Điện Thờ Dưới Lòng Sông
Sương mù sông Hương lạnh buốt, dâng cao như những dải lụa trắng liệm khổng lồ ôm trọn lấy con thuyền gỗ dâu tằm của lão phu đò Lê Văn Hùng. Thuyền lướt đi lặng lẽ, không để lại dù chỉ một tiếng động phàm trần trên mặt nước đen ngòm. Trong khoang thuyền chật hẹp và ẩm ướt, Nguyễn Hoàng Gia ngồi xếp bằng bên cạnh Nguyễn Hoàng Vy đang hôn mê sâu. Lồng ngực cô bé mười sáu tuổi phập phồng yếu ớt dưới lớp chăn mỏng, hơi thở tuy đã tạm thời ổn định nhờ ba nén nhang trầm đặc chế của Nguyễn Thị Mai lúc trước, nhưng quỷ khí ăn mòn phổi vẫn là một quả bom nổ chậm chực chờ bùng phát.
Gia cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay gầy guộc của mình. Cánh tay phải của anh tê dại, buốt giá như vừa vớt lên từ đáy băng tuyết dưới tác động của hai vệt Hắc Văn đen kịt chạy dọc từ ngón tay cái lên tận cổ tay. Vết chàm đen hình mặt quỷ trên cổ anh—dấu vết hắc hóa vĩnh viễn sau ca khâm liệm oán xác kỹ nữ Tuyết—đậm nét lên dưới ánh sáng mờ ảo của đêm tối. Anh hoàn toàn không có bóng phản chiếu. Dưới ngọn đèn dầu nhỏ treo lơ lửng ở mui thuyền, mặt sàn gỗ dưới chân anh trống rỗng đến lạnh người. Sự biến mất của chiếc bóng như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về khế ước không bóng dòng họ Nguyễn gánh tội.
Con thuyền khẽ chao đảo khi lướt sát vào một rặng bần hoang mọc um tùm ven bờ sông Bạch Đằng. Từ trong bụi rậm tối tăm, một bóng người gầy gò, mặc chiếc áo khoác nhiều túi lỉnh kỉnh dây nhợ nhảy tót lên khoang thuyền. Đó là Phan Anh Tuấn, thầy pháp trẻ lập dị 24 tuổi, bạn thân thuở nhỏ của Gia. Tuấn đeo chiếc kính cận dày cộm bám đầy hơi nước, vừa ngồi xuống đã lách cách điều chỉnh các nút vặn trên một thiết bị kỳ dị có màn hình kính tròn mạ chu sa—chiếc máy dò oán khí tự chế mang tên "Hồn Kính 1.0".
“Gia! May mà cậu thoát được khỏi tay lão tuần cảnh bẩn Sửu,” Tuấn thì thầm, giọng nói đầy phấn khích nhưng vẫn cố giữ âm lượng nhỏ nhất có thể để tránh đánh động bờ sông Bạch Đằng. “Tớ đã đo đạc được tần số oán khí từ chiếc trâm xương cậu gửi lúc tối. Đưa nó cho tớ quét trực tiếp xem nào!”
Gia im lặng rút chiếc Trâm cài tóc bằng xương của mẹ Lệ từ ngực áo ra. Chiếc trâm xương trắng mài từ xương sườn cá khổng lồ lúc này đang liên tục rỉ ra những giọt nước sông đen kịt, bốc mùi bùn thối rữa sông Hương nồng nặc. Tuấn dùng kẹp đồng gắp lấy chiếc trâm đặt lên khay quét của máy dò. Sóng điện từ chu sa màu đỏ nhạt quét qua thân trâm xương.
“Tít... tít... tít...”
Màn hình của chiếc Hồn Kính 1.0 đột ngột nhiễu loạn dữ dội. Kim đồng hồ cơ học bên trong quay tít rồi đứng khựng lại ở một vạch đỏ rực, phát ra những tiếng rè rè chói tai. Tuấn nheo mắt, đẩy gọng kính cận lên sát sống mũi, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng:
“Oán niệm này... nó không thuộc về vong hồn người chết đuối thông thường. Đây là oán khí chiến tranh cổ đại, tích tụ hàng trăm năm dưới lòng nước sâu. Tần số sóng âm dị thường này trùng khớp hoàn hảo với một điểm phong thủy nghịch nằm sâu dưới chân móng cầu Trường Tiền. Gia à, tớ nhận định có một 'Điện thờ Vô Danh' bị chôn vùi dưới nước ngầm chân cầu, nơi long mạch sông Hương bị bóp nghẹt bởi tà thuật triều trước. Chiếc trâm xương của mẹ cậu chính là chìa khóa định vị lối vào.”
Lão phu đò Lê Văn Hùng khẽ rít một hơi thuốc lá sợi từ chiếc tẩu gỗ cũ kỹ, giọng trầm xuống đầy cảnh giác:
“Hai đứa im lặng chút. Chúng ta đang đi vào khúc sông Bạch Đằng bờ phượng cổ thụ. Tao ngửi thấy mùi thuốc súng và sát khí phàm trần lảng vảng trong gió. Thằng Sáu Sẹo, tay sai bắn tỉa của Lý Đại Đồng, đang lùng sục dọc bờ sông để săn tìm kẻ không bóng.”
Gia nghiêng người nhìn qua khe mui thuyền. Dọc bờ sông Bạch Đằng, những hàng phượng cổ thụ rủ bóng xuống dòng nước tối tăm. Đột ngột, một tia sáng đỏ mảnh như sợi chỉ—ánh đèn pha từ kính ngắm hồng ngoại của khẩu súng trường săn thú mạ đồng chu sa của Sáu Sẹo—quét qua màn sương mù dày đặc trên mặt sông, chỉ cách mạn thuyền gỗ dâu tằm của họ vài mét. Sáu Sẹo đang ẩn thân trong bụi rậm trên bờ, kiên nhẫn rình rập như một con sói đói.
“Nằm xuống!” Gia khẽ rít lên một tiếng lạnh lùng.
Anh và Tuấn lập tức ngồi thụp xuống mạn thuyền gỗ, nín thở tuyệt đối. Gia dồn oán lực hắc cốt vào hai cánh tay, vội vàng che chở cho Vy nằm phía dưới tà áo dài đen rách nát của mình.
Tia sáng đỏ từ kính ngắm của Sáu Sẹo quét ngược trở lại, bắt đầu rà soát mặt nước xung quanh chiếc thuyền gỗ dâu tằm. Khoảng cách giữa bờ và thuyền quá trống trải, sương mù tuy dày nhưng nếu gã bắn tỉa chuyên nghiệp bắn mò dọc theo dòng chảy, họ sẽ phơi xác trên sông Hương ngay lập tức. Gia không thể dùng Thuật Đi Đêm Không Bóng để che chở cho cả chiếc đò gỗ lớn trên mặt nước trống trải này.
“Để tớ!” Tuấn nghiến răng, nhanh tay kích hoạt một thiết bị nhỏ đeo bên đai lưng—máy gây nhiễu tần số ánh sáng tự chế. Thiết bị giải phóng một luồng sóng điện từ chu sa cực mỏng, bẻ cong ánh sáng hồng ngoại xung quanh mạn đò, tạo ra một ảo ảnh mờ nhạt khiến chiếc thuyền gỗ như hòa tan hoàn toàn vào sương mù sông nước.
“Đoàng!”
Một tiếng nổ xé toạc màn đêm tĩnh mịch từ phía bờ Bạch Đằng. Sáu Sẹo đã nổ súng dựa vào trực giác sát thủ nhạy bén. Viên đạn đồng chu sa xé gió lao thẳng về phía khoang thuyền với tốc độ kinh hoàng.
Nhờ cơ thể nửa hắc hóa có phản xạ nhạy bén vượt trội, Gia lập tức vung chiếc búa đục đá trấn hồn nứt cán gác ngang mạn thuyền để che chắn các góc bắn tỉa hiểm hóc từ rặng phượng cổ thụ. Viên đạn sượt qua đầu búa trấn hồn, phát ra tiếng *keng* chói tai, tóe lửa đỏ rực trong đêm tối rồi găm thẳng vào mạn gỗ dâu tằm của thuyền.
“Rắc!”
Mạn thuyền bị bắn thủng một lỗ nhỏ, nước sông Hương đen ngòm và buốt giá bắt đầu rò rỉ vào khoang thuyền. Lão phu đò Lê Văn Hùng không hề hoảng loạn, ông nhanh nhẹn dùng một chiếc giẻ tẩm dầu thông nhét chặt vào lỗ thủng, dùng chân đè chặt để chặn nước, hai tay vẫn điêu luyện chèo đò lướt nhanh vào góc tối khuất dưới sự hỗ trợ của dòng nước xiết.
Chiếc thuyền gỗ dâu tằm trượt nhanh vào khoảng tối ngầm dưới gầm cầu Trường Tiền. Ánh sáng đỏ từ kính ngắm bắn tỉa của Sáu Sẹo bị chặn đứng hoàn toàn bởi các nhịp dầm thép khổng lồ của cây cầu cổ kính. Không gian dưới gầm cầu tối đen như mực, lạnh buốt thấu xương tủy và ngập tràn tiếng nước xoáy rít lên lộc cộc như tiếng xương người gãy. Họ đã tạm thời an toàn trước họng súng bắn tỉa của kẻ thù trên bờ, nhưng không thể quay lại bằng đường cũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!