Hơi Thở Cuối Của Đất Sét
Bóng tối dưới đáy rãnh Mariana không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, đè nặng vạn tấn lên từng milimet vỏ thép của Leviathan-06. Sau cơn thịnh nộ của dòng lũ bùn nóng từ rãnh nứt địa nhiệt Lửa Địa Ngục, thung lũng Rừng Sắt đã biến thành một nấm mồ câm lặng. Dòng bùn bão hòa lưu huỳnh nguội đi với tốc độ kinh hoàng dưới làn nước buốt giá của đại dương sâu vạn mét, đông cứng lại thành một khối đá trầm tích bán kim loại xám xịt, cứng như thép nguội. Khối đất sét khổng lồ ấy bao bọc, nuốt chửng và khóa chặt toàn bộ nửa thân dưới của cỗ cơ giáp lặn hạng nặng vào nền đá đáy biển.
Bên trong buồng lái hàn kín, Sơn Tùng đang nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Không khí hầm hập như một lò thiêu. Hệ thống điều hòa nhiệt độ đã chết hẳn cùng lò phản ứng sinh học đang lịm dần. Nhiệt độ trong khoang lái duy trì ở mức bốn mươi lăm độ C, ngột ngạt và nồng nặc mùi da thịt bị bỏng rát hòa lẫn với mùi khét lẹt của các gioăng cao su cháy dở. Mồ hôi trộn lẫn với máu sẫm màu rỉ ra từ mũi và tai Tùng, chảy dọc theo bộ lọc khí rách màng, nhỏ xuống bệ điều khiển chập chờn ánh sáng đỏ cảnh báo.
“Cảnh báo... Lượng Huyết Tương Xanh bảo quản cột sống đã cạn kiệt xuống mức dưới hai phần trăm. Hệ thống tuần hoàn sinh học tự động ngắt. Nguy cơ hoại tử toàn bộ các khớp nối thần kinh trung ương trong vòng hai mươi tư giờ.”
Tiếng còi cảnh báo của AI phụ trợ không còn vang lên bằng giọng nói giả lập, mà chỉ là những tiếng bíp bíp đứt quãng, yếu ớt như nhịp tim của một kẻ sắp lâm chung.
Mười hai cổng cáp sinh học cắm phập dọc sống lưng Sơn Tùng đang truyền đi những cơn co thắt tủy sống dữ dội. Không còn dịch dinh dưỡng Huyết Tương Xanh để bôi trơn và bảo quản, các đầu nối sợi polymer sinh học bắt đầu cọ xát trực tiếp vào các rễ thần kinh trần trụi dọc tủy cổ. Cơn đau không còn là cảm giác bỏng rát thông thường, nó nhói lên từng nhịp, buốt nhức như có hàng chục mũi khoan thép đang rà dọc sống lưng, đóng đinh cơ thể tàn phế của anh vào chiếc ghế lái sinh học. Nửa thân dưới của anh—đôi chân người vốn đã liệt hoàn toàn—nay hoàn toàn mất đi chút cảm giác xúc giác mơ hồ cuối cùng. Dòng bùn nóng trước đó đã nung chín phần cơ thể sinh học nhạy cảm dưới hông anh, biến nó thành một khối thịt chết vô cảm, lạnh ngắt giữa làn dịch dinh dưỡng thô sủi bọt độc lưu huỳnh.
Tùng muốn thét lên, nhưng lồng ngực anh thắt nghẹn. Khí carbonic tích tụ do bộ lọc bị cháy xém đang bóp nghẹt phế quản của anh. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị chát chúa của kim loại và mùi khai nồng của amoniac rò rỉ. Trong cơn mê sảng, gương mặt gầy gò của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai chập chờn hiện ra qua tấm kính thạch anh rạn nứt mạng nhện dài 9.5cm phía trước. Bà đứng đó, giữa một vùng đất khô cằn có ánh nắng mặt trời rực rỡ—thứ ánh sáng mà mười lăm năm qua anh chưa từng được nhìn thấy. Bà đưa bàn tay đầy sẹo phỏng hóa chất về phía anh, thì thầm điều gì đó mà anh không thể nghe rõ qua tiếng rít u u của áp suất nước ngoài vỏ thép.
“Mẹ...” Tùng khàn giọng mấp máy môi, nhưng thứ thoát ra chỉ là một ngụm máu đen sẫm tràn qua bộ lọc khí.
*BONG... BONG... BONG...*
Tiếng động cơ học trầm đục dội vào vỏ thép ngoài của Leviathan-06 kéo Sơn Tùng ra khỏi cơn ảo giác. Đó không phải là tiếng pháo nước của tuần tra Aegis-Bio, mà là tiếng gõ nhịp nhàng của một chiếc búa hàn thủy lực cũ kỹ.
“Tùng! Thằng Tùng! Nghe thấy tiếng tao không?”
Giọng nói khàn khàn, lo lắng của lão kỹ sư y sinh lập dị Trần Khắc truyền qua tần số radio ngắn thụ động. Chiếc loa rách màng bên tai Tùng rè lên, dội lại tiếng thở dốc của lão già đang phải chống chọi với áp suất vạn mét ngoài vỏ giáp.
“Chú Khắc...” Tùng cố gắng thốt lên, nhưng giọng anh yếu đến mức chỉ là một tiếng rên rỉ trong bộ lọc âm. “Bé... Bé Ba...”
“Con đây, chú Tùng! Con ở ngay bên ngoài!” Tiếng khóc nghẹn ngào của Bé Ba vang lên ngay sau đó. Cô bé mồ côi mười hai tuổi đang bám chặt vào khoang hàng phụ phía sau lưng cơ giáp, tay giữ khư khư chiếc tua-vít Titan-V bị mẻ đầu. “Chú đừng nhắm mắt! Chú Khắc đang cắt đá cứu chú!”
Bên ngoài vách thép, dưới ánh sáng mờ ảo của hai chiếc đèn pin thạch anh gắn trên bộ đồ lặn thô sơ, Trần Khắc đang quỳ trên khối đá trầm tích cứng ngắc bọc quanh khớp hông của Leviathan-06. Lão già râu tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo co rúm lại dưới áp lực nước vạn mét của Vực Không Đáy. Đôi găng tay cao su y tế của lão loang lổ những vệt dầu thủy lực và bùn lưu huỳnh bẩn thỉu.
“Bé Ba! Đưa cho tao cái mỏ hàn plasma của Tư Móm!” Trần Khắc gầm lên qua bộ đàm mũ lặn, giọng lão khò khè vì thiếu oxy. “Nhanh lên! Nhịp tim của thằng Tùng đang tụt xuống dưới bốn mươi rồi! Hoại tử tủy cổ sắp bắt đầu!”
Bé Ba luồn lách thân hình nhỏ thỏn qua các khe hẹp của khối đá fused, ôm lấy chiếc mỏ hàn plasma nặng nề chạy bằng pin năng lượng tối tự chế. Đầu ngón tay của cô bé trầy xước, rớm máu tươi nhuộm đỏ làn nước biển lạnh giá xung quanh mối nối cáp.
“Đây dượng! Dượng cẩn thận, mối nối cáp của mỏ hàn bị rò điện!” Bé Ba hét lên.
Trần Khắc không màng tới lời cảnh báo. Lão giật lấy mỏ hàn, nhấn nút kích hoạt. Một tia lửa hồ quang điện màu xanh tím chói lòa bùng lên dưới nước sâu, xé rách bóng tối tăm tối của rãnh nứt. Luồng nhiệt độ cực đại của plasma lập tức làm sôi sục làn nước xung quanh, tạo ra hàng vạn bong bóng khí bốc lên cuồn cuộn. Trần Khắc ép mạnh đầu mỏ hàn vào khối đá vôi fused cứng ngắc quanh khớp vai trái máy của Leviathan-06.
*XÈO... XÈO... XÈO...*
Tiếng đá vôi bị nung chảy phát ra những tiếng rít chói tai dội ngược vào buồng lái. Nhiệt lượng từ mỏ hàn plasma truyền dẫn trực tiếp qua lớp vỏ hợp kim Titan-V quân sự, dội ngược vào bên trong khoang lái nhạy cảm.
Sơn Tùng cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng như lửa đốt đang lan dần từ khớp vai trái máy vào xương đòn người bả vai trái của mình. Cơn đau co thắt tủy cổ bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Mười hai cổng cáp thần kinh sinh học dọc sống lưng anh giật liên hồi dưới xung kích nhiệt.
“A... A...!” Tùng nghiến chặt răng, men răng vỡ vụn ra từng mảng nhỏ trong miệng.
“Tùng! Vận hành thiền định 'Trái Tim Sắt' ngay!” Trần Khắc hét lên qua radio khi nhìn thấy chỉ số nhịp tim của Tùng trên màn hình quét ngoài vọt lên một trăm sáu mươi nhịp/phút. “Hạ nhịp tim xuống! Nếu lò phản ứng sinh học của cậu nhận diện xung kích nhiệt này là đòn tấn công, nó sẽ tự kích hoạt mã tự hủy!”
Trong cơn đau thấu xương tủy, Sơn Tùng nhắm nghiền mắt. Anh cố gắng gạt bỏ cơn đau bỏng rát dọc sống lưng, tập trung thính giác vào tiếng rên rỉ u u quen thuộc của kim loại chịu lực dưới áp suất nước ngoài vách kính. Anh hít một hơi thật sâu làn khí carbonic nóng hầm hập, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ bốn giây hít vào, bốn giây nín thở, bốn giây thở ra.
Nhịp tim hiển thị trên màn hình buồng lái bắt đầu dao động, rồi từ từ hạ xuống, ổn định ở mức chín mươi nhịp/phút màu xanh lục nhạt. Cơn co thắt tủy sống dịu đi đôi chút, nhưng bả vai trái máy của anh vẫn rung lên bần bật, rò rỉ thêm những giọt dầu thủy lực màu vàng nhạt nổi bong bóng.
“Tốt lắm, thằng ranh!” Trần Khắc lầm bầm, tay lão vẫn im phăng phắc điều khiển mỏ hàn plasma cắt đứt mảng đá vôi cuối cùng bám quanh khớp vai trái. “Bé Ba! Cố gắng luồn tay vào khoang kỹ thuật hẹp phía sau lưng ghế lái, ngắt kết nối các sợi cáp tủy dưới! Chúng ta phải bỏ lại phần chân cơ giáp!”
Bé Ba gật đầu dứt khoát. Cô bé trườn thân hình mảnh khảnh qua khe hở rỉ sét giữa khoang hàng phụ và buồng lái chính. Bầu không khí ngột ngạt mùi lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi làm con bé ho sặc sụa, nước mắt dàn dụa dưới kính bảo hộ quá khổ.
“Chú Tùng... con ngắt cáp đây...” Bé Ba khóc nấc lên, tay cầm chiếc tua-vít mẻ đầu cố gắng cạy chốt khóa cơ học của hệ cáp tủy dưới.
“Không... Bé Ba... dừng lại...” Sơn Tùng khàn giọng cảnh báo qua radio nội bộ. “Áp lực... áp lực cáp chưa xả...”
Nhưng trong sự hoảng loạn muốn cứu cha nuôi, Bé Ba đã dùng hết sức bình sinh giật mạnh sợi cáp kết nối cột sống dưới ra ngoài.
*XẸT... XOẸT!!!*
Một luồng xung điện dội ngược cực mạnh phát ra từ đầu nối bị đứt thô bạo. Luồng điện giật thẳng vào tủy sống dưới của Sơn Tùng. Cơ thể người tàn phế của anh co giật dữ dội trên ghế lái, hai mắt trợn trừng, máu tươi phụt ra từ miệng nhuộm đỏ cả tấm kính thạch anh trước mặt. Cơn sốc thần kinh trung ương mạnh đến mức khiến tim anh ngừng đập trong vòng ba giây vĩnh viễn.
“Bé Ba! Dừng lại ngay! Thằng khốn nạn nào dạy mày ngắt cáp sống như thế!” Trần Khắc gầm lên qua bộ đàm, lão vội vàng thọc tay qua khe hở gạt phắt tay của Bé Ba ra ngoài. “Sốc thần kinh sẽ giết chết nó trước khi tao kịp cắt vỏ!”
Bé Ba ngã nhào ra khoang kỹ thuật hẹp, chiếc tua-vít mẻ đầu rơi keng xuống sàn thép rỉ sét. Cô bé ôm đầu khóc nức nở, nhìn Sơn Tùng đang co giật giật cục trong buồng lái ngập khói độc màu xanh nhạt.
“Con xin lỗi... con chỉ muốn cứu chú Tùng...”
Trần Khắc thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trong mũ lặn. Lão già nhận ra tình thế đã hoàn toàn tuyệt vọng nếu tiếp tục dùng các phương pháp an toàn thông thường. Phần chân cơ giáp của Leviathan-06 đã hoàn toàn bị nung chảy và fused cứng vào nền đá vôi đáy biển; không có cách nào trục vớt được bộ khung rỉ sét khổng lồ ấy dưới áp suất vạn mét nước này.
“Không thể cứu được phần chân nữa rồi,” Trần Khắc khàn giọng nói, ánh mắt lão hiện lên vẻ quyết đoán tàn nhẫn của một thiên tài y sinh lập dị. “Chúng ta phải phẫu thuật cắt bỏ vĩnh viễn bộ khung chân cơ giáp cũ. Tao sẽ cắt bỏ toàn bộ nửa thân dưới cơ cấu cơ khí để cứu lấy khoang lái sinh học trung tâm chứa cột sống của nó.”
“Nhưng dượng... nếu cắt bỏ... chú Tùng sẽ...” Bé Ba nghẹn ngào.
“Nó sẽ tàn phế nửa thân dưới vĩnh viễn! Cả cơ thể người lẫn cơ giáp!” Trần Khắc hét lên qua radio. “Nhưng ít nhất nó còn sống! Đưa cho tao cái kích thủy lực cầm tay!”
Trần Khắc tắt mỏ hàn plasma, giật lấy chiếc kích thủy lực bọc thép từ tay Bé Ba. Lão thọc sâu đầu kích vào khe hở kẹt áp lực giữa cánh cửa buồng lái và khung xương hông bị fused cứng của Leviathan-06.
*U... U... U...*
Tiếng động cơ điện của chiếc kích thủy lực rên rỉ nặng nề dưới áp suất nước khổng lồ. Trần Khắc điên cuồng gạt cần bơm áp lực bằng cả hai tay.
*RẮC... RẮC...*
Cánh cửa buồng lái sinh học bị nứt kẹt phát ra những tiếng kim loại xé rách rùng rợn. Vết rạn nứt dài 9.5cm trên kính quan sát cường lực thạch anh khẽ run lên, rỉ ra những tia nước biển đen ngắt mạnh hơn dọc theo mép đệm bọc chì.
“Cố lên... Cố lên một chút nữa thôi!” Trần Khắc nghiến răng, bắp tay lão run rẩy dưới áp lực nén nước.
*KENG!!!*
Với một tiếng nổ kim loại đanh thép dội vang cả hẻm vực, chốt khóa áp lực hông bị phá vỡ hoàn toàn. Cánh cửa buồng lái sinh học bị cạy mở ra một khoảng rộng mười lăm centimet. Làn nước biển lạnh buốt, đen ngắt lập tức tràn vào bên trong buồng lái nóng hầm hập, tạo ra những luồng hơi nước bốc lên cuồn cuộn.
Sơn Tùng giật mình tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu lâm sàng nhờ luồng nước lạnh buốt kích thích hệ thần kinh. Anh thở dốc, khàn giọng nói qua radio rách màng:
“Chú Khắc... Bé Ba... tôi... tôi không cảm thấy... đôi chân nữa...”
Trần Khắc không đáp. Lão dùng bộ dao mổ laser áp lực cao, nhanh nhẹn cắt đứt các đường ống dẫn dịch dinh dưỡng thô bám quanh khung hông cơ giáp, cô lập hoàn toàn buồng lái sinh học trung tâm ra khỏi bộ khung chân đã bị fused cứng vào đá vôi.
“Đôi chân cơ giáp cũ của cậu đã chết vĩnh viễn rồi, Tùng,” Trần Khắc khàn giọng nói, tay lão vẫn thoăn thoắt khóa các van xả áp phụ dọc sống lưng ghế lái để ngăn nước biển tràn vào các cổng cắm tủy sống. “Cơ thể người dưới hông của cậu cũng đã bị hủy hoại hoàn toàn do bỏng nhiệt. Từ nay về sau, cậu sẽ không bao giờ có thể đứng dậy bằng đôi chân sinh học của mình được nữa.”
Sơn Tùng nhìn xuống qua làn khói dịch độc đang tan dần dưới nước lạnh. Nửa thân dưới của anh—bao gồm cả bộ khung thép chịu lực khổng lồ của Leviathan-06—đã biến mất, chỉ còn lại khoang lái sinh học hình kén sắt tròn trịa, tàn tạ bám đầy rêu rỉ sét đang được Trần Khắc và Bé Ba dùng dây tời kéo ra khỏi đống đá đổ nát.
Anh đã hoàn toàn tàn phế. Một cựu binh mang hình hài của một khối sắt rỗng tuếch bám dọc sống tủy.
Nhưng trong đôi mắt hốc hác, trũng sâu của Sơn Tùng không có sự tuyệt vọng, chỉ có một ngọn lửa sinh tồn lạnh lùng, tàn nhẫn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Anh biết mình chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ trước khi lượng Huyết Tương Xanh bảo quản cột sống cạn kiệt hoàn toàn, dẫn đến hoại tử tủy cổ vĩnh viễn.
“Chú Khắc... Bé Ba...” Tùng khàn giọng gầm lên, giọng nói trầm đục qua bộ lọc âm rách màng phát ra những tiếng rít cơ khí đầy giận dữ. “Chuẩn bị... chuẩn bị các van xả áp phụ và bộ nẹp cột sống cơ học... Chúng ta không có thời gian để khóc lóc ở cái nghĩa địa này.”
“Cậu muốn làm gì?” Trần Khắc dừng tay tời, nhíu mày nhìn vào mắt Tùng qua khe cửa kính thạch anh rạn nứt.
“Đột kích... Trạm địa nhiệt Hơi Thở Rồng,” Sơn Tùng nghiến răng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi hòa vào làn nước lạnh. “Lão Thập đang giữ kho lưu trữ Huyết Tương Xanh tinh khiết của tập đoàn. Tôi sẽ tự tay bóp nát buồng điều khiển của lão để giành lấy sự sống cho bả vai này.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!