Nhạc nềnSteam_Fortress

Manh Mối Từ Prometheus

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của máy hàn plasma và mùi khét lẹt của hợp kim Titan bị nung chảy lấp đầy không gian chật hẹp của xưởng cơ khí y sinh. Trần Khắc đang đứng trên bục thao tác cao, hai tay bọc trong găng cao su y tế dày cộm loang lổ dầu thủy lực và dịch sinh học màu xanh lam nhạt. Gương mặt già nua của lão nhăn nhúm lại dưới ánh chớp sáng tím của hồ quang điện, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ mệt mỏi sau mười mấy tiếng đồng hồ làm việc liên tục dưới áp suất cao.


Phía dưới bệ nâng, cỗ cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06 đứng im lìm như một con quái thú rỉ sét bị thương. Lớp vỏ giáp Titan-V bám đầy rêu biển đen và những mảng hàu bám cứng giờ đây chi chít những vết xước sâu hoắm. Tấm kính quan sát cường lực thạch anh trước ngực buồng lái—điểm hiểm nghèo nhất của cỗ máy—vừa được Bé Ba vá tạm bằng một màng keo sinh học tái chế màu xám xịt. Vết rạn nứt mạng nhện dài bảy centimet vẫn hằn rõ bên dưới lớp keo bảo vệ, sẵn sàng vỡ vụn bất cứ lúc nào nếu phải chịu thêm một cú va chạm mạnh.


Bên trong buồng lái hàn kín, Sơn Tùng đang gục đầu trên bảng điều khiển chập chờn ánh sáng xanh lục. Mười hai cổng cáp sinh học cắm dọc cột sống anh đang truyền đi những xung điện giật nhói. Hệ thống tuần hoàn dịch dinh dưỡng thô bị nứt vỡ từ trận chiến trước vẫn chưa được khắc phục triệt để. Dịch độc sinh học—thứ hóa chất bảo quản rẻ tiền bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc—rò rỉ dọc lưng ghế lái, ăn mòn từng thớ thịt dọc sống lưng người cựu binh tàn phế. Cơn đau bỏng rát như lửa thiêu khiến cơ mặt anh thỉnh thoảng lại co giật dữ dội, nhưng đôi môi nứt nẻ chỉ mím chặt, không phát ra một tiếng rên rỉ.


"Tùng, cậu phải giữ nhịp thở đều. Đừng để nhịp tim vượt quá chín mươi," Trần Khắc khàn giọng nói qua hệ thống liên lạc nội bộ. "Tôi đang cố gắng cô lập đường ống bị vỡ sau lưng ghế lái của cậu. Nếu cậu kích động, áp lực máu tăng cao sẽ đẩy nhanh quá trình hoại tử tủy cổ. Lúc đó, ngay cả tôi cũng không giữ nổi mạng cho cậu đâu."


Sơn Tùng khẽ gật đầu, một cử động nhỏ cũng khiến hệ thần kinh cột sống của anh đau nhói như bị kim châm. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt' mà người thầy quá cố Lê Hải từng dạy. Anh tập trung lắng nghe tiếng rên rỉ của kim loại dưới áp suất vạn mét của rãnh Mariana ngoài vách container, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ chậm rãi để xoa dịu những luồng xung điện điên cuồng đang tàn phá não bộ.


Đột nhiên, tiếng kim loại va đập chói tai vang lên từ góc xưởng. Bé Ba, cô bé nhặt rác mồ côi mười hai tuổi, đang dùng chiếc kìm thủy lực khổng lồ cố gắng cạy khoang lái nát bét của chiếc cơ giáp 'Mắt Quỷ'—xác chiến lợi phẩm của gã bắn tỉa Quỷ Nhãn vừa bị Sơn Tùng tiêu diệt dưới Nghĩa Địa Tàu Xương Cá. Thân hình nhỏ thỏn của con bé lọt thỏm trong bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình bám đầy dầu mỡ đen kịt, chiếc kính bảo hộ quá khổ thỉnh thoảng lại tuột xuống mũi.


"Chú Khắc, cháu cạy được rồi!" Bé Ba reo lên, giọng con bé lanh lảnh phá tan bầu không khí ngột ngạt của xưởng.


Con bé thò tay vào sâu trong khoang lái méo mó của 'Mắt Quỷ', luồn lách qua những sợi dây cáp bị cháy sém và các đường ống thủy lực bị bóp bẹp. Với sự khéo léo bẩm sinh của một đứa trẻ lớn lên từ bãi rác công nghệ, Bé Ba lôi ra một khối kim loại hình hộp chữ nhật màu xám tro, bọc một lớp chì dày chống nước và chống bức xạ.


"Nhìn này! Một ổ cứng quân sự bọc chì của tập đoàn Aegis-Bio!" Bé Ba giơ khối kim loại lên, đôi mắt to tròn sáng ngời dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. "Nó vẫn còn nguyên vẹn, đèn tín hiệu bảo mật sinh học vẫn đang nhấp nháy đỏ."


Trần Khắc ngừng tay hàn, lão nheo mắt nhìn khối kim loại trong tay con bé, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Lão bước xuống bục thao tác, đón lấy chiếc ổ cứng, dùng ngón tay sần sùi gõ nhẹ lên lớp vỏ bọc chì.


"Đây là ổ lưu trữ dữ liệu thực địa cấp cao của lực lượng an ninh Aegis-Bio," Trần Khắc lầm bầm, giọng đầy cảnh giác. "Quỷ Nhãn chỉ là một tên cướp biển sâu, làm sao gã có được thứ này? Trừ khi... gã thực sự nhận lệnh trực tiếp từ tập đoàn để săn lùng cậu, Tùng ạ."


Sơn Tùng khẽ mở mắt, nhìn qua tấm kính thạch anh rạn nứt. Giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ 'Mẹ Ảo' vang lên trong tai nghe của anh: "Phát hiện nguồn phát sóng bảo mật tần số cực cao từ thiết bị ngoại vi. Nguy cơ kích hoạt định vị ngược của tập đoàn Aegis-Bio trong phạm vi mười hải lý."


"Phải vô hiệu hóa nó ngay," Tùng khàn giọng ra lệnh, giọng anh trầm đục qua bộ lọc âm rách màng của buồng lái. "Bé Ba, cắm nó vào máy tính bảng tự chế của con, xem có đọc được gì không."


"Để cháu thử!" Bé Ba hăng hái gật đầu. Con bé đặt chiếc ổ cứng lên bàn gỗ rỉ sét, cắm sợi cáp đồng tự chế vào cổng đọc dữ liệu sinh học của khối kim loại. Ngón tay nhỏ nhắn của con bé gõ nhanh liên tục trên màn hình cảm ứng nứt nẻ của chiếc máy tính bảng quân sự nhặt được.


Thế nhưng, ngay khi dòng lệnh đầu tiên vừa chạy qua, chiếc ổ cứng đột ngột phát ra tiếng rít chói tai. Đèn tín hiệu màu đỏ trên vỏ bọc chì chuyển sang nhấp nháy liên tục với tần số cực nhanh.


*Tíc... tíc... tíc...*


"Cảnh báo! Giao thức tự hủy dữ liệu bằng xung nhiệt đã kích hoạt! Thời gian đếm ngược: ba mươi giây!" Màn hình máy tính bảng của Bé Ba hiện lên dòng chữ đỏ rực cảnh báo nguy hiểm.


"Cháu không bẻ khóa được! Tường lửa sinh học của nó quá mạnh!" Bé Ba hoảng loạn, con bé cố gắng giật sợi cáp ra nhưng cổng kết nối đã bị khóa chặt bởi ngàm cơ học tự động.


"Đừng chạm vào!" Trần Khắc hét lên, lão định vớ lấy chiếc búa hàn để đập nát khối kim loại trước khi nó phát nổ xung nhiệt thiêu rụi cả xưởng.


"Khoan đã! Đừng đập!" Sơn Tùng gầm lên qua bộ lọc âm. Anh chịu đựng cơn đau thắt tủy kinh hoàng, gạt mạnh cần điều khiển tay máy phải của Leviathan-06. Cánh tay cơ khí rỉ sét rít lên u u, di chuyển giật cục với độ trễ 0.3 giây của ngưỡng Đồng Bộ Sâu, tay máy khổng lồ xòe ra chắn trước mặt Bé Ba để bảo vệ con bé khỏi luồng nhiệt lượng sắp bùng phát.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, cánh cửa bọc thép của container xưởng đột ngột bị đẩy mạnh ra ngoài. Một dáng người gầy gò, hơi còng bước vào qua màng ngăn áp suất. Đó là Giáo sư Phan—cựu khoa học gia y sinh của Aegis-Bio, người đang sống ẩn dật dưới danh nghĩa một kẻ nhặt rác lập dị tại Rừng Sắt.


"Tránh ra! Để tôi!" Giáo sư Phan hét lên, giọng ông run rẩy vì bệnh thần kinh nhưng đầy dứt khoát.


Ông già lao tới bàn gỗ, tay phải cầm một thiết bị giải mã dữ liệu sinh học cầm tay thế hệ cũ—di vật duy nhất ông mang theo khi đào tẩu khỏi tập đoàn. Phan không cắm cáp, ông áp trực tiếp đầu quét laser của thiết bị vào cổng cảm biến DNA trên bề mặt ổ cứng, đồng thời gõ nhanh một chuỗi mã xung kích ngược bằng tay trái.


*Hưuuu...*


Tiếng rít của ổ cứng đột ngột dịu đi. Đèn tín hiệu bảo mật từ màu đỏ nhấp nháy chuyển dần sang màu xanh lam dịu mắt. Ngàm khóa cơ học tự động nhả ra, sợi cáp kết nối rơi rụng xuống bàn.


"Đã vô hiệu hóa giao thức tự hủy," Giáo sư Phan thở phào nhẹ nhõm, ông đưa tay lên lau những giọt mồ hôi lạnh bám đầy trên vầng trán nhăn nheo, đôi kính cận dày cộp mờ đi vì hơi nước. "Suýt chút nữa là các người đã biến cái xưởng này thành một lò thiêu rồi. Công nghệ mã hóa của Aegis-Bio sử dụng thuật toán khóa sinh học DNA ba lớp, dùng phần mềm bẻ khóa thông thường của dân nhặt rác chỉ có nước kích nổ."


Sơn Tùng thở dốc bên trong buồng lái, nhịp tim của anh dần hạ xuống khi cơn chấn động thần kinh qua đi. "Giáo sư Phan... ông tìm thấy gì trong đó?"


Giáo sư Phan cắm thiết bị giải mã của mình vào màn hình holographic trung tâm của xưởng. Luồng ánh sáng xanh lục nhạt quét qua không gian tăm tối, dựng lên một bản đồ 3D chi tiết của rãnh Mariana hoang dã. Tại điểm sâu nhất của bản đồ—nơi bóng tối bao trùm hoàn toàn ở độ sâu hơn mười một ngàn mét dưới Vực Không Đáy—một tọa độ màu đỏ nhấp nháy liên tục kèm theo ký hiệu bảo mật quân sự.


"Đây là..." Trần Khắc nheo mắt nhìn ký hiệu, giọng lão run lên. "Tàu Prometheus?"


"Đúng vậy," Giáo sư Phan gật đầu, gương mặt ông già trở nên xám xịt dưới ánh sáng xanh của màn hình. "Tàu nghiên cứu sinh học quân sự Prometheus của tập đoàn Aegis-Bio. Nó đã bị bắn chìm mười lăm năm trước ngay trong cuộc thanh trừng nội bộ. Và chiếc ổ cứng của Quỷ Nhãn chứa lệnh tuần tra bảo mật xung quanh tọa độ này. Tập đoàn đang phong tỏa khu vực đó để ngăn chặn bất kỳ ai tiếp cận xác tàu."


Giáo sư Phan quay sang nhìn Sơn Tùng qua tấm kính thạch anh rạn nứt, giọng ông trầm xuống đầy sức nặng:


"Tùng, cậu có biết trên tàu Prometheus chứa thứ gì không? Đó là nơi cất giấu chip dữ liệu cổ duy nhất của Dự án 'Thoát Xác'—công trình nghiên cứu nguyên bản của cha cậu, Sơn Minh, trước khi ông ấy bị tập đoàn thủ tiêu. Chip dữ liệu đó chứa toàn bộ sơ đồ phẫu thuật và công nghệ y sinh để tách rời cơ thể người ra khỏi khoang lái sinh học mà không gây chết não. Đó là hy vọng duy nhất, và cũng là cuối cùng để giải thoát cậu khỏi cỗ quan tài sắt Leviathan-06 này."


Lời nói của Giáo sư Phan như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí Sơn Tùng. Khát vọng tự do—khát vọng được một lần nữa đứng bằng đôi chân thật của mình trên mặt đất, cảm nhận làn gió biển thực sự và ánh nắng mặt trời ấm áp trên da thịt—bấy lâu nay bị chôn vùi dưới áp suất vạn mét nước, nay đột ngột bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.


"Tàu Prometheus..." Tùng lầm bầm, đôi mắt hốc hác của anh rực lên một tia sáng kiên định chưa từng có. "Nó đang nằm ở Vực Không Đáy."


"Nhưng đó là vùng cấm cực kỳ nguy hiểm!" Trần Khắc cắt ngang, giọng lão đầy lo âu. "Áp suất nước ở độ sâu đó có thể bóp bẹp bất kỳ cơ giáp lặn thông thường nào trong vòng ba giây. Hơn nữa, theo dữ liệu trong ổ cứng, khu vực xác tàu Prometheus đang bị canh gác bởi các thiết bị quét sonar radar chủ động của hạm đội tuần tra do Đại úy Hùng chỉ huy. Cậu định xuống đó bằng cái thân cơ giáp rạn nứt kính và cột sống đang rò rỉ dịch độc này sao?"


"Tôi không có lựa chọn, chú Khắc," Tùng lạnh lùng đáp. "Dịch sinh học của Leviathan-06 đang ăn mòn sống lưng tôi từng ngày. Nếu không tìm thấy công nghệ tách rời trong chip cổ, tôi cũng sẽ bị cỗ máy này đồng hóa hoàn toàn hoặc chết vì hoại tử tủy trong vòng vài tháng tới. Tôi thà chết dưới vực sâu còn hơn mục nát trong cái xưởng rỉ sét này."


Bé Ba bước tới bên cạnh tay máy của Leviathan-06, con bé khẽ áp bàn tay nhỏ nhắn bám đầy dầu mỡ của mình lên lớp vỏ thép lạnh ngắt của cơ giáp, ngước mắt nhìn Tùng:


"Chú Tùng... cháu sẽ đi cùng chú. Cháu sẽ làm hoa tiêu cho chú xuống Vực Không Đáy. Cháu biết cách bẻ khóa các tần số sonar của tuần tra biên giới."


Sơn Tùng nhìn đứa con nuôi bé nhỏ, lòng anh dâng lên một luồng ấm áp hiếm hoi giữa đáy đại dương lạnh giá. Anh khẽ điều khiển ngón tay máy khổng lồ chạm nhẹ vào vai con bé như một lời hứa bảo vệ.


Thế nhưng, ngay khi bầu không khí trong xưởng đang chìm trong sự quyết tâm, thính giác nhạy bén từ kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm của Sơn Tùng đột ngột bắt được một rung động bất thường.


*Cạch... rắc...*


Đó là tiếng kim loại cọ xát cực nhỏ phát ra từ vách container phía ngoài cửa sổ xưởng—nơi tấm thép chịu lực bị rỉ sét tạo ra một khe hở hẹp nhìn thẳng vào trong.


"Có kẻ đang nghe lén!" Tùng gầm lên.


Anh lập tức gạt cần thủy lực, cố gắng điều khiển cánh tay cơ khí của Leviathan-06 đấm nát bức vách container để bắt kẻ ngoài cuộc. Thế nhưng, hệ thống cơ giáp lập tức phát ra tiếng rít báo động đỏ.


"Cảnh báo! Hệ thống truyền động đang trong trạng thái bảo trì chẩn đoán! Khóa động cơ chủ động!" Giọng nói của AI phụ trợ vang lên, dập tắt mọi nỗ lực chuyển động đột ngột của Tùng.


Anh bị kẹt cứng bên trong buồng lái sinh học, bất lực nhìn qua khe nứt kính thạch anh.


Qua khe hở hẹp của vách thép rỉ sét ngoài cửa sổ, dưới ánh sáng mờ nhạt phát ra từ những tinh thể thạch anh phát quang của khu ổ chuột Rừng Sắt, Sơn Tùng nhìn thấy một gương mặt xương xẩu, hốc hác với đôi mắt lấm lét đầy toan tính.


Sáu Phản.


Gã thợ máy phản bội của Rừng Sắt đang đứng nép mình trong bóng tối, tay gã cầm một thiết bị ghi âm sóng âm siêu nhỏ, đang lén lút ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại và hình ảnh bản đồ tọa độ của tàu Prometheus hiển thị trên màn hình holographic.


Nhìn thấy Sơn Tùng phát hiện ra mình, Sáu Phản giật nảy mình. Gã nhanh chóng nhét thiết bị ghi âm vào túi áo choàng lặn sờn rách, ném lại một cái nhìn vừa sợ hãi vừa tham lam cực độ, rồi quay người lẩn trốn thật nhanh vào các đường ống dẫn nước ngầm tối tăm của khu ổ chuột Rừng Sắt.


"Khốn kiếp! Là Sáu Phản!" Trần Khắc hét lên, lão lao ra phía cửa container nhưng màng ngăn áp suất mất vài giây để cân bằng khí, khi lão mở được cửa thì bóng dáng gã phản bội đã biến mất hoàn toàn trong mê cung rỉ sét của Rừng Sắt.


"Gã đã nghe thấy tọa độ của Prometheus," Giáo sư Phan run rẩy nói, gương mặt ông già lộ rõ vẻ hoảng sợ. "Sáu Phản là kẻ nghiện Huyết Tương Xanh nặng. Gã đang nợ ngập đầu băng nhóm siết nợ của lão A Sâm. Gã chắc chắn sẽ mang thông tin này đi giao dịch với tập đoàn Aegis-Bio để đổi lấy một vé lên mặt nước sinh sống vĩnh viễn."


Sơn Tùng nhắm mắt lại, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp cáp thần kinh sinh học. Anh biết rõ điều gì sắp xảy đến. Sáu Phản sẽ rò rỉ thông tin này cho cả băng cướp Lý Hắc lẫn lực lượng an ninh của tập đoàn.


Một cuộc săn lùng quy mô lớn sắp sửa đổ ập xuống tọa độ giấu cơ giáp của anh. Thời gian của anh không còn nhiều nữa.


"Chúng ta phải chuẩn bị xuất kích trước khi h hạm đội tuần tra khóa chặt lối thoát," Sơn Tùng khàn giọng nói, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào tọa độ nhấp nháy của tàu Prometheus trên màn hình 3D, nơi bóng tối vạn mét đang chờ đón anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!