Kẻ Không Bóng Bên Sông Hương
Mưa dầm xứ Huế chưa bao giờ biết cách khoan dung cho những kẻ độc hành. Bóng tối canh ba đổ sụp xuống bến đò Cồn Hến, mang theo cái lạnh buốt của dòng nước sông Hương ngấm vào từng thớ thịt. Nguyễn Hoàng Gia kéo sụp chiếc nón lá cũ, hai tay ghì chặt mạn chiếc đò ngang đang chao đảo giữa làn sương mù dày đặc. Sương muối đêm nay lạnh một cách dị thường, nó không chỉ làm buốt da thịt mà còn mang theo một mùi tanh tưởi nhè nhẹ, tựa như mùi bùn non bị xới lên từ những ngôi mộ chôn vội ven sông.
Nhà tang lễ Vĩnh Biệt nằm hiu quạnh ở rìa cồn bãi, lọt thỏm giữa những rặng tre già xơ xác. Ngôi nhà ba gian lợp ngói âm dương xám xịt, quanh năm bị bao phủ bởi thứ hơi ẩm nhớp nháp của nước rỉ lòng đất. Từ đằng xa, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ ô cửa sổ gỗ mục nát trông không khác gì một con mắt quỷ đang khép hờ, canh chừng cõi âm ty.
"Anh Gia! Mau lên anh ơi! Chóng lên... cha... cha không thở nữa rồi!"
Tiếng khóc nghẹn ngào, khàn đặc của Nguyễn Hoàng Vy vang lên cắt ngang tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền. Gia nhảy phắt xuống bãi cát lún, đôi giày vải sũng nước bùn. Anh chạy như bay vào sân trong, nơi những chiếc quan tài gỗ sồi thô mộc xếp chồng lên nhau dưới hiên nhà, tỏa ra mùi gỗ ẩm ướt trộn lẫn mùi nhang trầm rẻ tiền.
Bước qua bậu cửa gỗ lim đen bóng, cái lạnh ngột ngạt của phòng khâm liệm lập tức ập vào mặt Gia. Căn phòng rộng chừng ba mươi mét vuông, ở chính giữa đặt một chiếc bàn mổ bằng sắt rỉ sét lạnh lẽo. Trên bàn, một thân hình cao lớn được phủ tấm vải liệm màu trắng loang lổ những vệt ố vàng của tử khí. Vy, đứa em gái mười sáu tuổi của anh, đang quỳ sụp dưới chân bàn mổ, hai tay bám chặt vào thành sắt, toàn thân run rẩy như một chiếc lá trước gió độc. Cổ họng cô bé được quấn chặt bởi một chiếc khăn len dày, nhưng Gia vẫn nghe thấy tiếng khò khè, rít lên từng hồi từ sâu trong lồng ngực em gái.
"Vy, có chuyện gì? Cha đâu?" Gia lao đến, hai tay nắm lấy bả vai gầy gò của em gái. Da thịt Vy lạnh ngắt, trắng bệch như người chết trôi.
Vy không nói thành lời, khuôn mặt đầm đìa nước mắt chỉ run rẩy chỉ tay về phía chiếc bàn mổ sắt. Gia cảm thấy tim mình hụt đi một nhịp. Anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cái xác dưới tấm vải liệm trắng. Đôi bàn tay gầy guộc, nhợt nhạt của anh run run nắm lấy mép vải, từ từ kéo xuống.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, khuôn mặt của Nguyễn Hoàng Tôn hiện ra. Người cha bốn mươi tám tuổi của anh, người phu khâm liệm cả đời gánh tội cho bến đò này, giờ đây nằm im lìm với đôi mắt trợn ngược, đồng tử co rút lại nhỏ bằng hạt ngô. Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là cái chết đột ngột của ông, mà là khóe miệng của ông.
Hai bờ môi của Nguyễn Hoàng Tôn bị khâu chặt vào nhau bằng những đường chỉ đen thô bạo, chằng chịt như một con rết khổng lồ đang bò trên khuôn mặt xám xịt. Sợi chỉ đen kịt bám đầy những vệt máu đã khô cứng, đen ngòm như nhựa đường. Những mũi khâu đều đặn, sắc lẹm, đâm xuyên qua da thịt môi trên và môi dưới, kéo ghì khóe miệng ông thành một nụ cười méo mó, đầy oán hận. Từng mũi kim đều được thắt nút một cách hoàn mỹ từ bên trong—đây chính là thủ pháp khâu xác của dòng họ Nguyễn, nhưng người tự tay khâu nó, lại chính là bản thân Nguyễn Hoàng Tôn trước khi trút hơi thở cuối cùng.
"Cha... tự khâu miệng mình?" Gia thầm thì, giọng nói lạc đi giữa không gian lạnh lẽo. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào sợi chỉ đen trên môi cha. Một luồng hàn khí buốt nhói lập tức chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận bả vai, khiến toàn thân Gia run lên bần bật. Sợi chỉ này không phải chỉ thường, nó thô ráp và mang theo oán niệm thù hận tột cùng của người chết.
Để nhìn rõ hơn những vết khâu tà dị trên khuôn mặt cha, Gia xoay người, vươn tay bật công tắc chiếc đèn mổ mạ chrome treo lơ lửng trên trần nhà. Luồng sáng hình nón trắng bệch, sắc lẹm lập tức đổ ập xuống chiếc bàn sắt, soi rõ từng thớ thịt thối rữa và những đường chỉ đen rỉ máu khô.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc luồng sáng rực rỡ ấy bao phủ căn phòng, Gia bỗng cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ dưới chân mình. Anh nhìn xuống mặt đất. Nền gạch bông cũ kỹ loang lổ vết ố vàng hiện rõ bóng của chiếc bàn sắt đổ dài, bóng của Vy quỳ rạp trên sàn... nhưng dưới chân Gia, hoàn toàn trống không.
Không có một vệt đen nào. Không có một chiếc bóng nào phản chiếu.
Gia bàng hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Anh bước lùi lại một bước, ánh đèn mổ vẫn rọi thẳng vào người anh, nhưng mặt đất phía sau vẫn trống rỗng một cách quỷ dị. Anh đưa bàn tay phải lên trước mặt, chắn ngang luồng sáng từ đèn mổ. Ánh sáng trắng xuyên qua các kẽ ngón tay anh, hắt lên vách tường gạch âm dương phía sau thành những vệt sáng rõ ràng, nhưng tuyệt nhiên không hề có bóng của bàn tay anh trên tường.
"Trạng thái Vô Ảnh..." Gia lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng như bị búa bổ. Anh nhớ lại lời răn đe nghiêm khắc của cha lúc sinh thời, khi ông bắt anh phải luôn mặc áo dài đen rộng thùng thình và cấm không cho anh đứng dưới ánh nắng gắt: "Con trai trưởng họ Nguyễn chúng ta sinh ra đã mang mệnh gánh tội, sông Hương đòi bóng của con để trả nợ cho cõi âm. Một khi con nhìn thấy mình không còn bóng dưới ánh sáng, đó là lúc khế ước bắt đầu gặm nhấm sinh mạng..."
"Khặc... khặc..."
Một tiếng ho khan dữ dội từ dưới đất cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Gia. Vy đột ngột ngã quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, hai tay cào cấu điên cuồng vào chiếc khăn len quấn quanh cổ họng. Lồng ngực cô bé phập phồng, rung lên bần bật như thể có một sinh vật sống đang cố gắng xé rách phế quản để chui ra ngoài.
"Vy! Vy ơi!" Gia lao xuống, ôm chặt lấy cơ thể đang co giật của em gái.
Vy há hốc miệng thở dốc, nhưng từ trong khoang miệng cô bé không phát ra tiếng người, mà chỉ có tiếng nước chảy xiết ào ào, ai oán và lạnh lẽo. Ngay sau đó, cô bé ho mạnh ra một làn sương mờ nhạt, tanh tưởi mùi bùn đất sông Hương và xác phân hủy. Làn sương đen kịt ấy từ từ tụ lại, bò trườn trên sàn nhà như những sợi tơ đen có sự sống, quấn chặt lấy mười đầu ngón tay của Vy và dần ăn mòn vào da thịt cô bé.
Gia hoảng loạn, anh điên cuồng dùng hai tay hô hấp nhân tạo cho em gái, rồi với lấy chai dầu gió thông thường trên kệ gỗ đổ thẳng vào lòng bàn tay xoa bóp lồng ngực Vy. Nhưng hoàn toàn vô hiệu. Mỗi lần anh chạm vào người Vy, làn sương đen kia lại bùng lên mạnh mẽ hơn, như muốn nuốt chửng cả chút sinh khí cuối cùng của cô bé.
"Không... không thể như thế này được!" Gia gào lên, nước mắt hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Anh nhận ra y học thông thường hay những phương pháp phàm trần hoàn toàn bất lực trước thứ quỷ khí sông Hương đang ăn mòn phổi của Vy. Muốn cứu em gái, anh bắt buộc phải tìm ra bí mật ẩn giấu đằng sau cái chết kỳ dị của cha và cuốn sổ tay khâm liệm gánh tội lỗi dòng họ.
Giữa lúc căn phòng khâm liệm số 4 đang chìm trong sự tuyệt vọng và tiếng khóc nghẹn ngào của Gia, một âm thanh quỷ dị đột ngột vang lên từ phía bến sông ngoài sân.
"Cộc... Cộc... Cộc..."
Tiếng gõ cửa dồn dập, nặng trịch vang lên từ phía bến đò sát mép nước. Tiếng gõ không phải gõ vào gỗ, mà nghe ướt sũng, nhớp nháp, tựa như có kẻ đang dùng một bàn tay rỉ nước sông đập mạnh vào cánh cổng tre nhà tang lễ vào đúng canh ba sương mù dày đặc nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!