Nhạc nềnSpook

Hương Trầm Áp Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa tạ nện rầm rập vào cánh cửa gỗ lim phía sảnh chính của Nhà tang lễ Vĩnh Biệt vang lên chói tai. Thớ gỗ cổ kính kêu răng rắc rồi nứt toác, từng mảng bụi vôi và mùn cưa đổ xuống sàn gạch ẩm ướt. Thế nhưng, trong căn phòng khâm liệm số 4 nằm sâu dưới lòng đất, Nguyễn Hoàng Gia không còn tâm trí nào để bận tâm đến đại úy tuần cảnh bẩn Nguyễn Văn Sửu đang lồng lộn ngoài kia.


Anh đang phải trải qua một cơn ác mộng tàn khốc hơn gấp vạn lần.


Ngay khi sợi tóc oán hận dài dằng dặc của kỹ nữ Tuyết trượt sâu vào thực quản, Gia đổ sụp xuống bên cạnh chiếc bàn mổ bằng sắt lạnh lẽo. Cơn phản phệ từ cấm thuật Phệ Oán Thần Công bùng phát dữ dội như một dòng nham thạch đen ngòm, điên cuồng cào xé đường phế quản và tàn phá lục phủ ngũ tạng của anh. Gia quằn quại trên mặt bàn sắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng đang phồng rộp, nổi đầy những gân xanh tà dị. Từ khóe môi anh, từng ngụm máu đen đặc, bốc mùi sáp thối rữa và bùn đất sông Hương liên tục trào ra, nhỏ ròng ròng xuống tấm vải liệm hoen ố của Tuyết.


“Ư... hự... khục...”


Gia cố sức hít thở, nhưng lồng ngực anh như bị một tảng đá ngàn cân đè chặt. Sợi tóc oán hận kia không chịu nằm yên, nó đang tự mọc rễ, găm những thớ gai buốt nhọn vào tận sâu trong kinh mạch phế phổi của anh. Trên cánh tay phải, hai vệt Hắc Văn đen kịt như hai sợi chỉ thép nung chạy dọc từ ngón tay cái lên tận cổ tay đột ngột rỉ ra từng làn khói oán khí màu tím lịm. Luồng khí lạnh thấu xương tủy ấy lan đến đâu, da thịt Gia nhợt nhạt đến đó. Mười đầu ngón tay của anh hoàn toàn tê dại, đông cứng lại như tay người chết, hoàn toàn mất đi cảm giác nhiệt độ phàm trần.


“Sư... sư phụ! Người làm sao thế này?”


Trần Văn Lộc run rẩy chạy lại, chiếc đèn lồng giấy dầu màu vàng trên tay cậu bé chao đảo dữ dội, hắt lên vách tường gạch âm dương những vệt sáng chập chờn. Thế nhưng, dưới luồng ánh sáng ấy, tuyệt đối không có một vệt bóng phản chiếu nào của Gia đổ xuống sàn nhà. Sự biến mất của chiếc bóng càng làm nổi bật vẻ tà dị của vết chàm đen hình mặt quỷ đang điên cuồng bén rễ, lan rộng từ bả vai phải lên tận cổ áo dài đen rách nát của anh.


“Rượu... rượu gừng...” Gia khàn đặc ra lệnh, giọng nói trầm đục như tiếng nước sông chảy xiết qua khe đá hẹp.


Lộc cuống cuồng lục lọi trong hòm gỗ phụ, lôi ra một bầu rượu gừng thông thường bôi lên các vết loét đang rỉ dịch đen trên vai Gia. Thế nhưng, tính dương của rượu gừng phàm trần quá yếu ớt. Ngay khi dòng rượu vừa chạm vào da thịt Gia, hơi lạnh buốt giá từ hai vệt Hắc Văn lập tức đóng băng dòng nước ấm, biến nó thành những hạt sương lạnh ngắt, vô dụng.


“Không được... Oán độc này... quá mạnh...” Gia nghiến răng, cơn đau từ khớp vai phải bị gãy khớp bùng phát trở lại khiến anh suýt ngất đi. Đầu óc anh bắt đầu mụ mẫm, tiếng cười rúc rích ma mị của Hắc Ảnh Vương lại vang lên bên tai đầy dụ dỗ: *“Giao thể xác cho ta... ta sẽ giúp ngươi giết sạch lũ kiến cỏ ngoài kia...”*


Đúng vào khoảnh khắc ranh giới nhân tính của Gia sắp sụp đổ hoàn toàn dưới sức ép của tà thần, cánh cửa ngách hướng ra bến sông Hương khẽ động.


Một mùi hương thanh khiết, ngọt dịu đột ngột len lỏi qua làn sương mù sáp thối ngột ngạt của phòng số 4.


Nguyễn Thị Mai bước vào. Cô gái câm lặng mặc chiếc áo bà ba trắng sũng nước mưa, mái tóc dài thắt bím còn vương những hạt nước sông lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Gương mặt thanh tú của cô không hề lộ vẻ sợ hãi trước cảnh tượng tà dị trong phòng. Đôi mắt Mai ngập tràn sự thấu cảm và lo lắng khi nhìn thấy Gia đang quằn quại trên bàn mổ sắt.


Không mất một giây do dự, Mai nhanh chóng mở chiếc hộp gỗ trầm cổ dắt bên hông. Cô rút ra ba nén nhang trầm đặc chế—loại nhang được cô tự tay bào chế từ gỗ trầm hương cổ thụ trộn với lá sen khô hồ Tịnh Tâm và bột chu sa nguyên chất. Mai đánh lửa, thắp sáng ba nén nhang rồi nhanh nhẹn cắm quanh ba góc của chiếc bàn mổ sắt lạnh lẽo.


“Xèo... xèo...”


Làn khói hương màu trắng ngà, tỏa ra mùi thơm ấm áp và thanh tịnh, lập tức bao phủ lấy thân thể Gia. Kỳ diệu thay, ngay khi khói nhang trầm chạm vào làn khói đen oán khí đang bốc lên từ hai vệt Hắc Văn, hai luồng khí xung khắc dữ dội phát ra những tiếng nổ nhỏ lách tách. Tính dương thanh khiết của nhang trầm chu sa nhanh chóng trung hòa và đẩy lùi hơi lạnh buốt giá của oán độc đang tàn phá ngũ tạng Gia.


Gia cảm nhận được một luồng sinh khí ấm áp chảy dọc vào phế phổi, tạm thời xoa dịu cơn đau rát buốt trong lồng ngực. Anh dồn chút tàn lực cuối cùng, dùng tay trái bóp chặt bả vai phải để tự làm đau mình nhằm giữ tỉnh táo, rồi với lấy bầu rượu gừng tẩy uế Phục Linh mà y sư Trịnh Quốc Bảo đặc chế giấu trong ngực áo. Gia đổ dòng rượu Phục Linh nồng nặc mùi thuốc bắc lên mười đầu ngón tay và các vết thương rỉ máu đen trên ngực.


Sự kết hợp giữa nhang trầm đặc chế của Mai và rượu gừng Phục Linh tạo ra một phản ứng kịch liệt. Các vết loét sủi bọt máu đen xèo xèo rồi dần khép miệng. Cánh tay phải hắc hóa của Gia dần bớt run rẩy, làn da nhợt nhạt trở lại trạng thái bình thường. Hai vệt Hắc Văn đen kịt trên cổ tay từ từ co rút lại, nhưng vết chàm đen hình mặt quỷ trên cổ anh thì đã hoàn toàn định hình vĩnh viễn, đậm nét như một hình xăm tà dị của dòng họ gánh tội.


Gia thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn Mai, đôi mắt đỏ ngầu dần lấy lại vẻ trầm lặng xám xịt thường ngày. Mai không thể nói, cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn vết chàm quỷ trên cổ anh như một lời chia sẻ lặng lẽ về cái giá tàn khốc mà anh vừa phải đánh đổi.


“Sư phụ! Cửa chính sập rồi!” Tiếng hét thất thanh của Lộc cắt ngang bầu không khí tịch mịch.


Tiếng bước chân rầm rập của toán tuần binh bẩn Nguyễn Văn Sửu đã vang lên sát phòng thờ tổ tiên. Gia biết không còn thời gian để chậm trễ. Anh gượng dậy, cõng đứa em gái Vy vẫn đang hôn mê sâu lên lưng, rồi ra hiệu cho Lộc và Mai đi theo mình.


Gia nín thở, tập trung ý chí dồn oán lực hắc cốt còn sót lại vào vùng ngực trống rỗng không bóng của mình, kích hoạt Thuật Đi Đêm Không Bóng. Trong bóng tối kịt của đêm bão dông, thân hình của bốn người mờ nhạt dần rồi hòa nhập hoàn toàn vào bóng tối của các bức tường gạch âm dương cổ kính. Họ lặng lẽ luồn qua lối cửa ngách hướng ra bến sông Hương ngay trước khi Nguyễn Văn Sửu dẫn quân đạp sập cửa phòng khâm liệm số 4.


Trên chiếc thuyền gỗ dâu tằm của lão phu đò Lê Văn Hùng đang neo đậu lén lút sát mép nước, sương mù sông Hương dày đặc bao phủ che khuất tầm nhìn của sát thủ Sáu Sẹo đang rình rập trên bờ đường Bạch Đằng. Chiếc thuyền lướt đi lặng lẽ như một bóng ma trên dòng nước đen ngòm.


Gia đặt Vy nằm an toàn trong khoang thuyền ấm áp. Lúc này, lồng ngực anh đột ngột nhói lên một cơn lạnh buốt. Anh thò tay vào ngực áo dài đen rách nát, rút chiếc Trâm cài tóc bằng xương của mẹ Lệ ra ngoài.


Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo của cố đô Huế, chiếc trâm xương trắng mài từ xương sườn cá khổng lồ đột ngột rỉ ra những giọt nước sông màu đen tanh tưởi. Dòng nước đen loang lổ trên lòng bàn tay không bóng của Gia, và trước sự bàng hoàng của anh cùng ánh mắt kinh ngạc của Mai, chiếc trâm xương tự động xoay mũi nhọn hoắt của nó, chỉ thẳng về phía gầm cầu Trường Tiền đang chìm trong bóng tối âm u.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!