Hắc Chỉ Khâu Da
Mưa dầm xứ Huế đêm nay như trút hết mọi sự giận dữ của đất trời xuống dải đất Cồn Hến cô quạnh. Tiếng nước sông Hương cuồn cuộn vỗ vào bờ đất lở nghe rầm rập, tựa như có hàng vạn bàn tay vô hình dưới đáy nước đang cố ngoi lên cào xé nền đất nhà tang lễ Vĩnh Biệt.
"Bạch... Bạch... Bạch..."
Tiếng gõ cửa ngoài bến đò ngang vẫn vang lên đều đặn, nhớp nháp và nặng trịch. Âm thanh ấy không phải là tiếng gõ của người sống. Nó không thanh thoát, mà nhớp nhúa, nặng nề như thể một tảng thịt sũng nước sông đang bị ném liên tục vào cánh cổng tre sũng nước. Từng tiếng gõ nện thẳng vào màng nhĩ của Nguyễn Hoàng Gia, lạnh buốt và rợn người.
Nhưng Gia không thể di chuyển. Trên sàn gạch bông loang lổ vết ố vàng của phòng khâm liệm số 4, em gái anh—Nguyễn Hoàng Vy—đang quằn quại trong cơn hấp hối. Chiếc khăn len quấn chặt quanh cổ cô bé đã bị nhuộm đen bởi một thứ dịch dịch nhớt tuôn ra từ khóe miệng. Lồng ngực Vy phập phồng điên cuồng, tiếng khò khè phát ra từ phế quản nghe rợn người như tiếng nước sông đang chảy xiết qua một khe đá hẹp.
"Vy! Vy ơi! Em nghe anh nói không?"
Gia gào lên, giọng khản đặc. Anh vội vã chạy đến chiếc tủ gỗ mục nát góc phòng, lục lọi tìm kiếm lá bùa bình an màu vàng mà cha anh, ông Nguyễn Hoàng Tôn, từng vẽ để trấn an vong hồn. Bàn tay Gia run rẩy áp lá bùa giấy chu sa lên lồng ngực đang co thắt của em gái.
"Xèo!"
Một tiếng rít chói tai vang lên. Ngay khi lá bùa vừa chạm vào ngực Vy, một luồng quỷ khí màu đen xì bộc phát từ cổ họng cô bé, quấn chặt lấy lá bùa. Chỉ trong chớp mắt, mảnh giấy vàng bốc cháy ngùn ngụt, tỏa ra mùi khét lẹt của mỡ động vật thối rữa rồi tàn lụi thành một vũng tro đen nhớp nháp trên da thịt trắng bệch của Vy.
"Không được... Bùa chú thông thường hoàn toàn vô hiệu trước thứ oán độc này!"
Gia bàng hoàng nhìn vũng tro đen. Anh nhìn xuống dưới chân mình. Dưới ánh đèn mổ rực sáng treo lơ lửng, bóng của Vy đổ dài trên nền gạch, còn dưới chân anh—vẫn là một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo. Kẻ không bóng. Anh thực sự không có bóng phản chiếu. Lời nguyền của dòng họ Nguyễn đã chính thức thức tỉnh, và nó đang đòi mạng em gái anh như một cái giá đầu tiên.
Lồng ngực Vy đột ngột ưỡn cong lên. Cô bé há hốc miệng, trợn ngược đôi mắt đục ngầu vô hồn. Từ sâu trong cổ họng Vy, một búi tơ màu đen kịt, ướt sũng nước sông bắt đầu trồi ra. Những sợi tơ đen ấy bò trườn trên môi cô bé, ngoằn ngoèo và co rút như những con đỉa đói đang cố tìm đường thoát ra ngoài. Mùi nước sông thối rữa nồng nặc bốc lên, lấp đầy không gian ngột ngạt của phòng khâm liệm.
"Phải tìm cuốn sổ... Cha nhất định phải để lại cách cứu Vy!"
Gia nén cơn hoảng loạn, bế xốc Vy lên, chạy băng qua khoảng sân đầy nước mưa tiến vào gian nhà thờ tổ tiên tối tăm. Trên bàn thờ, di ảnh của thủy tổ Nguyễn Hoàng Nghiêm chìm trong bóng tối, đôi mắt vẽ bằng mực tàu dường như đang rỉ ra những giọt nước đen kịt dưới ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ.
Gia đặt Vy nằm trên chiếc chiếu tre dưới chân bệ thờ. Anh nhớ lại những ngày cuối đời của cha. Ông Tôn trước khi đột tử thường ngồi lặng lẽ ở góc tối bên trái nhà thờ, đôi mắt đờ đẫn luôn nhìn chằm chằm vào một viên gạch bông màu xám bị nứt một đường chéo dưới chân bệ thờ tổ tiên.
Gia lao đến, dùng đôi bàn tay gầy guộc cào cấu vào mạch vữa xung quanh viên gạch nứt. Móng tay anh bật máu, trộn lẫn với bùn đất ẩm ướt dưới nền nhà. Anh vớ lấy chiếc đục sắt rỉ sét gác trên xà nhà, dồn hết sức lực bẩy mạnh.
"Rắc!"
Viên gạch bông vỡ đôi, lộ ra một khoảng đất sét vàng ẩm ướt bên dưới. Gia điên cuồng đào bới bằng tay trần. Đất sét lạnh buốt găm vào kẽ móng tay đau nhói, nhưng anh không màng đến. Ở độ sâu chừng một gang tay, ngón tay anh chạm vào một vật cứng được bọc kỹ bằng nhiều lớp vải dầu hoen ố.
Gia run rẩy kéo vật đó lên. Ba lớp vải dầu rách nát được bóc ra, để lộ một chiếc hộp gỗ mít mục nẻ và một cuốn sổ tay rách nát, bìa da đã bị ẩm mốc gặm nhấm mất một nửa. Trên trang bìa loang lổ những vệt máu khô đen ngòm, nét chữ viết bằng máu của cha anh hiện ra rõ ràng: *“Khâm Liệm Tội Nhân Thư”*.
Gia vội vã lật từng trang giấy tuyên ố vàng. Những dòng chữ Nôm cổ viết bằng mực máu khô hiện ra trước mắt anh đầy ám ảnh:
*“Dòng họ Nguyễn ta mang mệnh cách Vô Ảnh Nhân, sinh ra không có bóng dưới đất, ấy là bởi tổ tiên đã ký khế ước bán bóng cho thế lực dưới đáy sông Hương để gánh tội cho vương triều phong kiến. Kẻ không bóng là vật chứa hoàn hảo để nuốt lấy oán niệm từ xác chết tội nhân, ngăn chặn quỷ khí biến dị thành dịch bệnh tâm linh. Nhưng oán niệm nuốt vào không tự biến mất, nó sẽ tích tụ thành độc tố tàn phá lục phủ ngũ tạng, khiến người khâm liệm chết đột tử trong đau đớn tột cùng...”*
Gia đọc đến đây, nước mắt sinh tử rơi lã chã trên trang giấy. Anh đã hiểu vì sao cha anh đột tử ở tuổi bốn mươi tám, và vì sao ông phải tự khâu môi mình trước khi chết. Ông làm thế là để khóa chặt hàng vạn vong hồn oán hận đang gầm rú trong bụng mình, không cho chúng thoát ra tàn sát Vy.
*“Vy mang huyết mạch nhạy cảm tâm linh cực cao, quỷ khí sông Hương luôn thèm khát phế phổi của nó để làm tổ. Ta đã dùng cả đời để nuốt oán gánh tội thay cho nó, nhưng nay ta đã kiệt sức. Gia nhi, nếu em con phát bệnh ho ra tơ đen, đó là lúc oán độc nhập phế. Muốn cứu nó, con bắt buộc phải thực hiện cấm thuật 'Hắc Chỉ Khâu Da'—dùng chỉ dệt từ tóc oán phụ chết oan để khâu kín miệng tử thi tội nhân, rồi nuốt lấy sợi tóc oán hận đầu tiên của chúng để lấy oán khí chế thuốc mỡ chu sa áp chế bệnh phổi cho Vy. Nếu chưa có chỉ đen, hãy dùng Kim khâu đồng đen rỉ sét trong hộp gỗ châm vào ba huyệt quyết định để khóa phách tạm thời cho nó. Nhưng hãy nhớ, một khi kim chạm vào máu con, khế ước hắc hóa sẽ bắt đầu...”*
"Khặc... khặc..."
Tiếng Vy ho rách cả cổ họng vang lên cắt ngang dòng đọc của Gia. Cô bé phun ra một ngụm dịch đen kịt bốc mùi tanh tưởi, những sợi tơ đen bò trườn trên sàn nhà như có sự sống, hướng thẳng về phía chân bệ thờ tổ tiên để hút âm khí. Sắc mặt Vy đã chuyển sang màu xám ngoét của người chết.
Gia không còn lựa chọn nào khác. Anh mở chiếc hộp gỗ mít mục nát. Bên trong, nằm im lìm trên lớp lụa đỏ đã mục rữa là một cây kim khâu dài mười lăm phân. Cây kim được đúc bằng thứ đồng đen cổ kính, thân kim chằng chịt những vết rỉ sét xanh rêu nhưng đầu kim lại sắc lẹm, tỏa ra một luồng hàn khí buốt nhói làm đóng băng cả những giọt nước mưa đọng trên thành hộp.
Gia đưa bàn tay run rẩy cầm lấy cây kim khâu đồng đen rỉ sét.
"A..."
Một tiếng rít khẽ thoát ra từ kẽ răng Gia. Ngay khi da thịt ngón tay cái của anh tiếp xúc với thân kim đồng đen, luồng hàn khí cực lạnh từ cây kim lập tức bộc phát dữ dội. Nó như một con rắn băng luồn lách qua da thịt, chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải và đâm thẳng vào bả vai phải của anh (nơi đang đau nhói do hàn khí từ xác cha ở tập trước). Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến cánh tay phải của Gia run lên bần bật, kinh mạch co rút lại đau đớn.
Đầu kim sắc nhọn đâm xuyên qua lớp da ngón tay cái của Gia. Một giọt máu tươi rỉ ra, nhưng kỳ lạ thay, giọt máu ấy không màu đỏ hoàn toàn, mà pha lẫn những vệt đen xì như mực tàu. Giọt máu bị cây kim đồng đen hấp thụ sạch sẽ.
Ngay lập tức, dưới lớp da ngón tay cái của Gia, một vệt chàm đen hình sợi chỉ bắt đầu xuất hiện. Vệt chàm đen ấy ngoằn ngoèo bò dọc từ ngón tay cái lên đến cổ tay anh rồi dừng lại, sẫm màu và bén rễ sâu vào thịt da như một hình xăm quỷ dị. Gia đưa tay trái bấm mạnh vào ngón cái tay phải—hoàn toàn trống rỗng. Anh không còn cảm giác đau đớn, không còn cảm nhận được hơi ấm của căn phòng hay cái lạnh của nước mưa nữa. Ngón tay cái của anh đã hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ phàm trần.
Khế ước hắc hóa đã bắt đầu.
"Vy, cố chịu đựng! Anh sẽ cứu em!"
Gia cắn chặt răng nén cơn buốt giá ở cánh tay phải. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh Vy, lật chiếc khăn len ở cổ cô bé ra. Vết sẹo tơ đen trên cổ Vy đang lan rộng, chuyển sang màu tím đậm đầy tà dị. Gia cầm cây kim khâu đồng đen rỉ sét, dồn toàn bộ ý chí vào cánh tay phải đang tê dại. Anh đâm mũi kim đầu tiên vào huyệt Thiên Đột dưới cổ Vy, rồi tiếp tục châm vào huyệt Đản Trung và Thần Khuyết theo đúng sơ đồ khóa phách ghi trong sổ tay của cha.
"Xèo... xèo..."
Một luồng khói đen kịt tanh tưởi bốc lên từ các đầu kim khâu đồng đen. Cơ thể Vy giật nảy lên một cái rồi đột ngột dịu lại. Tiếng nước chảy ào ào trong lồng ngực cô bé giảm dần, những sợi tơ đen đang bò trườn trên môi co rút lại rồi chui ngược vào trong phế quản. Sắc mặt Vy tuy vẫn nhợt nhạt nhưng hơi thở đã bắt đầu đều đặn trở lại, phách linh tạm thời được khóa chặt trong cơ thể.
Gia rút ba cây kim ra, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh biết đây chỉ là biện pháp tạm thời kéo dài mạng sống cho Vy trong vòng vài tiếng đồng hồ. Nếu trước khi Vy tỉnh lại mà anh không tìm được sợi chỉ đen dệt từ tóc oán phụ và một xác chết tội nhân để thực hiện nghi lễ khâu da nuốt oán, Vy sẽ vĩnh viễn tắt thở.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhớp nháp ngoài cổng tre đột ngột dồn dập hơn bao giờ hết, kèm theo tiếng hét khản đặc của một người đàn ông trung niên át cả tiếng mưa bão:
"Gia ơi! Mở cửa cứu mạng! Cậu Hựu đây! Cậu vớt được một cái xác... cái xác này... nó đang tự cào hòm đòi mạng cậu rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!