Nhạc nềnSteam_Fortress

Phục Kích Trong Khe Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú trầm đục từ đáy thẳm Nghĩa Địa Tàu Xương Cá không truyền qua không khí, nó truyền qua làn nước buốt giá dưới áp suất vạn mét, dội thẳng vào lớp vỏ thép rỉ sét của Leviathan-06 như một cú nện búa tạ.


Trong khoang lái ngột ngạt đầy mùi dầu máy và dịch sinh học, Sơn Tùng cảm nhận được rung động đó qua mười hai sợi cáp thần kinh cắm trực tiếp vào tủy sống. Đôi chân liệt hoàn toàn của anh lạnh ngắt dưới làn dịch dinh dưỡng bám đầy cặn, nhưng phần lưng thì nóng rát như có ai đang dí sắt nung dọc cột sống.


"Chú Tùng... nó đang đến gần! Sonar thụ động nhận diện... một thực thể sinh học khổng lồ!" Giọng Bé Ba run rẩy qua bộ đàm nội bộ. Cô bé đang co rúm người trong khoang hàng phụ chật hẹp phía sau lưng ghế lái, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt chiếc tua-vít Titan-V tự chế đến mức các đầu ngón tay trắng bợt.


Phía bên kia cabin sụp đổ của chiếc tuần dương hạm cổ đại, Phong Sét vẫn đang gào thét điên cuồng qua tần số radio ngắn. Chiếc cơ giáp lặn hạng nhẹ 'Tia Chớp' của hắn bị một dầm thép bọc chì nặng hàng chục tấn đè nghiến nửa thân dưới, động cơ đẩy phản lực nước rít lên từng hồi bất lực, phun ra những luồng bọt khí trắng xóa và những vệt dầu bôi trơn màu vàng nhạt.


"Sơn Tùng! Thằng khốn! Mày có tấm giáp Titan-V rồi, cứu tao! Đừng bỏ tao lại đây!" Tiếng gào của Phong Sét méo mó qua bộ lọc âm rách nát.


Sơn Tùng nhìn chằm chằm vào màn hình camera ngoài đang chập chờn. Anh không phải kẻ khờ. Tiếng gầm rú kia, cộng thêm vệt dầu loang lổ và ánh sáng đèn pha cực mạnh từ động cơ của Phong Sét chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho con quái thú biển sâu. Nếu anh kích hoạt động cơ đẩy của Leviathan-06 để kéo dầm thép cứu hắn, nhiệt lượng tỏa ra từ lò phản ứng sinh học sẽ lập tức biến cả hai thành miếng mồi ngon.


"Tắt động cơ đi, Phong Sét. Nếu mày muốn sống," Tùng lạnh lùng ra lệnh qua radio.


"Tắt cái con mẹ mày! Tao bị kẹt! Cứu—"


Sơn Tùng không nghe tiếp. Anh dứt khoát gạt cầu dao chính bên tay trái.


*Cạch.*


Toàn bộ hệ thống đèn pha áp suất cao trên vai Leviathan-06 tắt ngúm. Màn hình camera ngoài tối đen. Cơ giáp khổng lồ nặng hàng chục tấn chìm vào im lặng hoàn toàn, chuyển sang Tử Trạng Thái. Tùng nương theo dòng lưu ngầm cuộn xiết của rãnh nứt, điều khiển hệ thống bánh xích rỉ sét lướt đi âm thầm như một mảnh phế liệu vô hồn, trượt sâu vào một khe nứt đá vôi hẹp tối tăm khuất sau cabin sụp đổ.


Từ trong bóng tối của khe nứt, qua tấm kính quan sát cường lực thạch anh đang rạn nứt dài bảy centimet và rỉ ra từng giọt nước biển buốt giá, Tùng chứng kiến cái chết của kẻ đồng hành.


Một bóng đen khổng lồ, dài hơn ba mươi mét với hàng chục xúc tu bọc gai nhọn hoắt lao ra từ làn nước đục ngầu. Đó là một thực thể biến dị của vực thẳm. Nó không thèm nhìn cỗ sắt rỉ Leviathan-06 đang nằm im lìm, mà lao thẳng vào chiếc 'Tia Chớp' đang phát sáng và gầm rú của Phong Sét.


Tiếng kim loại bị bóp bẹp thô bạo dưới lực siết của quái thú vang lên qua làn nước, kèm theo tiếng nổ bong bóng áp suất của buồng lái 'Tia Chớp' bị nghiền nát. Tiếng la hét của Phong Sét tắt ngúm vĩnh viễn.


"Chú Tùng..." Bé Ba thì thầm, tiếng thở của con bé nghẹn lại trong cổ họng.


"Im lặng," Tùng lầm bầm. Mồ hôi lạnh chảy dọc trán anh, hòa vào giọt nước biển đen ngắt vừa rỉ qua vách kính thạch anh rớt xuống má.


Anh chờ đợi. Con quái thú sau khi nuốt chửng con mồi và kéo theo xác chiếc 'Tia Chớp' dần chìm sâu xuống đáy vực tối tăm. Khi những rung động thủy âm hoàn toàn biến mất, Tùng mới khẽ thở phào. Anh gạt nhẹ cần thủy lực để khởi động lại hệ thống phụ trợ.


Thế nhưng, ngay khi màn hình hiển thị vừa lóe lên sắc xanh mờ nhạt, một luồng nguy hiểm lạnh toát chạy dọc sống lưng Tùng.


*VÚT!*


Một vệt nước rẽ đôi với vận tốc kinh hoàng xé toác bóng tối.


*KENGGG!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên ngay chính diện buồng lái. Lực chấn động khủng khiếp hất văng Leviathan-06 lùi lại phía sau, va mạnh vào vách đá vôi của khe nứt.


Tấm kính quan sát cường lực thạch anh—điểm hiểm nghèo nhất của cơ giáp—bị một mũi lao thép cường lực bọc Titan găm thẳng vào tâm. Vết rạn nứt chân chim bảy centimet ban đầu ngay lập tức nứt toác, lan rộng ra khắp bề mặt kính như một mạng nhện chết chóc.


*Xììì...*


Nước biển áp suất vạn mét bắt đầu phun ra thành những tia nước nhỏ sắc như dao cạo qua các kẽ nứt mới, bắn xối xả vào bảng điều khiển và mặt Sơn Tùng. Cái lạnh thấu xương của đáy đại dương và lực ép nghẹt thở lập tức ùa vào khoang lái.


"Cảnh báo! Tính toàn vẹn cấu trúc kính quan sát giảm xuống dưới ba mươi phần trăm! Nguy cơ sụp đổ buồng lái do áp suất trong vòng một trăm hai mươi giây!" Giọng nói giả lập của AI phụ trợ ré lên dồn dập, đi kèm là ánh đèn đỏ cảnh báo nhấp nháy điên cuồng.


"Bị phục kích!" Tùng nghiến răng. Anh lập tức nhận ra loại vũ khí này. Súng lao móc áp lực thủy tĩnh tầm xa.


Kẻ ra tay ẩn nấp cực kỳ kín kẽ trong bóng tối. Trên màn hình radar, không hề có bất kỳ tín hiệu động cơ nào. Kẻ địch đã tắt máy chủ động, sử dụng dòng lưu để trôi tự do và ngắm bắn từ xa.


"Quỷ Nhãn..." Tùng khàn giọng nói.


Chỉ có gã phó tướng tàn nhẫn của băng cướp Lý Hắc mới sở hữu chiếc 'Mắt Quỷ'—cơ giáp tàng hình thủy âm chuyên dụng bọc sợi carbon, và chỉ có gã mới có đủ kiên nhẫn để nằm chờ đợi con mồi trong bóng tối của nghĩa địa tàu đắm này. Gã đã lợi dụng tiếng gầm của quái thú biển sâu để che giấu phát bắn đầu tiên.


*Xììì... rắc rắc...*


Tấm kính thạch anh lại phát ra tiếng rên rỉ rùng rợn. Áp suất nước vạn mét bên ngoài đang không ngừng đè nặng, tìm cách nghiền nát Sơn Tùng thành một vũng máu thịt vụn bên trong cỗ quan tài sắt này.


"Chú Tùng! Cháu phải ra ngoài vá kính!" Giọng Bé Ba vang lên qua bộ đàm, đầy quyết tâm bất chấp sự sợ hãi tột độ.


"Không được! Ngoài kia áp suất vạn mét, con sẽ bị ép dẹp ngay lập tức!" Tùng hét lên, tay máy cơ khí của anh cố gắng che chắn trước tấm kính đang phun nước.


"Khoang kỹ thuật ngoài có màng đệm thủy tinh lỏng bảo vệ! Cháu mặc bộ đồ lặn thô sơ bọc chì của chú Trần Khắc, cháu chịu được năm phút! Nếu không vá, tất cả chúng ta sẽ chết!"


Không đợi Tùng đồng ý, Bé Ba đã chụp lấy mặt nạ dưỡng khí nén lỏng, kéo chiếc kính bảo hộ quá khổ sụp xuống mặt. Con bé giật chốt khóa khẩn cấp của khoang hàng phụ, bò rạp người luồn qua khe cáp chật hẹp hướng ra khoang kỹ thuật ngoài ngoài vỏ giáp.


Sơn Tùng cắn chặt môi đến bật máu. Anh bất lực. Đôi chân tàn phế của anh nằm chết lặng trong khoang sinh học, anh không thể tự mình ra ngoài vá kính. Sự sống của anh lúc này nằm hoàn toàn trong tay một đứa trẻ mười hai tuổi.


"Bé Ba... giữ chặt dây bảo hiểm. Đừng nhìn xuống đáy vực," Tùng khàn giọng nói qua đường truyền vô tuyến nội bộ.


"Cháu biết rồi... Chú Tùng, định vị gã bắn tỉa đi! Cháu không giữ được tấm kính này lâu đâu!"


Sơn Tùng nhắm nghiền hai mắt. Camera ngoài đã bị tia nước phun làm mờ tịt, màn hình radar thì hoàn toàn bị nhiễu bởi từ trường của nghĩa địa tàu đắm. Anh không thể nhìn bằng mắt thường.


Muốn sống, anh phải vượt qua giới hạn.


Tùng hít một hơi thật sâu, gạt cần gạt liên kết thần kinh sang mức tối đa của ngưỡng Đồng Bộ Sâu.


*Roọc... roọc...*


Mười hai cổng cáp sinh học dọc sống lưng anh đột ngột rung mạnh, các đầu kim Titan cắm sâu hơn vào tủy sống. Một cơn đau đầu búa bổ ập đến, khiến thái dương anh giật liên hồi, mắt nổ đom đóm. Chỉ số đồng bộ thần kinh vọt lên bốn mươi hai phần trăm.


Độ trễ phản xạ của Leviathan-06 giảm từ 0.8 giây xuống còn 0.3 giây.


Lúc này, Sơn Tùng cảm nhận được thế giới bên ngoài vỏ giáp không phải qua màn hình hiển thị, mà qua phản hồi xúc giác thô sơ truyền thẳng vào não bộ. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt của dòng nước biển Mariana, cảm nhận được lực ép vạn tấn đang đè nặng lên từng tấm thép rỉ sét của cơ giáp, và đặc biệt là tiếng rít u u của dòng nước rò rỉ qua tấm kính thạch anh rạn nứt.


Anh kích hoạt kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí, Sơn Tùng lọc bỏ tiếng rít của tia nước rò rỉ, lọc bỏ tiếng rên rỉ của kim loại mục nát xung quanh. Anh tập trung toàn bộ thính giác vào chiếc tai nghe thủy âm thụ động của Leviathan-06.


*Tíc... tíc...*


Không có gì.


*U u u...*


Chỉ có tiếng hải lưu ngầm.


Quỷ Nhãn vẫn đang ẩn nấp hoàn hảo trong một hốc đá nào đó, tắt hoàn toàn động cơ cơ giáp 'Mắt Quỷ' để tàng hình sonar. Gã đang kiên nhẫn nạp áp súng lao cho phát bắn kết liễu.


*Rắc... rắc...*


Bên ngoài vỏ giáp, Bé Ba đã bò ra đến khoang bảo trì ngoài chính diện buồng lái. Qua khe kính cường lực rạn nứt, Tùng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của con bé bọc trong bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, đang run rẩy dùng súng phun áp lực quét từng lớp Mô cấy sinh học tái chế—loại keo sinh-cơ học dẻo bọc chì—lên các vết nứt chân chim.


Áp suất nước cực lớn liên tục thổi bay những lớp keo đầu tiên, buộc con bé phải dùng cả cơ thể tì chặt vào tấm kính để giữ màng ngăn không bị vỡ tung.


"Chú Tùng... cháu... cháu đang vá... nhưng áp lực mạnh quá... cháu sắp không giữ được..." Tiếng thở dốc khò khè của Bé Ba qua mặt nạ dưỡng khí đầy nghẹt thở.


Sơn Tùng biết gã bắn tỉa sẽ không để yên cho họ vá kính. Quỷ Nhãn đang chờ đợi thời cơ để bắn phát thứ hai.


Nếu gã nổ súng khi Bé Ba đang ở ngoài, con bé sẽ bị luồng xung kích áp lực nước xé toác thành trăm mảnh.


Tùng phải dụ gã nổ súng trước khi gã kịp nạp đầy áp suất tối đa, và anh phải dùng chính mình làm mồi nhử.


Sơn Tùng điều khiển tay máy phải của Leviathan-06 khẽ di chuyển, cố tình làm chệch hướng bánh xích hông trái, tạo ra một vệt rò rỉ dầu bôi trơn mỏng màu vàng nhạt hòa vào nước biển đen. Đồng thời, anh cho cơ giáp bò lết giật cục về phía trước một mét, giả vờ như hệ thống truyền động đang bị kẹt cứng do chấn động.


Đó là một cái bẫy hoàn hảo của một cựu binh dày dạn kinh nghiệm. Anh đang phơi bày điểm yếu của mình để kích thích lòng tham của gã đi săn.


Quả nhiên, trong bóng tối của hốc đá ngầm cách đó một trăm năm mươi mét, thấu kính cơ học màu đỏ lòm của chiếc 'Mắt Quỷ' khẽ xoay. Quỷ Nhãn nhìn thấy vệt dầu loang và chuyển động lỗi của Leviathan-06. Gã không thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này.


Gã bắt đầu gạt cần van áp suất để nạp dòng khí nén cuối cùng vào buồng tích áp của súng lao.


*U u u u...*


Một tần số âm thanh cực nhỏ, cực thanh rít lên qua làn nước sâu vạn mét. Người thường sẽ không bao giờ nghe thấy giữa tiếng gầm rú của dòng hải lưu, nhưng đối với Sơn Tùng—kẻ đang ở ngưỡng Đồng Bộ Sâu bốn mươi hai phần trăm và đang sử dụng Cảm Ứng Thủy Âm—tần số đó rõ ràng như tiếng chuông báo tử.


"Bé Ba! Nằm rạp xuống khoang bảo trì! Khóa chặt chốt bảo hiểm!" Tùng gầm lên qua bộ đàm.


Con bé phản xạ ngay lập tức, buông súng phun keo, thu mình vào hốc kẹt kim loại dưới gầm vai cơ giáp và khóa chặt đai an toàn bằng Titan.


*PHỤT!*


Mũi lao thép cường lực thứ hai xé rách màn nước tối đen, lao vút đi với vận tốc vượt giới hạn âm thanh dưới nước, tạo ra một vệt bong bóng chân không phát sáng nhạt.


Sơn Tùng không né tránh hoàn toàn. Anh cố tình bẻ lái bánh xích hông phải lùi lại nửa mét, nghiêng bả vai trái bọc thép dày của Leviathan-06 ra đỡ đòn.


*UỲNHHH!*


Mũi lao thép không bắn trúng kính thạch anh, nhưng nó găm thẳng vào khớp nối vai trái của cơ giáp. Lực va chạm kinh hoàng truyền một luồng chấn động cực mạnh trực tiếp qua khung xương kim loại dội thẳng vào tủy sống của Sơn Tùng.


"Aaa!" Tùng hét lên một tiếng đau đớn, máu tươi phụt ra từ miệng, nhuộm đỏ một góc bảng điều khiển. Hệ thần kinh của anh bị quá tải xung điện dội ngược từ khớp vai bị phá hủy.


Nhưng vết thương đó đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.


Vệt bong bóng chân không kéo dài từ mũi lao đã vạch ra một đường thẳng hoàn mỹ trong bóng tối, chỉ thẳng về phía hốc đá ngầm nơi chiếc 'Mắt Quỷ' đang ẩn nấp.


"Tao thấy mày rồi, Quỷ Nhãn!" Sơn Tùng gầm lên qua kẽ răng đầy máu.


Không có độ trễ 0.8 giây của Đồng Bộ Thô, ở ngưỡng Đồng Bộ Sâu, tay máy phải của Leviathan-06 phản ứng tức thời theo ý nghĩ của anh. Anh giật mạnh cần gạt vai phải, kích hoạt Súng lao móc áp lực thủy tĩnh.


*PHỤT!*


Mũi lao móc khổng lồ của Leviathan-06 lao vút đi dọc theo vệt bong bóng chân không ngược chiều, găm thẳng vào vách đá vôi chịu lực nằm ngay phía trên hốc đá ngầm của Quỷ Nhãn.


*Rắc... rắc... rầm!*


Tùng không bắn vào cơ giáp của gã. Anh bắn vào cấu trúc địa chất dốc đứng đang rạn nứt của khe nứt.


Anh kích hoạt tời xích thủy lực ở công suất tối đa hai trăm phần trăm. Sợi cáp tời căng ra chịu lực khổng lồ, giật mạnh vách đá vôi mục nát sụp đổ xuống.


Hàng chục tấn đá vôi nhọn hoắt và phế liệu kim loại nặng từ trần khe nứt đổ sụp xuống như một trận lở đất, chôn vùi hoàn toàn chiếc 'Mắt Quỷ' của Quỷ Nhãn bên dưới đống đổ nát. Tiếng rên rỉ cơ khí của cơ giáp đối phương tắt ngúm dưới làn nước đục ngầu bốc đầy bùn cát.


Tiêu diệt mục tiêu thành công.


Bên ngoài, Bé Ba vội vàng bò ra khỏi hốc kẹt, nhanh tay quét nốt lớp keo sinh học cuối cùng lên vết rạn nứt kính thạch anh đang rỉ nước. Lớp keo đông đặc lại dưới áp suất nước lạnh, vá kín kẽ hở, ngăn dòng nước biển tràn vào khoang lái.


"Chú Tùng... vá xong rồi! Áp suất đang ổn định lại!" Tiếng Bé Ba reo lên qua bộ đàm đầy nhẹ nhõm.


Thế nhưng, Sơn Tùng không thể trả lời con bé.


Cú va chạm mạnh từ phát bắn thứ hai của Quỷ Nhãn găm vào vai trái không chỉ phá hủy khớp nối cơ khí, mà lực chấn động cực đại đã làm nứt toác hệ thống tuần hoàn sinh học bọc phía sau lưng ghế lái.


*Xììì... xììì...*


Tiếng xì xì lạnh lùng của đường ống bị vỡ vang lên ngay sau gáy Tùng.


Dịch dinh dưỡng thô—thứ Huyết Tương Xanh thô chưa qua lọc bọc đầy hóa chất ăn mòn dùng để nuôi dưỡng cột sống của anh—bắt đầu rò rỉ xối xả qua các đầu cắm tủy sống dọc sống lưng, ngấm trực tiếp vào da thịt trần trụi của người cựu binh.


Cảm giác bỏng rát kinh hoàng như hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm tủy sống ập đến, khiến Sơn Tùng trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên ghế lái. Đầu anh gục xuống bảng điều khiển chập chờn ánh sáng đỏ, hơi thở lịm dần khi dòng máu độc sinh học bắt đầu lan rộng dọc cột sống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!