Nhạc nềnSteam_Fortress

Sóng Ngầm Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Bé Ba... khởi động lại lò phản ứng... ngay!”


Giọng nói của Sơn Tùng khàn đặc, thoát ra qua bộ lọc âm rách màng của chiếc Leviathan-06, nghe xám xịt và lạnh lẽo như bùn đất dưới đáy rãnh Mariana. Trong buồng lái tối đen như hũ nút của cỗ quan tài sắt, thứ duy nhất còn phát ra ánh sáng là những luồng điện xanh lam chập chờn, rò rỉ từ khớp vai trái mới ghép dọc theo hệ thống cáp thần kinh sinh học chạy thẳng vào cột sống anh. Mỗi tia điện lóe lên là một cơn co thắt tủy sống dữ dội dội thẳng lên thùy trán, khiến Sơn Tùng phải nghiến chặt răng đến mức nướu rớm máu.


Phía sau lưng ghế lái, từ khoang hàng phụ chật hẹp bám đầy dầu mỡ, tiếng thở khò khè, gấp gáp của Bé Ba vang lên yếu ớt. Con bé đang lịm đi vì ngạt khí carbonic, đôi bàn tay nhỏ nhắn chi chít vết phỏng lưu huỳnh vẫn cố bấu chặt lấy chiếc tua-vít Titan-V bị mẻ đầu.


“Chú Tùng... hệ thống lọc... đóng băng rồi... Con... con gạt cầu dao đây...”


*CẠCH!*


Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Lò phản ứng sinh học của Leviathan-06 rùng mình, phát ra tiếng rên rỉ u u trầm đục của hệ thống cơ khí hạng nặng bắt đầu nạp lại áp suất. Dung dịch dinh dưỡng thô—thứ Huyết Tương Xanh tự chế bốc mùi hóa chất nồng nặc—bắt đầu được bơm ngược trở lại hệ thống tuần hoàn sinh học dọc sống lưng Sơn Tùng. Cơn đau bỏng rát như lửa thiêu ập đến khi mười hai cổng cáp sinh học cắm phập vào tủy sống nhận nguồn năng lượng bộc phát đột ngột. Sơn Tùng run bần bật, hai chân người hoàn toàn tàn phế của anh lạnh ngắt, vô lực buông thõng trong làn nước hóa chất, nhưng bả vai trái máy bọc Titan-V thì rít lên một tiếng chói tai, rò rỉ thêm những giọt dầu thủy lực màu vàng nhạt nổi bong bóng.


“Vận hành... năm mươi lăm phần trăm... Đồng Bộ Cộng Hưởng,” Sơn Tùng lầm bầm, đôi mắt trũng sâu hốc hác của anh phản chiếu dải ánh sáng đỏ rực của bảng điều khiển phụ vừa khôi phục. “Bé Ba, bám chắc lấy bộ giải mã. Chúng ta trở về Rừng Sắt.”


Cỗ cơ giáp lặn hạng nặng rỉ sét khổng lồ chuyển động giật cục, hệ xích sắt cày mạnh xuống nền đá ngầm của rìa Vực Không Đáy, kéo theo chiếc cơ giáp 'Tia Chớp' tàn tạ của Phong Sét trôi lửng lơ phía sau như một cái xác không hồn. Sơn Tùng tắt toàn bộ đèn pha ngoài, chỉ sử dụng kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm (Acoustic Sensing) để lắng nghe những rung động âm thanh yếu ớt của đại dương sâu vạn mét, lách qua những khe đá vôi nhọn hoắt để hướng về phía khu định cư Rừng Sắt.


Nhưng khi Leviathan-06 vừa tiến sát đến lối vào bến bãi phía Tây của Rừng Sắt, thính giác cựu binh của Sơn Tùng lập tức nhận ra điều bất thường.


Không có tiếng búa gõ lách cách của thợ hàn, cũng không có tiếng cười nói hỗn loạn của dân nhặt rác. Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, bị xé rách bởi tiếng loa phóng thanh áp suất cao công suất lớn đang phát ra những dải âm tần rung chuyển cả vách container rỉ sét.


“...Tất cả cư dân bến bãi Rừng Sắt chú ý! Theo lệnh của Giám đốc an ninh Tiêu Phong, khu vực bến bãi phía Tây chính thức bị phong tỏa và tịch thu để siết nợ tài chính cho Tập đoàn Aegis-Bio. Mọi hoạt động khai thác phế liệu tự do bị cấm tuyệt đối từ thời điểm này!”


Giọng nói kim loại lạnh lùng, vô cảm của tên thu nợ A Sâm dội qua làn nước đục ngầu.


Sơn Tùng điều khiển cơ giáp ẩn nấp sau một container bọc chì cũ, nhìn qua tấm kính quan sát cường lực thạch anh đã bị rạn nứt mạng nhện dài tới chín phẩy năm centimet. Vết rạn rỉ ra những giọt nước biển đen ngắt liên tục, bóp méo hình ảnh phía trước.


Giữa bến bãi trung tâm của Rừng Sắt, chiếc siêu tuần dương hạm bọc thép hạng nhẹ của phân khu an ninh Aegis-Bio đang lơ lửng, họng pháo nước áp lực cao chĩa thẳng vào đám đông cư dân nghèo khổ đang co cụm lại dưới sàn bến. Đứng trước mũi hạm là A Sâm, bọc trong bộ đồ vest lặn chịu áp suất thiết kế riêng bóng bẩy, tay cầm tệp hồ sơ holographic nhấp nháy đỏ rực. Xung quanh hắn, hàng chục tuần tra viên bọc giáp Cá Mập Sắt lăm lăm súng trường thủy lực tầm trung.


Lão Tạ—trưởng trạm phế liệu Rừng Sắt—bước lên phía trước. Dáng người thấp nhỏ bọc trong bộ đồ da thợ lặn cũ kỹ bám đầy rỉ sét của ông run rẩy dưới ánh đèn pha cực mạnh của tàu tuần tra.


“Thưa đại diện A Sâm... xin hãy khoan dung,” Lão Tạ khàn giọng van xin qua sóng vô tuyến công cộng. “Dân nghèo ở đây chỉ sống bám vào nghĩa địa tàu cổ để đổi lấy vài bình oxy thô sơ. Nếu tập đoàn tịch thu bến bãi và cắt nguồn khí thở, hàng vạn mạng người ở đây sẽ chết ngạt mất!”


“Khoan dung?” A Sâm cười nhạt, giọng nói qua bộ lọc âm phát ra tiếng rít chói tai. “Tập đoàn Aegis-Bio không phải tổ chức từ thiện, Lão Tạ. Rừng Sắt đã nợ quá hạn ba mươi ngàn thỏi thạch anh phát quang tiền thuế oxy. Hơn nữa... các người đang che giấu một kẻ đào tẩu quân sự nguy hiểm mang theo tài sản tối mật của dự án 'Thoát Xác'.”


Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt thâm hiểm quét qua đám đông đang hoảng loạn.


“Sáu Phản đã hoàn thành nghĩa vụ công dân khi cung cấp toàn bộ tọa độ căn cứ của tên cựu binh Sơn Tùng cho chúng tôi. Tập đoàn ra tối hậu thư: Trong vòng năm phút, nếu các người không trói thằng què Sơn Tùng và giao nộp chiếc Leviathan-06 cùng con bé nhặt rác đi kèm, hạm đội sẽ kích hoạt lưới lửa điện từ thiêu rụi toàn bộ Rừng Sắt!”


*Ầm!*


Để minh họa cho lời đe dọa, một khẩu pháo phụ trên tuần dương hạm khạc lửa. Luồng pháo nước áp lực cao xé toác làn nước, bắn cháy xém một container ngoài rìa bến bãi, tạo ra một vụ nổ hydro nhỏ làm sập đổ một góc cấu trúc sắt rỉ. Tiếng khóc thét của trẻ con và tiếng la hét hỗn loạn bùng nổ trong đám đông dân nghèo.


“Sáu Phản... gã thợ máy khốn nạn đó đã bán đứng chúng ta!” Một gã thợ lặn tự do hét lên, gương mặt xám xịt vì kinh hãi.


“Tất cả là tại thằng què Sơn Tùng! Hắn mang tai họa đến cho Rừng Sắt! Tại sao chúng ta phải chết vì một kẻ tàn phế đào tẩu?” Một vài kẻ nhặt rác hung hãn bắt đầu kích động, tay cầm xẻng thủy lực và dao găm rỉ sét hướng về phía lối vào căn hầm mổ của Trần Khắc. “Trói thằng què đó lại nộp cho Aegis-Bio! Giao nộp cả con bé nhặt rác để đổi lấy đường sống!”


“Ai dám bước tới một bước, tao bắn thủng sọ!”


*RẮC!*


Trần Đại—chỉ huy nhóm kháng chiến Thủy Triều Đen—lao ra từ bóng tối, khẩu súng trường áp lực thủy động lực thế hệ cũ trên tay gạt chốt an toàn, chĩa thẳng vào đầu gã nhặt rác đi đầu. Phía sau anh, hơn chục chiến sĩ phiến quân mặc giáp da cá biển sâu sậm màu cũng đồng loạt giương súng, thiết lập một vòng phòng thủ nghẹt thở ngăn cách đám đông đang điên cuồng vì sợ hãi.


“Lũ hèn nhát!” Trần Đại gầm lên qua radio, giọng đầy căm phẫn. “Các người nghĩ giao nộp anh Tùng thì tập đoàn sẽ tha cho các người sao? Các người quên bản thiết kế đường ống dẫn nhiệt của chúng đã vạch sẵn tọa độ san phẳng Rừng Sắt này rồi à? Chúng ta chỉ có một con đường sống duy nhất: cầm vũ khí lên và chiến đấu!”


“Chiến đấu bằng cái gì? Chúng ta chỉ có dao hàn và xẻng rác, còn chúng là hạm đội tuần tra Cá Mập Sắt!” Tiếng gào thét tuyệt vọng của đám đông dội ngược lại, lấn át cả tiếng rít của dòng hải lưu ngầm. Sự hỗn loạn đã chạm đến ngưỡng nổ tung. Những họng súng của cả hai phía bắt đầu run rẩy, chỉ cần một tia lửa nhỏ, một cuộc tàn sát nội bộ sẽ diễn ra ngay dưới đáy sâu vạn mét.


*ẦM!!!*


Một tiếng nổ thủy lực trầm đục vang dội từ phía hẻm đá Tây bến bãi.


Cấu trúc sắt rỉ sét của Rừng Sắt rung chuyển dữ dội. Từ trong bóng tối tăm tối của rãnh nứt, cỗ cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06 lừ lừ tiến ra. Hệ xích sắt khổng lồ rên rỉ u u dưới áp suất nước cực lớn, cày nát những tấm thép phế liệu dưới sàn bến.


Cánh tay trái Titan-V xám tro thô kệch bộc phát những luồng hơi nước nóng xối xả từ khớp nối vai rạn nứt, kéo theo vệt dầu bôi trơn màu vàng nhạt loang lổ. Tấm kính quan sát cường lực thạch anh trước mặt buồng lái nứt mạng nhện lớn, rỉ nước thành tia nhỏ bọc quanh mắt camera ngoài đang phát ra ánh sáng đỏ rực giận dữ.


Sự xuất hiện lầm lỳ, uy áp của cỗ quan tài sắt khổng lồ lập tức bóp nghẹt mọi tiếng ồn ào. Đ đám đông nhặt rác dạt ra hai bên, ánh mắt họ dao động giữa sợ hãi, căm phẫn và kinh hoàng.


Sơn Tùng không nhìn những kẻ vừa đòi trói mình. Anh điều khiển Leviathan-06 bước thẳng đến giữa bến bãi, đối diện trực diện với siêu tuần dương hạm của A Sâm. Cánh tay máy trái của anh, bám đầy rêu biển và hàu, khẽ nhấc lên, cắm trực tiếp một sợi cáp truyền dữ liệu sinh học từ buồng lái vào cổng kết nối của màn hình holographic công cộng khổng lồ của trạm Rừng Sắt.


“Tôi mang thứ này về từ xác tàu Prometheus,” giọng Sơn Tùng vang lên qua loa phóng thanh của cơ giáp, trầm đục và nặng nề như tiếng đá lăn dưới đáy vực. “Trước khi các người quyết định quỳ gối xin tập đoàn khoan dung, hãy nhìn xem sự khoan dung của chúng trông như thế nào.”


*VÚT!*


Màn hình holographic công cộng của Rừng Sắt—vốn chỉ dùng để hiển thị thông báo thuế oxy—bỗng chốc giật mạnh rồi sáng rực lên.


Những hình ảnh, video tài liệu tối mật của Dự án 'Linh Hồn Cơ Khí' (Mechanical Soul) hiện ra rõ nét đến từng chi tiết dưới làn nước đục ngầu.


Hàng vạn cư dân Rừng Sắt nín thở nhìn vào màn hình. Đó là những buồng nuôi cấy sinh học màu trắng bám đầy ống truyền dịch dọc sống lưng của phân khu Kén Trắng. Bên trong các buồng kính là những cơ thể gầy gò, chi chịt sẹo mổ của những phi công trẻ tuổi bị bắt lính dưới đáy sâu.


“...Mẫu thử số 104: Quá trình đồng hóa cơ khí đạt bảy mươi lăm phần trăm. Tế bào thần kinh cột sống đã bị xơ hóa hoàn toàn và thay thế bởi sợi polymer sinh học. Tiến hành xóa bỏ phân vùng ký ức thời thơ ấu để tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu thần kinh...”


Giọng nói lạnh lùng của Tiến sĩ Vương vang lên từ đoạn ghi âm giải mã, đều đều phân tích sự tàn phá thể xác con người như phân tích một món linh kiện cơ khí rẻ tiền.


“Không... kia là thằng Nam! Con trai tôi!” Một bà mẹ nghèo khổ trong đám đông bỗng gào lên thảm thiết, hai tay bám chặt lấy vách container rỉ sét khi nhìn thấy gương mặt trẻ măng đầy nét lo âu của Hoàng Nam xuất hiện trên màn hình giải phẫu sinh học của tập đoàn.


“Cả thằng Hải nữa! Nó mất tích ba năm trước... hóa ra chúng đã hàn chết nó vào buồng lái để làm nguồn pin sinh học!” Tiếng la hét căm phẫn bắt đầu bùng nổ từ những góc tối của khu ổ chuột.


Chân tướng tàn bạo của Aegis-Bio phơi bày trần trụi trước mắt họ. Không có sự cứu rỗi, không có ca phẫu thuật giải thoát nào hết. Tập đoàn coi cư dân đáy sâu chỉ là những đống linh kiện sinh học dùng một lần, và kế hoạch san phẳng Rừng Sắt để xây dựng đường ống dẫn nhiệt năng lên Vành Đai Neon thực chất là một cuộc thanh trừng diệt chủng để bịt đầu mối.


“Chúng muốn san phẳng nhà của chúng ta, biến con em chúng ta thành những cỗ máy vô cảm,” Sơn Tùng khàn giọng nói, cánh tay thủy lực Titan-V của anh siết chặt lại phát ra tiếng rít cơ khí nghẹt thở. “Các người muốn trói tôi để đổi lấy vài bình oxy thô sơ của chúng, hay muốn cầm súng giữ lấy hơi thở cuối cùng của chính mình?”


Sự im lặng của nỗi sợ hãi đã biến mất. Thay vào đó là một luồng sóng ngầm căm hờn cuồn cuộn trỗi dậy từ sâu trong lồng ngực của hàng vạn dân nghèo.


“Chiến đấu! Giết lũ chó săn tập đoàn!”


“Trả lại con cho tôi! Trả lại mạng cho anh em tôi!”


Những chiếc xẻng thủy lực, mỏ hàn plasma và súng bắn lao săn quái thú được giơ cao trong làn nước tối. Nghiệp đoàn nhặt rác Rừng Sắt và nhóm kháng chiến Thủy Triều Đen chính thức hòa làm một dòng thác nổi dậy vũ trang khổng lồ.


A Sâm đứng trên mũi tuần dương hạm, gương mặt bọc trong bộ đồ vest lặn chịu áp suất biến sắc khi thấy tình thế hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Hắn vội vàng lùi lại phía sau hàng rào bảo vệ của lính Cá Mập Sắt, điên cuồng gào lên qua radio chỉ huy:


“Kích hoạt lưới lửa điện từ! Cắt toàn bộ nguồn cung cấp oxy từ mặt nước xuống Rừng Sắt ngay lập tức! Tiêu diệt tất cả lũ phản loạn này!”


*VÚT!*


Ngay giữa lúc tiếng súng trường thủy lực đầu tiên bùng nổ xé rách bến bãi, một dải tần số vô tuyến quân sự bảo mật cao cấp bất ngờ đè bẹp mọi đường truyền liên lạc của Leviathan-06.


Một luồng sáng holographic màu xanh lục chết chóc đột ngột phóng ra từ bảng điều khiển trước mặt Sơn Tùng, hình thành nên hình ảnh ba chiều của Giám đốc an ninh Tiêu Phong trực tiếp bên trong buồng lái của anh.


Tiêu Phong mặc quân phục sỹ quan Aegis-Bio chỉnh tề, tay đeo găng da đen, ánh mắt thâm hiểm nhìn Sơn Tùng qua làn khói dịch độc sinh học đang rò rỉ sau ghế lái.


“Sơn Tùng, cựu binh quả cảm của ta,” Tiêu Phong cười lạnh, giọng nói vang lên đầy ngạo nghễ và tàn nhẫn. “Ngươi nghĩ vài vạn con rận dưới đáy bãi rác có thể chống lại được ý chí của tập đoàn sao? Ta vừa ký lệnh cắt đứt hoàn toàn nguồn cung oxy từ mặt nước xuống Rừng Sắt. Các người sẽ được tự do... tự do chết ngạt trong bóng tối.”


Hắn khẽ nghiêng đầu, đưa tay bấm vào một nút kích hoạt trên bảng điều khiển chỉ huy từ xa.


“Và để kết thúc trò hề khởi nghĩa này, ta đã ra lệnh triển khai siêu cơ giáp thử nghiệm thế hệ mới 'Bạch Hổ' xuống Mariana. Nó đang trên đường xuống Rừng Sắt của ngươi rồi. Hãy tận hưởng những hơi thở cuối cùng đi, cỗ quan tài sắt.”


Hình ảnh holographic của Tiêu Phong biến mất, để lại tiếng rít chói tai của hệ thống cảnh báo dưỡng khí cạn kiệt bắt đầu nhấp nháy đỏ rực trong buồng lái Leviathan-06.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!