Nhạc nềnSpook

Oán Linh Tuần Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng la bàn điện tử Hồn Kính 1.0 trên tay Phan Anh Tuấn không còn rú lên từng nhịp ngắt quãng nữa. Nó rít lên một dải âm thanh chói tai, kéo dài liên tục như tiếng còi báo tử của một chuyến đò ma. Kim chỉ hướng cơ học dưới mặt kính mạ chu sa quay cuồng điên loạn, cuối cùng đứng khựng lại, chỉ thẳng xuống dòng nước đen ngòm, sâu thẳm dưới chân móng cầu Trường Tiền.


Dưới gầm cầu, bóng tối đặc quánh như mực đổ. Những nhịp dầm thép khổng lồ triều trước vươn ra trong sương mù như những cánh tay quỷ xám xịt, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt của mảnh trăng khuyết canh ba. Tiếng nước réo gầm gầm dưới lườn thuyền gỗ dâu tằm nghe lộc cộc, nhớp nháp như tiếng xương người gãy vụn dưới đáy sông sâu.


“Gia... tần số oán khí ở đây vượt quá mức báo động đỏ rồi.” Tuấn đẩy gọng kính cận dày cộm bám đầy hơi nước, giọng run lên bần bật. “Dưới lòng nước này không chỉ có âm khí chiến tranh tích tụ. Có một thực thể oán linh cực mạnh đang trấn giữ lối vào Điện thờ Vô Danh. Máy của tớ đang bị nhiễu loạn từ trường hoàn toàn.”


Lão phu đò Lê Văn Hùng gác mái chèo, dùng bàn chân thô ráp đè chặt lên lỗ thủng mạn thuyền đã được bịt tạm bằng giẻ tẩm dầu thông. Nước sông lạnh buốt vẫn rỉ ra ròng ròng, thấm qua kẽ ngón chân lão. Lão rít một hơi thuốc lá sợi từ chiếc tẩu gỗ cũ kỹ, đốm lửa đỏ lóe lên chỉ đủ soi rõ những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt sạm nắng gió sông nước của lão.


“Thằng Gia, nghe tao bảo.” Lão Hùng trầm giọng, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào vũng nước xoáy đen ngòm bên mạn thuyền. “Dưới chân móng cầu này là nơi phong thủy nghịch của sông Hương. Thời triều trước, có một vị quan tuần sông tên là Quan Tuần, vì chính trực không chịu ăn hối lộ của giới quyền quý nên bị chúng vu khống tội phản nghịch, rồi cắt lưỡi, xích chân dìm sống xuống đáy sông này. Oán khí của ông ta tích tụ trăm năm, biến thành oán linh tuần sông hung hãn nhất vùng nước này. Kẻ nào lặn xuống mà không có bóng, sẽ bị ông ta coi là quỷ đòi nợ mà xé xác tức thì.”


Gia không đáp. Anh ngồi im lặng trong bóng tối của mui thuyền, vạt áo dài đen rách nát sũng nước mưa dán chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt, gầy gò. Trên bả vai phải của anh, vết thương do viên đạn chu sa của Sáu Sẹo bắn trúng lúc nãy vẫn đang rỉ ra từng dòng máu đen hoại tử nhẹ, đau rát buốt thấu xương tủy. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với tiếng thở khò khè, nghẹt thở của đứa em gái Nguyễn Hoàng Vy đang nằm thoi thóp trong khoang thuyền đằng sau. Những sợi tơ đen quỷ khí vẫn liên tục rỉ ra từ khóe môi thâm tím của cô bé, bò trườn ngoằn ngoèo trên sàn gỗ mục.


Vy không còn nhiều thời gian nữa. Nếu đêm nay anh không lấy được mảnh ngọc cổ gánh nạn dưới bệ thờ vô danh để áp chế quỷ khí ăn mòn phổi, cô bé sẽ vĩnh viễn tan biến.


Gia đưa bàn tay phải lên. Dưới ngọn đèn dầu mui thuyền chập chờn, tuyệt đối không có một vệt bóng phản chiếu nào của anh đổ xuống sàn gỗ. Dưới chân anh trống rỗng đến lạnh người. Trên cổ tay phải, hai vệt Hắc Văn đen kịt như hai sợi chỉ thép nung đang tỏa ra làn khói oán khí màu tím nhạt. Mười đầu ngón tay của anh hoàn toàn tê dại, đông cứng lại như tay người chết.


Anh rút chiếc Trâm cài tóc bằng xương của mẹ Lệ từ ngực áo ra. Chiếc trâm xương trắng mài từ xương sườn cá khổng lồ đột ngột rỉ ra những giọt nước sông đen kịt bốc mùi bùn thối rữa sông Hương nồng nặc. Ngay khi Gia nhỏ một giọt máu không bóng từ đầu ngón tay của mình lên đầu trâm xương trắng, thân trâm bỗng phát ra một luồng sáng hồng nhạt dịu nhẹ, xuyên thấu qua làn nước đen ngòm dưới đáy thuyền.


“Tớ phải xuống.” Gia khàn đặc nói, giọng trầm đục không chút dao động. “Tuấn, canh chừng Vy cho tớ. Lão Hùng, giữ chặt đò ngược dòng xoáy.”


“Gia! Cậu chỉ có tối đa năm phút nín thở dưới dòng nước xoáy này thôi!” Tuấn gào lên, cố níu lấy vạt áo anh. “Cơ thể cậu đã nửa hắc hóa, nếu vượt quá giới hạn nín thở, hàn khí sông Hương sẽ ăn mòn phế phổi cậu hoàn toàn!”


Gia gạt tay Tuấn ra. Anh ngậm một ngụm rượu chu sa lớn từ bầu rượu đeo bên hông, dắt chiếc búa đục đá trấn hồn nứt cán vào đai lưng áo dài đen, tay trái nắm chặt cây Kim khâu đồng đen rỉ sét dính chỉ oán phụ. Không một tiếng động, anh gieo mình xuống dòng nước đen ngòm dưới gầm cầu Trường Tiền.


“ùm!”


Nước sông Hương lạnh buốt thấu xương tủy ập vào mặt Gia, như hàng vạn cây kim băng giá đâm xuyên qua da thịt nhợt nhạt của anh. Áp lực nước ngầm khổng lồ dưới chân móng cầu lập tức ép chặt lấy lồng ngực Gia, khiến kinh mạch hắc cốt của anh kêu lên rắc rắc đau đớn. Gia nín thở tuyệt đối, vận dụng Kỹ năng lặn sâu không thở dưới nước xoáy. Một làn khói đen mờ ảo từ hai vệt Hắc Văn trên cổ tay phải anh bộc phát, bao bọc lấy toàn thân anh để chống lại áp lực nước ngầm tàn phá.


Dưới đáy nước sông Hương tối đen như mực, chiếc trâm xương trắng trong tay trái Gia phát ra ánh sáng hồng nhạt dịu nhẹ, dẫn lối cho anh lặn sâu xuống lớp bùn hến dày đặc. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh, nước sông buốt lạnh đến mức làm đông cứng cả máu tươi đang rỉ ra từ vết thương vai phải của anh.


Hiện ra trước mắt Gia qua làn nước mờ đục là những tảng đá móng cầu khổng lồ bám đầy rêu phong cổ kính. Sâu dưới kết cấu móng cầu, ẩn sâu trong một hang đá vôi ngầm, một bệ thờ đá cổ nứt nẻ bám đầy bùn đất hiện ra—Điện thờ Vô Danh chân cầu Trường Tiền. Bệ thờ đá này quanh năm không có ánh mặt trời chiếu tới, tỏa ra luồng oán khí màu đen xì, đậm đặc đến mức bóp nghẹt phách linh của bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận.


Gia di chuyển nhanh nhẹn dưới đáy nước nhờ cơ thể không bóng miễn nhiễm với các trận pháp bóng tối. Anh tiến sát lại gần bệ thờ đá cổ nứt nẻ. Đúng lúc anh chuẩn bị vươn bàn tay tê dại xuống dưới khe đá bệ thờ để tìm kiếm mảnh ngọc cổ gánh nạn, lớp bùn đất vàng dưới chân bệ thờ đột ngột cuộn trào dữ dội.


Một bóng đen khổng lồ rỉ bùn đen trồi lên từ lòng cát táng địa.


Đó là Oán linh Quan Tuần. Thực thể oán quỷ mặc bộ quan phục tuần sông rách nát, mục nát rỉ ra từng làn khói đen kịt. Khuôn mặt gã sưng húp, biến dạng méo mó do ngâm nước trăm năm, đôi mắt đỏ ngầu không có đồng tử long sòng sọc nhìn thẳng vào Gia đầy thù hận. Cổ họng gã bị cắt một đường sâu hoắm, rỉ ra những thớ thịt xám xịt bám đầy bùn thối.


“Phu... khâm... liệm... khâu... miệng... ta...”


Tiếng gầm rú ai oán của oán linh không phát ra thành tiếng phàm trần mà dội thẳng vào màng nhĩ bị rách của Gia qua làn nước ngầm, làm tai phải anh rỉ ra một vệt máu tươi loang loãng dưới nước.


Oán linh Quan Tuần lao tới với tốc độ kinh hoàng dưới nước. Hàng vạn sợi tóc dài đen kịt, nhớp nháp bám đầy bùn thối của gã vươn ra như những con rắn nước khổng lồ, quấn chặt lấy hai chân Gia, giật mạnh kéo sâu anh xuống đáy bùn lún sụt.


Áp lực nước ngầm dâng cao, lồng ngực Gia như sắp vỡ tung vì thiếu dưỡng khí. Anh cố gắng phóng sợi chỉ đen oán phụ từ đầu ngón tay trái—Chiêu thức Khâu Hồn Chỉ—nhằm trói buộc tứ chi oán linh. Thế nhưng, dòng nước ngược chảy xiết, cuộn xoáy điên cuồng dưới gầm cầu đã làm lệch hướng hoàn toàn sợi chỉ đen. Sợi chỉ bị dòng nước cuốn trôi, trượt dọc theo vách đá rêu phong rồi đứt đoạn.


Oán linh Quan Tuần cười rúc rích ma mị dưới nước, kéo Gia sát lại gần khuôn mặt trương phình đầy sát khí của gã. Móng vuốt rỉ bùn đen của gã chuẩn bị đâm xuyên qua lồng ngực Gia.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia không hề hoảng loạn. Anh dùng bàn tay phải hắc hóa nắm chặt lấy chiếc búa đục đá trấn hồn nứt cán dắt bên đai lưng, dồn toàn bộ oán lực hắc cốt vào cánh tay, vung búa đập mạnh trực tiếp vào cột đá cổ bên cạnh bệ thờ.


“Bùng!”


Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới lòng nước sâu. Sức va chạm cực mạnh của búa trấn hồn vào cột đá tạo ra một luồng sóng xung kích oán lực khổng lồ dưới nước. Luồng sóng xung kích chấn động mạnh mẽ, hất văng bầy tóc quỷ đang quấn chặt chân Gia và đẩy lui Oán linh Quan Tuần lùi lại vách đá hang ngầm vài mét. Thớ đá cột thờ vỡ vụn, cán búa trấn hồn của lão Khâu Sát cũng bị nứt rộng thêm một vết nứt sâu, suýt nữa gãy đôi.


Bị đẩy lui, Oán linh Quan Tuần gầm rú điên cuồng. Gã vung hai cánh tay mục nát, kích hoạt tà thuật đường sông triều trước. Toàn bộ dòng nước dưới gầm cầu Trường Tiền đột ngột đảo chiều, tạo ra một ảo ảnh dòng nước ngược khổng lồ xoáy tròn điên cuồng. Vòng xoáy nước ngầm cuộn chặt lấy cơ thể Gia, xoay tròn anh liên tục như một chiếc lá khô giữa bão lớn.


Lực xoáy nước quá mạnh đã giật phăng cây Kim khâu đồng đen rỉ sét khỏi bàn tay tê dại của Gia. Cây kim khâu quý giá—vũ khí khâu xác gia truyền duy nhất của anh—bị dòng nước xiết cuốn trôi, rơi thẳng xuống lớp bùn đất tối tăm dưới đáy hang ngầm.


Mất kim khâu, phổi Gia đã bắt đầu đau buốt dữ dội. Thời gian nín thở năm phút đã cận kề giới hạn cực đoan. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, mắt mờ đi vì thiếu khí, ho ra một ngụm máu đen loang loãng dưới nước sông Hương buốt lạnh.


“Hắc... Ảnh... Vương... đoạt... xác...”


Tiếng cười tàn bạo của nhân cách tà thần thứ hai bắt đầu thì thầm vang lên trong tâm thức Gia, cố gắng lợi dụng lúc anh kiệt sức để cướp quyền kiểm soát thể xác. Trên cổ tay phải anh, vệt Hắc Văn thứ ba bắt đầu rục rịch mọc dài ra.


“Không được... Vy vẫn đang chờ...”


Gia cắn chặt môi đến bật máu dưới nước để giữ lại sự tỉnh táo nhân tính cuối cùng. Anh tập trung oán khí hắc hóa dồn lên đôi mắt—kích hoạt Nhãn thuật Oán Ty Nhãn.


Tròng mắt Gia chuyển sang màu đỏ nhạt ma mị dưới lòng nước tối đen. Qua làn nước mờ đục và sương mù oán khí, nhãn thuật của anh nhìn thấu qua lớp quan phục mục nát của Quan Tuần, phát hiện ra một sợi oán ty tội lỗi màu đỏ rực—sợi oán ty cốt lõi chứa đựng oán niệm nguyên thủy của gã—đang quấn chặt lấy cổ họng bị cắt lưỡi của gã oán linh.


Không có kim khâu đồng đen bên người, Gia quyết định thực hiện một đòn đánh đổi sinh mệnh cực đoan. Anh dùng móng tay trái cắn nát ngón tay trỏ phải của mình dưới nước, giải phóng dòng máu không bóng của bản thân. Dòng máu không bóng mang tính trung hòa tối thượng bộc phát dưới nước, phát ra ánh sáng đỏ rực ma mị, không hề bị dòng nước xiết làm loãng đi.


Gia dùng mười đầu ngón tay tê dại vạch trực tiếp một nét bùa không bóng bằng máu tươi lên lòng bàn tay trái, rồi dùng hết sức bình sinh, lướt nhanh qua dòng nước ngược áp sát Oán linh Quan Tuần.


Oán linh vung móng vuốt mục nát cào rách vai áo Gia, nhưng anh không hề né tránh. Gia áp sát lồng ngực trống rỗng không bóng của mình vào oán linh, vỗ mạnh bàn tay trái dính bùa máu không bóng trực tiếp lên trán gã.


“Bùng!”


Một luồng sáng đỏ rực bùng phát từ vết bùa máu trên trán oán linh, lan tỏa phản ứng trung hòa oán lực khắp cơ thể gã. Oán linh Quan Tuần trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu kinh hoàng, toàn bộ cơ thể rỉ bùn đen của gã lập tức bị đông cứng, khóa chặt cử động hoàn toàn dưới lòng nước sâu.


Gia nhanh tay lặn xuống lớp bùn đất dưới chân bệ thờ, tìm lại cây Kim khâu đồng đen rỉ sét vừa rơi mất. Anh luồn sợi chỉ đen oán phụ vào lỗ kim, bơi ngược trở lại áp sát khuôn mặt trương phình của Quan Tuần.


Bất chấp áp lực nước ngầm đang ép chặt phổi sắp nổ tung, Gia vung tay đâm mũi kim đồng đen xuyên qua bờ môi mục nát rỉ bùn của oán linh Quan Tuần, khâu liên tiếp những mũi khâu hoàn mỹ trong bóng tối để khép chặt miệng gã lại, triệt tiêu nguồn oán khí gầm rú oan ức trăm năm.


Ngay khi mũi kim đồng đen đâm xuyên qua miệng oán linh khóa chặt seal phong ấn, một luồng ký ức cổ đại khổng lồ bỗng nhiên bùng phát từ sợi oán ty cổ họng gã, dội thẳng vào tâm trí Gia qua Thính Oán Âm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!