Nghĩa Địa Tàu Xương Cá
Tiếng rắc rắc khô khốc của lớp vỏ nhựa thiết bị định vị Aegis-Bio vỡ vụn dưới ngón tay máy của Leviathan-06 vang lên lạnh lùng trong khoang lái tối tăm. Sơn Tùng ném những mảnh vụn kim loại mạ vàng xuống sàn bùn đáy. Luồng ánh sáng xanh lục chết chóc cuối cùng tắt ngúm, nhưng nỗi bất an trong lòng anh thì không. Thiết bị định vị đó đã phát sóng khẩn cấp trước khi bị nghiền nát. H hạm đội tuần tra của Đại úy Hùng chắc chắn đang hướng về phía Kho Sáu Lực.
"Chú Tùng... hệ thống định vị thủy âm của chúng ta đang nhận được sóng phản hồi rất lạ từ phía Đông Nam," giọng nói nhỏ nhẹ của Bé Ba vang lên qua bộ đàm nội bộ, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Con bé đang co rúm người trong khoang hàng phụ chật hẹp sau lưng ghế lái, đôi tay gầy gò ôm chặt lấy chiếc tua-vít Titan-V tự chế. "Có vẻ như... hạm đội tuần tra đang khép vòng vây từ phía ngoài Rừng Sắt. Chúng ta không thể quay lại xưởng của chú Trần Khắc lúc này."
Tùng khẽ gạt cần điều khiển thủy lực bằng cánh tay trái xương xẩu đầy sẹo. Hệ thống pít-tông của Leviathan-06 rên rỉ u u, phản hồi lại mệnh lệnh của anh với độ trễ 0.8 giây của ngưỡng Đồng Bộ Vận Hành ba mươi phần trăm. Đôi chân liệt hoàn toàn của anh lạnh ngắt, bất động trong làn dịch dinh dưỡng thô sơ, nhưng mười hai cổng cáp sinh học cắm dọc cột sống thì đang truyền đi những cơn đau nhói buốt như kim châm.
"Chúng ta sẽ đi vào Nghĩa Địa Tàu Xương Cá," Tùng khàn giọng ra lệnh. "Nơi đó đầy nhiễu từ trường từ xác các tàu chiến cổ đại. Radar tầm xa của Aegis-Bio sẽ bị mù khi quét qua đó. Hơn nữa, tôi cần tìm hợp kim Titan-V quân sự để gia cố tấm kính này."
Anh liếc mắt nhìn tấm kính quan sát cường lực thạch anh ngay trước mặt. Vết rạn nứt chân chim đã dài tới bảy centimet, rỉ ra những giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt. Áp suất nước vạn mét của rãnh Mariana đang không ngừng đè nặng lên vách kính, sẵn sàng bóp bẹp buồng lái thành một đống vụn sắt bất cứ lúc nào nếu dính thêm một chấn động mạnh.
Leviathan-06 rùng mình chuyển động, hệ thống xích hông kéo lê thân hình rỉ sét bám đầy hàu biển lách qua những khe đá tối tăm, hướng thẳng về phía vùng nước tử thần phía Đông Nam.
***
Nghĩa Địa Tàu Xương Cá đón nhận họ bằng một bầu không khí tăm tối và tĩnh lặng đến rợn người. Dưới độ sâu hơn sáu ngàn mét, ánh sáng mặt trời chỉ còn là một khái niệm xa xỉ của thế giới bên trên. Luồng ánh sáng duy nhất phát ra từ hai cụm đèn pha áp suất cao gắn trên vai Leviathan-06, xé toác màn sương mù nước đục ngầu, rọi lên những bóng ma khổng lồ bằng sắt thép.
Hàng trăm xác tàu chiến, tàu ngầm hạt nhân cổ đại từ thời kỳ thảm họa khí hậu nằm chồng chéo lên nhau, tạo thành một mê cung kim loại khổng lồ và hiểm trở. Những khung xương thép rỉ sét nhô ra như những chiếc xương sườn của một loài quái thú tiền sử, rên rỉ u u dưới sức ép nghìn tấn của đại dương. Từng dòng lưu xoáy tử thần cuộn xiết qua các khoang tàu vỡ vụn, tạo ra những tiếng hú rít trầm đục dội vào hệ cảm biến sonar thụ động của cơ giáp.
"Chú Tùng, áp suất ngoài đang tăng nhanh. Vết nứt trên kính... nó đang rỉ nước nhiều hơn," Bé Ba lo lắng nói, tiếng con bé run rẩy trong không gian ngột ngạt đầy mùi dầu máy và hóa chất bảo quản.
"Giữ chặt lấy bệ đỡ, Bé Ba. Tôi đã định vị được một khoang chứa của chiếc tuần dương hạm cổ đại phía trước. Nơi đó có các tấm giáp hợp kim Titan-V nguyên bản chịu lực cực cao," Tùng lầm bầm, mắt anh không rời khỏi màn hình hiển thị thủy âm thụ động.
Đột nhiên, một tiếng rít tần số cao xé toác dòng nước tĩnh lặng.
*Rừm... rừm... rừm...*
Đó không phải là tiếng rên rỉ của kim loại mục nát. Đó là tiếng cánh quạt đẩy nước phản lực của một động cơ cơ giáp hạng nhẹ hoạt động ở công suất cao. Một bóng đen thon dài, bóng bẩy lướt qua luồng ánh sáng đèn pha của Tùng với tốc độ kinh hoàng, để lại một vệt bọt khí trắng xóa.
"Ha! Nhìn xem ai đây! Một cỗ quan tài sắt rỉ sét từ thời tiền sử đang bò lết dưới bãi rác!" Một giọng nói chói tai, đầy ngạo nghễ vang lên qua băng tần radio ngắn tự do. "Sơn Tùng đúng không? Kẻ đào tẩu bị Aegis-Bio treo thưởng! Mày cũng mò đến đây để kiếm hợp kim Titan-V sao?"
Màn hình camera ngoài của Tùng quét trúng mục tiêu. Đó là chiếc 'Tia Chớp'—cơ giáp lặn hạng nhẹ màu xám bạc bọc sợi carbon, thuộc sở hữu của Phong Sét, tên săn phế liệu độc hành xảo quyệt khét tiếng rãnh Mariana. Khác với vẻ thô kệch của Leviathan-06, 'Tia Chớp' được trang bị động cơ đẩy phản lực nước siêu tốc và hai lưỡi dao rung siêu âm sắc lẹm gắn ở cổ tay máy.
"Phong Sét," Tùng lạnh lùng đáp qua bộ lọc âm. "Tránh ra. Tôi không có thời gian chơi đùa với cậu."
"Tránh ra? Để mày nẫng tay trên tấm giáp Titan-V quân sự trong khoang chứa kia sao?" Phong Sét cười lớn, chiếc 'Tia Chớp' lướt một vòng điêu luyện quanh một dầm thép sụp đổ, chặn ngay trước lối vào khoang tàu đắm. "Tao đã theo dõi xác tàu tuần dương này ba ngày nay rồi. Tấm giáp đó trị giá cả trăm bình Huyết Tương Xanh trên chợ đen của Lão Kính. Nó thuộc về tao!"
***
Cơn bão dòng lưu ngầm bất ngờ ập đến. Nước biển xung quanh nghĩa địa tàu đột ngột cuộn xoáy dữ dội, cuốn theo hàng tấn bùn đáy và phế liệu rỉ sét, làm bóp méo hoàn toàn tầm nhìn của camera ngoài. Cả hai cơ giáp bị lực đẩy khổng lồ của dòng nước xô lệch mạnh.
Sơn Tùng phản xạ cực nhanh. Anh gạt mạnh cần điều khiển vai phải, kích hoạt Súng lao móc áp lực thủy tĩnh.
*Phụt!*
Mũi lao thép cường lực lao vút đi, găm chặt vào phần khung xương chịu lực của chiếc tàu chiến cổ bên cạnh. Sợi cáp tời căng ra như dây đàn, giữ chặt Leviathan-06 đứng vững trước dòng nước xoáy hung hãn.
Phong Sét nhìn thấy cơ hội. Ánh mắt láu liên của hắn rực lên sự xảo quyệt. Hắn điều khiển 'Tia Chớp' lướt nhanh theo dòng nước, tiếp cận sợi cáp neo của Tùng. Lưỡi dao rung siêu âm trên tay máy của hắn rít lên tần số cao, chém ngang dứt khoát.
*Keng! Phựt!*
Sợi cáp tời thép cường lực bị cắt đứt làm đôi dưới tác động của lưỡi dao rung. Lực đàn hồi cực mạnh khiến đầu cáp còn lại quật ngược vào thân Leviathan-06, tạo ra một tiếng nổ chấn động dưới nước.
"Mất một sợi cáp tời rồi!" Bé Ba hét lên qua bộ đàm.
Mất đi điểm neo giữ, Leviathan-06 lập tức bị dòng nước xoáy tử thần cuốn phăng đi, xoay tròn mất kiểm soát hướng về phía vực đá nhọn hoắt bên dưới.
Trong buồng lái, Sơn Tùng bị lực ly tâm ép chặt vào ghế lái sinh học. Mười hai cổng cáp dọc sống lưng giật mạnh, truyền đi những xung điện quá tải làm mắt anh hoa lên, máu tươi rỉ ra từ khóe môi. Nhưng ý chí sinh tồn của một cựu binh không cho phép anh gục ngã.
"Xả Áp Pít-tông! Kích hoạt!" Tùng gầm lên.
Anh dùng cánh tay trái gạt mạnh van xả áp hông phải. Áp suất thủy lực pít-tông hông được ép lên mức cực đại, giải phóng đột ngột.
*Uỳnh!*
Một luồng phản lực nước khổng lồ màu trắng xóa phụt ra từ hông phải Leviathan-06, tạo ra một lực đẩy ngược mạnh mẽ chống lại dòng nước xoáy. Cơ giáp khổng lồ rùng mình, lướt ngang một đường dứt khoát xé toác màn nước đục, lấy lại thăng bằng ngay trước khi va chạm vào vách đá nhọn chỉ trong gang tấc. Hệ thống pít-tông hông rít lên chói tai, rò rỉ một làn khói dầu mỏng do quá nhiệt.
Tùng không dừng lại để thở. Anh điều khiển bánh xích hông cày nát nền bùn đáy, lao thẳng về phía khoang chứa tấm giáp Titan-V của tàu tuần dương đắm. Phong Sét cũng đang điên cuồng phóng động cơ phản lực nước lao vào từ hướng ngược lại.
Cả hai cơ giáp cùng lúc tiếp cận khoang chứa rỉ sét đã bị dòng nước phá vỡ một phần vách ngăn. Tấm giáp hợp kim Titan-V quân sự màu xám tro, dày cộp và không hề bị rỉ sét sau hàng thập kỷ, nằm ngay giữa đống đổ nát.
Tùng vươn tay máy cơ khí hạng nặng của Leviathan-06 định giật tấm giáp ra trực tiếp. Thế nhưng, dòng nước xoáy ngầm cuộn xiết bên trong khoang tàu quá mạnh, tạo ra một lực cản khổng lồ bóp nghẹt chuyển động của khớp tay máy rỉ sét.
*Két... két... trượt!*
Ngón tay máy của Tùng trượt khỏi cạnh tấm giáp Titan-V, lực phản chấn làm khớp vai trái cơ giáp rung lên bần bật, rạn nứt thêm một mối hàn cũ.
Phong Sét cười lạnh qua radio: "Tay máy rác rưởi của mày không đủ nhanh đâu, cựu binh! Chết chìm trong đống rác này đi!"
Hắn điều khiển 'Tia Chớp' áp sát trần khoang tàu. Tay máy của hắn nhanh nhẹn gắn một quả mìn từ tính thô sơ vào dầm thép chịu lực đã rạn nứt phía trên đầu Sơn Tùng, rồi kích nổ khẩn cấp.
*Uỳnh!*
Vụ nổ tạo ra một quầng lửa bong bóng khổng lồ dưới nước sâu. Trần khoang tàu tuần dương cổ đại vốn đã mục nát dưới áp suất vạn mét lập tức sụp đổ hoàn toàn. Hàng chục tấn dầm thép bọc chì và phế liệu kim loại nặng đổ sụp xuống như một trận lở đất, đe dọa chôn vùi Leviathan-06.
Bên trong buồng lái, Sơn Tùng quan sát cấu trúc sụp đổ qua hệ cảm biến thủy âm. Bộ não cựu binh của anh phân tích tình huống trong vòng một phần mười giây. Anh nhận ra dầm thép sụp xuống sẽ tạo ra một lực ép cơ học khổng lồ, nhưng đồng thời, áp suất nước cực lớn bên ngoài vách tàu cũng đang dồn nén vào vết nứt vách ngăn.
Thay vì dùng vũ lực để chống đỡ dầm thép đang rơi—một hành động tự sát đối với hệ khớp thủy lực đang rỉ dầu của Leviathan-06—Tùng quyết định lùi lại. Anh gạt cần điều khiển hông, đảo ngược pít-tông xích hông, điều khiển cơ giáp lùi nhanh hai mét về phía sau.
*Rầm! Ken két...*
Khối dầm thép khổng lồ đổ sập xuống ngay trước mũi cơ giáp của anh, tạo ra một chấn động âm thanh kinh hoàng xé toác nước biển. Nhưng đúng như Tùng dự toán, lực va chạm mạnh của dầm thép sập kết hợp với áp suất nước vạn mét bên ngoài đã bóp nát vách ngăn mục nát của tàu đắm, tạo ra một vết rách cấu trúc mới rộng hơn, làm lộ ra một lối thoát hiểm ngách hướng thẳng về phía tấm giáp Titan-V.
Tùng điều khiển Leviathan-06 lao tới qua vết rách mới, cánh tay cơ khí của anh vươn ra, bấu chặt lấy một góc của tấm giáp Titan-V quân sự và giật mạnh bằng lực kéo pít-tông tối đa.
*Rắc! Clăng!*
Tấm giáp Titan-V quý giá bị xé rời khỏi khung xương tàu đắm. Tùng nhanh chóng nhét nó vào khoang chứa hàng phía trước ngực cơ giáp, khóa chặt chốt an toàn.
***
Nhưng tai biến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Vụ nổ mìn từ tính của Phong Sét và sự sụp đổ cấu trúc của tàu tuần dương đã kích hoạt một dòng lưu xoáy tử thần cực mạnh từ khe nứt địa chất bên dưới Nghĩa Địa Tàu Xương Cá. Dòng nước biển đen ngắt cuộn xoáy với vận tốc kinh hoàng, tạo thành một cái phễu chân không khổng lồ dưới nước sâu, hút mọi vật chất xung quanh vào tâm xoáy.
*Vút! Phựt!*
Cú quét đầu tiên của dòng nước xoáy hung hãn đánh trúng mạn hông của Leviathan-06. Tấm chắn bảo vệ hông trái—tấm thép phế liệu vá tạm bám đầy rỉ sét—bị lực nước khổng lồ giật phăng ra ngoài, cuốn mất hút vào bóng tối tăm tối của vực sâu.
"Chú Tùng! Tấm chắn hông mất rồi! Cảm biến hông trái đang báo động rò rỉ áp suất!" Bé Ba hét lên, giọng con bé lạc đi vì hoảng sợ.
Sơn Tùng nghiến răng chịu đựng cơn chấn động dội ngược qua hệ thần kinh. Anh điều khiển bánh xích bám chặt vào một cột thép chịu lực còn sót lại của xác tàu để chống cự. Qua kính quan sát thạch anh rạn nứt, anh nhìn thấy chiếc 'Tia Chớp' của Phong Sét.
Cơ giáp hạng nhẹ bọc sợi carbon của tên săn phế liệu không chịu nổi sức hút kinh hoàng của dòng nước xoáy. Động cơ đẩy phản lực nước của 'Tia Chớp' rít lên điên cuồng nhưng không thể thắng nổi lực hút tự nhiên. Cơ giáp của hắn bị quật mạnh vào vách cabin tàu tuần dương, méo mó biến dạng.
*Rầm! Rắc!*
Cấu trúc cabin sụp đổ thêm một lần nữa, những dầm thép nặng nề đổ ập xuống, đè nghiến lấy nửa thân dưới của 'Tia Chớp', khóa chặt hắn vào góc cabin đang chìm dần xuống vực sâu.
"Thằng khốn! Cứu tao! Mở cửa sập cứu tao với!" Tiếng gầm rú tuyệt vọng của Phong Sét vang lên qua radio ngắn, lẫn trong tiếng rên rỉ gãy gập của kim loại dưới áp lực nước.
Sơn Tùng nhìn chằm chằm vào chiếc cơ giáp đang bị kẹt cứng của đối thủ qua tấm kính thạch anh đang rỉ nước biển đen. Dòng nước xoáy cuồn cuộn bao vây lấy cả hai trong khoang tàu đắm cô lập, áp suất nước đè nặng lên từng mét vuông kim loại rỉ sét.
Đột nhiên, từ sâu thẳm bên dưới bóng tối tăm tối của nghĩa địa tàu đắm, một tiếng gầm rú trầm đục, u u vang lên, truyền qua làn nước biển buốt giá dội thẳng vào hệ thống định vị thủy âm của Leviathan-06.
Đó không phải là tiếng động cơ của hạm đội tuần tra.
Đó là tiếng thở của những quái thú biển sâu khổng lồ đang thức tỉnh, bị thu hút bởi tiếng động sụp đổ của sắt thép và vệt dầu bôi trơn đang loang lổ khắp Nghĩa Địa Tàu Xương Cá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!