Máu Độc Rò Rỉ
Áp suất vạn mét dưới rãnh Mariana không bao giờ dung thứ cho những kẻ yếu đuối, và nó lại càng tàn nhẫn hơn với những kẻ mang thân xác tật nguyền bị hàn chết trong những cỗ quan tài sắt.
Bên trong buồng lái ngột ngạt của Leviathan-06, bóng tối chỉ bị xé rách bởi những dải sáng xanh lục lập lòe từ bảng điều khiển chập chờn. Sơn Tùng ngồi bất động trên ghế lái sinh học. Đôi chân liệt hoàn toàn của anh lạnh ngắt, buông thõng vô hồn trong làn dịch dinh dưỡng thô sơ, nhưng mười hai cổng cáp cắm dọc cột sống thì đang truyền đi những cơn đau nhói buốt như kim châm. Vết rách mô da lưng từ trận chiến trước vẫn chưa lành, giờ đây lại bị kích ứng bởi chất dịch độc sinh học đang rò rỉ xì xì từ hệ thống tuần hoàn sau lưng ghế lái. Mùi hóa chất rẻ tiền bốc lên nồng nặc mùi lưu huỳnh, khiến không khí trong khoang lái trở nên đặc quánh, nóng hầm hập.
"Chú Tùng... chú cố chịu một chút. Cháu đang cố siết lại van áp lực," giọng nói lo lắng của Bé Ba vang lên qua bộ đàm nội bộ từ khoang hàng phụ sau lưng anh. Tiếng con bé thở khò khè qua bộ lọc khí rách nát khiến lòng Tùng thắt lại. Đứa con nuôi mười hai tuổi của anh đáng lẽ phải được sống ở một nơi có ánh mặt trời, chứ không phải chui rúc trong các khe hở kỹ thuật bám đầy dầu mỡ của một cỗ cơ giáp lặn hạng nặng rỉ sét.
"Đừng cử động mạnh, Bé Ba," Tùng khàn giọng nói, giọng anh trầm đục qua bộ lọc âm rách màng. "Áp suất bên ngoài đang dao động. Kính quan sát thạch anh của chúng ta đang rạn nứt mạng nhện dài tới bảy centimet. Một chấn động nhỏ cũng có thể khiến nó vỡ vụn."
Anh nhắm nghiền mắt, vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt'. Anh tập trung lắng nghe tiếng rên rỉ liên tục của lớp vỏ thép chịu lực dưới sức ép của vạn mét nước biển ngoài vách đá vôi của hang ngầm. Nhịp thở của anh chậm lại, kéo nhịp tim tụt xuống dưới chín mươi nhịp mỗi phút để xoa dịu những luồng xung điện điên cuồng đang tàn phá tủy sống cổ. Hang Đá Vôi Đáy Rãnh này là nơi ẩn náu bí mật duy nhất mà anh tin tưởng sau khi rời khỏi xưởng của Trần Khắc. Lối vào hang hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho chiếc Leviathan-06 chui lọt, là lá chắn tự nhiên hoàn hảo chống lại các bước sóng radar chủ động của tập đoàn Aegis-Bio.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng chết chóc của đáy sâu đột ngột bị phá vỡ.
*U u u...*
Hệ thống định vị thủy âm Sonar cổ điển trên bảng điều khiển của Tùng bỗng phát ra những tiếng rít tần số thấp dồn dập. Màn hình hiển thị quét thụ động xuất hiện ba luồng sóng xung kích cơ học khổng lồ đang tiến đến từ phía trên đỉnh hang.
"Phát hiện chấn động cơ học quy mô lớn. Tần số sóng âm trùng khớp với pít-tông tăng áp của cơ giáp mỏ cải tiến," giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ 'Mẹ Ảo' vang lên trong tai nghe của Tùng. "Nguy cơ va chạm kết cấu đá vôi: chín mươi lăm phần trăm."
"Chú Tùng! Có tiếng động cơ hạng nặng ngay trên đầu chúng ta!" Bé Ba hét lên qua radio.
Tùng trợn mắt nhìn qua tấm kính thạch anh rạn nứt. Chưa kịp để anh đưa ra mệnh lệnh di tản khẩn cấp, một tiếng nổ đanh thủy lực kinh hoàng đã dội thẳng xuống trần hang.
*ẦM!!!*
Trần hang đá vôi bị đập sập thô bạo. Những khối đá vôi nặng hàng tấn đổ sụp xuống như một cơn mưa thiên thạch dưới nước, đè nghiến lên đôi vai khổng lồ của Leviathan-06. Cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ khung xương cơ giáp rên rỉ thảm thiết. Vết rạn nứt trên kính quan sát thạch anh trước mặt Tùng tức thì nứt toác thêm một centimet, nước biển đen ngắt lạnh buốt phụt mạnh qua khe hở thành những tia nước áp lực cao, bắn thẳng vào ngực anh.
Từ trong màn cát bụi đục ngầu của dòng nước bị khuấy đảo, một cỗ cơ giáp khổng lồ màu xám tro, bám đầy những tấm xích sắt rỉ sét từ từ đáp xuống. Đó là chiếc cơ giáp cải tiến từ máy xúc mỏ của Thiết Đao—gã cận vệ khổng lồ của trùm cướp phế liệu Lý Hắc. Trên khớp vai của nó, chiếc búa đóng cọc thủy lực khổng lồ vẫn còn bốc khói nhiệt xanh lam sau cú nện phá đá.
"Sơn Tùng! Thằng cựu binh tàn phế!" Giọng nói ồm ồm, hung hãn của Thiết Đao vang lên qua loa phát thanh công suất lớn, làm rung động cả làn nước xung quanh. "Sáu Phản đã bán tọa độ của mày cho tụi tao rồi! Hôm nay, Lý Hắc đại ca muốn lấy cái đầu của mày và cái lò phản ứng sinh học kia để đổi lấy Huyết Tương Xanh của tập đoàn! Khôn hồn thì nằm yên để tụi tao rã xác!"
Phía sau Thiết Đao, hai chiếc cơ giáp tuần tra hạng nhẹ khác của băng cướp bắt đầu giăng lưới mìn từ tính xung quanh lối ra duy nhất của hang ngầm. Sơn Tùng bị kẹt cứng dưới đống đá sập, hai chân cơ giáp bị đè chặt dưới một tảng đá vôi khổng lồ.
Anh nghiến răng, cố gắng đẩy cần gạt thủy lực bên tay trái để khởi động lưỡi cưa thủy lực xoay vòng hòng cắt đá mở đường. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận hành công suất pít-tông, một tai biến sinh học kinh hoàng đã nổ ra.
*BÙM!*
Cú va đập từ đá sập trước đó đã làm nổ toác đường ống dẫn dịch của hệ thống tuần hoàn dịch dinh dưỡng sau lưng ghế lái. Huyết Tương Xanh thô—thứ dịch bảo quản sinh học tự chế chưa qua chưng cất kỹ lưỡng—phụt ra xối xả bên trong buồng lái kín. Chất dịch màu xanh lam bốc khói nhiệt hóa chất ăn mòn, chảy tràn dọc theo hệ thống cáp thần kinh cắm trực tiếp vào bả vai và cánh tay trái của Sơn Tùng.
"A... A... A...!!!"
Một tiếng thét xé lòng vang lên qua bộ lọc âm của Leviathan-06. Sơn Tùng co giật dữ dội trên ghế lái. Cơn đau bỏng rát từ axit ăn mòn của dịch độc sinh học tàn phá các mô tế bào dọc cánh tay trái người của anh. Nó giống như hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, luộc chín từng thớ thịt, nung chảy các dây thần kinh sinh học kết nối với máy móc dọc sống lưng.
"Cảnh báo! Phát hiện rò rỉ dịch độc sinh học mức độ cực đoan dọc bả vai trái phi công!" AI Mẹ Ảo liên tục nhấp nháy đèn đỏ cảnh báo. "Tế bào thần kinh cột sống bị tổn thương nghiêm trọng. Chỉ số tương thích thần kinh tụt dốc thê thảm: ba mươi phần trăm... hai mươi phần trăm... mười lăm phần trăm! Mất kết nối motor cánh tay trái!"
Cánh tay trái người của Sơn Tùng hoàn toàn mất đi cảm giác, đen kịt lại dưới lớp dịch độc đang sủi bọt. Đồng thời, cánh tay cơ khí khổng lồ bên trái của Leviathan-06 rủ xuống bất động, lưỡi cưa thủy lực vừa khởi động lập tức tắt ngúm. Độ trễ phản xạ của toàn bộ cơ giáp vọt lên mức hơn 1.5 giây. Cỗ máy khổng lồ hàng chục tấn giờ đây nặng nề như một khối sắt rỉ vô hồn, nằm chịu trận dưới họng búa đóng cọc của Thiết Đao.
"Chú Tùng! Chú Tùng ơi! Đừng bỏ cháu!" Tiếng khóc nức nở của Bé Ba vang vọng qua tai nghe. Con bé đang cố gắng bò qua các đường cáp chập điện trong khoang bảo trì ngoài, nhưng khói độc bốc lên từ buồng lái khiến con bé ho sặc sụa, không thể tiếp cận anh.
Thiết Đao cười ngạo nghễ. Cỗ cơ giáp máy xúc của gã bước tới, chiếc búa đóng cọc thủy lực trên vai rít lên chói tai khi áp suất pít-tông nạp đầy đến mức cực đại. Gã chĩa thẳng mũi cọc thép cường lực vào tấm kính thạch anh đang rạn nứt mạng nhện của buồng lái Leviathan-06.
"Chết đi, đồ phế thải!"
Sơn Tùng nằm gục trên bảng điều khiển, tầm nhìn của anh mờ đi dưới làn khói lưu huỳnh xanh mờ. Trong cơn hôn mê nhẹ do sốc đau đớn, anh nghe thấy một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên bên tai. Đó là giọng nói giả lập của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai phát ra từ chương trình hỗ trợ tâm lý của AI Mẹ Ảo:
"Tùng ơi... con phải sống... hãy giữ lấy trái tim con người... trước lớp vỏ thép..."
"Mẹ..." Một giọt nước mắt hòa lẫn với máu sinh học chảy ra từ khóe mắt Sơn Tùng. Anh không thể chết ở đây. Anh chưa lấy được chip dữ liệu cổ của Dự án 'Thoát Xác'. Anh chưa đưa được Bé Ba lên mặt nước để nhìn thấy ánh mặt trời thật sự.
"Chú Tùng! Nghe cháu này! Cháu sẽ kích hoạt hộp tiêm khẩn cấp! Chú phải tỉnh lại!" Tiếng hét xé lòng của Bé Ba kéo anh trở lại thực tại.
Con bé liều mình thò tay qua khe hở cabin bị rạn nứt, giật mạnh chốt đỏ khẩn cấp của hệ thống y tế ghế lái.
*PHỤT!*
Một chiếc kim tiêm bằng thép không gỉ cỡ lớn tự động bắn ra từ đệm ghế, đâm xuyên qua lớp áo bảo hộ mỏng, cắm thẳng vào lồng ngực của Sơn Tùng. Một liều adrenaline đậm đặc quân sự được bơm trực tiếp vào tim anh.
*THỊCH! THỊCH! THỊCH!*
Tim của Sơn Tùng đập điên cuồng như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Nhịp tim của anh vọt lên mức kinh hoàng: một trăm sáu mươi nhịp mỗi phút. Dòng máu nóng hổi mang theo adrenaline cuồn cuộn chảy qua các mạch máu đỏ sọc ở mắt, tạm thời áp chế cơn đau hoại tử của cánh tay trái.
"Kích hoạt Ghi đè hệ thống thần kinh (Neural Override)!" Sơn Tùng gầm lên, giọng anh rít qua kẽ răng rỉ máu.
*CẠCH!*
Anh dùng cánh tay phải người duy nhất còn hoạt động gạt mạnh cầu dao khẩn cấp trên bảng điều khiển phụ. Toàn bộ màn hình hiển thị của Leviathan-06 chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm tối cao. Các sợi cáp thần kinh sinh học dọc sống lưng anh rung lên bần bật, tỏa ra nhiệt lượng cực lớn làm bốc khói các cổng cắm tủy sống. Anh chấp nhận chịu đựng cơn đau quá tải thần kinh cực hạn, ép xung lượng điện não vượt qua mọi giới hạn an toàn để cưỡng ép cỗ cơ giáp hoạt động bỏ qua các cảnh báo hư hại.
Chỉ số tương thích thần kinh bùng nổ ngược trở lại mức năm mươi phần trăm. Leviathan-06 rít lên một tiếng gầm rú cơ khí chói tai từ hệ thống pít-tông tăng áp hông.
Thiết Đao vừa nện búa đóng cọc xuống.
*ẦM!!!*
Nhờ phản xạ bộc phát từ Neural Override, Sơn Tùng điều khiển tay máy phải khổng lồ lách nghiêng né tránh trong tích tắc. Mũi cọc thép của Thiết Đao đâm sượt qua bả vai Leviathan-06, cắm ngập sâu vào nền đá vôi dưới chân, tạo ra một vụ nổ chấn động làm nứt vỡ vách đá xung quanh.
Không bỏ lỡ một mili giây, Sơn Tùng cắn chặt môi đến mức bật máu, tập trung toàn bộ áp suất thủy lực còn lại vào vai phải.
"Cút ngay!"
Anh kích hoạt súng lao móc áp lực thủy tĩnh gắn trên vai phải. Van điện từ xả mạnh với tiếng rít xé nước ngầm.
*PHỤT!*
Mũi lao móc bằng thép cường lực bắn đi với vận tốc cực lớn dưới đáy sâu, găm thẳng vào khớp nối vai trái bọc Titan của cơ giáp Thiết Đao. Ngay khi mũi lao cắm ngập sâu vào cơ cấu xẻng thủy lực của đối phương, Sơn Tùng giật mạnh cần tời xích thủy lực.
*U U U... RẮC!!!*
Với lực kéo tời lên tới mười tấn phối hợp cùng sức mạnh bộc phát từ Ghi đè hệ thống thần kinh, sợi cáp xích kéo căng như một sợi dây đàn rồi giật tung toàn bộ cơ cấu vai trái của cơ giáp Thiết Đao. Những tia lửa điện hồ quang màu đỏ phụt ra xối xả dưới nước, dầu thủy lực màu vàng nhạt loang lổ phun ra cuồn cuộn từ khớp vai bị xé toác của gã cận vệ khổng lồ.
"Á! Tay máy của tao!" Thiết Đao hét lên đau đớn qua radio khi hệ thống điều khiển của gã bị chập mạch nghiêm trọng.
Cú giật mạnh cũng tạo ra một lực phản chấn khổng lồ, kéo sập toàn bộ mảng đá vôi chắn lối ra của hang ngầm. Sơn Tùng điều khiển hệ thống chuyển động chân phải của Leviathan-06 đạp mạnh vào vách đá, dùng trọng lượng khổng lồ của cỗ máy húc văng xác cơ giáp đang mất thăng bằng của Thiết Đao sang một bên.
*RẦM!*
Leviathan-06 đập tan những khối đá vôi cuối cùng, lao vút ra ngoài màn nước tăm tối của rãnh Mariana, trốn chạy vào hẻm vực sâu thẳm phía trước để cắt đuôi toán lính gác của Lý Hắc đang điên cuồng đuổi theo phía sau.
Thế nhưng, ngay khi cỗ cơ giáp vừa thoát khỏi vùng nguy hiểm, liều thuốc adrenaline bắt đầu hết tác dụng dồn dập. Nhịp tim của Sơn Tùng đột ngột tụt dốc không phanh. Cơn đau hoại tử từ cánh tay trái người dội ngược lại não bộ như một cú búa nện vỡ tủy.
Cánh tay trái người của anh đã chuyển sang màu tím đen hoàn toàn, lạnh ngắt và co quắp lại, mất đi toàn bộ cảm giác sinh học. Độc tố từ dịch sinh học rò rỉ đang âm thầm lan dọc theo các sợi cáp thần kinh, bò dần lên tủy sống cổ.
Sơn Tùng cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, tầm nhìn mờ mịt hoàn toàn. Anh gục ngã thô bạo lên bảng điều khiển chập chờn ánh sáng đỏ của buồng lái, hơi thở khò khè lịm dần đi trong tiếng khóc gào tuyệt vọng của Bé Ba qua hệ thống liên lạc nội bộ đang chập chờn nhiễu sóng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!