Nhạc nềnSteam_Fortress

Lối Thoát Khỏi Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dầy đặc của Vực Không Đáy nuốt chửng mọi thứ. Khi lò phản ứng chính của xác tàu Prometheus hoàn toàn tắt ngúm, nguồn điện phụ trợ cuối cùng cũng sụp đổ, để lại một khoảng không tăm tối tuyệt đối dưới độ sâu vạn mét. Tiếng thép rên rỉ thảm khốc của cấu trúc Prometheus vang lên dồn dập, những dầm thép bọc chì nặng hàng trăm tấn đang oằn mình dưới áp suất nước khổng lồ, bắt đầu sạt lở và sụt lún xuống vực sâu hơn.


Bên trong buồng lái chật hẹp của Leviathan-06, Sơn Tùng cảm nhận được cái chết đang cận kề qua từng thớ thịt. Một giọt nước biển đen ngắt, buốt giá rỉ ra từ vết rạn nứt chân chim dài chín phẩy năm centimet trên kính quan sát cường lực thạch anh, nhỏ thẳng xuống đùi anh. Anh không cảm nhận được giọt nước bằng xúc giác của đôi chân—đôi chân người vốn đã liệt vĩnh viễn từ mười lăm năm trước—nhưng hệ thống liên kết thần kinh sinh học trực tiếp đã truyền cảm giác buốt lạnh đó thẳng vào vỏ não, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về áp suất vạn mét đang chực chờ bóp bẹp cỗ quan tài sắt này.


Khớp vai trái mới ghép—khối Titan-V xám tro thô kệch—rung lên bần bật. Mối hàn vai bị rạn nứt thêm dọc theo khớp nối từ cú va chạm trước, rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu vàng nhạt nổi bong bóng trong làn nước flooded của khoang lái. Cánh tay trái máy của anh đã mất đi mười lăm phần trăm hiệu suất, mười hai cổng cáp sinh học cắm dọc cột sống truyền đi những cơn đau nhói buốt lên tận thùy trán. Máu sẫm màu rỉ ra từ mũi anh, hòa vào dung dịch dinh dưỡng thô bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


"Chú Tùng... con quái vật bên ngoài... nó đang bám theo tiếng rít pít-tông của gã kia!" Giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào của Bé Ba truyền qua bộ đàm nội bộ từ khoang hàng phụ chật hẹp phía sau lưng ghế lái. Con bé đang ôm khư khư chiếc hộp sắt chứa bộ giải mã tần số cổ, đầu ngón tay rớm máu vì vết mẻ của chiếc tua-vít Titan-V tự chế.


Phía sau Leviathan-06, chiếc cơ giáp lặn hạng nhẹ 'Tia Chớp' của Phong Sét đang lết đi một cách rệu rã. Động cơ đẩy phản lực nước của hắn đã bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn rò rỉ những vệt dầu đỏ lòm loang lổ. Phong Sét run rẩy truyền tin qua sóng radio ngắn: "Sơn Tùng... đừng bỏ tao lại... Cửa thoát phía trên... tao nghe thấy tiếng động cơ tuần tra... lũ Aegis-Bio..."


Sơn Tùng im lặng gạt cần điều khiển bằng tay máy bên phải, cưỡng ép Leviathan-06 di chuyển giật cục với độ trễ không phẩy ba giây của ngưỡng Đồng Bộ Cộng Hưởng năm mươi lăm phần trăm. Anh không cần camera ngoài đã bị mực đen của Mực Quỷ làm mù. Anh nhắm nghiền mắt, kích hoạt kỹ năng Cảm Ứng Thủy Âm (Acoustic Sensing).


Trong đầu anh, thế giới tăm tối được vẽ lại bằng những luồng sóng âm màu xanh lam lan tỏa. Tiếng kim loại co giãn dưới áp suất, tiếng chân vịt quay đều của phân đội tuần tra Cá Mập Sắt phía trên rìa vực, và đặc biệt là tiếng tíc tíc khô khốc, đều đặn của hàng loạt thiết bị lạ đang giăng kín lối ra duy nhất của hẻm vực.


"Là bẫy mìn từ tính," Sơn Tùng khàn giọng nói, giọng anh méo mó qua bộ lọc âm rách màng. "Đại úy Hùng và Đại úy Long đã giăng sẵn lưới mìn áp suất xung quanh khu vực rãnh nứt. Chúng muốn khóa chết lối thoát của chúng ta."


"Mìn từ tính?" Phong Sét hét lên kinh hoàng qua bộ đàm. "Lũ công binh của Đại úy Long dùng loại mìn cảm ứng nhiệt và kim loại công suất lớn! Cơ giáp của tao và mày... hễ tiến vào tầm rà quét là chúng tự động bám đuổi kích nổ ngay!"


Sơn Tùng không đáp. Trí óc của một cựu binh dày dạn trận mạc bắt đầu phân tích các con số phản hồi từ sóng thủy âm. Lưới mìn dày đặc bọc kín lối ra dài hơn hai trăm mét. Nếu sử dụng bộ phát sóng gây nhiễu Sonar của Út Nhỏ chế tạo, tần số xung kích từ thiết bị sẽ lập tức kích nổ đồng loạt toàn bộ bãi mìn, tạo ra một cơn bão chấn động áp suất đủ sức ép nát kính thạch anh rạn nứt của Leviathan-06 và nung chín cơ thể sinh học của anh trong vòng một nốt nhạc.


Muốn sống sót vượt qua bãi mìn này, chỉ có một con đường duy nhất.


"Bé Ba, chuẩn bị gạt cầu dao khẩn cấp của lò phản ứng sinh học," Sơn Tùng ra lệnh, giọng bình thản đến mức đáng sợ. "Chúng ta sẽ vào Tử Trạng Thái (Dead State)."


"Nhưng chú Tùng!" Bé Ba thốt lên, giọng con bé run rẩy. "Nếu ngắt lò phản ứng, hệ thống tuần hoàn dịch dinh dưỡng sẽ dừng lại! Bộ lọc carbonic cũ sẽ bị đóng băng, chú chỉ có tối đa mười lăm phút khí thở trước khi ngạt thở vĩnh viễn!"


"Mười lăm phút là quá đủ," Tùng lạnh lùng cắt lời. "Phong Sét, tắt toàn bộ động cơ đẩy của mày. Khóa chặt các khớp thủy lực hông. Chúng ta sẽ để dòng hải lưu ngầm kéo đi tự do. Đừng phát ra một mili-watt nhiệt lượng nào."


Phong Sét cắn răng, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh. Tiếng u u của lò phản ứng trên chiếc 'Tia Chớp' lịm dần rồi tắt ngúm.


Trong buồng lái của Leviathan-06, Sơn Tùng tự tay giật mạnh chốt đỏ khẩn cấp.


*CẠCH! TÍT... TÍT... VẬN HÀNH TỬ TRẠNG THÁI. TOÀN BỘ NGUỒN ĐIỆN ĐÃ NGẮT.*


Toàn bộ hệ thống đèn camera, màn hình hiển thị và âm thanh giả lập của Leviathan-06 tắt ngúm. Buồng lái chìm vào bóng tối tăm tối và lạnh lẽo tuyệt đối. Nhiệt độ bên trong khoang lái sinh học sụt giảm nhanh chóng xuống sát mức đóng băng của nước biển sâu. Mười hai cổng cáp sinh học cắm dọc cột sống của Tùng lạnh ngắt, các thớ cơ vai người còn sót lại co rút dữ dội vì sốc nhiệt. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt' để ép nhịp tim của mình tụt xuống dưới năm mươi nhịp mỗi phút, giảm thiểu tối đa lượng oxy tiêu thụ.


Cỗ cơ giáp lặn hạng nặng khổng lồ giờ đây biến thành một khối sắt rỉ vô hồn, âm thầm trôi theo dòng hải lưu ngầm dốc ngược hướng lên rìa Vực Không Đáy. Phong Sét bám sát phía sau, cơ giáp 'Tia Chớp' của hắn trôi tự do như một mảnh phế liệu trần trụi.


Thông qua tai nghe thủy âm thụ động duy nhất còn hoạt động bằng nguồn pin thạch anh mini, Sơn Tùng lắng nghe thế giới bên ngoài.


*U... U... U...*


Tiếng rít pít-tông thủy lực nặng nề của phân đội tuần tra Cá Mập Sắt vang lên ngày một rõ. Đại úy Hùng đang dẫn đầu hạm đội tuần tra, lừ lừ di chuyển ngay phía trên bãi mìn. Chúng đã rải các phao quét sonar chủ động tầm rộng, liên tục phát ra những luồng sóng âm chói tai dội thẳng xuống vực sâu để tìm kiếm dấu vết của Leviathan-06.


"Báo cáo Đại úy Hùng! Lưới mìn của Đại úy Long vẫn chưa phát hiện bất kỳ nguồn nhiệt hay dao động kim loại công suất lớn nào," tiếng một sĩ quan tuần tra rè rè dội qua băng tần radio ngắn mà Tùng lén thu nhận thụ động. "Có khả năng mục tiêu đã bị chôn vùi trong vụ sập tàu Prometheus."


"Không thể," giọng Đại úy Hùng lạnh lùng vang lên. "Tên cựu binh đó sở hữu kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm của Lê Hải. Hắn sẽ không chết dễ dàng như vậy. Tăng cường độ quét hồng ngoại tầm nhiệt của phao dò lên mức tối đa!"


Sơn Tùng cảm nhận được luồng sóng quét nhiệt đang lướt qua lớp vỏ ngoài của Leviathan-06. May mắn thay, do đang ở Tử Trạng Thái, nhiệt độ vỏ giáp của anh đã hòa làm một với cái lạnh âm độ của nước biển sâu vạn mét. Lũ mìn từ tính trôi nổi xung quanh—những khối cầu kim loại đen ngòm gai góc—vẫn lơ lửng im lìm, chỉ cách kính thạch anh rạn nứt của anh chưa đầy hai mét. Từng tia nước rỉ qua vách kính buốt giá nhỏ vào đùi Tùng, nhịp thở của anh bắt đầu khò khè do nồng độ carbonic tích tụ trong buồng lái chật hẹp tăng cao.


Phút thứ mười trôi qua. Phổi của Tùng nóng rát như bị thiêu đốt. Đầu óc anh bắt đầu xuất hiện những ảo giác mờ nhạt về ánh nắng mặt trời rực rỡ trên mặt đất—mảnh ký ức xa xôi mà anh luôn khao khát giành lại.


"Chú Tùng... con sắp... không chịu nổi nữa..." Tiếng thì thầm yếu ớt của Bé Ba vang lên qua bộ đàm nội bộ. Con bé đang lịm dần đi vì thiếu oxy.


Tùng cắn răng, ép bản thân tỉnh táo. Anh dùng Cảm Ứng Thủy Âm định vị chính xác vị trí của chiếc tàu tuần tra dẫn đầu của phân đội Aegis-Bio đang lơ lửng ngay phía trên bãi mìn, chỉ cách anh khoảng tám mươi mét.


Tàu tuần tra của địch đang vận hành lò phản ứng công suất cao để duy trì hệ thống radar quét tầm nhiệt chủ động. Đối với b lũ mìn từ tính nhạy cảm, chiếc tàu tuần tra đó chính là một nguồn nhiệt lượng và kim loại khổng lồ, chỉ có điều chúng được bảo vệ bởi mã nhận diện quân sự phát ra từ bộ điều khiển của Đại úy Long.


Muốn phá vỡ thế bế tắc này, anh phải phá hủy mã nhận diện đó.


Sơn Tùng dùng cánh tay cơ khí bên phải—cánh tay duy nhất còn hoạt động mượt mà—khẽ gạt cần điều khiển van xả áp phụ của súng lao móc. Anh không khởi động động cơ chính, mà sử dụng áp suất nước tích tụ sẵn trong buồng tích áp thủy tĩnh của súng lao móc vai phải.


Anh nhắm vào một dầm thép bọc chì nặng khoảng hai tấn đang trôi lơ lửng sát vách đá ngầm bên cạnh.


*PHỤT!*


Phát lao móc phóng đi êm ái trong bóng tối tuyệt đối, không phát ra bất kỳ vệt bong bóng hay nhiệt lượng nào. Đầu lao móc găm chặt vào dầm thép bọc chì. Tùng giật mạnh tời xích thủy lực của vai phải, dùng lực quán tính của hệ xích kéo văng khối dầm thép khổng lồ lao thẳng về phía chiếc tàu tuần tra dẫn đầu của địch.


*ẦM!*


Khối dầm thép bọc chì nặng nề va chạm trực diện vào hông tàu tuần tra của Aegis-Bio. Cú va chạm cơ học cực mạnh không chỉ làm móp méo vỏ giáp của tàu địch, mà còn phá hủy hoàn toàn bộ phát sóng nhận diện quân sự gắn dưới gầm tàu.


Trong tích tắc, mã nhận diện bị ngắt quãng.


Nguồn nhiệt lượng khổng lồ từ động cơ đang quá tải của tàu tuần tra địch lập tức lộ ra trước cảm biến của b bãi mìn từ tính.


*TÍC... TÍC... TÍC... TÍCTÍCTÍC!*


Hàng chục quả mìn từ tính xung quanh lập tức bị kích hoạt. Chúng phát ra tiếng rít chói tai dưới nước, đồng loạt quay đầu và lao vút về phía chiếc tàu tuần tra của tập đoàn như một đàn ong vỡ tổ.


"Có biến! Mìn từ tính đang bám đuổi chúng ta! Đại úy Long! Ngắt kích hoạt ngay!" Tiếng hét hoảng loạn của sĩ quan tuần tra vang dội qua radio.


"Không kịp rồi! Hệ thống điều khiển bị chập mạch do va chạm—"


*BÙM! BÙM! BÙM! ẦM!!!*


Chuỗi nổ liên hoàn kinh hoàng bùng nổ dưới đáy Vực Không Đáy. Những quầng lửa màu cam rực rỡ xé toác bóng tối vạn mét nước, tạo ra những luồng sóng xung kích thủy động lực khổng lồ cuộn trào như bão tố. Sức ép từ vụ nổ liên tiếp bóp nát chiếc tàu tuần tra dẫn đầu của Aegis-Bio thành những mảnh vụn kim loại, kéo theo phân đội công binh của Đại úy Long bị nhấn chìm trong biển lửa dưới nước sâu.


Sóng chấn động ập đến, hất văng cơ giáp Leviathan-06 và Tia Chớp trôi tự do trong dòng nước hỗn loạn. Sơn Tùng cảm nhận được vách kính thạch anh trước mặt rung lên bần bật, vết rạn nứt chân chim lan rộng thêm đầy đe dọa, nhưng anh đã đạt được mục đích. Lối thoát hiểm nghèo lên rìa vực đã hoàn toàn rộng mở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!