Nhạc nềnSteam_Fortress

Trở Lại Rừng Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới rãnh Mariana không phải là một khoảng không vô hại, nó là một khối áp lực khổng lồ nặng hàng vạn tấn, không ngừng rình rập để nghiền nát bất kỳ cấu trúc kim loại nào có vết rạn. Bên trong buồng lái sinh học của Leviathan-06, không khí đã trở nên đặc quánh và nóng hầm hập. Chỉ số carbonic trên bảng điều khiển nhấp nháy một sắc đỏ tàn nhẫn: 6.2%.


Sơn Tùng hít vào một hơi khó nhọc. Phổi anh nóng rát như thể đang hít phải tro tàn. Nồng độ carbonic quá cao bắt đầu gặm nhấm lý trí anh, tạo ra những vệt hào quang mờ ảo, chập chờn nơi rìa mắt. Phía sau lưng anh, mười hai cổng cáp sinh học cắm sâu vào cột sống đang truyền đi những luồng xung điện nóng bỏng, buốt nhói dọc tủy sống. Chất dịch dinh dưỡng bảo quản—thứ Huyết Tương Xanh thô sơ tự chế—đang cạn kiệt dần, khiến phần da thịt tiếp xúc trực tiếp với ghế lái bắt đầu có cảm giác ngứa ngáy và đau rát kinh hoàng. Đó là dấu hiệu đầu tiên của sự đào thải sinh học. Nếu không được bảo trì cột sống và thay bộ lọc khí trong vòng một giờ tới, anh và con bé nhặt rác phía sau sẽ biến thành hai cái xác ngạt thở trong cỗ quan tài sắt này.


"Chú Tùng... rẽ trái... vào khe nứt San Hô Đen phía trước..."


Tiếng ho khan ngắt quãng của Bé Ba truyền qua bộ đàm nội bộ từ khoang hàng phụ. Giọng con bé nhỏ xíu, khàn đặc vì thiếu oxy nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng ngạc nhiên. "Lũ tuần tra của Lý Hắc... chúng thường không dám đưa cơ giáp vào hẻm đá đó... vách đá ở đó hẹp lắm, vỏ thép của chúng sẽ bị cọ xát rách nát trước áp suất nước..."


Sơn Tùng không đáp, anh chỉ khẽ gạt cần điều khiển thủy lực bằng cánh tay trái xương xẩu đầy vết sẹo. Ở ngưỡng Đồng Bộ Vận Hành ba mươi phần trăm, độ trễ phản xạ của Leviathan-06 đã giảm xuống còn 0.8 giây. Chân phải cơ giáp vừa được bôi trơn bằng dầu thủy lực chịu áp cực cao của Bé Ba bước một bước dài, xích sắt nghiến lên nền đá vôi rỉ sét phát ra tiếng động trầm đục dội vào làn nước tối đen.


Anh nhắm mắt lại, tắt hoàn toàn hệ thống radar chủ động để đưa cơ giáp về Tử Trạng Thái. Trong bóng tối tuyệt đối của buồng lái, anh kích hoạt kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm học từ người thầy quá cố Lê Hải. Anh không cần nhìn bằng mắt. Tiếng rên rỉ liên tục của các tấm vách ngăn kim loại dưới áp lực nước vạn mét, tiếng rít u u của dòng lưu ngầm cuộn xiết qua khe đá, và cả tiếng động cơ pít-tông thủy lực ầm ĩ của lũ cướp biển sâu đang lùng sục phía trên—tất cả được thính giác cựu binh của anh phân tách rõ ràng dưới dạng một bản đồ âm thanh ba chiều sống động.


Leviathan-06 lách người qua khe nứt San Hô Đen hẹp đến mức những nhánh san hô hóa thạch cứng như thép cào vào lớp vỏ Titan ngoài phát ra tiếng ken két chói tai. Tấm kính quan sát cường lực thạch anh phía trước buồng lái—nơi có vết rạn chân chim dài năm centimet—lại rỉ thêm một giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt nhỏ xuống gối Tùng. Áp suất nước vạn mét bên ngoài đang không ngừng thèm khát sự sụp đổ của tấm kính này. Anh nín thở, giữ cho nhịp tim ổn định dưới 90 nhịp/phút bằng phương pháp thiền định Trái Tim Sắt, hòa nhịp thở của mình với tiếng thở dồn nén của Bé Ba phía sau.


Sau gần một giờ di chuyển âm thầm nương theo dòng lưu ngầm, một quầng sáng mờ nhạt, loang lổ sắc xanh neon và màu rỉ sét đỏ quạch hiện ra từ phía cuối hẻm đá.


Rừng Sắt.


Nghĩa địa tàu ngầm khổng lồ và cũng là trạm phế liệu lớn nhất rãnh Mariana hiện ra như một bộ xương quái thú bằng thép khổng lồ nằm im lìm dưới đáy đại dương. Hàng trăm xác tàu chiến cổ đại, vỏ container bọc thép và các khoang tàu ngầm hạt nhân cũ kỹ được cư dân nhặt rác nghèo khổ dùng xích sắt liên kết lại với nhau, tạo thành một khu định cư ngầm ngoằn ngoèo, tăm tối. Những ánh đèn phát quang mờ ảo chớp tắt dọc theo các lối đi chật hẹp, nơi những thợ lặn tự do bọc trong bộ đồ bảo hộ rách nát đang hối hả di chuyển dưới áp lực nước nghiền nát.


Sơn Tùng điều khiển Leviathan-06 đáp xuống bệ nâng thủy lực rỉ sét của xưởng bảo trì Trần Khắc—một khoang chứa hàng bọc thép cũ nằm biệt lập ở rìa phía Tây Rừng Sắt.


*Ầm... ầm...*


Tiếng xích sắt nặng nề chạm vào bệ đỡ kim loại dội lên những bọt khí lớn. Cánh cửa bọc thép dày cộp của xưởng mở ra, bệ nâng từ từ đưa cơ giáp lên phía trên, vượt qua màng ngăn áp suất để tiến vào khoang sấy khô và khử áp của xưởng. Khi làn nước biển đen ngắt bị rút cạn hoàn toàn, để lại bầu không khí ẩm ướt, sực nồng mùi ozone, dầu máy rỉ sét và mùi tanh nồng của hóa chất y tế, Sơn Tùng mới thở hắt ra một hơi dài, buông thõng hai tay.


"Thằng ranh con! Mày lại vác cái cỗ quan tài rỉ sét này về phá nát cái xưởng nghèo của tao đấy à?"


Một giọng nói già cả, gắt gỏng vang lên từ phía bệ nâng kỹ thuật phía trên. Trần Khắc bước ra từ bóng tối của những đường ống dẫn dịch dinh dưỡng chằng chịt. Lão y sĩ lập dị có khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm, mái tóc bạc phơ rối bù như tổ quạ, và đôi mắt sắc lẹm ẩn sau cặp kính bảo hộ loang lổ vết mỡ sinh học. Lão mặc một chiếc tạp dề da bám đầy những vệt máu sẫm màu và dầu nhớt đen kịt, đôi bàn tay gầy guộc dài ngoằn bọc trong găng tay cao su y tế đang cầm một chiếc kìm thủy lực.


Phía sau lão, Tư Móm—gã thợ hàn giỏi nhất Rừng Sắt—bước ra với cái miệng rụng gần hết răng cửa, cười hề hước lộ rõ vẻ phóng khoáng. Gã ngậm một ống tẩu bằng đồng nguội lạnh, vác trên vai chiếc mỏ hàn plasma chạy bằng pin năng lượng tối tự chế phát ra những tia lửa điện màu xanh tím chớp tắt.


"Chào chú Tùng! Chú vẫn chưa chết dưới tay lũ cướp của Lý Hắc à?" Tư Móm oang oang nói, giọng vang lên như tiếng búa gõ vào sắt. "Tao nghe tiếng động cơ pít-tông của mày rên rỉ từ cách đây hai hải lý rồi. Vỏ giáp ngoài của mày nát bét rồi con ạ!"


"Trần Khắc... sửa bộ lọc khí... carbonic trước đi," Tùng khàn khàn nói qua loa ngoài của cơ giáp, giọng anh yếu ớt đến mức gần như bị tiếng xả áp thủy lực nuốt chửng. "Có đứa trẻ... trong khoang hàng phụ."


Lão Khắc nhíu mày, ánh mắt lão lập tức chuyển sang khoang chứa hàng phụ phía sau lưng ghế lái của Leviathan-06. Lão gạt mạnh cần gạt xả áp khẩn cấp ngoài vỏ giáp.


*Xì... xì...*


Cánh cửa hộc thép rỗng mở ra, Bé Ba ngã nhào ra ngoài bệ đỡ, ho sặc sụa. Con bé mặt mày nhợt nhạt vì thiếu oxy, nhưng đôi bàn tay vẫn ôm chặt lấy chiếc hộp sắt chứa bộ tua-vít đa năng tự chế. Trần Khắc đỡ lấy con bé, đưa cho nó một mặt nạ thở oxy nén lỏng dự phòng.


"Đứa trẻ này... con bé nhặt rác của bà Sáu Chắp Vá đúng không?" Trần Khắc lầm bầm, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng nhưng động tác của lão vẫn cực kỳ nhanh nhẹn và chu đáo. "Mày điên rồi Tùng ạ. Vác theo một đứa trẻ xuống độ sâu này mà không có buồng khử áp chuẩn quân sự... mày muốn giết nó à?"


"Nó đã cứu chân phải của Leviathan-06," Tùng đáp ngắn gọn. "Sửa bộ lọc khí đi."


Tư Móm không đợi lệnh, gã đã nhảy phắt lên khớp vai của cơ giáp, khởi động mỏ hàn plasma nhiệt độ cao. Tiếng rít chói tai của hồ quang điện vang lên dưới áp suất cao của xưởng, những tia lửa màu xanh tím bắn ra cuồn cuộn khi gã bắt đầu gia cố khẩn cấp các vết nứt vỏ ngoài chịu áp suất của cơ giáp.


Trong khi đó, Trần Khắc tiến đến phía sau buồng lái sinh học của Leviathan-06. Lão mở nắp bảo trì khoang tủy sống—nơi mười hai sợi cáp thần kinh sinh học cắm trực tiếp vào cột sống của Sơn Tùng. Khi nắp thép mở ra, một luồng hơi ấm nóng sực nồng mùi hóa chất ăn mòn và mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên.


Lão Khắc chọc chiếc kim dò sinh học cầm tay vào cổng quét tủy sống của Tùng. Bảng hiển thị kỹ thuật số trên tay lão lập tức nhấp nháy đèn cảnh báo màu vàng chanh đậm:


"Chỉ số hoại tử tủy: 35%. Cảnh báo nguy hiểm cấp độ 3. Rò rỉ dịch dinh dưỡng thô gây viêm nhiễm mô tế bào dọc sống lưng."


Khuôn mặt Trần Khắc lập tức đanh lại. Lão nhìn chằm chằm vào Sơn Tùng qua lớp kính thạch anh rạn nứt:


"Tao đã cảnh báo mày bao nhiêu lần rồi? Thứ dịch dinh dưỡng tự chế từ xác sinh vật biển sâu của mày chứa đầy tạp chất lưu huỳnh! Nó đang ăn mòn dần các cổng cắm thần kinh dọc sống lưng mày. Chỉ số hoại tử đã lên tới ba mươi lăm phần trăm rồi thằng ngu ạ! Nếu mày không có Huyết Tương Xanh tinh khiết của tập đoàn để bảo quản, tủy sống của mày sẽ bị xơ hóa hoàn toàn trong vòng một tháng. Lúc đó, mày có muốn hàn chết vào cái ghế lái này cũng không được nữa, mày sẽ chết não vĩnh viễn!"


Sơn Tùng nghiến chặt răng, những thớ cơ trên khuôn mặt gầy gò, hốc hác của anh giật mạnh dưới cơn đau đớn khi kim dò của Trần Khắc chạm vào vết thương hở dọc cột sống. Anh cảm nhận được chất dịch độc hại đang gặm nhấm từng thớ thịt của mình như hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé dọc sống lưng.


"Tôi không cần thuốc mê," Tùng khàn giọng nói khi thấy Trần Khắc chuẩn bị một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu xám đục—thuốc an thần thô sơ tự chế của xưởng. "Thuốc mê của ông làm tê liệt phản xạ thần kinh của tôi. Tôi cần giữ độ trễ dưới một giây. Lý Hắc đang siết chặt vòng vây ngoài kia."


"Mày muốn tự sát à?" Trần Khắc quát lên, nhưng lão biết tính khí lì lợm của gã cựu binh này. Lão đặt ống tiêm xuống, thay bằng một ống chứa Dịch ức chế hoại tử tủy thô sơ. "Ngậm chặt cái này vào. Cơn co thắt tủy sống sắp tới sẽ làm mày muốn tự cắn đứt lưỡi đấy."


Tùng ngậm chặt miếng đệm cao su chịu lực giữa hai hàm răng rụng mất vài chiếc răng hàm.


Trần Khắc dứt khoát ấn pít-tông, bơm thẳng liều dịch ức chế hoại tử thô vào cổng cắm tủy sống của Tùng.


*Rắc! rắc! rắc!*


Một cơn co thắt kinh hoàng bùng phát dọc sống lưng Sơn Tùng. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Mắt anh trợn ngược, những tia máu đỏ sọc nổi lên bao phủ võng mạc. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên thùy trán, tạo ra những ảo ảnh chập chờn về vụ sập hầm mỏ mười lăm năm trước, tiếng gào thét của người mẹ quá cố và tiếng rên rỉ của kim loại bị bóp bẹp.


Bên ngoài buồng lái, Bé Ba hét lên một tiếng đầy sợ hãi, định lao tới nhưng Trần Khắc đã dùng cánh tay gầy guộc giữ chặt con bé lại: "Đứng im đó! Nó đang đấu tranh với sự đào thải thần kinh! Nếu mày chạm vào nó bây giờ, xung điện từ tủy sống của nó sẽ giật chết mày!"


Sơn Tùng nhắm chặt mắt, cố gắng duy trì hơi thở theo chu kỳ 4-4-4 của kỹ thuật thiền định Trái Tim Sắt. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc lắng nghe tiếng búa hàn của Tư Móm bên ngoài, biến tiếng động cơ học đều đặn đó thành một mỏ neo tinh thần để giữ vững lý trí khỏi sự điên loạn của cơn đau. Nhịp tim của anh hiển thị trên màn hình buồng lái đang từ 150 nhịp/phút từ từ hạ xuống, ổn định ở mức 88 nhịp/phút màu xanh lục nhạt.


Cơn co thắt qua đi, để lại Sơn Tùng nằm rũ rượi trong buồng lái, mồ hôi và máu sinh học loang lổ trên ghế lái. Anh thở dốc, nhưng đôi mắt hốc hác của anh đã khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng thường ngày.


Phía ngoài vỏ giáp, Tư Móm nhảy xuống bệ nâng, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay đầy bụi than đen. Gã lắc đầu đầy thất vọng chỉ vào tấm kính quan sát cường lực thạch anh mặt trước buồng lái:


"Tùng ạ, tao đã cố vá vết rạn chân chim này bằng một tấm thạch anh phế liệu từ tàu ngầm cũ, nhưng không ăn thua. Áp suất thử nghiệm của xưởng vừa lên tới năm trăm át-mốt-phe là mối hàn đã rạn nứt trở lại. Tấm kính này của mày đã đạt đến giới hạn vật lý rồi. Nếu mày lại lặn sâu xuống dưới sáu ngàn mét mà dính thêm một cú va chạm mạnh từ súng lao móc của kẻ thù, tấm kính này sẽ nổ tung, và áp suất Mariana sẽ biến mày thành một vũng thịt băm trong vòng chưa đầy một giây."


Trần Khắc rút kim dò ra khỏi cổng tủy sống của Tùng, lau sạch vết máu sinh học sẫm màu trên găng tay cao su. Giọng lão trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng:


"Vỏ giáp ngoài có thể vá tạm bằng thép phế liệu, nhưng tủy sống của mày thì không thể chắp vá mãi bằng thứ dịch ức chế thô sơ này được đâu. Mày cần Huyết Tương Xanh chính quy của tập đoàn Aegis-Bio. Loại tinh khiết có chứa các hạt nano-agents tự phục hồi tế bào thần kinh. Không có thứ đó, ca phẫu thuật bảo trì tiếp theo của tao sẽ là ca mổ cắt bỏ hoàn toàn đôi chân tàn phế của mày để hàn trực tiếp buồng lái lên hệ bánh xích cơ khí đấy."


Sơn Tùng khẽ gật đầu. Anh biết Trần Khắc không hề phóng đại nguy cơ. Mỗi ngày trôi qua dưới đáy sâu này là một ngày cơ thể sinh học của anh bị máy móc đồng hóa sâu hơn, ranh giới giữa thịt người và vỏ thép đang dần bị xóa nhòa.


Đột nhiên, tiếng chuông báo động của hệ thống liên lạc vô tuyến tầm ngắn trong xưởng reo lên ba tiếng ngắn, dồn dập.


Màn hình holographic mờ nhạt của xưởng chớp tắt vài tia sáng trước khi hiển thị khuôn mặt nhỏ thó, đeo cặp kính gọng tròn dày cộp nứt một bên tròng của Lão Kính—nhà môi giới chợ đen khét tiếng nhất Rừng Sắt.


"Tùng... mày còn sống đấy chứ?" Giọng Lão Kính thì thào qua đường truyền nhiễu sóng, đầy vẻ cảnh giác và bí ẩn. "Tao có tin nóng hổi cho mày đây. Một món hời lớn, nhưng cũng là một cái bẫy chết người."


Sơn Tùng nhíu mày, anh gạt công tắc liên lạc: "Nói đi, Lão Kính. Tôi không có thời gian cho những trò úp mở của ông."


"Lũ chó săn của tập đoàn Aegis-Bio... chúng vừa triển khai một đoàn xe vận tải bọc thép hạng nặng đi ngang qua vùng biên giới địa nhiệt biên thùy," Lão Kính ghé sát mặt vào camera, giọng gã run lên vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. "Tao có nguồn tin mật xác nhận rằng một trong những container của đoàn xe mang theo một lô hàng Huyết Tương Xanh tinh khiết chất lượng cao nhất của tập đoàn, dùng để cung cấp cho trạm nghiên cứu tối mật của chúng. Lũ cướp của Lý Hắc cũng đã đánh hơi thấy món hàng này và đang rình rập ngoài kia."


Sơn Tùng siết chặt nắm tay máy của Leviathan-06. Luồng xung điện tủy sống lại giật mạnh dọc sống lưng anh, mang theo một nỗi đau nhói buốt nhưng cũng thổi bùng lên một tia hy vọng mãnh liệt trong bóng tối tăm tối của rãnh Mariana.


Huyết Tương Xanh tinh khiết.


Nguồn sống duy nhất có thể cứu vãn cột sống đang hoại tử của anh và kéo dài thời gian sống sót cho khát vọng tự do nguyên bản của người cựu binh tàn phế.


"Tọa độ của đoàn xe ở đâu?" Tùng khàn giọng hỏi, đôi mắt anh rực sáng lên một sắc đỏ giận dữ phản chiếu từ màn hình điều khiển.


Trần Khắc đứng bên cạnh khẽ thở dài, lão lắc đầu đầy lo âu khi thấy gã cựu binh lì lợm lại chuẩn bị dấn thân vào một cuộc chiến sinh tử mới dưới đáy sâu vạn mét nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!