Kẻ Đi Săn Tinh Nhuệ
Oong... Oong... Oong...
Luồng sóng siêu âm quét tầm rộng dội xuống từ tàu chỉ huy của Đại úy Hùng vẫn tiếp tục rung động qua từng thớ thép rỉ sét của xưởng mổ Trần Khắc. Tiếng rú rít của tần số cực thấp len lỏi qua làn nước đục ngầu, len lỏi qua lớp vỏ Titan rạn nứt của Leviathan-06, găm thẳng vào hộp sọ của Sơn Tùng như hàng vạn cây kim nung đỏ.
Máu sinh học màu đỏ sẫm loang lổ trên khóe mũi anh lại rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng, hòa vào làn dịch dinh dưỡng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc bên trong buồng lái hàn kín.
"Chú Tùng! Hệ thống định vị thủy âm ngoài của chúng ta đang bị nhiễu loạn hoàn toàn!" Giọng nói lanh lảnh nhưng run rẩy của Bé Ba vang lên qua bộ đàm nội bộ từ khoang hàng phụ chật hẹp phía sau. "Chỉ số nhiễu sóng âm ngoài vỏ đã vượt quá tám mươi phần trăm. Nếu chúng ta không di chuyển ngay, phao quét nhiệt tiếp theo của hạm đội tuần tra Cá Mập Sắt sẽ rơi thẳng xuống nóc xưởng mổ!"
Sơn Tùng không đáp. Anh mím chặt môi, đôi mắt trũng sâu hốc hác nhìn chằm chằm vào vết rạn nứt mạng nhện trên kính quan sát cường lực thạch anh ngay trước mặt. Vết rạn lúc này đã lan rộng tới tám phẩy năm centimet. Áp suất nước vạn mét bên ngoài rãnh Mariana đang không ngừng rít lên qua khe hở mỏng manh, ép những giọt nước biển lạnh buốt, đen ngắt phun thành tia nhỏ vào bệ điều khiển, tạo ra những tiếng xèo xèo chập mạch liên tục dọc theo các đường cáp phụ.
"Tùng, cậu phải khởi động cơ giáp ngay lập tức!" Giọng Trần Khắc khàn đặc, đứt quãng qua loa nội bộ. Lão kỹ sư lập dị đang điên cuồng thu dọn những lọ hóa chất ức chế hoại tử tủy còn sót lại trên bàn mổ bọc da cá mập. "Trần Đại và lực lượng Thủy Triều Đen đang rút lui theo đường ống ngầm phía sau để dụ bớt truy binh biên giới. Nhưng Đại úy Hùng không phải kẻ khờ. Hắn đã phái sát thủ Bóng Ma cùng chiếc cơ giáp tàng hình 'Bạch Tuộc Đen' thâm nhập vào các hốc đá ngầm xung quanh Rừng Sắt rồi. Cậu phải lách qua hẻm núi Nghĩa Địa Tàu Xương Cá để cắt đuôi chúng!"
Sơn Tùng hít một hơi thật sâu, vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt'. Anh ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút tụt dần xuống dưới chín mươi. Từng thớ cơ trên bả vai người còn sót lại của anh co giật dữ dội khi anh bắt đầu truyền xung thần kinh vào khớp nối thủy lực Titan-V mới ghép bên vai trái. Cánh tay máy khổng lồ xám tro rên rỉ u u, các đường ống dẫn dầu thủy lực chịu áp dọc từ bả vai xuống khớp khuỷu tay căng phồng lên, rò rỉ vài giọt dầu mỏng màu vàng nhạt hòa vào nước.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Mười hai cổng cáp sinh học cắm phập dọc cột sống Sơn Tùng lóe lên những luồng sáng xanh lam giận dữ. Cơn đau bỏng rát dọc tủy sống cổ bùng lên như thể có ai đó đang đóng đinh sắt nung vào sống lưng anh, nhưng người cựu binh tàn phế chỉ nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng rạn của men răng. Đôi chân anh hoàn toàn lạnh ngắt, bất động vĩnh viễn dưới làn dịch thô sơ, nhưng ý chí của anh đã hòa làm một với bộ khung xương thép của Leviathan-06.
"Bé Ba, bám chặt lấy khung gia cố sau ghế lái," Tùng khàn giọng ra lệnh qua bộ lọc âm rách màng. "Trần Khắc, lão già... bảo trọng."
"Lo cho cái mạng rách của cậu trước đi!" Trần Khắc hét lên, dứt khoát gạt cần trục xả áp lực nước của bệ nâng.
*ẦM!!!*
Leviathan-06 trượt mạnh khỏi bệ nâng của xưởng mổ, lao thẳng xuống dòng nước buốt giá của rãnh Mariana. Áp suất nước khổng lồ lập tức ập vào, nện mạnh vào lớp vỏ Titan rỉ sét bám đầy rêu biển của cơ giáp. Tấm kính thạch anh rạn nứt trước mặt Tùng phát ra tiếng *rắc rắc* rùng rợn, nước biển rỉ giọt mạnh hơn, phun thẳng vào ngực áo bảo hộ của anh.
Sơn Tùng không hề do dự. Ngón tay máy bên tay phải của anh gạt mạnh cầu dao phụ trên bảng điều khiển, kích hoạt giao thức Silent Running.
*Cạch.*
Toàn bộ hệ thống đèn pha áp suất cao trên vai Leviathan-06 tắt phụt. Màn hình camera ngoài tối đen hoàn toàn. Radar chủ động, cảm biến tầm nhiệt và các pít-tông thủy lực không cần thiết lập tức bị ngắt nguồn, đưa cơ giáp hạng nặng nặng hàng chục tấn chìm vào im lặng tuyệt đối. Leviathan-06 lúc này không khác gì một khối sắt rỉ vô hồn trôi dạt tự do dưới đáy đại dương vạn mét nước.
Thế giới bên ngoài buồng lái biến mất. Sơn Tùng nhắm nghiền mắt, từ bỏ hoàn toàn thị giác. Anh đeo chiếc tai nghe thủy âm chuyên dụng, kích hoạt kỹ năng Cảm Ứng Thủy Âm mà người thầy quá cố Lê Hải từng truyền thụ.
Trong bóng tối tăm tối vĩnh cửu của Nghĩa Địa Tàu Xương Cá, thế giới bắt đầu tái hiện dưới dạng các luồng sóng âm màu xanh lam nhạt lan tỏa trong tâm trí anh. Tiếng nước biển chảy xiết qua các khe hẹp của những xác tàu chiến cổ đại rỉ sét, tiếng rên rỉ u u của những dầm thép bọc chì mục nát dưới áp suất nước cực hạn, và... tiếng rít pít-tông thủy lực cực kỳ nhỏ, đều đặn của một kẻ đi săn đang ẩn nấp.
"Chú Tùng..." Tiếng thì thầm của Bé Ba qua bộ đàm nội bộ nhỏ đến mức gần như bị tiếng nước nuốt chửng. "Cảm biến nhiệt ngoài của chúng ta đang tăng lên bảy mươi hai độ. Lò phản ứng sinh học của Leviathan-06 chưa hạ nhiệt hẳn sau ca mổ của Trần Khắc. Nếu tiếp tục thế này, nhiệt lượng tỏa ra ngoài vỏ sẽ làm lộ vị trí của chúng ta trước cảm biến tầm nhiệt cực nhạy của Bóng Ma!"
"Tôi biết," Tùng khàn giọng đáp.
Anh khẽ gạt nắp chiếc la bàn cơ học cổ của Lê Hải gắn trên bệ điều khiển chính. Trục kim la bàn bằng đồng đỏ—thứ công nghệ cơ học cổ đại không chịu ảnh hưởng bởi nhiễu từ trường địa nhiệt hay sóng siêu âm của tập đoàn—khẽ quay, chỉ thẳng về hướng một ngách ngầm hẹp nằm giữa hai xác tàu tuần dương cổ đại đang chồng chéo lên nhau tạo thành một mê cung kim loại khổng lồ.
Sơn Tùng không bật động cơ đẩy. Anh nương theo dòng hải lưu ngầm cuộn xiết, khéo léo điều chỉnh các cánh lái phụ trên hông và vai của Leviathan-06 để cơ giáp tự trôi đi âm thầm như một bóng ma rỉ sét.
Nhưng ngay khi Leviathan-06 chuẩn bị trượt vào ngách ngầm, thính giác thủy âm của Tùng đột ngột bắt được một tần số rung động cực kỳ mỏng manh.
*Vút... vút...*
Đó là tiếng nước bị rạch ra bởi những sợi cáp đơn phân tử cực mỏng. Sát thủ Bóng Ma đã giăng sẵn một mạng lưới bẫy cáp đơn phân tử cắt đứt giáp kim loại ngang qua các khe đá hẹp của Nghĩa Địa Tàu. Nếu Leviathan-06 trôi thẳng vào đó với trọng lượng khổng lồ của mình, những sợi cáp siêu cứng kia sẽ dễ dàng cắt đứt hệ thống bánh xích và vỏ giáp hông của cơ giáp trong vòng một nốt nhạc.
Sơn Tùng nghiến răng. Anh gạt cần gạt pít-tông vai phải, định bắn súng lao móc áp lực thủy tĩnh vào vách đá phía trên để kéo cơ giáp lách qua ngách ngách sườn.
*XÌIIII!*
Tiếng rít xả áp suất thủy lực nhỏ vừa mới phát ra từ khớp vai phải, Tùng lập tức giật mình buông tay gạt. Tiếng rít cơ học kia dưới nước sâu vạn mét vang lên như một tiếng còi báo động đối với thính giác nhạy bén của một sát thủ chuyên nghiệp.
Cách đó không đầy năm mươi mét, tiếng chân vịt của chiếc cơ giáp tàng hình 'Bạch Tuộc Đen' đột ngột thay đổi tần số. Tiếng rít u u của động cơ đẩy phản lực nước của Bóng Ma bắt đầu hướng thẳng về phía vị trí phát ra tiếng xả áp.
"Địch đang chuyển hướng quét về phía chúng ta!" Bé Ba hoảng hốt kêu lên, ngón tay nhỏ nhắn của con bé bấm chặt vào hộp điều áp phụ sau lưng ghế lái của Tùng để giữ cho van xả không tự động phát ra tiếng động lần nữa.
Sơn Tùng mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương. Nhiệt độ bên trong buồng lái đóng kín lúc này đã tăng lên gần bốn mươi độ C do hệ thống làm mát tuần hoàn bị ngắt hoàn toàn để duy trì Silent Running. Không khí chật hẹp bốc mùi lưu huỳnh và khí carbonic tích tụ khiến lồng ngực anh thắt nghẹn, nhịp thở trở nên khò khè, đứt quãng.
Anh nhắm nghiền mắt, ép bản thân chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối của 'Trái Tim Sắt'. Anh không cử động, không thở mạnh, để Leviathan-06 hoàn toàn thả trôi theo dòng hải lưu ngầm cuộn xiết.
*VÙ... VÙ...*
Chiếc cơ giáp tàng hình 'Bạch Tuộc Đen' lướt qua ngay phía trên đầu Leviathan-06. Lớp da hấp thụ sóng âm màu đen xám của nó di chuyển như một bóng ma khổng lồ trong nước sâu, không phát ra bất kỳ ánh sáng camera nào. Sơn Tùng có thể nghe rõ tiếng rên rỉ của các khớp pít-tông thủy lực của đối phương đang hoạt động ở công suất cao, chỉ cách tấm kính thạch anh rạn nứt của anh chưa đầy mười mét.
Áp lực nước từ động cơ đẩy của 'Bạch Tuộc Đen' tạo ra một luồng nước xoáy mạnh, nện vào vỏ ngoài của Leviathan-06. Tấm kính thạch anh phát ra tiếng *rắc* nhỏ rợn người, vết rạn mạng nhện lan rộng thêm một chút, nước biển lạnh buốt rỉ ra mạnh hơn, thấm đẫm cả bả vai trái của Tùng.
Cơn đau giật nhói từ khớp vai Titan-V mới ghép lại bùng lên khi nước biển mặn chạm vào các đầu nối thần kinh sinh học chưa lành hoàn toàn. Tùng cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí thuần túy của con người để áp chế phản xạ co giật của cánh tay máy.
'Bạch Tuộc Đen' dừng lại vài giây, các cảm biến tầm nhiệt của nó quét qua quét lại trên vách đá rỉ sét nơi Leviathan-06 đang bám chặt. Nhờ có lớp thép phế liệu bọc chì cách nhiệt tốt và lò phản ứng sinh học đã hạ nhiệt lượng xuống mức tối thiểu, chiếc cơ giáp của Tùng hoàn toàn hòa làm một với những xác tàu chiến cổ đại xung quanh.
Không phát hiện ra nguồn nhiệt bất thường, Bóng Ma điều khiển cơ giáp lướt đi tiếp, lùng sục sâu hơn vào hẻm núi Nghĩa Địa Tàu.
Sơn Tùng thở hắt ra một hơi khàn đặc. Anh gạt nhẹ la bàn cơ học cổ của Lê Hải, định vị một dòng lưu ngầm sâu hơn dẫn lối thoát ra rìa ngoài của nghĩa địa tàu đắm.
Nhưng đúng lúc cỗ cơ giáp khổng lồ chuẩn bị trượt theo dòng nước xiết để thoát khỏi vùng nguy hiểm, một tiếng động trầm đục dội lại từ phía trên mặt nước.
*BÙM! PHẬP!*
Một vật thể hình trụ bằng thép bọc chì nặng nề, mang theo biểu tượng Aegis-Bio màu xanh lục chết chóc, đột ngột rơi thẳng từ vùng nước nông xuống, găm chặt vào gờ đá vôi ngay trước mặt kính quan sát cường lực thạch anh của Leviathan-06.
Đó là phao quét nhiệt định vị thế hệ mới của Đại úy Hùng.
*Tíc... tíc... tíc...*
Đèn định vị màu đỏ rực trên đỉnh phao quét bắt đầu nhấp nháy dồn dập, tỏa ra những luồng sóng quét nhiệt tầm gần quét thẳng vào khoang lái sinh học nhạy cảm của Sơn Tùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!