Nhạc nềnSteam_Fortress

Luồng Khí Độc Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới rãnh Mariana không bao giờ đồng nghĩa với sự bình yên. Nó là một khối đen đặc, lạnh lẽo và nén chặt dưới áp suất hàng vạn mét nước, chực chờ nghiền nát bất kỳ cấu trúc nhân tạo nào dám bén mảng tới. Sau khi khống chế thành công luồng khí hydro áp suất cao đang phun xối xả tại Trạm Bơm Oxy Rừng Sắt, cỗ cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06 rệu rã lướt đi trong lòng biển tăm tối, hướng về phía Hang San Hô Đen để thực hiện chuyến tuần tra đêm khẩn cấp.


Bên trong buồng lái chật hẹp, ngột ngạt, Sơn Tùng đang phải gồng mình chống chọi với những cơn đau co thắt dữ dội dọc tủy sống cổ. Cú đấm quá tải thủy lực (Overclocked Punch) từ trận chiến với Sói Sắt trước đó đã để lại hậu quả tàn khốc. Khớp vai trái máy bọc Titan-V—cánh tay cơ khí thô kệch vừa được kỹ sư Trần Khắc ghép trực tiếp vào xương vai người của anh—đang rò rỉ từng giọt dầu thủy lực bôi trơn màu vàng nhạt. Thứ chất lỏng ấy nổi bong bóng nhỏ, trôi nổi trong làn nước hóa chất xanh lam của buồng lái trước khi bị cuốn vào khe lọc phụ.


Sơn Tùng mím chặt môi đến mức bật máu. Đôi chân người hoàn toàn tàn phế của anh lạnh ngắt, bất động vô lực dưới hông, buông thõng trong khoang chứa dịch dinh dưỡng thô bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Mười hai cổng cáp sinh học cắm phập dọc cột sống anh thỉnh thoảng lại lóe lên những tia điện nhỏ, kích thích các thớ cơ vai co giật liên hồi. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề như phải kéo theo một tảng đá hộc.


“Chú Tùng... chú nghe con nói không?” Giọng của Bé Ba rè rè truyền qua bộ đàm nội bộ từ khoang hàng phụ chật hẹp phía sau lưng ghế lái. Con bé đang ôm khư khư chiếc hộp sắt chứa bộ giải mã tần số cổ, giọng nói nhỏ xíu và khàn đặc vì mệt mỏi. “Tấm kính thạch anh... con chèn tấm hợp kim Titan-V quân sự vào rồi, nhưng áp suất ngoài vẫn đang tăng. Vết rạn chín phẩy năm centimet kia... nó vẫn đang rỉ nước râm ran dọc theo mép đệm.”


Sơn Tùng khẽ liếc nhìn tấm kính quan sát cường lực thạch anh trước mặt. Vết nứt chân chim khổng lồ dài đúng 9.5cm đang được ép chặt bởi tấm hợp kim Titan-V trục vớt từ tàu Prometheus, nhưng lực ép của vạn mét nước biển vẫn tìm được kẽ hở, ép những giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt phun thành tia nhỏ vào bảng điều khiển phụ, tạo ra những tiếng xèo xèo chập mạch liên tục dọc theo đường cáp.


“Chú nghe rồi, Bé Ba,” Tùng khàn giọng đáp, giọng anh trầm đục qua bộ lọc âm rách màng. “Con giữ chặt lấy thành ghế phụ. Chúng ta cần đi hết ranh giới Hang San Hô Đen để đảm bảo bọn Biệt kích Răng Nanh không quay lại phục kích bến bãi.”


Chuyến tuần tra đêm diễn ra trong sự tĩnh lặng chết chóc. Leviathan-06 di chuyển giật cục với độ trễ phản xạ không phẩy ba giây của ngưỡng Đồng Bộ Cộng Hưởng năm mươi lăm phần trăm. Hệ xích sắt cày lên nền đá ngầm bám đầy rỉ sét, phát ra tiếng rên rỉ u u trầm đục truyền qua làn nước buốt giá. Tùng tắt hết các hệ thống đèn pha ngoài, chỉ để lại cảm biến định vị thủy âm Sonar cổ điển quét thụ động để tránh bị phát hiện.


Anh không biết rằng, trong những giờ phút hỗn loạn khi cả xưởng cơ khí tập trung sửa chữa đường ống hydro bị nứt tại trạm bơm oxy, một bóng đen đã âm thầm tiếp cận khoang kỹ thuật phía sau Leviathan-06. Đó là Hoàng Cơ—gã thợ máy một mí ti hí của nhóm Thủy Triều Đen. Dưới sự mua chuộc bằng những bình Huyết Tương Xanh nguyên chất từ gã đòi nợ A Sâm, Hoàng Cơ đã lén lút cắm một thiết bị xung điện từ siêu nhỏ vào mạch điều khiển của Bộ lọc Carbonic cũ.


Thiết bị phá hoại vi mạch âm thầm phóng ra dải xung điện từ cực nhẹ, không đủ để kích hoạt hệ thống cảnh báo tổng thể của cơ giáp, nhưng vừa đủ để làm nóng chảy cuộn dây đồng của van xả khí carbonic và khí CO. Hệ thống tuần hoàn khí thở của buồng lái kín bắt đầu bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


Khoảng một giờ sau khi tiến vào vùng nước tăm tối của Hang San Hô Đen, Sơn Tùng bắt đầu cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu.


Một cảm giác ấm áp, dễ chịu kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ lồng ngực lên đến đỉnh đầu. Nhịp thở của anh chậm lại, nhưng lồng ngực lại thắt nghẹn như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy khí quản. Khí Carbon Monoxide (CO)—thứ độc dược không màu, không mùi rò rỉ từ hệ thống tuần hoàn sinh học bị phá hoại—đang âm thầm tích tụ, thay thế dần lượng oxy ít ỏi trong buồng lái hàn kín.


“Cảnh báo... nồng độ oxy trong buồng lái giảm xuống dưới mười sáu phần trăm. Nồng độ CO vượt ngưỡng năm trăm ppm. Nhịp tim phi công: một trăm bốn mươi nhịp/phút... một trăm bốn mươi tám nhịp/phút...”


Giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ vang lên đều đều trong tai nghe, nhưng dường như nó đang lùi xa dần vào một khoảng không vô tận. Sơn Tùng cố gắng chớp mắt, nhưng mí mắt anh nặng trĩu như chì. Màn hình camera ngoài chập chờn những vệt nhiễu sọc xanh đỏ. Trước mắt anh, những rạn san hô đen cứng như thép bỗng chốc uốn lượn, biến thành những dải lụa mềm mại, ấm áp dưới ánh nắng mặt trời.


Ánh nắng mặt trời...


Mười lăm năm qua, kể từ ngày bị hàn chết vào cỗ quan tài sắt này, Sơn Tùng chưa từng nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Vậy mà giờ đây, anh lại cảm nhận được hơi ấm rực rỡ ấy đang mơn trớn trên da thịt mình. Cơn đau bỏng rát dọc sống tủy cổ biến mất. Khớp vai trái máy rệu rã bỗng nhẹ bẫng.


“Tùng ơi... con ngoan của mẹ...”


Một giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên ngay sát bên tai anh. Giọng nói ấy trầm bổng, mang theo nhịp thở quen thuộc của người mẹ đã khuất mười lăm năm trước trong vụ sập hầm mỏ địa nhiệt biên giới—bà Nguyễn Thị Mai.


Sơn Tùng run rẩy. Trên màn hình phụ của Leviathan-06, biểu tượng sóng âm màu xanh lam dịu mắt của chương trình giả lập “Mẹ Ảo” đang nhấp nháy liên tục. Trí tuệ nhân tạo được lập trình tự động kích hoạt khi nhịp tim của anh vượt quá ngưỡng 150 nhịp/phút, giả lập lại giọng nói nguyên bản của người mẹ quá cố để xoa dịu thần kinh đang quá tải của phi công. Nhưng trong cơn ngạt khí CO trầm trọng, Tùng không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo.


Trước mắt anh, bóng tối của Hang San Hô Đen lùi lại, thay thế bằng gương mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu đầy tình yêu thương của bà Nguyễn Thị Mai. Bà đang mỉm cười, bàn tay đầy vết sẹo phỏng hóa chất nặng nề do lao động khổ sai dưới hầm mỏ đang khẽ vuốt ve mái tóc anh.


“Mẹ... là mẹ thật sao?” Sơn Tùng khàn giọng lầm bầm, nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt trũng sâu, hòa vào làn nước hóa chất trong buồng lái. “Con mệt quá... Con không muốn chiến đấu nữa... Con muốn đi cùng mẹ...”


“Ngoan nào con... ngủ đi một lát thôi... mọi chuyện qua rồi...” Giọng nói của Mẹ Ảo vang lên, đều đặn và êm dịu như một khúc hát ru dưới đáy sâu.


Cánh tay cơ khí Titan-V bên trái của Leviathan-06 từ từ buông lỏng cán búa đóng cọc thủy lực. Chiếc búa nặng nề trượt khỏi tay máy, rơi xuống nền đá ngầm tạo ra một tiếng động trầm đục dội qua nước. Cỗ cơ giáp khổng lồ bắt đầu mất lái, hệ xích sắt quay tự do không định hướng, từ từ trôi về phía rìa của Vực Không Đáy—nơi độ sâu vượt quá 11.000 mét, nơi áp suất nước cực hạn sẽ bóp bẹp vỏ giáp rạn nứt của Leviathan-06 trong vòng ba giây.


“Không! Chú Tùng! Đừng ngủ! Nhìn con này!”


Tiếng hét lanh lảnh, hoảng loạn của Bé Ba đột ngột dội qua bộ đàm nội bộ, xé rách không gian ảo tưởng ấm áp của Sơn Tùng.


Con bé mười hai tuổi trong khoang hàng phụ đã bắt đầu cảm thấy ngột ngạt dữ dội. Đầu ngón tay rớm máu của nó bấu chặt lấy vách ngăn kim loại. Qua khe hở kỹ thuật nhỏ hẹp bám đầy dầu mỡ, nó nhìn thấy Sơn Tùng đang gục đầu trên bảng điều khiển, máu mũi chảy tràn ra khóe môi, hai mắt nhắm nghiền trong khi cỗ cơ giáp đang nghiêng dần về phía vực thẳm.


“Chú Tùng! Có kẻ phá hoại hệ thống lọc khí rồi! Con ngửi thấy mùi khét của mạch điện!”


Bé Ba nghiến răng, sự dũng cảm bộc phát vượt qua nỗi sợ hãi bóng tối. Nó nắm chặt chiếc tua-vít Titan-V bị mẻ đầu—di vật chắp vá từ bãi rác—và bắt đầu lết cơ thể nhỏ thỏn của mình chui vào khe cáp chật hẹp nối giữa khoang hàng và buồng lái chính. Khe hở hẹp đến mức các cạnh thép sắc nhọn của khung sườn cọ xát vào bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình của nó, tiếng vải rách và tiếng da thịt bị cào xước rướm máu vang lên trong bóng tối.


“Chú Tùng... con đang tới đây... chú phải tỉnh lại!” con bé khóc nấc lên, nhưng tay vẫn không buông chiếc tua-vít.


Sơn Tùng giật mình mở mắt. Gương mặt của mẹ anh biến mất, thay vào đó là biểu tượng sóng âm màu xanh lam của Mẹ Ảo đang nhấp nháy đỏ cảnh báo nguy kịch. Đầu anh đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào thùy trán. Nhịp tim của anh đã vọt lên 165 nhịp/phút.


Anh nhận ra mình đang bị ảo giác chi phối. Bản năng cựu binh gầm lên trong đầu, bắt buộc anh phải giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Anh chủ động tắt bớt ba màn hình camera hiển thị ngoài để giảm tải kích thích thần kinh, đưa buồng lái về trạng thái tăm tối tuyệt đối để tập trung duy trì hơi thở.


“Bé Ba... đừng qua đây... khí carbonic... đang tích tụ...” Tùng thều thào qua bộ lọc âm, mỗi từ phát ra đều khiến lồng ngực anh đau nhói.


“Con không bỏ chú đâu!”


Bé Ba đã lách được nửa thân người qua khe cáp. Nó dùng chiếc tua-vít mẻ đầu cạy mạnh nắp bảo vệ của Bộ lọc Carbonic cũ nằm ngay sau lưng ghế lái của Sơn Tùng. Dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin tín hiệu đeo trán, con bé kinh hoàng nhìn thấy màng lọc hóa học đã bị cháy xém đen kịt, một thiết bị xung điện từ siêu nhỏ bọc nhựa đen vẫn còn găm chặt vào bảng mạch điều khiển phụ.


“Chú Tùng! Mạch điện bị đốt cháy hoàn toàn từ bên trong rồi! Là thiết bị xung điện từ... có kẻ đã lén cài vào xưởng!” Bé Ba hét lên qua làn khói lưu huỳnh nồng nặc bốc ra từ bộ lọc.


Kẻ phá hoại. Đầu óc Sơn Tùng hoạt động điên cuồng bất chấp cơn thiếu oxy đang tàn phá các tế bào thùy trán. Chỉ có một người duy nhất tiếp cận khoang kỹ thuật sau lưng ghế lái trong suốt ca bảo trì tại trạm bơm oxy: Hoàng Cơ. Gã thợ máy dưới quyền Trần Đại đã bán đứng anh cho tập đoàn để đổi lấy sự sống.


Tùng cố gắng vươn cánh tay máy bên phải ra, bấu chặt lấy van xả áp bằng tay (Lọc khí carbonic khẩn cấp) nằm ở góc dưới bảng điều khiển để cưỡng ép xả khí độc ra ngoài biển. Nhưng van xả áp bằng đồng đỏ đã bị kẹt cứng do rỉ sét lâu ngày và bùn địa nhiệt nén chặt.


Anh dồn lực vào khớp thủy lực bả vai trái máy mới ghép. Khớp vai rít lên một tiếng chói tai, rò rỉ thêm một luồng dầu bôi trơn màu vàng nhạt nổi bong bóng. Sơn Tùng nghiến răng kéo mạnh van xả áp.


*RẮC!!!*


Một tiếng rạn nứt rùng rợn vang lên từ xương đòn người của anh. Lực phản chấn cơ học khổng lồ từ khớp vai Titan mới ghép dội thẳng vào tủy cổ, khiến anh đau đớn đến mức chảy máu tai. Van xả áp vẫn bất động. Thử nghiệm thất bại hoàn toàn.


Tùng cố gắng kích hoạt Giao thức ức chế đồng hóa ngược để phóng xung điện não giữ vững tỉnh táo, nhưng hệ thống mũ phi công cũng đã bị chập mạch do dòng điện rò rỉ từ thiết bị phá hoại của Hoàng Cơ.


“Chú Tùng! Để con bypass mạch điện!” Bé Ba hét lên. Nó dùng đầu tua-vít mẻ bẻ gãy chốt đồng bị cháy, cố gắng đấu nối trực tiếp sợi cáp của bình oxy nén lỏng dự phòng vào họng gió phụ của buồng lái.


Những ngón tay nhỏ bé của con bé run rẩy, bám đầy dầu mỡ đen kịt và máu từ các vết xước. Nó biết chỉ cần một tia lửa điện nhỏ phát ra lúc này cũng có thể kích nổ luồng khí hydro đang rò rỉ bám quanh vỏ giáp ngoài từ trận chiến trước.


*CẠCH!*


Một luồng khí lạnh màu trắng buốt đột ngột phụt ra từ họng gió phụ ngay sát tai Sơn Tùng. Oxy tinh khiết từ bình dự phòng tràn vào buồng lái, đẩy lùi bớt làn khói carbonic độc hại. Sơn Tùng hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt làm dịu đi cơn nóng rát trong lồng ngực, kéo nhịp tim của anh tụt xuống dưới 130 nhịp/phút. Đầu óc anh dần khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng vốn có.


“Con làm được rồi, Bé Ba...” Tùng khàn giọng nói, cánh tay máy bên phải của Leviathan-06 nhanh chóng bấu chặt lấy cần điều khiển thủy lực, gạt mạnh pít-tông hông để khóa chặt hệ xích sắt vào một gờ đá san hô đen ngay sát rìa Vực Không Đáy. Cỗ cơ giáp khổng lồ ngừng trôi dạt trong gang tấc.


Nhưng họ chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, hệ thống định vị thủy âm Sonar cổ điển quét thụ động bỗng phát ra một tiếng “bíp... bíp...” cực kỳ nhỏ và ngắt quãng dọc theo băng tần sóng âm cực thấp.


Tiếng rít pít-tông ấy không phải là tiếng rên rỉ của kim loại dưới áp suất nước, cũng không phải là tiếng chuyển động của hải lưu ngầm. Đó là tần số chuyển động đặc trưng của một hệ thống chân vịt bọc da hấp thụ sóng âm.


Một vật thể di động đang áp sát ngay sau lưng họ trong bóng tối tuyệt đối của Hang San Hô Đen.


Bé Ba nhìn vào màn hình hiển thị phụ vừa được khôi phục nguồn điện, gương mặt con bé cắt không còn giọt máu:


“Chú Tùng... cảm biến radar... có một tín hiệu tàng hình... đang ở ngay sau lưng chúng ta! Khoảng cách chưa đầy năm mươi mét!”


Sơn Tùng siết chặt nắm tay cơ khí Titan-V bên trái, vết rạn nứt 9.5cm trên kính thạch anh trước mặt anh khẽ run lên dưới áp lực nước, phản chiếu một bóng đen khổng lồ đang l lừ hiện ra từ màn sương nước đục ngầu phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!