Kẻ Trốn Trong Khoang Hàng
Bóng tối bao trùm bên trong Hang Đá Vôi Đáy Rãnh sau cú sập bạt mạng của tảng đá vôi chịu lực. Làn nước đục ngầu, cuộn xiết đầy bùn đất và vụn đá rỉ sét từ trần hang đổ xuống, bao phủ hoàn toàn thân hình khổng lồ của Leviathan-06. Sơn Tùng nằm im lìm trong buồng lái sinh học chật hẹp, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn sau mặt nạ thở. Mùi tanh nồng của Huyết Tương Xanh—thứ dịch dinh dưỡng đục ngầu, ấm nóng nhưng sực nồng mùi hóa chất bảo quản—đang ngập đến sát cổ anh, dập dềnh theo từng nhịp cơ giáp rùng mình.
Mười hai cổng cáp sinh học cắm sâu dọc sống lưng anh vẫn đang truyền đi những luồng xung điện rát buốt dọc tủy sống. Mỗi lần dòng điện chạy qua, toàn thân gã cựu binh lại co giật nhẹ, đôi chân tàn phế teo tóp dưới làn nước hóa chất hoàn toàn không có cảm giác, nhưng phần lưng trần thì đau đớn như bị mười hai cây đinh nung đỏ găm chặt.
"Cảnh báo: Dung lượng Huyết Tương Xanh bảo quản cột sống còn lại: 12%. Nguy cơ hoại tử tế bào thần kinh trung ương trong vòng 4 giờ nếu không được bổ sung."
Giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ vang lên trong tai nghe, đều đều như một bản án tử hình đếm ngược. Sơn Tùng nghiến răng, hô hấp dồn dập làm hơi nước mờ đục bám đầy mặt trong của tấm kính quan sát cường lực thạch anh phía trước. Ngay giữa tầm nhìn của anh, vết rạn nứt chân chim dài khoảng năm centimet—hậu quả từ phát bắn lao móc của toán cướp Lý Hắc lúc trước—đang rỉ ra những giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt. Áp suất nước vạn mét bên ngoài rãnh Mariana đang không ngừng tìm kiếm kẽ hở để nghiền nát cỗ quan tài sắt này.
Tùng không dám cử động mạnh. Ở ngưỡng Đồng Bộ Thô này, độ trễ phản xạ của cơ giáp lên tới 1.5 giây, bất kỳ cú giật pít-tông vụng về nào cũng có thể làm chấn động lan rộng vách kính thạch anh. Anh khẽ liếc mắt xuống bảng điều khiển. Chiếc la bàn cơ học cổ của Lê Hải, di vật duy nhất người thầy quá cố để lại, đang nằm kẹt giữa khe hở của cần gạt thủy lực. Kim la bàn bằng đồng rỉ xanh không ngừng xoay tròn vô định do từ trường hỗn loạn dưới đáy sâu, nhưng bộ phát vô tuyến cực thấp tích hợp bên trong nó vẫn đang nhấp nháy một dải tần số định vị yếu ớt, dẫn lối sâu xuống những khe nứt ngầm tối tăm.
Đột nhiên, một rung động lạ truyền qua lớp vỏ thép ngoài của Leviathan-06, dội thẳng vào cảm biến xúc giác thô sơ dọc sống lưng Sơn Tùng.
*Kịch... kịch... kịch...*
Tiếng gõ cơ học đều đặn, mang theo một nhịp điệu rõ ràng, phát ra từ khoang chứa hàng phụ—một hộc thép rỗng rộng chưa đầy một mét khối nằm ngay phía sau lưng ghế lái sinh học, vốn dùng để chứa các linh kiện phế liệu nhặt nhạnh được dưới đáy biển.
Sơn Tùng nhíu mày. Đó không phải là tiếng va đập ngẫu nhiên của đá ngầm hay dòng lưu xiết. Nó quá đều đặn, quá cố ý.
"AI, kích hoạt camera giám sát nội bộ khoang hàng phụ," Tùng khàn giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì thiếu oxy.
Màn hình phụ bên góc phải buồng lái chớp tắt vài tia lửa điện trước khi hiển thị một luồng sáng hồng ngoại mờ nhạt. Sơn Tùng nín thở.
Bên trong không gian chật hẹp, ngập tràn dầu mỡ rỉ sét của khoang hàng phụ, có một bóng người đang co rúm lại. Đó là một đứa trẻ. Nó nhỏ thỏn, mặc bộ đồ bảo hộ lặn rộng thùng thình bám đầy dầu nhớt sậm màu, chiếc kính bảo hộ quá khổ che khuất nửa khuôn mặt gầy gò. Mái tóc ngắn nham nhở như tự cắt bằng dao găm dính bết vào trán. Đứa trẻ đang run rẩy dữ dội vì lạnh, đôi bàn tay nhỏ bé bọc trong găng tay cao su rách nát đang ôm chặt lấy một chiếc hộp sắt cũ chứa bộ tua-vít đa năng tự chế.
"Bé Ba?" Tùng thốt lên, đôi mắt co rút lại.
Đó là con bé nhặt rác công nghệ tinh ranh ở khu ổ chuột Rừng Sắt. Tại sao nó lại trốn ở đây?
Như thể nghe thấy tiếng thì thầm qua hệ thống loa nội bộ của khoang hàng, con bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, sáng ngời dưới lớp kính bảo hộ ngập tràn vẻ sợ hãi nhưng cũng đầy sự bướng bỉnh. Nó gõ mạnh chiếc tua-vít vào vách ngăn cách nhiệt:
"Chú Tùng! Cho cháu vào trong đi! Đám lính đòi nợ của lão A Sâm... chúng đang lùng sục bến tàu phía Tây! Chúng muốn bắt cháu bán cho dự án sinh học của tập đoàn! Cháu không còn đường lui nữa rồi!"
A Sâm. Tên thu nợ tàn nhẫn của Aegis-Bio. Sơn Tùng biết rất rõ số phận của những đứa trẻ mồ côi bị xua đuổi vào tay hắn—chúng sẽ bị hàn chết vào những bộ khung cơ giáp thử nghiệm rẻ tiền, làm pin sinh học cho đến khi tủy sống bị đốt cháy hoàn toàn.
Nhưng buồng lái của Leviathan-06 là một vùng cấm sinh học vô trùng. Áp suất và dịch bảo quản Huyết Tương Xanh bên trong không cho phép bất kỳ sự xâm nhập trái phép nào khi chưa qua quy trình khử áp.
"Mày điên rồi, nhóc," Tùng gằn giọng qua hệ thống liên lạc nội bộ. "Đây là cơ giáp lặn hạng nặng chịu áp cực hạn. Nếu tao mở van khóa khoang trong, áp suất chênh lệch sẽ xé toác lá phổi của mày trong một nốt nhạc. Trốn im trong đó đi, hoặc tao sẽ xả áp trục xuất mày ra ngoài nước biển vạn mét!"
"Chú không dám đâu!" Bé Ba hét lên, giọng nói lanh lảnh run rẩy qua bộ đàm rách màng. "Cháu biết pít-tông chân phải của chú đang bị kẹt nhiệt do cú sập đá! Chú mà xả áp trục xuất cháu, chú cũng sẽ chết đứng ở đây khi lũ thợ săn của Lý Hắc quay lại! Cháu có dầu thủy lực chịu áp cực cao ở đây! Cháu có thể bò vào khe hẹp bôi trơn khớp chân cho chú!"
Sơn Tùng im lặng. Con bé nói đúng. Sonar thụ động của anh vừa bắt được một dải sóng âm tần số thấp đang rà quét dọc vách đá sập bên ngoài. Tiếng rền rĩ pít-tông đặc trưng của cơ giáp tuần tra băng Lý Hắc đang đến gần. Chúng đang rà tìm nguồn nhiệt lượng phát ra từ lò phản ứng sinh học của Leviathan-06.
Anh thử gạt cần điều khiển chân phải. Khớp nối cơ khí phát ra tiếng rít chói tai, rùng mình giật cục rồi đứng im. Nhiệt độ động cơ hông vọt lên thêm năm độ C. Hệ thống tự làm mát của cơ giáp hoàn toàn bất lực do màng lọc carbonic bên ngoài bị nghẽn bùn đá. Chỉ số tương thích thần kinh của anh dao động mạnh, tụt xuống mức 20% do cơn đau phản chấn từ khớp kẹt dội thẳng vào sống lưng.
*Kịch... kịch... bíp...*
Tiếng quét sonar của kẻ thù chỉ còn cách lối vào hang chưa đầy năm mươi mét.
"Chết tiệt," Tùng rủa thầm. Anh không còn lựa chọn nào khác. Bản năng của một cựu binh buộc anh phải đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. "Nghe đây, nhóc. Tao sẽ mở van cân bằng áp suất khoang trong ở mức tối thiểu. Mày có ba mươi giây để bò qua ống dẫn kỹ thuật hông trái, cắm bình dầu thủy lực vào van xả áp phụ. Làm sai một bước, cả hai chúng ta sẽ làm mồi cho cá mập đáy sâu."
"Cháu làm được! Chú mở van đi!" Bé Ba dứt khoát đáp.
Sơn Tùng gạt nhẹ công tắc khóa van an toàn của khoang chứa hàng phụ. Tiếng rít xì xì của khí nén vang lên buốt óc khi áp suất giữa hai khoang dần cân bằng. Qua camera nội bộ, anh thấy Bé Ba nhanh nhẹn như một con rái cá, ngậm chặt bình dầu thủy lực chịu áp cực cao bọc trong túi vải, luồn người vào đường ống kỹ thuật chật hẹp chứa đầy dây cáp thần kinh sinh học rối rắm dọc hông cơ giáp.
Không gian ống dẫn hẹp đến mức một người trưởng thành không thể lách qua nổi một cánh tay, nhưng cơ thể nhỏ bé, linh hoạt của con bé nhặt rác lại luồn lách một cách hoàn hảo. Nó không hề chạm vào các sợi cáp polymer sinh học phát ra luồng sáng xanh lam nhạt—những sợi dây liên kết trực tiếp với tủy sống của Tùng.
"Cảnh báo: Phát hiện nguồn nhiệt di động trong ống dẫn kỹ thuật trái. Chỉ số tương thích thần kinh biến động."
Sơn Tùng cắn chặt môi, mồ hôi hòa cùng máu sinh học rỉ ra từ bả vai trái ướt đẫm. Anh cảm nhận được từng chuyển động nhỏ của Bé Ba dọc theo hông cơ giáp như thể có ai đó đang bò trực tiếp trên da thịt mình. Đó là một cảm giác kỳ lạ, vừa đau đớn vừa ngột ngạt, nhưng cũng mang lại một tia ấm áp hiếm hoi phá vỡ sự cô độc buốt giá của buồng lái vạn mét.
"Cháu đến nơi rồi!" Tiếng Bé Ba vang lên sát bên tai Tùng qua vách ngăn mỏng. "Khớp pít-tông chân phải bị nghẽn quặng lưu huỳnh hóa cứng do nhiệt độ cao! Chốt khóa an toàn bị kẹt rỉ sét!"
"Dùng tua-vít Titan gạt chốt điện từ phụ bên dưới van xả áp," Tùng hướng dẫn, giọng nói yếu ớt dần khi nồng độ carbonic bắt đầu tích tụ trong khoang lái. "Sau đó bơm trực tiếp dầu thủy lực chịu áp vào khe hở pít-tông. Nhanh lên, sonar của địch đã khóa góc quét!"
Bên ngoài hang đá sập, tiếng chân vịt của cơ giáp tuần tra băng Lý Hắc rít lên chói tai, tạo ra những luồng sóng chấn động làm rung rinh những rạn san hô đen bám trên vách đá.
Bé Ba dùng hết sức bình sinh, chèn chiếc tua-vít Titan-V tự chế vào khe hở của van xả áp phụ. Cơ thể nhỏ bé của nó gồng lên dưới áp lực nước ngầm rò rỉ.
*Cạch!*
Tiếng chốt khóa điện từ giải phóng vang lên giòn giã qua hệ thống cảm biến thụ động. Con bé nhanh tay cắm vòi bình dầu thủy lực chịu áp cực cao vào khe pít-tông, bóp mạnh. Thứ chất lỏng đặc chủng màu xanh lục đậm tràn vào khớp nối rỉ sét, bôi trơn và đẩy lùi các mảng bám lưu huỳnh hóa cứng dưới áp suất nước lạnh cực hạn.
"Đã bôi trơn xong! Chú gạt cần thử xem!" Bé Ba hét lớn.
Sơn Tùng dồn lực xung điện não vào hệ thống truyền động hông. Cánh tay cơ khí trái của Leviathan-06 bám chặt vào vách đá ngầm làm điểm tựa, trong khi pít-tông chân phải rít lên một tiếng trầm đục, luồng nước làm mát phụt mạnh ra từ hông cơ giáp, cuốn trôi các mảng bám rỉ sét vỡ vụn.
"Hệ thống truyền động chân phải khôi phục vận hành. Ngưỡng tương thích thần kinh khôi phục: 30% [Đồng Bộ Vận Hành]."
Đôi chân cơ giáp di chuyển mượt mà trở lại. Sơn Tùng điều khiển Leviathan-06 lướt nhẹ xích sắt, lách sâu vào một khe nứt ngầm tăm tối nằm khuất sau đống đá sập, tắt hoàn toàn radar chủ động để đưa cơ giáp về trạng thái ẩn nấp thụ động.
Chiếc cơ giáp tuần tra của băng Lý Hắc quét sóng sonar qua đống đá sập thêm một lần nữa. Không tìm thấy nguồn nhiệt lượng hay dao động cơ học chủ động nào, tiếng động cơ pít-tông của chúng nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối tăm tối của rãnh Mariana.
Sơn Tùng thở phào nhẹ nhõm, tựa đầu vào miếng đệm da sờn rách phía sau ghế lái. Họ đã thoát chết trong gang tấc. Sự xuất hiện của con bé nhặt rác phiền phức này, bằng một cách kỳ diệu nào đó, đã cứu mạng anh.
"Nhóc... mày làm tốt lắm," Tùng khẽ nói qua bộ đàm, một tia dịu dàng hiếm hoi thoáng qua trong giọng nói lầm lì của gã cựu binh. "Bò lại khoang hàng phụ đi. Tao sẽ đóng van khóa trong."
Nhưng không có tiếng trả lời từ Bé Ba.
Chỉ có tiếng thở khò khè đầy khó nhọc của con bé vang lên qua kênh liên lạc nội bộ, kèm theo tiếng ho khan dữ dội.
Sơn Tùng giật mình nhìn lên màn hình hiển thị chỉ số môi trường buồng lái. Đèn cảnh báo của bộ lọc carbonic khẩn cấp đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, nhấp nháy liên tục cùng tiếng còi báo động chói tai.
"Cảnh báo nguy hiểm: Hệ thống lọc carbonic của Leviathan-06 bị nghẽn bùn đá hoàn toàn do áp lực cú sập hang. Nồng độ CO2 trong buồng lái đang vượt ngưỡng 6%. Thời gian duy trì lượng khí thở an toàn còn lại: 2 giờ."
Giọng nói của Bé Ba vang lên đứt quãng, đầy hoảng loạn qua loa phát thanh:
"Chú Tùng... Chú ơi... Không phải chỉ có cháu bị ngạt thở đâu... Bộ lọc khí của chú... nó bị nghẽn nặng rồi! Chúng ta... chúng ta chỉ còn chưa đầy hai tiếng trước khi phổi bị hoại tử vĩnh viễn dưới áp suất này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!