Nhạc nềnSpook

Sợi Tóc Oán Hận Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh chớp từ trận bão ngoài sông Hương rạch đôi bầu trời tối đen của cố đô, hắt qua khe cửa gỗ lim đang rung lên bần bật của phòng khâm liệm số 4. Dưới luồng sáng trắng lòa đột ngột ấy, mặt đất gạch âm dương của Nhà tang lễ Vĩnh Biệt hoàn toàn trống rỗng—không có lấy một vệt bóng đổ nào của Nguyễn Hoàng Gia. Anh đứng đó, một kẻ không bóng giữa cõi âm dương hỗn loạn, một tay bóp chặt lấy cổ họng sưng húp của Huyết thi Tuyết, nhấc bổng thân xác trương phình của cô lên không trung.


Cánh tay phải của Gia lúc này đã biến thành một màu đen óng tà dị, hai vệt Hắc Văn đen kịt như những sợi chỉ thép nung chạy dọc từ ngón tay cái lên tận cổ tay, rỉ ra từng làn khói oán khí lạnh buốt. Sức mạnh tàn bạo của Hắc Ảnh Vương đang cuộn trào trong kinh mạch anh, cưỡng ép nối liền khớp vai phải bị gãy lìa trước đó. Nhưng cái giá phải trả là một cơn bỏng rát cực nóng đang thiêu đốt da thịt, khiến mười đầu ngón tay của anh tê dại hoàn toàn. Đôi mắt Gia hóa đỏ rực, dắt đầy tơ máu đen, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng bám đầy đất sét vàng Ba Đồn của Tuyết.


“Sư... sư phụ...”


Tiếng gọi run rẩy của Trần Văn Lộc vang lên từ góc cửa ngách. Cậu bé mười bốn tuổi đang ôm chặt chiếc đèn lồng giấy dầu, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự kinh hoàng khi chứng kiến cánh tay quỷ dị và đôi mắt đỏ ngầu của Gia. Lộc chưa từng thấy sư phụ mình trở nên đáng sợ như thế này. Anh không còn giống một phu khâm liệm bình thường nữa, mà như một thực thể tà ác vừa bước ra từ đáy sông sâu.


“Kim khâu...” Giọng Gia khàn đặc, trầm đục như tiếng đá cọ sát dưới lòng sông ngầm, “Tìm cây kim khâu đồng đen dưới gầm bàn mổ... nhanh lên!”


Tiếng gầm rú của Nguyễn Văn Sửu và toán tuần binh ngoài sảnh chính ngày càng dữ dội. Tiếng búa tạ nện rầm rập vào cánh cửa gỗ lim ngoài kia vang lên chói tai, thớ gỗ bắt đầu rạn nứt nổ lách tách. Thời gian vàng khâm liệm của Gia đang trôi về những phút cuối cùng. Nếu không khâu kín miệng Tuyết trước khi hết canh ba, oán khí bộc phát từ vết máu vấy lên áo liệm sẽ biến cô thành một con cương thi rỉ máu hoàn chỉnh, tàn sát tất cả.


Lộc giật nảy mình trước tiếng quát của Gia. Nỗi sợ hãi đối với xác chết và tuần binh bẩn bị đè bẹp bởi lòng trung thành dành cho sư phụ. Cậu bé quỳ sụp xuống sàn gạch ẩm ướt, mặc cho nước sông và tử khí lạnh buốt thấm qua lớp áo cộc rách nát. Lộc bò rạp người dưới gầm chiếc bàn mổ sắt rỉ sét, đôi bàn tay gầy gò quờ quạng trong bóng tối kịt bốc mùi sáp thối và máu khô.


“Đây rồi! Con tìm thấy rồi!”


Lộc hét lên, lôi ra cây kim khâu đồng đen rỉ sét dài mười lăm phân từ một khe gạch nứt. Cây kim đồng đen cổ kính, vốn được tổ tiên dòng họ Nguyễn đúc bằng đồng đen pha chu sa, đang tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá do đã được kích hoạt bằng dòng máu không bóng của Gia trước đó.


Lộc ném mạnh cây kim về phía tay trái của Gia. Gia nhạy bén đón lấy. Anh dùng hàm răng cắn chặt lấy đầu sợi chỉ đen oán phụ đang thò ra từ hũ gốm đặt trên bàn mổ sắt phụ. Sợi chỉ đen dệt từ tóc của một trăm người phụ nữ chết oan dưới sông Hương nhám ráp, lạnh ngắt và bốc mùi bùn thối. Bằng một động tác thuần thục đến đáng sợ của kỹ thuật khâu vá tử thi trong bóng tối, Gia luồn sợi chỉ qua lỗ kim đồng đen hoàn toàn bằng xúc giác của mười đầu ngón tay trái.


“Sửu đang phá cửa! Sư phụ mau lên!” Lộc hét lớn, dũng cảm lao ra đứng chặn trước khe cửa ngách, hai tay giữ chặt chốt cửa sắt đang rung lên bần bật.


Gia không đáp. Anh dồn toàn bộ tà lực hắc hóa từ cánh tay phải, ép chặt Huyết thi Tuyết vào vách tường gạch âm dương. Đầu gối anh tì mạnh lên lồng ngực đang phập phồng điên cuồng của cái xác để giữ nó cố định.


“Xoẹt!”


Mũi kim đồng đen rỉ sét đâm xuyên qua bờ môi trên sưng húp, xám xịt của Tuyết. Một tiếng xèo xèo chói tai vang lên, đi kèm với một làn khói oán khí màu tím lịm bốc lên nghi ngụt. Da thịt của Huyết thi cứng ngắc như gỗ mục, mỗi lần đâm kim, Gia phải dùng hết sức bình sinh của bàn tay trái để đẩy mũi kim xuyên qua.


Cơn đau từ bả vai phải bị gãy khớp và ba vết cào kịch độc trên ngực Gia bùng phát dữ dội. Máu tươi từ màng nhĩ phải bị rách liên tục rỉ ra, chảy dọc xuống cổ áo dài đen của anh. Gia cắn chặt môi đến bật máu, tự dùng nỗi đau thể xác bạo liệt này làm mỏ neo để giữ lại một phần nhân tính cuối cùng, chống lại tiếng cười rúc rích, đầy dụ dỗ của Hắc Ảnh Vương đang vang vọng trong tâm thức.


“Khâu... phải khâu kín...”


Anh niệm thầm chú khâu da trong lòng. Mũi kim thứ hai đâm xuống, xuyên từ môi dưới lên môi trên. Sợi chỉ đen oán phụ quấn chặt lấy bờ môi Tuyết, cưỡng ép khép lại vết rách cổ họng đang rò rỉ oán ty đỏ rực. Mỗi mũi khâu được hoàn thành, oán lực giãy giụa của Tuyết lại giảm đi một phần. Thân hình trương phình của cô bắt đầu co rút lại, dòng nước sông đen ngòm rỉ ra từ các lỗ tự nhiên dần ngưng chảy.


Mũi kim thứ mười. Mũi kim cuối cùng đâm xuyên qua góc mép môi phải của Tuyết. Gia dùng răng cắn đứt sợi chỉ đen, thắt một nút gút chặt bằng máu không bóng của mình trực tiếp lên vết khâu.


“Uỳnh!”


Đúng vào khoảnh khắc nút gút được hoàn thành, một luồng sóng xung kích oán khí màu xám nhạt bùng phát từ cơ thể Tuyết, thổi bay toàn bộ lớp sáp nguyền rủa và đất sét vàng Ba Đồn còn sót lại trên mặt cô. Huyết thi Tuyết hoàn toàn đứng yên, đôi mắt trợn ngược đỏ ngầu từ từ nhắm lại, thân xác mềm nhũn đổ sụp xuống bàn mổ sắt lạnh lẽo. Trận biến dị Huyết thi đã bị chặn đứng đúng vào phút cuối cùng của giờ vàng khâm liệm.


Thế nhưng, nghi lễ khâm liệm tội nhân vẫn chưa kết thúc.


Gia quỳ sụp xuống bên cạnh bàn mổ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải hắc hóa của anh dần nhạt màu, trả lại làn da nhợt nhạt ban đầu nhưng để lại hai vệt Hắc Văn đen kịt vĩnh viễn trên cổ tay. Khớp vai phải vừa được nối liền bằng oán lực bắt đầu rã rời, đau buốt thấu xương tủy.


Đột nhiên, từ giữa hai bờ môi đã được khâu kín hoàn mỹ của Tuyết, một sợi tóc màu đen dài, bóng dầu và ướt sũng từ từ trồi ra. Sợi tóc tự co quắp, uốn lượn trong không khí như một con giun đất nhỏ, phát ra những tiếng thì thầm ai oán, khóc than vô hình mà chỉ có phu khâm liệm không bóng mới nghe thấy.


Đây chính là sợi tóc oán hận đầu tiên—nguồn năng lượng cốt lõi tích tụ toàn bộ oán niệm thù hận của kỹ nữ Tuyết trước khi chết. Để hoàn thành bước cuối cùng của “Kỹ thuật Phệ Oán Thần Công” nhằm giải oan hoàn toàn cho linh hồn Tuyết và lấy oán khí chế thuốc cứu em gái Vy, Gia bắt buộc phải nuốt lấy sợi tóc này.


Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng Gia. Anh biết, nuốt sợi tóc này đồng nghĩa với việc anh tự gieo vào lòng mình hạt giống oán niệm tà ác đầu tiên, đẩy nhanh quá trình hắc hóa thể xác không thể đảo ngược. Nhưng hình ảnh đứa em gái Vy đang nằm thoi thóp ho ra tơ đen ở phòng bên đã gạt phăng mọi sự do dự của anh.


“Vy... anh sẽ cứu em.”


Gia run rẩy đưa bàn tay trái bấu lấy sợi tóc đen dài. Sợi tóc vừa chạm vào da thịt anh liền tự động quấn chặt lấy ngón tay, rỉ ra một chất dịch màu đen lạnh buốt. Gia nhắm mắt, há miệng và nuốt chửng sợi tóc oán hận vào bụng.


“Ư... hự!”


Một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên từ cổ họng Gia. Ngay khi sợi tóc trượt xuống thực quản, Gia cảm thấy như mình vừa nuốt phải một hòn than hồng đang cháy rực hay một con rết đất nghĩa địa đầy gai góc. Sợi tóc tự co quắp, cào xé nát lớp niêm mạc cổ họng anh, luồn lách sâu vào dạ dày rồi cắm chặt rễ vào kinh mạch phế phổi.


Cơn đau đớn thể xác tột cùng bùng phát. Gia ngã quỳ xuống sàn gạch ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, toàn thân co quắp dữ dội. Anh liên tục ho ra từng ngụm máu đen thối rữa bốc khói nghi ngút. Toàn bộ ngũ tạng của anh như bị một bàn tay vô hình bóp nát, thiêu đốt bằng ngọn lửa oán hận cực nóng.


“A... a...!”


Trong cơn đau đớn tột cùng ấy, khả năng “Thính Oán Âm” của Gia đột ngột kích hoạt bạo liệt. Ý thức của anh bị cưỡng ép tách rời khỏi thể xác, kéo tuột vào một dòng ký ức tối tăm, ngập tràn nước sông lạnh buốt.


Trước mắt Gia hiện ra khung cảnh bến đò ma bên sông Hương vào một đêm mưa gió của ba ngày trước. Dưới ánh đèn dầu leo lét của một chiếc thuyền rồng xa hoa, anh nhìn thấy Tuyết—lúc này vẫn còn sống—đang quỳ sụp dưới sàn gỗ, khóc lóc van xin thảm thiết. Đứng trước mặt cô là một gã đàn ông trung niên mập mạp, mặc áo gấm thêu chữ thọ vàng, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy lớn che vết chàm đen tà khí.


Đó chính là phú thương Lý Đại Đồng.


“Mày đã nghe thấy những gì không nên nghe, con khốn.”


Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Lý Đại Đồng vang lên. Hắn ra lệnh cho tên đồ tể khổng lồ Ba Búa giữ chặt lấy hai tay Tuyết. Lý Đại Đồng tự tay cầm một hũ sáp nguyền rủa nóng chảy màu vàng nhạt bốc mùi tanh tưởi, đổ thẳng vào miệng Tuyết để bịt kín thất khiếu của cô, rồi dìm cô xuống dòng nước xoáy Kim Long lạnh buốt.


Tuyết giãy giụa tuyệt vọng dưới nước. Trước khi ý thức của cô tan biến hoàn toàn, cô đã dồn chút tàn lực cuối cùng để nuốt chửng một vật phẩm vào bụng hòng giấu đi tội ác của Lý Đại Đồng. Đó là một chiếc trâm cài tóc thô sơ mài từ xương sườn của một loài cá khổng lồ dưới đáy sông Hương.


“Mẹ...?”


Gia bàng hoàng hét lên trong dòng ký ức. Anh nhận ra chiếc trâm cài tóc bằng xương trắng ấy—đó chính là di vật duy nhất của người mẹ mất tích mười bảy năm trước của anh, bà Trần Thị Lệ. Tại sao chiếc trâm xương của mẹ lại nằm trong tay Tuyết? Tại sao Lý Đại Đồng lại muốn cướp đoạt nó bằng mọi giá?


Cơn chấn động tinh thần cực mạnh kéo Gia trở lại thực tại. Anh mở trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào cái xác của Tuyết đang nằm yên trên bàn mổ sắt. Bằng một bản năng điên cuồng, Gia dùng bàn tay trái cầm búa đục đá rỉ sét gõ mạnh vào phần bụng trương phình của Tuyết.


“Rắc!”


Lớp da bụng thối rữa của cái xác nứt ra một đường nhỏ. Gia không hề do dự, anh thọc bàn tay trái bám đầy máu và chu sa vào bên trong khoang bụng lạnh ngắt của tử thi. Mười đầu ngón tay anh lần mò trong đống dịch sáp thối rữa và nước sông đóng vảy, cho đến khi chạm phải một vật thể cứng, nhọn và lạnh buốt thấu xương tủy.


Gia giật mạnh tay ra ngoài.


Nằm trong lòng bàn tay đầy máu của anh là một chiếc trâm cài tóc bằng xương trắng dài chừng mười phân, tỏa ra một làn sương lạnh mờ ảo. Chiếc trâm xương trắng vừa tiếp xúc với dòng máu không bóng dính trên tay Gia liền đột ngột phát ra một luồng sáng hồng nhạt dịu nhẹ, tự động triệt tiêu hoàn toàn hơi lạnh phong ấn xung quanh nó.


“Bí mật chiếc trâm cài tóc bằng xương của mẹ... Mẹ vẫn còn sống dưới đáy sông sâu...”


Nước mắt Gia hòa lẫn với máu tươi chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Anh ôm chặt chiếc trâm xương vào ngực áo dài đen rách nát, lòng ngực nghẹn ngào đau đớn. Chân tướng về sự biến mất của mẹ và cái chết của cha đang dần lộ diện qua từng ca khâm liệm tội nhân.


Đúng lúc đó, từ căn phòng thờ tổ tiên bên cạnh, một làn sương mù màu đen xì bộc phát từ sợi tóc oán hận mà Gia vừa nuốt đột ngột bay ra ngoài. Làn sương mù mang theo oán niệm thanh tẩy lướt nhanh qua khe cửa ngách, bay thẳng vào phòng thờ và chui tọt vào lồng ngực đang co thắt dữ dội của Nguyễn Hoàng Vy.


“Khục... khục...”


Vy ho mạnh lên một tiếng, nhưng lần này không có sợi tơ đen nào rỉ ra nữa. Làn sương oán niệm màu xanh lam dịu nhẹ bao phủ lấy phế phổi của cô bé, cưỡng ép đẩy lùi toàn bộ quỷ khí sông Hương đang ăn mòn da thịt cô. Sắc mặt trắng bệch, thâm tím của Vy dần hồng hào trở lại, nhịp thở trở nên đều đặn và bình yên. Vy đã tạm thời qua khỏi cơn nguy kịch tính mạng nhờ oán khí giải oan của Tuyết.


Thế nhưng, cái giá tích lũy của cấm thuật lập tức đổ sụp lên người Gia.


“A... hự!”


Gia đổ sụp người xuống sàn hầm lạnh lẽo bên cạnh bàn mổ sắt. Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, vết thương bả vai phải bị gãy khớp bùng phát cơn đau rách thịt buốt nhói. Từ bả vai phải, vết chàm đen hình mặt quỷ mờ nhạt bắt đầu bén rễ, mọc dài ra những sợi tơ đen xì chạy dọc lên cổ anh.


Vết chàm đen hình mặt quỷ ngoằn ngoèo, tà dị từ từ hiện rõ trên làn da cổ nhợt nhạt của Gia, tỏa ra hơi lạnh buốt giá vĩnh viễn. Gia cố gắng nuốt nước bọt, nhưng anh bàng hoàng nhận ra khoang miệng mình hoàn toàn trống rỗng—vị giác phàm trần của anh đã biến mất hoàn toàn. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ vị ngọt, mặn hay cay đắng nào của nhân gian nữa. Cơ thể anh đã bắt đầu bước vào quá trình hắc hóa sâu hơn của kẻ không bóng gánh tội dòng họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!