Sóng Dữ Thử Nghiệm
Cơn đau không đến từ bên ngoài vỏ thép. Nó sinh ra từ sâu thẳm trong tủy sống của Sơn Tùng, nơi mười hai cổng cáp sinh học cắm phập vào dọc sống lưng anh đang điên cuồng phóng ra những luồng điện cao áp chập chờn.
*U... U... U...*
Khớp vai trái mới ghép bằng hợp kim Titan-V rít lên từng hồi chói tai. Hệ thống pít-tông thủy lực của cánh tay máy khổng lồ tự động co giật liên hồi, kéo theo những cú giật cơ dữ dội ở bả vai người còn sót lại của anh. Lực phản chấn từ cú đấm Quá Tải Thủy Lực lúc trước vẫn chưa tiêu tán hết; nó như một dòng lũ năng lượng điên cuồng chạy ngược dọc theo hệ thần kinh sinh-cơ, nện thẳng vào xương đòn người của Tùng phát ra những tiếng rạn rắc rắc rùng rợn.
Máu sinh học màu đỏ sẫm trào ra từ khóe miệng anh, nhỏ xuống đùi—nửa thân dưới hoàn toàn lạnh ngắt và mất đi xúc giác vĩnh viễn từ lâu. Qua tấm kính quan sát cường lực thạch anh trước mặt, vết rạn nứt chân chim đã lan rộng đến tám phẩy năm centimet. Từng giọt nước biển đen ngắt, lạnh buốt của rãnh Mariana rỉ qua kẽ nứt, nhỏ xuống bệ điều khiển, tạo ra những tiếng xèo xèo nhỏ khi chạm vào các bảng mạch đang quá nhiệt.
"Tùng! Ngắt kết nối khẩn cấp ngay! Tủy cổ của cậu đang bị đốt cháy!" Giọng nói hốt hoảng của Trần Khắc rè rè qua loa nội bộ. Lão kỹ sư y sinh lập dị vừa chạy ngược trở lại từ đường ống ngầm, gương mặt nhăn nheo bám đầy bụi rỉ sét xám xịt vì kinh hãi.
"Không... chưa được..." Tùng khàn giọng đáp, từng chữ rít qua kẽ răng đang nghiến chặt đến mức muốn vỡ vụn. "Tàu tuần tra biên giới... động cơ của chúng chỉ vừa tắt ngúm. Nếu tôi ngắt liên kết lúc này, hệ thống áp lực của Leviathan-06 sẽ sụp đổ... nước biển sẽ bóp bẹp buồng lái..."
"Để cháu!"
Tiếng hét lanh lảnh của Bé Ba vang lên từ khoang hàng phụ chật hẹp sau lưng ghế lái. Cô bé mồ côi mười hai tuổi, mặc bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình bám đầy dầu mỡ đen kịt, nhanh nhẹn chui qua khe hở kỹ thuật hẹp giữa các bó cáp thần kinh. Đôi bàn tay nhỏ bé của nó run rẩy nhưng dứt khoát cầm chiếc tua-vít Titan-V tự chế, chọc thẳng vào hộp điều áp phụ bên hông ghế lái.
*XÌIIII!*
Một luồng hơi nước nóng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc phun ra xối xả từ van xả áp phụ của khớp khuỷu tay trái. Cánh tay máy Titan-V khổng lồ cuối cùng cũng ngừng co giật, buông thõng xuống bên hông cơ giáp như một khối phế liệu rỉ sét nặng nề.
Nhưng cơn đau dọc tủy sống cổ của Tùng vẫn không hề thuyên giảm. Nó nóng rát, nhức nhối như thể có ai đó đang đổ axit trực tiếp vào cột sống anh. Nhịp tim hiển thị trên màn hình buồng lái vọt lên con số một trăm năm mươi nhịp mỗi phút, nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo đỏ rực.
"Tránh ra, Bé Ba!" Trần Khắc hét lên. Lão nhanh chóng mở nắp khoang bảo trì phía sau lưng ghế lái của Leviathan-06. Với bộ găng tay cao su y tế loang lổ máu sinh học, lão rút từ thắt lưng ra một ống tiêm thủy lực chứa dịch ức chế hoại tử tủy màu xanh lam nhạt, cắm mạnh vào cổng truyền dịch trung tâm kết nối trực tiếp với sống lưng của Tùng.
*CẠCH! PHỤT!*
Luồng dược phẩm lạnh buốt tràn vào hệ tuần hoàn thần kinh, tạm thời đóng băng các đầu nối đang rò rỉ điện. Sơn Tùng run lên bần bật, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp nẹp cột sống cơ học thông minh bọc Titan mà Trần Khắc đã khóa chặt dọc lưng anh. Anh nhắm nghiền mắt, vận hành kỹ thuật thiền định 'Trái Tim Sắt' mà Lê Hải từng dạy. Anh tập trung lắng nghe tiếng rên rỉ liên tục của lớp vỏ thép chịu lực bên ngoài, điều hòa nhịp thở theo chu kỳ chậm rãi. Nhịp tim của anh bắt đầu tụt dần từ một trăm năm mươi xuống dưới chín mươi nhịp mỗi phút, hiển thị màu xanh lục ổn định trên bảng điều khiển.
"Cậu vừa giữ mạng được đấy, gã cựu binh cứng đầu," Trần Khắc thở hắt ra, lau mồ hôi hòa lẫn nước biển trên trán. "Nhưng vết mổ ở bả vai trái của cậu đã bị rách nhẹ rồi. Máu sinh học đang rò rỉ vào khoang chứa dịch dinh dưỡng thô. Chúng ta cần sạc lại Huyết Tương Xanh tinh khiết gấp, nếu không vết hoại tử sẽ ăn mòn lên tận tủy cổ trong vòng bốn mươi tám giờ tới."
Sơn Tùng khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm vào vết rạn nứt tám phẩy năm centimet trên kính thạch anh đang rỉ nước. "Tôi biết... nhưng hạm đội tuần tra của tập đoàn chắc chắn đã nhận được tín hiệu khẩn cấp từ Trung úy Sơn trước khi tàu của gã bị vô hiệu hóa. Chúng ta phải rút lui khỏi Rừng Sắt..."
*RẦM!!!*
Cánh cửa bọc thép rỉ sét của xưởng mổ đột ngột bị húc văng bởi một lực tác động cơ học cực mạnh. Luồng nước biển đục ngầu ập vào, mang theo một bóng người cao lớn bọc trong bộ giáp lặn bằng da cá biển sâu sậm màu.
Trần Đại—thủ lĩnh nhóm phiến quân 'Thủy Triều Đen'—bước vào xưởng mổ với khẩu súng trường thủy lực tầm trung giương sẵn trên tay. Thắt lưng của gã giắt đầy các loại lựu đạn áp suất, đôi mắt sắc sảo đầy cảnh giác quét qua buồng lái của Leviathan-06.
"Đứng im! Tất cả đứng im!" Trần Đại gầm lên qua bộ lọc âm của mũ lặn. Họng súng bọc Titan của gã chĩa thẳng vào kính quan sát rạn nứt của Sơn Tùng. "Trần Khắc! Lão già điên này đang che giấu một mẫu vật sinh học của Aegis-Bio sao? Cánh tay Titan-V thế hệ mới kia... chỉ có lực lượng đặc nhiệm của tập đoàn mới được trang bị!"
Không khí trong xưởng mổ lập tức đông cứng lại dưới áp suất nước vạn mét. Trần Khắc nghiến răng, giơ chiếc cờ-lê áp lực lên che chắn trước bệ nâng buồng lái: "Trần Đại! Cậu điên rồi à? Nó là Sơn Tùng, cựu binh của lực lượng lặn hạng nặng! Cánh tay đó là do tôi tự tay ghép trực tiếp để cứu mạng nó khỏi vết hoại tử rò rỉ dịch sinh học!"
"Tôi không tin!" Trần Đại siết chặt cò súng trường thủy lực. "Chỉ số tương thích thần kinh của một cựu binh tàn phế không thể nào điều khiển được khớp thủy lực Titan-V mượt mà đến thế. Gã khốn này chắc chắn đã chấp nhận làm chó săn cho tập đoàn để đổi lấy ca phẫu thuật nâng cấp! Gã chính là kẻ đã dẫn đường cho tuần tra biên giới tới tàn phá khu ổ chuột phía Tây!"
"Không phải chú Tùng!"
Bé Ba bất ngờ nhảy ra khỏi khoang hàng phụ của Leviathan-06, đứng chắn ngay trước họng súng của Trần Đại. Con bé giơ chiếc tua-vít Titan-V tự chế lên, đôi mắt tròn xoe đầy giận dữ và kiên định dưới chiếc kính bảo hộ quá khổ bám đầy dầu mỡ. "Chú Tùng vừa đánh hỏng tàu của Trung úy Sơn để cứu cháu và bảo vệ xưởng mổ! Nếu chú ấy là chó săn của tập đoàn, tại sao chú ấy lại bị hoại tử tủy sống đến mức liệt cả hai chân? Tại sao chú ấy phải chịu đựng cơn đau co thắt tủy sống mỗi ngày trong cỗ quan tài sắt này?"
Trần Đại nhìn đứa trẻ mồ côi đang liều mạng che chở cho cỗ máy khổng lồ, họng súng thủy lực của gã khẽ hạ xuống một chút nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt vẫn không hề tiêu biến. Gã nhìn qua kính thạch anh rạn nứt, đối diện trực tiếp với đôi mắt hốc hác, lạnh lùng nhưng kiên định của Sơn Tùng bên trong buồng lái.
"Cựu binh Sơn Tùng..." Trần Đại khàn giọng nói. "Nếu cậu vẫn giữ được trái tim con người dưới lớp vỏ thép đó, hãy chứng minh cho tôi thấy cậu không bị máy móc của tập đoàn đồng hóa ngược."
Sơn Tùng hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm đục của anh vang lên qua bộ lọc âm của Leviathan-06, chậm rãi nhưng mang nặng uy nghiêm của một người lính biển sâu lâu năm: "Trần Đại... Nếu tôi bị đồng hóa, phát bắn lúc nãy của lưỡi cưa thủy lực đã cắt đôi tàu tuần tra của Trung úy Sơn cùng toàn bộ khu xưởng này chứ không chỉ vô hiệu hóa động cơ của chúng. Tôi chiến đấu vì sự sinh tồn của đứa trẻ này, và vì khát vọng được một lần nữa nhìn thấy ánh mặt trời thực sự trên mặt đất. Tôi không thỏa hiệp với tập đoàn."
Trần Đại nhìn chằm chằm vào chỉ số nhịp tim ổn định màu xanh lục của Tùng trên màn hình hiển thị ngoài buồng lái. Gã thở hắt ra một hơi qua bộ lọc khí, hạ hoàn toàn khẩu súng trường thủy lực xuống.
"Được rồi. Tôi tin cậu," Trần Đại nói, giọng gã chùng xuống nhưng đầy vẻ khẩn cấp. Gã bước tới, rút từ thắt lưng ra một thiết bị máy tính bảng quân sự bọc thép chịu áp, kích hoạt màn hình holographic hiển thị bản đồ radar quét tầm rộng. "Nhưng chúng ta không còn thời gian để tranh cãi nữa. Sáu Phản đã phản bội. Gã đã bán đứng tọa độ của Rừng Sắt cho A Sâm để đổi lấy một bình Huyết Tương Xanh chất lượng cao."
Khuôn mặt Trần Khắc biến sắc: "Sáu Phản... gã thợ máy khốn nạn đó!"
"Chưa hết," Trần Đại chỉ vào dải tín hiệu màu đỏ đang nhấp nháy liên tục ở rìa ngoài bản đồ radar. "Giám đốc Tiêu Phong đã mất kiên nhẫn sau thất bại của Trung úy Sơn. Gã đã ra lệnh cho Đại úy Hùng—chỉ huy biệt đội Cá Mập Sắt—trực tiếp dẫn hạm đội tuần tra hạng nặng xuống rãnh Mariana này để càn quét toàn bộ Rừng Sắt. Chúng đang thả các phao dò tìm nhiệt lượng dọc theo các hẻm đá."
Sơn Tùng siết chặt ngón tay máy bên tay phải, phát ra tiếng rít cơ khí giòn giã. "Đại úy Hùng... cỗ máy thanh trừng của tập đoàn. Hắn sẽ không để bất kỳ ai sống sót nếu phát hiện ra chip dữ liệu cổ của Dự án 'Thoát Xác'."
"Đúng vậy," Trần Đại gật đầu, ánh mắt gã nhìn Tùng đầy vẻ nghiêm túc. "Lực lượng Thủy Triều Đen của tôi có mạng lưới du kích rộng, nhưng chúng tôi thiếu một mũi nhọn hạng nặng để đối phó với các cơ giáp tuần tra Cá Mập Sắt của Hùng. Sơn Tùng, nếu cậu muốn giữ mạng cho đứa trẻ này và tìm kiếm công nghệ giải thoát thể xác trong xác tàu Prometheus, cậu phải liên minh với chúng tôi. Chúng ta phải cùng nhau phòng thủ Rừng Sắt."
Tùng khẽ liếc nhìn Bé Ba đang đứng bên cạnh. Con bé đang nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo âu nhưng tin tưởng tuyệt đối. Anh nhận ra mình không còn đường lui cô độc dưới đáy sâu này nữa. Sự phản bội của Sáu Phản và họng súng của Đại úy Hùng đã dồn tất cả họ vào cùng một chiến tuyến.
"Được. Tôi đồng ý liên minh," Sơn Tùng khàn giọng nói. "Nhưng cánh tay trái thủy lực của tôi cần Trần Khắc điều chỉnh lại hệ thống cáp tủy cổ để triệt tiêu phản chấn cơ học. Tôi không thể chiến đấu nếu tủy sống liên tục bị giật điện."
"Tôi sẽ giúp Trần Khắc bảo vệ vòng ngoài xưởng mổ," Trần Đại nói, gã quay người chuẩn bị bước ra ngoài cửa container. "Nhưng hãy nhanh lên. Radar tầm xa của Đại úy Hùng đang quét rất gần khu vực này rồi..."
*OONG... OONG... OONG...*
Đột nhiên, toàn bộ vách thép rỉ sét của xưởng mổ Trần Khắc rung chuyển dữ dội. Một luồng sóng chấn động âm thanh tần số thấp, nặng nề và rùng rợn dội thẳng từ trên đỉnh rãnh Mariana xuống, xuyên qua hàng vạn mét nước biển buốt giá.
Màn hình hiển thị của Leviathan-06 lập tức nhiễu loạn với những đường sọc ngang đỏ rực. Tiếng rít chói tai của sóng siêu âm dội ngược vào tai nghe thủy âm khiến Sơn Tùng nhức nhối đầu óc, máu sinh học lại rỉ ra từ khóe mũi anh.
"Đại úy Hùng..." Sơn Tùng khàn giọng gầm lên qua bộ lọc âm. "Hắn đã kích hoạt radar quét tầm rộng từ tàu chỉ huy!"
Những luồng sóng siêu âm quét thẳng vào khu vực Rừng Sắt, rung động dữ dội qua từng thớ thép rỉ sét, báo hiệu thần chết của đại dương sâu thẳm đã chính thức bắt đầu cuộc đi săn tinh nhuệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!