Nhạc nềnSteam_Fortress

Bản Đồ Cổ Trong La Bàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ chiếc phao quét nhiệt của tập đoàn Aegis-Bio nhấp nháy liên hồi ngoài tấm kính thạch anh, hắt lên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Sơn Tùng một vệt sáng tàn nhẫn như máu.


*Tíc... tíc... tíc...*


Tiếng bíp bíp định vị dội qua lớp vỏ thép rỉ sét của Leviathan-06, truyền vào tai nghe thủy âm của Tùng với một tần số đều đặn, buốt óc. Áp suất vạn mét nước bên ngoài rãnh Mariana đang ghì chặt lấy cỗ cơ giáp lặn hạng nặng, tìm kiếm từng kẽ hở nhỏ nhất để nghiền nát nó. Trên tấm kính quan sát cường lực thạch anh trước mặt anh, vết rạn nứt mạng nhện đã lan rộng đến chín centimet. Những giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt rỉ qua kẽ nứt, nhỏ từng giọt đều đặn xuống đùi Tùng. Đôi chân liệt hoàn toàn của anh không hề có cảm giác, nhưng làn da bọc ngoài đệm ghế lái sinh học thì đang run lên vì cái lạnh thấu xương của đáy đại dương.


"Chú Tùng... phao quét đang truyền tín hiệu ngược về tàu chỉ huy của Đại úy Hùng. Chúng ta chỉ có chưa đầy ba mươi giây trước khi sát thủ Bóng Ma khóa chặt tọa độ này!" Giọng Bé Ba khàn đặc, đứt quãng qua loa nội bộ từ khoang hàng phụ phía sau. Cô bé mười hai tuổi đang cố gắng nhịn thở trong bầu không khí ngột ngạt bốc mùi lưu huỳnh và khí carbonic tích tụ.


Sơn Tùng không đáp. Gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ đá hộc đáy biển. Khớp vai Titan-V mới ghép bên tay trái của anh rít lên u u, những đường ống dẫn dầu thủy lực chịu áp dọc bả vai căng phồng. Cơn đau co thắt tủy sống cổ bùng lên dọc theo mười hai cổng cáp sinh học cắm phập vào sống lưng anh, nóng rát như thể có ai đó đang đổ axit vào da thịt. Anh không thể bật động cơ đẩy của Leviathan-06; nhiệt lượng tỏa ra từ lò phản ứng sinh học sẽ ngay lập tức biến họ thành một ngọn hải đăng rực sáng trên radar tầm nhiệt của chiếc 'Bạch Tuộc Đen'.


Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và kiên nhẫn của một cựu binh lão luyện, Tùng truyền xung thần kinh vào cánh tay máy thủy lực khổng lồ bên phải. Tay máy di chuyển chậm rãi, độ trễ phản xạ của ngưỡng Đồng Bộ Cộng Hưởng năm mươi lăm phần trăm khiến khớp nối rung nhẹ. Anh không dùng lực mạnh, chỉ nhẹ nhàng dùng các ngón thép vuốt qua một tấm dầm thép bọc chì rỉ sét của xác tàu chiến cổ đại ngay phía trên gờ đá vôi.


*Rắc... uỳnh...*


Tấm dầm thép bọc chì nặng hàng tấn trượt xuống dưới tác động của trọng lực, đổ sụp một cách êm ái dưới làn nước sâu, đè nghiến lên chiếc phao quét nhiệt của Aegis-Bio. Luồng ánh sáng đỏ rực nhấp nháy đột ngột bị dập tắt dưới khối kim loại dày cộp. Tín hiệu định vị vô tuyến phát ra từ phao quét biến mất hoàn toàn trên băng tần.


"Cắt đuôi thành công tạm thời," Tùng khàn giọng nói, giọng anh trầm đục qua bộ lọc âm rách màng. "Silent Running vẫn giữ nguyên. Bé Ba, chuẩn bị xả áp phụ hông. Chúng ta lướt theo dòng lưu ngầm rút vào ngách đá phía Tây."


Sử dụng la bàn cơ học cổ của Lê Hải gắn trên bệ điều khiển, Sơn Tùng định hướng dòng hải lưu ngầm cuộn xiết. Anh tắt hoàn toàn động cơ chính, để Leviathan-06 tự trôi đi âm thầm như một khối sắt rỉ vô hồn lách qua những khe đá hẹp, tăm tối của Nghĩa Địa Tàu Xương Cá. Sau gần mười lăm phút di chuyển thụ động nghẹt thở, cỗ cơ giáp khổng lồ trượt vào một hang ngầm hẹp khuất sau rạn san hô đen hóa thạch. Nơi đây hẹp đến mức vỏ thép ngoài của Leviathan-06 cọ xát vào vách đá phát ra những tiếng rít kèn kẹt ghê rợn, nhưng nó là tấm lá chắn tự nhiên hoàn hảo chống lại mọi loại sóng radar của hạm đội tuần tra.


Khi cơ giáp đã nằm im lìm trong bóng tối tuyệt đối của hang ngầm, Sơn Tùng mới cho phép mình thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Không khí chật hẹp bên trong buồng lái bốc mùi hôi hám của dịch dinh dưỡng thô rò rỉ và mồ hôi lạnh.


*Cạch. Cạch.*


Cánh cửa ngăn kỹ thuật nhỏ sau lưng ghế lái mở ra. Bé Ba và cậu nhóc hacker Út Nhỏ khúm núm chui vào buồng lái chật hẹp. Út Nhỏ gầy gò, đôi mắt cận nặng sau cặp kính dày cộp nứt một bên tròng đang láo liên nhìn quanh cảnh giác, tay ôm khư khư chiếc máy tính bảng quân sự Aegis-Bio nhặt được từ bãi rác đã qua sửa đổi phần cứng. Buồng lái của Leviathan-06 lúc này chật ních người, hơi thở của ba con người nhanh chóng làm mờ đục tấm kính cường lực thạch anh rạn nứt.


"Chú Tùng, cháu đã bẻ khóa được một phần hệ thống bảo mật vô tuyến của tụi tuần tra biên giới," Út Nhỏ thì thầm, ngón tay gầy guộc gõ liên tục lên màn hình máy tính bảng. "Nhưng chiếc la bàn cổ của Đại tá Lê Hải... nó không chỉ là la bàn thông thường. Bộ phát sóng siêu nhỏ giấu trong trục kim của nó đang phát ra một tần số cực thấp mà máy của cháu không thể đọc được nếu không bóc tách lớp vỏ cơ học bên ngoài."


Sơn Tùng khẽ gật đầu. Anh dùng ngón tay máy bên phải, tháo chiếc la bàn cơ học cổ đeo trên cổ áo sinh học bám đầy dầu mỡ xuống, đặt lên bệ điều khiển chính diện. Chiếc la bàn bằng đồng thau xỉn màu, bám đầy muối biển và những vết xước sâu của thời gian, nhưng các bánh răng cơ học bên trong vẫn chuyển động đều đặn với những tiếng tích tắc nhỏ, khô khốc.


"Lê Hải là một Đại tá quân đội cũ," Tùng trầm ngâm, ánh mắt anh lộ rõ vẻ hoài niệm khi nhìn vào di vật của người thầy quá cố. "Ông ấy không bao giờ tin tưởng vào công nghệ số của tập đoàn. Mọi bí mật của ông ấy đều được khóa bằng cơ cấu cơ học thuần túy. Út Nhỏ, cẩn thận. Thiết bị quân sự cũ thường có bẫy tự hủy."


Út Nhỏ nuốt nước bọt, gật đầu. Cậu nhóc lôi từ trong túi áo ra một sợi cáp nối tự chế bọc sợi polymer sinh học, đấu nối trực tiếp từ cổng đọc của máy tính bảng vào trục xoay đồng thau của la bàn.


"Bé Ba, giữ chặt bệ đỡ cho tớ," Út Nhỏ ra lệnh.


Bé Ba nhanh nhẹn rút chiếc tua-vít đa năng tự chế bằng hợp kim Titan-V phế liệu từ thắt lưng bảo hộ rộng thùng thình. Cô bé quỳ rạp xuống bên cạnh bệ điều khiển, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào từng chuyển động nhỏ của Út Nhỏ.


Út Nhỏ bắt đầu dùng một mũi kim thép siêu nhỏ lách vào khe hở giữa mặt kính thạch anh và vòng xoay hướng của la bàn. Cậu nhóc khéo léo bóc tách lớp vỏ bảo vệ cơ học ngoài cùng.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ sâu trong ruột la bàn. Màn hình máy tính bảng của Út Nhỏ đột ngột chớp tắt đỏ rực.


"Chết tiệt! Hệ thống tự hủy cơ học đã kích hoạt!" Út Nhỏ hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. "Có một lò xo áp lực cực mạnh bên trong đang tự động co lại... nó chuẩn bị nghiền nát chip nhớ silicon cổ đại giấu dưới trục kim trong vòng mười giây!"


"Không được buông!" Tùng khàn giọng ra lệnh.


Trong khoảnh khắc sinh tử, khi lò xo áp lực chuẩn bị dập xuống để tiêu hủy vĩnh viễn bí mật của Lê Hải, Bé Ba đã hành động với một phản xạ cực nhanh của một đứa trẻ lớn lên từ bãi rác. Cô bé dứt khoát lao người tới, đâm thẳng mũi chiếc tua-vít Titan-V tự chế vào giữa bánh răng khóa khẩn cấp của lò xo.


*Két... két... rắc...*


Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai vang lên trong buồng lái chật hẹp. Lực ép của lò xo áp lực quân sự cũ khủng khiếp đến mức bẻ cong cả mũi tua-vít hợp kim chịu lực. Một tiếng *tách* sắc lẹm vang lên, đầu chiếc tua-vít Titan-V của Bé Ba bị mẻ một góc lớn, nhưng nó đã thành công chèn chặt vào giữa hai bánh răng, giữ cho lò xo áp lực dừng lại ngay sát rìa của chip dữ liệu chỉ trong một milimet mỏng manh.


"Giữ vững... tớ đang bẻ khóa phần mềm..." Út Nhỏ mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, ngón tay gõ như điên dại trên bàn phím cảm ứng. "Không được, hệ thống yêu cầu xác thực tần số giọng nói sinh học! Nó cần tần số của chính Đại tá Lê Hải!"


Sơn Tùng nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn đang rung lên bần bật dưới lực ép của lò xo bị kẹt. Trong đầu anh, những lời dạy nghiêm khắc của Lê Hải mười lăm năm trước đột ngột vang vọng lại. *"Tùng, kỹ thuật Cảm Ứng Thủy Âm không chỉ để nghe tiếng thở của đại dương. Nó là cách con hòa nhịp thở và giọng nói của mình với tần số của kim loại."*


Tùng hít một hơi thật sâu, vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt'. Anh cảm nhận sự rung động của các bánh răng la bàn đang truyền qua bệ điều khiển thép, truyền qua cánh tay máy và dội thẳng vào tủy sống cổ của anh dọc theo các sợi cáp thần kinh. Anh điều chỉnh tần số rung động của thanh quản người còn sót lại, ép giọng nói khàn đặc của mình đạt đến đúng dải tần số sóng âm trầm ấm, uy nghiêm của người thầy quá cố.


"Tuần tra Hải quân 06. Mã xác nhận: Lê Hải. Giải phóng neo."


Giọng nói của Tùng phát ra qua bộ lọc âm, tạo ra một luồng sóng âm tần số cực thấp làm rung động cả lớp nước rỉ dưới chân bệ điều khiển.


*Cạch... xì...*


Bánh răng khóa tự hủy đột ngột nhả ra. Lò xo áp lực giãn ra hoàn toàn.


Từ tâm của trục kim la bàn cổ, một luồng ánh sáng holographic màu xanh lam rực rỡ đột ngột phóng thẳng lên tấm kính quan sát thạch anh rạn nứt phía trước. Luồng sáng bẻ cong bóng tối của hang ngầm, vẽ nên một bản đồ holographic 3D vô cùng chi tiết của Vực Không Đáy—vùng thẳm sâu nhất và tăm tối nhất của rãnh Mariana, nơi độ sâu vượt quá mười một ngàn mét nước.


Ngay giữa bản đồ 3D rực rỡ, một tọa độ nhấp nháy ánh sáng đỏ rực hiện lên cùng với dòng chữ kỹ thuật quân sự cổ: *"Tàu nghiên cứu sinh học Prometheus - Dự án 'Thoát Xác'"*.


"Chúng ta tìm thấy nó rồi..." Bé Ba thì thầm, đôi mắt tròn xoe phản chiếu ánh sáng xanh lam của bản đồ, gương mặt lấm lem dầu mỡ rạng rỡ nụ cười. "Bản đồ ngầm dẫn đến xác tàu Prometheus."


Sơn Tùng nhìn chằm chằm vào tọa độ nhấp nháy. Lần đầu tiên sau nhiều năm bị giam cầm trong cỗ quan tài sắt này, trong mắt người cựu binh tàn phế lóe lên một tia hy vọng thực sự. Chip dữ liệu cổ chứa công nghệ phẫu thuật tách rời cơ thể sinh học khỏi khoang lái đang nằm ngay dưới kia, dưới vực sâu lạnh giá kia. Sự tự do thể xác mà anh hằng khao khát không còn là một giấc mơ hoang đường nữa.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Út Nhỏ nheo mắt nhìn vào dòng mã bảo mật chạy dọc bên rìa bản đồ, gương mặt cậu nhóc nhanh chóng xám xịt lại.


"Chú Tùng... có chuyện không ổn," Út Nhỏ run giọng nói. "Lối vào khoang nghiên cứu chính của tàu Prometheus được bảo vệ bởi một khóa tần số sóng âm cổ điển (Acoustic Frequency Lock) thế hệ cũ của quân đội. Nếu chúng ta cố tình dùng bạo lực cơ học để phá cửa, hệ thống tự hủy dữ liệu của tàu Prometheus sẽ kích hoạt ngay lập tức. Chúng ta bắt buộc phải có một thiết bị giải mã tần số quân sự cũ (Acoustic Decoder) mới có thể thâm nhập an toàn."


Sơn Tùng siết chặt nắm tay máy Titan-V, tiếng kim loại cọ xát vào nhau kèn kẹt đầy giận dữ. Khát vọng tự do ngay trước mắt nhưng lại bị chặn lại bởi một cánh cửa khóa kín.


Đúng lúc đó, chiếc loa vô tuyến thụ động của Leviathan-06 rè lên một tiếng rít ngắn. Một tin nhắn mã hóa bằng sóng ngắn từ một tần số quen thuộc chợt nhấp nháy trên màn hình phụ.


Đó là tin nhắn của Lão Kính—nhà môi giới chợ đen xảo quyệt của Chợ Đen Mariana.


*"Tùng... ta biết cậu đã lấy được bản đồ của Lê Hải. Ta đang giữ chiếc máy giải mã tần số quân sự cũ mà cậu cần tại Chợ Đen Mariana. Nhưng cậu biết luật của ta rồi đấy... giá của nó sẽ không hề rẻ đâu. Mang năm khối hợp kim Titan-V quân sự chịu lực cao đến gặp ta tại Quán Nước Đục. Và nhanh lên, trước khi lũ chó săn của tập đoàn đánh hơi thấy cậu."*


Sơn Tùng nhìn chằm chằm vào tin nhắn, đôi môi nứt nẻ mím chặt thành một đường thẳng quyết đoán. Anh biết Lão Kính đang tống tiền mình, nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác.


"Bé Ba, thu dọn linh kiện. Chúng ta phải đến Chợ Đen Mariana ngay lập tức," Tùng khàn giọng ra lệnh.


"Nhưng chú Tùng..." Bé Ba lo lắng nhìn vết rạn nứt chín centimet trên kính thạch anh buồng lái vẫn đang rỉ nước liên tục. "Lão A Sâm—kẻ thu nợ của tập đoàn—đang tăng cường các đội tuần tra Cá Mập Sắt xung quanh lối vào Chợ Đen để truy lùng cháu. Nếu chúng ta di chuyển lúc này..."


"Chúng ta sẽ đi," Sơn Tùng cắt lời con bé, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng tối vô tận ngoài vách hang ngầm. "Không còn thời gian để chần chừ nữa."


Cỗ cơ giáp lặn hạng nặng Leviathan-06 khẽ rung lên, hệ xích sắt rên rỉ u u khi nó bắt đầu chuyển động chậm rãi, mang theo khát vọng giải thoát tột cùng và cả những hiểm họa sinh tử đang rình rập phía trước, chìm sâu hơn vào lòng biển tăm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!