngược. Lão thở dài, chậm rãi bước đến góc lều, bới từ dưới đống gỗ dâu tằm mục nát ra một chiếc hũ gốm nhỏ màu đen được niêm phong bằng sáp chu sa đỏ rực.


"Đây là sợi chỉ đen dệt từ tóc của một trăm oán phụ chết oan dưới sông Hương." Lão mù run rẩy đưa chiếc hũ gốm cho Gia, "Mỗi mũi kim con khâu bằng sợi chỉ này sẽ hút đi một phần dương khí và máu tươi đầu ngón tay của con. Hãy nhớ kỹ luật cấm khâm liệm nghiêm ngặt: Tuyệt đối không được khâm liệm quá ba tiếng vàng kể từ khi tử thi bắt đầu biến dị; không được để máu của người sống vấy bẩn lên áo liệm của tử thi; và không được soi gương đồng cổ trong phòng khâm liệm vào giờ Tý! Con vi phạm một trong các điều này, xác chết sẽ lập tức hóa thành Huyết thi tàn sát không thể ngăn chặn!"


Gia đưa tay nhận lấy hũ gốm gật đầu. Hàn khí từ chiếc hũ gốm truyền qua ngón tay cái tê dại làm vai phải anh đau nhói dữ dội. Anh quay người định rời đi, nhưng đúng lúc đó, cánh cửa lều gỗ lại bị đập tung rầm rập.


Cậu Hựu lao vào lều, quần áo ướt sũng bám đầy rong rêu sông Hương, mặt cắt không còn giọt máu. Ông nắm lấy vai Gia, kéo mạnh anh ra ngoài bến đò:


"Gia! Lão Khâu Sát! Mau ra bến sông! Cái xác... cái xác của con Tuyết... nó phá hòm rồi!"


Cả ba người điên cuồng chạy ra bến đò ngang dưới gốc đa cổ thụ bến đò Cồn Hến. Cơn mưa bão lúc này đã biến dòng sông Hương hiền hòa thành một con quái vật đen kịt cuộn sóng dữ dội. Sương mù sông Hương lạnh buốt, dày đặc bao phủ mặt nước, che khuất mọi lối đi vào canh ba.


Dưới bến sông, chiếc đò gỗ dâu tằm của cậu Hựu đang chao đảo điên cuồng theo từng con sóng lớn. Ở giữa khoang đò, một chiếc hòm gỗ thông tạm bợ đang rung lắc dữ dội. Tiếng cào xé "Sột soạt... rắc... rắc..." từ bên trong phát ra khô khốc, tựa như móng tay sắt đang cào cấu điên cuồng vào thành gỗ mục.


Kỳ lạ thay, từ các kẽ nứt của hòm gỗ, những sợi tơ màu đỏ rực như máu—Oán Ty—đang liên tục mọc ra, uốn lượn ngoằn ngoèo trong không khí sương mù và rỉ ra thứ nước sông thối rữa bốc mùi tanh tưởi của xác chết dìm sông lâu ngày.


Gia bước nhanh lên mạn đò, tay trái cầm chắc hũ gốm chứa chỉ đen, tay phải dắt kim đồng đen sẵn sàng hành động. Nhưng ngay khi anh vừa định bước lên thuyền, một bàn tay gầy trơ xương, sần sùi của Lão mù Khâu Sát đột ngột vươn ra từ phía sau, nắm chặt lấy bả vai phải bị thương của Gia giữ lại. Sức mạnh từ bàn tay lão già mù lớn đến mức kinh ngạc, móng tay lão găm sâu vào da thịt Gia làm bả vai anh đau buốt.


Lão mù Khâu Sát xoay đôi mắt quấn băng gạc xám xịt về phía Gia, khuôn mặt lão co rúm lại đầy kinh hoàng. Lão ghé sát tai Gia, giọng thì thầm run rẩy nhưng vang rõ át cả tiếng sóng gầm rú:


"Gia nhi... Đừng bước lên thuyền! Cái xác của con Tuyết... nó không phải chết đuối tự nhiên! Lão ngửi thấy mùi sáp nguyền rủa nóng chảy của mụ phù thủy Trịnh Thị Ân và bùa yểm lăng mộ của gia tộc Lê Gia trên người nó! Nó bị người ta dùng tà thuật dìm sông sát hại để gánh tội phong thủy nghịch long mạch! Con khâu nó, giải oan cho nó, là con tự rước lấy sự truy sát của toàn bộ giới thượng lưu cố đô! Con sẽ chết không có chỗ chôn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!