Tiếp Cận Tàu Prometheus
Bóng tối ở độ sâu mười một nghìn mét dưới Vực Không Đáy không phải là một khoảng không vô hại, nó là một khối áp suất khổng lồ, đặc quánh và lạnh lẽo, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kết cấu nhân tạo nào thành những mảnh vụn kim loại trong vòng ba giây.
Bên trong buồng lái chật hẹp và ngột ngạt của cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06, Sơn Tùng nằm bất động trên chiếc ghế lái sinh học tích hợp. Mười hai cổng cáp thần kinh cắm phập dọc sống lưng anh đang truyền đi những xung điện nóng rát, giật nhói liên tục để duy trì liên kết giữa bộ não cựu binh và hệ thống điều khiển pít-tông. Cơn bỏng nhiệt tủy cổ từ trận chiến với Hắc Long ở rìa rãnh nứt địa nhiệt Lửa Địa Ngục vẫn chưa hề dịu bớt. Nó âm ỉ cháy, lan tỏa cảm giác đau đớn tột cùng đến từng thớ cơ vai người còn sót lại của anh. Đôi chân liệt hoàn toàn bên dưới lớp dịch dinh dưỡng thô sơ lạnh ngắt, vô cảm như hai khúc gỗ mục bám đầy rỉ sét.
"Cảnh báo! Lò phản ứng sinh học quá nhiệt chạm ngưỡng chín mươi phần trăm. Nguy cơ kích hoạt giao thức tự hủy sinh học trong vòng bốn phút. Hệ thống lọc khí carbonic bị nghẽn hoàn toàn."
Giọng nói giả lập lạnh lùng của AI phụ trợ vang lên đều đều, vô hồn như một bản án tử hình đếm ngược. Sơn Tùng khẽ thở dốc, lồng ngực anh phập phồng dưới lớp nẹp cột sống cơ học thông minh bọc Titan mà Trần Khắc đã khóa chặt dọc lưng anh. Hơi thở nóng hổi của anh phả ra, làm mờ đục mặt trong của tấm kính quan sát cường lực thạch anh phía trước. Ngay giữa tầm nhìn hốc hác của người cựu binh, vết rạn nứt chân chim dài chín centimet đang rỉ ra những giọt nước biển đen ngắt. Áp suất nước vạn mét bên ngoài đang không ngừng tìm kiếm kẽ hở để bóp bẹp cỗ quan tài sắt này.
"Bé Ba... con ổn chứ?" Tùng khàn giọng hỏi qua bộ đàm nội bộ, giọng anh trầm đục, méo mó qua bộ lọc âm rách màng.
Từ khoang hàng phụ chật hẹp phía sau lưng ghế lái, tiếng ho khan dữ dội của cô bé mồ côi mười hai tuổi truyền lại. Giọng con bé nhỏ xíu, khàn đặc vì ngạt khí carbonic: "Con... con vẫn thở được, chú Tùng. Bộ giải mã tần số cổ... con đã khóa chặt trong hộp bảo mật bọc chì rồi. Nhưng... tay con chảy máu nhiều quá, chiếc tua-vít Titan-V bị mẻ đầu khó vặn chốt quá..."
Tùng siết chặt ngón tay máy bên phải. Anh biết con bé đang phải chịu đựng sự ngột ngạt tột cùng trong bóng tối. Lòng anh thắt lại đầy tự trách. Anh đã hứa sẽ bảo vệ con bé, đưa nó lên mặt nước để nhìn thấy ánh mặt trời thực sự, chứ không phải chui rúc trong các khe hở kỹ thuật bám đầy dầu mỡ của một cỗ cơ giáp rỉ sét dưới đáy vực thẳm này.
"Nghe chú, Bé Ba. Đeo mặt nạ dưỡng khí khẩn cấp vào. Chú sẽ kích hoạt hệ thống sưởi phụ trợ."
Tùng gạt cần gạt cơ học bên hông. Để duy trì sự sống cho hai cơ thể sinh học trong buồng lái đang lạnh dần dưới nhiệt độ một độ C của vực sâu, anh buộc phải tiêu hao thêm mười phần trăm năng lượng của viên pin thạch anh phụ trợ cuối cùng. Hệ thống sưởi phụ hoạt động, phả ra luồng khí ấm áp mờ nhạt, tạm thời khống chế nhiệt độ lò phản ứng sinh học không vượt quá ngưỡng tự hủy vĩnh viễn, nhưng dải năng lượng hiển thị trên màn hình phụ lập tức sụt giảm nghiêm trọng.
Leviathan-06 chìm sâu hơn vào tăm tối của Vực Không Đáy. Ở độ sâu này, Kháng Áp Cực Hạn đang đè nặng lên từng mét vuông hợp kim Titan-V của vỏ giáp ngoài. Tiếng rên rỉ liên tục của các tấm thép chịu lực vang lên rùng rợn, tựa như tiếng xương cốt của một con quái thú khổng lồ đang bị nghiền nát. Khớp vai trái mới ghép—khối Titan xám tro thô kệch—rít lên u u đầy đau đớn. Vết nứt vi mô dọc theo mối hàn vai từ cú phản lực của trận cận chiến trước vẫn đang rò rỉ những giọt dầu thủy lực chịu áp màu vàng nhạt, nổi bong bóng rồi nhanh chóng bị áp suất nước cuốn trôi. Hệ thống bôi trơn bị tổn hại khiến cánh tay trái máy của anh mất đi mười lăm phần trăm hiệu suất vận hành.
"Chúng ta sắp đến tọa độ định vị rồi," Tùng lầm bầm, mắt nhìn chăm chú vào dải bản đồ holographic 3D yếu ớt phát ra từ chiếc la bàn cơ học cổ của Lê Hải đặt trên bảng điều khiển.
Đột nhiên, qua màn sương mù nước đục ngầu, một cái bóng khổng lồ, xám xịt và im lìm hiện ra như một phế tích cổ đại bị bỏ quên.
Đó là tàu Prometheus.
Chiếc tàu nghiên cứu sinh học quân sự huyền thoại của tập đoàn Aegis-Bio nằm nghiêng ngả trên nền bùn đáy của Vực Không Đáy, nửa thân tàu đã bị vùi lấp dưới lớp phù sa hàng thập kỷ. Bao bọc xung quanh xác tàu đắm là một lớp màng ánh sáng xanh tím mờ nhạt, chập chờn—lớp giáp điện từ bảo vệ vòng ngoài vẫn còn hoạt động yếu ớt nhờ nguồn năng lượng dự phòng cổ đại. Sự hiện diện của lớp giáp này biến Prometheus thành một pháo đài bất khả xâm phạm đối với những kẻ săn phế liệu thông thường.
Nhưng Sơn Tùng không cô đơn trong chuyến đi này.
Qua cảm biến sóng âm thụ động của hệ thống định vị thủy âm Sonar cổ điển, một tiếng rít pít-tông tần số cao, sắc nhọn đột ngột dội thẳng vào tai nghe của Tùng. Anh lập tức nhắm mắt, kích hoạt kỹ năng Cảm Ứng Thủy Âm để vẽ lại sơ đồ di động của kẻ thù trong não bộ.
Cách xác tàu Prometheus khoảng năm mươi mét, một cỗ cơ giáp lặn hạng nhẹ màu xám bạc đang lơ lửng trong nước. Thiết kế của nó thon gọn, bóng bẩy với các động cơ đẩy phản lực nước siêu tốc gắn dọc hông.
Đó là chiếc 'Tia Chớp' của Phong Sét.
Tên thợ săn phế liệu độc hành xảo quyệt đang túc trực sẵn ở đó. Hắn sử dụng một thiết bị quét từ tính cầm tay, áp chặt vào màng chắn điện từ của Prometheus, cố gắng bẻ khóa xung điện để mở đường vào khoang chính. Phát hiện sự xuất hiện của Leviathan-06 rỉ sét đang lừ lừ tiến tới trên hệ bánh xích nặng nề, Phong Sét lập tức điều khiển 'Tia Chớp' lùi lại đề phòng, hai họng súng lao móc áp lực cao trên vai hắn lập tức xoay hướng về phía buồng lái của Tùng.
"Sơn Tùng? Thằng cựu binh tàn phế! Mày chưa chết dưới tay Hắc Long à?" Giọng nói láu liên, đầy toan tính của Phong Sét dội qua tần số vô tuyến ngắn.
"Mày vẫn nhanh chân như một con rái cá, Phong Sét," Tùng khàn giọng đáp, giữ khoảng cách an toàn năm mươi mét. Anh biết rõ tính cách của tên này—hắn sẵn sàng đâm sau lưng đồng minh ngay khi có cơ hội để độc chiếm chiến lợi phẩm. "Nhưng máy quét từ tính của mày không bẻ khóa nổi lớp giáp điện từ kia đâu. Hệ thống bảo mật của Aegis-Bio yêu cầu một tần số giải mã quân sự cổ đại."
Phong Sét im lặng một lát. Camera ngoài của 'Tia Chớp' nhấp nháy ánh sáng đỏ rực đầy nghi quét qua lớp vỏ giáp rách nát của Leviathan-06. Hắn nhận ra vết rạn nứt chín centimet trên kính thạch anh buồng lái của Tùng và khớp vai trái đang rò rỉ dầu thủy lực màu vàng nhạt.
"Mày có bộ giải mã tần số cổ của Lê Hải," Phong Sét nhanh chóng suy luận, nụ cười tham lam hiện rõ qua giọng nói. "Tao có thiết bị quét từ tính công nghệ cao để dẫn truyền xung điện, mày có mã khóa. Chúng ta hợp tác tạm thời bẻ khóa lớp giáp này, chia đôi chiến lợi phẩm bên trong khoang nghiên cứu sinh học. Thế nào?"
Sơn Tùng im lặng tính toán. Anh biết mình đang ở thế yếu. Lò phản ứng của anh đang quá nhiệt, kính thạch anh có thể vỡ bất cứ lúc nào dưới áp suất vạn mét, và cánh tay trái máy bị hư hại nghiêm trọng. Nếu chiến đấu trực diện với chiếc 'Tia Chớp' linh hoạt của Phong Sét ở độ sâu này, cơ hội chiến thắng của anh là cực kỳ mong manh. Ngược lại, nếu hợp tác, anh có thể dùng bộ giải mã tần số cổ mà Bé Ba đang giữ để mở cổng, thu hồi chip dữ liệu Dự án 'Thoát Xác' trước khi cơ thể bị hoại tử hoàn toàn.
"Được. Nhưng tao sẽ đứng cảnh giới vòng ngoài. Mày tiến sát vách tàu để dẫn truyền xung điện bẻ khóa," Tùng ra điều kiện, giọng nói lầm lì nhưng quyết đoán.
"Thỏa thuận thế đi, thằng què," Phong Sét cười lạnh, điều khiển 'Tia Chớp' áp sát vào màng chắn điện từ của Prometheus, cắm thiết bị quét từ tính vào cổng kết nối cổ đại của xác tàu.
Tùng điều khiển Leviathan-06 lùi lại sát một gờ đá vôi rỉ sét, tắt hệ thống radar chủ động để giảm thiểu tiếng ồn cơ học, chỉ duy trì hệ thống Sonar cổ điển để cảnh giới xung quanh. Anh cố gắng bắn súng lao móc áp lực thủy tĩnh từ vai phải để cố định thân cơ giáp vào một dầm thép nhô ra của Prometheus làm điểm tựa rút lui khẩn cấp. Tuy nhiên, một dòng chảy áp lực ngầm cực mạnh của Vực Không Đáy bất ngờ quét qua, làm chệch hướng đường bay của phát lao móc nặng nề. Chiếc lao móc thép găm sượt qua thân tàu, cắm phập vào vách đá phía sau, tạo ra một chấn động âm thanh trầm đục dội lại.
"Cẩn thận cái tay máy rách của mày đi, Sơn Tùng! Đừng làm hỏng việc của tao!" Phong Sét gắt lên qua radio, ngón tay hắn vẫn điên cuồng thao tác trên bảng điều khiển bẻ khóa.
Sơn Tùng không đáp. Sự tập trung thính giác của anh đang đặt hoàn toàn vào tai nghe thủy âm thụ động. Nhờ kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm, anh cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của dòng nước biển xung quanh xác tàu Prometheus.
Đột nhiên, từ sâu trong lớp bùn đáy dày đặc bên dưới thân tàu Prometheus, một tần số âm thanh lạ lùng phát ra.
*Ù... ù... ù...*
Đó không phải là tiếng rên rỉ của kim loại chịu áp suất, cũng không phải tiếng sụt lún địa chất tự nhiên. Đó là một tiếng rít tần số cực thấp, đều đặn và mang nhịp điệu sinh học. Một luồng sóng chấn động thủy tĩnh cực nhẹ lan tỏa qua làn nước buốt giá, làm rung rinh những rạn san hô đen bám quanh xác tàu đắm.
"Phong Sét, nhanh lên. Có cái gì đó dưới bùn đáy đang thức tỉnh," Tùng khàn giọng cảnh báo, nhịp tim anh bắt đầu tăng vọt lên mức nguy hiểm.
"Câm miệng đi, thằng nhát gan! Chỉ còn mười phần trăm tiến trình nữa thôi!" Phong Sét cố tình trì hoãn tốc độ bẻ khóa. Hắn liếc nhìn qua camera ngoài, thấy Leviathan-06 đang bất động, hệ bánh xích Titan-V bị kẹt nhẹ trong cát bùn. Hắn muốn kéo dài thời gian để kiểm tra xem khớp vai trái rỉ dầu bôi trơn của Tùng có thực sự mất đi khả năng cận chiến hay không, hòng chuẩn bị cho đòn đâm sau lưng ngay khi cổng mở.
"Tao bảo mày nhanh lên!" Tùng gầm lên qua bộ lọc âm rách màng.
Qua cảm biến thủy âm, tiếng rít dưới bùn đáy ngày càng trở nên dồn dập và dữ dội. Lớp phù sa cổ đại vây quanh xác tàu Prometheus bắt đầu cuộn trào lên như một vũng lầy sôi sục. Những bọt khí carbonic khổng lồ phụt ra từ các khe nứt dưới đáy biển sâu, bốc lên cuồn cuộn.
*Cạch!*
Tiến trình giải mã trên thiết bị quét từ tính của Phong Sét chạm ngưỡng một trăm phần trăm.
Lớp màng chắn điện từ bảo vệ vòng ngoài của tàu Prometheus sụp đổ hoàn toàn trong một vụ nổ xung kích điện từ cực mạnh. Một luồng sáng xanh tím chói lòa bùng phát, xé rách màn đêm tăm tối vạn mét nước, lan tỏa ra xung quanh tạo thành những tia sét thủy tĩnh ngoằn ngoèo.
Luồng xung kích điện từ khổng lồ dội thẳng xuống nền bùn đáy, kích hoạt hoàn toàn thực thể khổng lồ đang ngủ đông bên dưới xác tàu đắm.
Đất đá sụt lún dữ dội. Một cái bóng đen kịt, khổng lồ có đường kính lên tới hàng chục mét từ sâu trong lòng đất trồi lên. Lớp phù sa tản ra, để lộ một xúc tu khổng lồ bọc đầy những gai nhọn bằng hợp kim sinh học tự nhiên cứng như thép, uốn lượn đầy thú tính trong nước sâu.
Đó là quái thú Mực Quỷ khổng lồ làm tổ quanh Prometheus.
Trước khi Phong Sét kịp kích hoạt động cơ đẩy phản lực của chiếc 'Tia Chớp' để rút lui, chiếc xúc tu khổng lồ bọc gai nhọn từ bùn sâu bất ngờ quật mạnh xuống với một lực lượng nghìn tấn, nện sầm vào thân cơ giáp của Phong Sét, đẩy cỗ máy lặn hạng nhẹ văng mạnh vào vách ngăn rỉ sét của tàu Prometheus.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!