Bóng Ma Trong Đầm Lầy
Bóng tối của Hang San Hô Đen không chỉ là sự vắng bóng của ánh sáng; nó là một thực thể đặc quánh, lạnh buốt và đè nặng dưới áp suất vạn mét nước của rãnh Mariana. Trong lòng vực thẳm ấy, cỗ cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06 nằm im lìm như một xác quái thú rỉ sét, xích sắt khóa chặt vào gờ đá san hô hóa thạch cứng như thép.
Bên trong buồng lái hàn kín, Sơn Tùng đang phải trải qua những giây phút kinh hoàng nhất của một kẻ bị giam cầm. Hệ thống camera quan sát ngoài đã chết sạch sau cú chập mạch điện từ do Hoàng Cơ phá hoại. Màn hình chính diện chỉ còn là một dải nhiễu sọc xanh đỏ chập chờn. Trên tấm kính thạch anh trước mặt anh, vết rạn nứt khổng lồ dài đúng 9.5cm—được gia cố tạm bợ bằng tấm hợp kim Titan-V quân sự từ xác tàu Prometheus—vẫn đang rỉ nước biển râm ran. Từng giọt nước đen ngắt, buốt giá phun thành tia nhỏ, nhỏ tí tách xuống bắp đùi người hoàn toàn tàn phế, lạnh ngắt và vô cảm của anh.
Nhưng mối đe dọa lớn nhất không nằm ở áp suất nước.
“Bíp... bíp... bíp...”
Tiếng còi cảnh báo của hệ thống định vị thủy âm Sonar cổ điển quét thụ động vang lên vô cùng nhỏ trong tai nghe của Tùng. Một tần số âm thanh lạ lùng, cực kỳ trầm và ngắt quãng dội lại từ phía sau. Đó là tiếng rít vô cùng nhẹ của pít-tông thủy lực bọc trong lớp da hấp thụ sóng âm.
Sát thủ Bóng Ma cùng chiếc cơ giáp tàng hình Bạch Tuộc Đen đã áp sát ngay sau lưng anh. Trong bóng tối tăm tối này, khi camera ngoài bị mù và dưỡng khí trong buồng lái đang cạn kiệt dần do Bộ lọc Carbonic cũ bị cháy xém màng lọc, Sơn Tùng biết mình đã rơi vào góc chết của tử thần.
*VÚT!*
Một tiếng xé nước cực mảnh vang lên qua làn nước buốt giá. Sơn Tùng chưa kịp định thần thì toàn bộ thân xe của Leviathan-06 chấn động dữ dội.
Từ trong bóng đêm tuyệt đối, ba sợi cáp đơn phân tử (single-molecule cables) cực mảnh nhưng sắc như dao cạo phóng ra từ cơ giáp Bạch Tuộc Đen, quấn chặt lấy bả vai phải và khớp truyền động hông của Leviathan-06. Tiếng kim loại bị cắt miết sột soạt vang lên chói tai. Sợi cáp đơn phân tử chịu lực kéo nghìn tấn bắt đầu siết chặt, ăn sâu vào lớp giáp Titan phế liệu ngoài vỏ, tạo ra những tia lửa hồ quang điện chói lòa dưới nước sâu.
“Cảnh báo! Vỏ giáp bả vai phải bị cắt đứt năm phần trăm... mười phần trăm... Rò rỉ dầu thủy lực áp suất cao!”
Giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ vang lên, nhưng Sơn Tùng đã chủ động ngắt âm thanh của nó. Tiếng báo động lúc này chỉ làm nhiễu loạn thính giác của anh. Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mũ phi công của anh đã bị chập mạch do xung điện từ của Hoàng Cơ trước đó, khiến anh không thể kích hoạt Giao thức ức chế đồng hóa ngược. Cơn đau đầu búa bổ dọc thùy trán do nhiễm độc khí Carbon Monoxide (CO) vẫn đang hành hạ thần kinh, khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng lại nhòe đi.
*“Tùng... cố lên con...”* Giọng nói dịu dàng của Mẹ Ảo lại vang lên mơ hồ trong tiềm thức.
Tùng cắn chặt môi đến bật máu, vị sắt tanh nồng giúp anh giữ lại chút lý trí cuối cùng. Anh biết mình không được phép chìm vào ảo giác hoang tưởng một lần nữa. Bé Ba vẫn đang ở phía sau lưng anh, trong khoang kỹ thuật chật hẹp, ngột ngạt.
Anh quyết định kích hoạt thiết bị chống nhiễu—Bộ phát sóng siêu âm gây nhiễu Sonar—để phóng ra một dải tần số hỗn loạn nhằm làm mù cảm biến của đối phương. Nhưng tiếng rít của bộ phát vừa vang lên, Bóng Ma đã có phản ứng tức thì. Sợi cáp đơn phân tử siết mạnh hơn, lực cắt tăng vọt khiến lớp giáp ngoài bả vai phải của Leviathan-06 nứt toác, phụt ra một quầng dầu bôi trơn màu vàng nhạt nồng nặc.
Thủ đoạn gây nhiễu thất bại. Bóng Ma sử dụng cáp truyền dẫn cơ học trực tiếp để điều khiển hướng siết, hắn không hề phụ thuộc vào sóng âm chủ động để duy trì lực khóa. Hắn muốn bóp nghẹt cỗ cơ giáp của Tùng trước khi anh kịp quay người lại.
Trong buồng lái, nồng độ khí CO2 và CO đã vượt ngưỡng an toàn nghiêm trọng. Lồng ngực Tùng thắt nghẹn, nhịp tim vọt lên 152 nhịp/phút. Nếu cứ tiếp tục giãy giụa, áp lực kéo của sợi cáp đơn phân tử sẽ cắt đứt hoàn toàn khớp vai phải của cơ giáp, và lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại sẽ cạn sạch trong vòng năm phút.
Không thể dùng sức mạnh cơ học thô bạo lúc này. Sơn Tùng nhắm nghiền hai mắt. Anh bắt đầu vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt'.
Nhịp thở của anh chậm lại, kéo dài và sâu. Anh ép nhịp tim của mình tụt dần từ 152 xuống 110, rồi dừng lại ở mức 50 nhịp/phút. Trong trạng thái cận tử này, lượng tiêu thụ oxy của cơ thể anh giảm xuống mức tối thiểu, giúp anh kéo dài thời gian sống sót thêm vài mươi phút. Đồng thời, khi nhịp tim ổn định, sóng não của anh bắt đầu cộng hưởng sâu sắc với hệ cảm biến của Leviathan-06 ở ngưỡng Đồng Bộ Cộng Hưởng 55%.
Thế giới tăm tối xung quanh anh bắt đầu thay đổi.
Không cần camera ngoài, Sơn Tùng sử dụng kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm (Acoustic Sensing). Tiếng rít siêu nhỏ của dòng nước chảy qua các kẽ đá san hô, tiếng rên rỉ của vỏ thép chịu lực dưới áp suất vạn mét, và đặc biệt là tiếng xì xì vô cùng nhỏ của van xả bôi trơn thủy lực từ chiếc cơ giáp 'Bạch Tuộc Đen' phía sau... tất cả được tái hiện trong tâm trí anh dưới dạng các luồng sóng âm màu xanh lam lan tỏa.
Bóng Ma đang đứng bất động cách anh bốn mươi mét về phía sau bên phải, găm chặt chân cơ giáp vào một khối đá ngầm để làm điểm tựa kéo cáp. Hắn đứng im để duy trì lực siết tối đa. Đó chính là sơ hở duy nhất.
Tùng không cố gắng giật lùi hay bứt phá. Anh để Leviathan-06 tự trôi nhẹ theo dòng hải lưu ngầm hướng về phía vực thẳm. Chuyển động thả trôi tự nhiên này làm giảm lực căng của sợi cáp đơn phân tử, khiến vết cắt trên bả vai phải tạm thời dừng lại, lừa Bóng Ma tưởng rằng Sơn Tùng đã hoàn toàn hôn mê do ngạt khí CO.
“Chú Tùng... con... bypass được rồi!”
Tiếng khóc nghẹn ngào, khàn đặc của Bé Ba vang lên qua bộ đàm nội bộ. Trong khoang kỹ thuật hẹp bám đầy dầu mỡ phía sau lưng ghế lái, cô bé mười hai tuổi đang thở dốc, hai lá phổi đau rát vì ngạt khí. Đầu ngón tay của nó rướm máu đỏ sẫm, da thịt bị cào xước do phải luồn lách qua các khe cáp hẹp bọc thép. Bằng chiếc tua-vít Titan-V tự chế bị mẻ đầu, con bé đã liều mạng cạy nắp kẹt mạch điện bị cháy xém, cắt bỏ mạch điều khiển bị xung điện từ tàn phá của Hoàng Cơ, và đấu nối trực tiếp sợi cáp của bình oxy nén lỏng dự phòng vào họng gió phụ.
*SÙNG SỤC!*
Một luồng khí lạnh màu trắng buốt đột ngột phụt ra từ họng gió phụ ngay sát tai Sơn Tùng. Luồng oxy tinh khiết ập vào buồng lái, đẩy lùi làn khói carbonic độc hại.
Cơn ngạt thở biến mất. Sơn Tùng bừng tỉnh, đôi mắt hốc hác của anh trợn trừng, rực sáng lên trong bóng tối của buồng lái. Sự tỉnh táo lạnh lùng và tàn nhẫn của một cựu binh trở lại.
“Bé Ba, bám chặt!” Tùng gầm lên qua bộ lọc âm rách màng.
Anh kích hoạt Ghi đè hệ thống thần kinh (Neural Override). Mười hai cổng cáp sinh học cắm dọc cột sống anh lóe lên những tia điện xanh lam giận dữ. Cơn đau bỏng rát dọc sống lưng bùng lên như lửa thiêu khi anh ép xung ngưỡng đồng bộ thần kinh vượt qua giới hạn an toàn.
Khớp vai trái máy bọc Titan-V—cánh tay cơ khí thô kệch mới ghép đang rò rỉ dầu thủy lực màu vàng nhạt—rít lên một tiếng chói tai u u. Tùng điều khiển tay máy trái chộp lấy một cột san hô đen khổng lồ cứng như thép ngay bên cạnh, khóa cứng vị trí của Leviathan-06.
Đồng thời, anh dồn toàn bộ áp suất pít-tông thủy lực hông và vai phải lên mức cực đại một trăm tám mươi phần trăm.
*UỲNH!!!*
Cú giật ngược pít-tông đột ngột với lực kéo hàng chục tấn tạo ra một phản lực khổng lồ. Sợi cáp đơn phân tử đang siết chặt bả vai phải bị căng ra đến giới hạn chịu lực vật lý. Tiếng kim loại miết vào nhau rít lên chói tai dưới nước sâu.
Bóng Ma ở phía sau không ngờ Sơn Tùng lại bộc phát sức mạnh thủy lực kinh hoàng đến thế trong trạng thái ngạt khí. Lực giật ngược kéo ghì chiếc Bạch Tuộc Đen trượt khỏi điểm tựa đá ngầm, làm chệch hướng siết của sợi cáp.
Chỉ chờ có thế, Sơn Tùng điều khiển cánh tay máy phải tung ra cú đấm quá tải thủy lực thẳng vào đường cáp đơn phân tử đang căng thẳng. Lực va chạm nghìn tấn cộng hưởng với phản lực giật ngược đã bẻ gãy hoàn toàn ba sợi cáp đơn phân tử. Những sợi cáp đứt phựt, co rụt lại dưới nước tạo thành những vệt bong bóng trắng xóa.
Không để đối thủ kịp định thần, Sơn Tùng kích hoạt Lưỡi cưa thủy lực xoay vòng gắn trên cánh tay trái máy mới ghép. Lưỡi cưa xoay với tốc độ cực đại năm ngàn vòng/phút dưới áp suất nước vạn mét, phát ra tiếng rít chói tai xé nước.
Anh điều khiển hệ bánh xích Titan-V cày mạnh xuống nền đá ngầm bám đầy rỉ sét, tạo ra một lực tì khổng lồ đẩy Leviathan-06 lao thẳng về phía tọa độ của Bóng Ma đã được định vị bằng Cảm Ứng Thủy Âm.
*XOẸT!!!*
Đòn chém rít áp lực (Pressure Slash) bằng lưỡi cưa thủy lực chém ngang dứt khoát qua làn nước tăm tối. Bóng Ma cố lách người né tránh nhờ động cơ đẩy phản lực, nhưng lưỡi cưa của Tùng đã kịp chém rách một mảng lớn lớp da tàng hình hấp thụ sóng âm ở hông bên trái của chiếc Bạch Tuộc Đen.
Một quầng dịch sinh học màu đen đặc kịt phụt ra từ vết chém, hòa vào nước biển đen ngắt. Lớp sơn tàng hình bị phá hủy, để lộ ra bộ khung cơ khí màu xám tro của chiếc cơ giáp ám sát dưới ánh đèn thạch anh rạn nứt của Leviathan-06.
Bóng Ma kinh hoàng nhận ra mình đã mất đi lợi thế lớn nhất. Hắn không dám tiếp tục cận chiến với một kẻ điên đang quá tải thần kinh. Chiếc Bạch Tuộc Đen lập tức xả ra một đám mây hóa chất màu đen để che mắt tầm nhìn thụ động, kích hoạt động cơ đẩy phản lực nước tốc độ cao để rút lui vào bóng tối sâu thẳm của Hang San Hô Đen.
Tiếng rít pít-tông của đối phương xa dần rồi biến mất hoàn toàn dọc theo rãnh nứt.
Sơn Tùng không đuổi theo. Khớp vai trái máy của anh rít lên u u rệu rã, rò rỉ thêm một lượng lớn dầu thủy lực màu vàng nhạt nổi bong bóng. Cơn đau bỏng rát dọc sống tủy cổ dội lên khiến anh suýt lịm đi. Kính quan sát thạch anh trước mặt anh, dù được gia cố bằng tấm hợp kim Titan-V quân sự, vẫn rỉ ra một tia nước nhỏ buốt giá dọc theo mép đệm bị lệch do xung chấn trận chiến.
“Bé Ba... con... ổn chứ?” Tùng khàn giọng hỏi, giọng anh méo mó và đứt quãng.
“Con ổn... chú Tùng... con giữ được bộ giải mã rồi...” Giọng con bé yếu ớt, nhưng đầy sự nhẹ nhõm. Nó lết cơ thể nhỏ bé đầy vết xước ra khỏi khe cáp, ôm chặt lấy chiếc hộp sắt chứa bộ giải mã tần số cổ.
Sơn Tùng thở dốc, ánh mắt anh nhìn vào dải tín hiệu Sonar thụ động đang hiển thị hành trình quay trở lại bến bãi Rừng Sắt. Sự tỉnh táo trở lại mang theo một quyết định lạnh lùng. Hoàng Cơ phải trả giá cho sự phản bội này.
Khoảng hai giờ sau, tiếng xích sắt của Leviathan-06 rền rĩ u u vang lên ngoài bệ hạ cánh của xưởng cơ khí Trần Khắc tại Rừng Sắt. Cánh cửa container bọc thép mở ra, luồng ánh sáng vàng nhạt hắt ra làn nước đục ngầu.
Trần Đại—thủ lĩnh nhóm phiến quân Thủy Triều Đen—cùng hàng chục thợ máy nghèo khổ đang tập trung sửa chữa đường ống hydro. Khi thấy Leviathan-06 rệu rã tiến vào với bả vai phải bị cắt rách một mảng lớn rò rỉ dầu, và kính thạch anh rỉ nước liên tục, đám đông lập tức xôn xao hoảng loạn.
Sơn Tùng điều khiển cơ giáp đứng chắn ngay lối vào xưởng. Cánh tay máy phải khổng lồ bọc Titan của Leviathan-06 đột ngột vươn ra, chộp chặt lấy cổ áo bảo hộ của Hoàng Cơ khi gã thợ máy một mí ti hí đang lén lút định lùi vào bóng tối phía sau trạm bơm.
*ẦM!*
Cú nhấc bổng thô bạo ép chặt Hoàng Cơ vào vách container rỉ sét. Tiếng pít-tông vai rít lên giận dữ.
“Sơn Tùng! Cậu làm cái gì thế hả?” Trần Đại biến sắc, tay máy của gã lập tức đặt lên báng súng trường thủy lực. “Hoàng Cơ là thợ máy của Thủy Triều Đen! Cậu điên rồi sao?”
“Hỏi gã... đã làm gì... với bộ lọc khí... của tôi,” Sơn Tùng khàn giọng nói qua bộ lọc âm rách màng, giọng nói đứt quãng nhưng chứa đựng sát khí lạnh buốt của một cựu binh.
Bé Ba từ khoang hàng phụ chui ra ngoài, tay giơ cao thiết bị xung điện từ siêu nhỏ bọc nhựa đen vẫn còn dính những sợi dây đồng bị nóng chảy.
“Là gã này! Gã đã lén cắm thiết bị phá hoại này vào Bộ lọc Carbonic của chú Tùng trong ca bảo trì!” Bé Ba hét lên, nước mắt giận dữ trào ra. “Gã muốn đầu độc chú Tùng bằng khí CO để giao nộp chúng cháu cho tên đòi nợ A Sâm!”
Đám đông thợ máy nghèo khổ và cư dân tị nạn bỗng chốc im bặt. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía Hoàng Cơ. Gương mặt gã thợ máy xám ngoét, mắt lấm lét đầy sợ hãi. Gã nhìn thấy chiếc máy tính bảng quân sự trên tay Bé Ba đang hiển thị lịch sử giao dịch lậu Huyết Tương Xanh giữa gã và tay sai của A Sâm.
“Tôi... tôi không cố ý... Tôi chỉ muốn có đủ Huyết Tương Xanh để sống sót... Tập đoàn hứa sẽ đưa tôi lên mặt nước...” Hoàng Cơ khóc lóc, khúm núm van xin qua bộ lọc âm.
Trần Đại từ từ buông tay khỏi báng súng trường. Gương mặt gã chỉ huy phiến quân đanh lại, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và khinh bỉ đối với kẻ phản bội đồng đội.
“Mày đã bán rẻ xương máu của Rừng Sắt để đổi lấy sự nô dịch của tập đoàn,” Trần Đại lạnh lùng nói. “Luật của Thủy Triều Đen không dung thứ cho kẻ đâm sau lưng huynh đệ.”
Sơn Tùng không nói một lời thừa thãi. Anh điều khiển tay máy phải kéo lê Hoàng Cơ ra ngoài màng điều áp của xưởng mổ, hướng thẳng về phía vực thẳm tăm tối bên ngoài bến bãi bám đầy rỉ sét.
“Sơn Tùng! Xin cậu! Đừng giết tôi! Đừng ném tôi ra ngoài áp suất!” Hoàng Cơ gào thét tuyệt vọng, hai chân giãy giụa điên cuồng dưới nước sâu.
Sơn Tùng dừng lại sát rìa bệ đá ngầm. Anh nhìn gã thợ máy hèn nhát qua tấm kính thạch anh rạn nứt đang rỉ nước, giọng nói trầm đục của anh vang lên lạnh lùng:
“Rừng Sắt... không chứa... kẻ phản bội. Cút đi... tìm chủ mới... của mày.”
*PHỤT!*
Tay máy của Leviathan-06 buông lỏng thô bạo, ném Hoàng Cơ ra ngoài dòng nước xiết của rãnh Mariana. Cơ thể gã thợ máy hèn nhát nhanh chóng bị áp suất nước vạn mét và dòng lưu ngầm cuốn trôi vào bóng tối sâu thẳm, tiếng gào thét của gã tắt ngúm qua tần số radio bị ngắt kết nối.
Sơn Tùng quay cơ giáp lại, hệ xích sắt cày mạnh trên nền đá phát ra tiếng rên rỉ u u đầy đau đớn dọc sống lưng. Ánh mắt anh nhìn về phía Trần Đại và đám đông cư dân tị nạn đang đứng im lặng trong xưởng. Anh biết, cái chết của Hoàng Cơ chỉ là ngòi nổ đầu tiên.
Ở đâu đó ngoài kia, trong bóng tối của rãnh Mariana, hạm đội tuần tra của Đại úy Hùng và siêu cơ giáp Bạch Hổ đang chuẩn bị cho một cuộc càn quét quy mô lớn để san phẳng hoàn toàn nơi trú ẩn cuối cùng của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!