Cơn Sốt Đột Biến
Bóng tối đặc quánh của đêm đầm lầy Vùng 4 bị xé rách bởi những luồng sáng quét từ xa của hạm đội tuần tra bọc thép. Tiếng còi báo động lượng tử rít lên xé tai, dội vào vách đá của đống đổ nát hoang tàn nơi Trạm dã ngoại biên giới Vùng 4 vừa bị thiêu rụi. Phan Lâm nằm quỵ trên bãi bùn axit sủi bọt, cơ thể anh run lên từng đợt dữ dội. Cơn sốt đào thải gen suýt chết đang nung nóng lồng ngực anh lên tới 42 độ C. Dưới lớp áo khoác dã ngoại rách nát bám đầy muội than, kén ký sinh trùng Xenogloss-X bám rễ thế vị tim đang nhấp nháy luồng ánh sáng lục mờ hỗn loạn. Mỗi mạch máu dọc tủy sống của anh co thắt buốt nhói, rít lên những tiếng vo vo tần số thấp bên trong màng nhĩ. Theo Luật bảo toàn năng lượng sinh học, ký sinh trùng cổ đại đang điên cuồng tự tiêu thụ các thớ cơ bắp của vật chủ để bù đắp cho sự suy kiệt sinh khối sau trận chiến sinh tử với Vương Hùng. Tay phải Lâm gầy guộc, teo tóp đến mức trơ xương, làn da xám ngoét bám chặt lấy các khớp ngón tay như một xác ướp khô héo.
Sát bên cạnh anh, thợ săn Đỗ Hoàng Long vẫn nằm ngất lịm, chân phải gãy xương bọc nẹp dã chiến bám đầy bùn, khớp bả vai trái rỉ sét rỗ chằng chịt phần khung titan chịu lực do bị axit ăn mòn hoàn toàn lớp da bọc ngoài. Ánh đèn pha của xe bọc thép tuần tra đang rọi quét qua các khe đá đổ nát, chỉ còn cách họ chưa đầy năm mươi mét.
Đột nhiên, một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn trườn ra từ bụi cây gai bám đầy rêu axit. Đó là Lâm Vy, cô bé nhặt rác thiên tài mười chín tuổi ở biên giới Vùng 4. Vy đeo chiếc tai nghe tự chế ghép từ các linh kiện phế liệu, mắt kính đa phổ nhấp nháy ánh xanh lục bảo. Nhờ khả năng cảm nhận sóng điện từ sinh học đặc biệt, cô đã phát hiện ra một dải tần số sinh mệnh hỗn loạn, nhấp nháy liên tục như một lò phản ứng lượng tử sắp quá tải phát ra từ đống đổ nát.
"Khốn kiếp, dòng điện từ sinh học của anh ta đang tự hủy phân rã!" Lâm Vy lẩm bẩm, đôi tay nhanh thoăn thoắt gạt phăng những mảnh xà gồ nóng bỏng. Cô bé bặm môi, dùng hết sức lực kéo thân hình gầy rộc, nóng như hòn than của Phan Lâm lên chiếc xe đẩy phế liệu bọc titan thô sơ của mình, rồi quay sang kéo nốt Đỗ Hoàng Long.
Tiếng rít ga của xe tuần tra Trương Lực vang lên ngay sau lưng. Lâm Vy nín thở, đẩy chiếc xe phế liệu lao vút vào màn sương mù axit tím đặc, men theo các rãnh đất sạt lở để trốn chạy. Điểm đến duy nhất có thể che giấu họ lúc này là Khu rừng Bào Tử Phát Quang – một cấm địa sinh học ngập tràn sương độc và các cây nấm khổng lồ phát sáng lục nhạt cao mười mét.
Nửa giờ sau, sâu trong lòng khu rừng bào tử, sương mù axit bị trung hòa bớt bởi những làn phấn nấm phát quang bay lơ lửng như những đom đóm xanh. Lâm Vy đẩy chiếc xe sập sệ vào một hang đá ẩm ướt ẩn dưới gốc của một cây nấm khổng lồ. Trong hang, Dược sư Trương – ông già lập dị da bọc xương bám đầy phấn nấm màu xanh lục – đang ngồi bên lò chưng cất thạch anh lượng tử dã chiến.
"Lão Trương! Cứu người!" Lâm Vy hét lên, thở hổn hển, bả vai cô bé bốc khói nhẹ do dính mưa axit dọc đường.
Dược sư Trương liếc nhìn Phan Lâm đang co giật trên sàn đá, đôi mắt mù mờ của lão chợt co rụt lại khi nhìn thấy những đường vân vảy chitin đen nhám mọc từ cổ dọc xuống cánh tay trái của Lâm. Lão già bước tới, đặt bàn tay khô héo lên lồng ngực trái của anh. Lồng ngực trái của Lâm lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi 20% xúc giác da thịt thông thường, nhưng bên dưới xương sườn, một nhịp đập cơ học thô bạo đang nện liên hồi.
"Cộng sinh nội quan... Kén Xenogloss-X đã bám rễ vào tim nó rồi!" Lão Trương rít lên qua kẽ răng rụng gần hết. "Nhưng cơ thể nó quá đói sinh khối! Hệ miễn dịch biến dị đang hoại tử, ký sinh trùng đang tự ăn tủy sống của nó để lấy calo duy trì đột biến! Nếu không hạ sốt và ổn định tủy sống trong vòng một giờ, bộ não của nó sẽ bị nung chảy thành nước!"
Lão Trương vội vàng lục lọi trong giỏ tre, rút ra một ống thuốc giảm đau hóa học Neo-Genesis lậu mà lão tích trữ được từ chợ đen. Lão cắm xi-lanh, tiêm thẳng vào bắp tay của Lâm.
Nhưng ngay khi dòng thuốc hóa học đi vào cơ thể, lồng ngực Lâm co thắt dữ dội. Hệ miễn dịch biến dị bọc vảy chitin của anh lập tức phản ứng cực đoan đào thải thuốc. Lâm trợn trừng mắt hổ phách phát sáng lục mờ, anh nôn thốc nôn tháo ra một bãi dịch nhầy màu xanh đen lẫn những hạt máu bạc lượng tử rực sáng trên nền đất hang tối. Thuốc giảm đau thông thường hoàn toàn vô dụng.
"Khốn kiếp, hệ miễn dịch của nó không chấp nhận hóa chất tổng hợp nữa!" Lão Trương ném mạnh chiếc ống tiêm rỗng xuống đất. "Chỉ có một thứ có thể cứu nó lúc này: Nhựa nấm phát quang sương mù tươi rạch trực tiếp từ đỉnh cây nấm chúa ngoài kia. Chất kiềm sinh học tự nhiên của nhựa nấm mới trung hòa được độc tố axit tự sinh trong máu nó."
Lâm Vy nhìn ra ngoài cửa hang. Cơn mưa axit bất chợt đổ xuống rừng bào tử, gầm rú nện vào những tán nấm khổng lồ. Cây nấm chúa cao hơn mười mét đang đứng sừng sững giữa bão axit, tán nấm phát ra ánh sáng lục bảo rực rỡ nhưng cũng đầy chết chóc.
"Cháu sẽ đi lấy!" Lâm Vy dứt khoát đứng dậy, đeo chiếc mặt nạ lọc khí axit cực hạn Vùng 4 bôi sẵn nhựa nấm bảo vệ.
"Vy! Mưa axit ngoài kia có nồng độ ăn mòn cực cao, găng tay của cháu không chịu nổi đâu! Hơn nữa, cây nấm chúa đang phóng bào tử gây ảo giác cực mạnh!" Lão Trương hét lên ngăn cản.
Nhưng Lâm Vy đã lao ra ngoài bão axit. Cô bé nhặt rác sử dụng bộ dây cáp tự chế bọc sợi carbon, bắn móc bám chặt vào thân cây nấm chúa trơn trượt bám đầy rêu axit. Vy bám dây, dùng hai chân đạp mạnh vào thân nấm để leo lên. Cơn mưa axit dội xối xả xuống đầu cô bé, nung chảy lớp găng tay bảo hộ cao su mỏng, rít lên xèo xèo khi tiếp xúc với da thịt bả vai và mu bàn tay cô, gây ra những vết bỏng đỏ rát đau đớn.
Vy cắn răng chịu đựng, leo lên đến độ cao mười mét sát tán nấm chúa. Đúng lúc cô rút dao găm định rạch vỏ nấm, tán nấm bất ngờ co thắt, phóng ra một làn bụi bào tử phát quang màu xanh lục bảo dày đặc rọi thẳng vào mắt kính cô bé.
*Uỳnh!*
Hệ thần kinh của Lâm Vy bị tấn công bởi sóng ảo giác lượng tử cực mạnh. Trước mắt cô, không gian xung quanh vặn vẹo. Cô nhìn thấy Đô thị Thép Vùng 1 vô trùng hiện ra với những bức tường từ trường khổng lồ đang đổ sập xuống đầu mình, tiếng còi hú vang dội, và hình ảnh cô em gái Phan An của Lâm đang phân rã thành cát bụi lượng tử.
"Không phải thật... tất cả là ảo giác!" Vy hét lên, đầu óc quay cuồng dữ dội. Đôi tay cô mất lực bám, trượt khỏi thân nấm trơn trượt. Cô bé rơi tự do từ độ cao mười mét xuống vực đá sắc nhọn phía dưới.
*Cạch!*
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vy giật mạnh chốt dây cáp tự chế đeo bên hông. Đầu móc từ tính găm chặt vào một xà gồ titan rỉ sét nhô ra từ vách đá bên cạnh, giữ thân hình nhỏ nhắn của cô lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất chỉ chưa đầy một mét. Vy thở dốc, mồ hôi trộn lẫn nước axit chảy ròng ròng trên mặt. Cô bé nén đau, bám dây leo ngược trở lại tán nấm chúa. Với một nhát rạch dứt khoát bằng dao găm, dòng nhựa nhớt phát quang màu xanh lục dịu mát chảy ra, Vy nhanh tay hứng đầy một ống thủy tinh thạch anh lượng tử rồi tụt nhanh xuống đất.
Trở lại hang đá, Lâm Vy quỵ ngã bên cạnh Phan Lâm, đôi bàn tay cô bé đã bị axit ăn mòn rộp đỏ, rỉ máu. Dược sư Trương lập tức đổ dòng nhựa nấm tươi vào lò chưng cất dã chiến, tăng nhiệt lượng địa nhiệt để gạn lọc lấy dung dịch tinh khiết nhất.
Trong lúc chờ chưng cất, Lâm Vy quan sát thấy các vảy chitin đen nhám dọc cổ và tay của Phan Lâm đang co giật liên tục, nhưng mỗi khi cô chạm bàn tay lạnh bám bùn axit nguội của mình vào, các vảy sừng đó lại có xu hướng co rút lại để tự vệ trước nhiệt độ thấp.
"Lão Trương! Vảy của anh ta phản ứng với nhiệt độ lạnh!" Vy reo lên. Cô nhanh trí chạy ra cửa hang, xúc những mảng bùn axit nguội trộn lẫn bột thạch anh lượng tử đắp lên các khớp xương và vùng tủy sống đang sưng tấy của Lâm.
Hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Nhiệt độ bề mặt da của Lâm giảm xuống nhanh chóng, các vảy chitin ngừng co giật dữ dội, tủy sống bớt nhói buốt, tạo điều kiện cho hệ tuần hoàn của anh ổn định trở lại.
"Nhựa nấm đã chưng cất xong!" Lão Trương hét lên, rút ống tiêm áp lực cao dã chiến chứa đầy dịch lỏng màu xanh lục bảo tinh khiết.
Vy giữ chặt đầu Lâm, trong khi Lão Trương áp sát đầu ống tiêm vào vùng da cổ chưa hóa chitin của anh, ấn nút kích hoạt áp suất khí nén.
*Xoẹt! Phụt!*
Dòng nhựa nấm phát quang sương mù đi thẳng vào mạch máu cổ của Lâm. Chất kiềm sinh học cực mạnh của nhựa nấm lập tức lan tỏa, thực hiện phản ứng trung hòa kết tủa các độc tố axit tự sinh do phản ứng đào thải của Xenogloss-X gây ra. Luồng năng lượng dịu mát chạy dọc theo tủy sống của Lâm, làm dịu đi sự ăn mòn tàn nhẫn của ký sinh trùng cổ đại.
Nhiệt độ cơ thể Phan Lâm từ 42 độ C tụt nhanh xuống mức an toàn 38 độ C. Nhịp tim hỗn loạn dịu lại, hơi thở của anh trở nên đều đặn và sâu hơn.
Phan Lâm chậm rãi mở bừng đôi mắt hổ phách phát sáng lục mờ. Cơ thể anh gầy rộc đi trông thấy, lồng ngực trái xẹp xuống do mất đi 20% xúc giác da thịt gốc, nhưng ý thức của anh đã khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng thường ngày. Anh nhìn thấy Lâm Vy đang ngồi bệt dưới đất, đôi bàn tay bọc băng gạc bám đầy vết bỏng axit, và Dược sư Trương đang thở phào nhẹ nhõm bên lò chưng cất rỗng tuếch.
"Vy... Lão Trương..." Lâm khản giọng nói, thanh quản anh phát ra âm thanh khàn đặc.
Nhưng ngay trước khi Lâm kịp cất tiếng cảm ơn, tủy não anh đột ngột rung lên một tần số kỳ lạ. Giao thức đồng bộ sóng não Xenogloss-X bắt đầu tự động hình thành trong lúc anh hôn mê sâu, thiết lập một mỏ neo giao tiếp sinh học đầu tiên.
*Rung... Rung...*
Từ sâu trong xương tai của Lâm, một tiếng thì thầm bằng tần số rung động xương tủy, non nớt nhưng tàn nhẫn tột cùng của Xenogloss-X vang lên lần đầu tiên, dội thẳng vào đại não anh:
"Kẻ đi săn... mang theo lửa hủy diệt... một thực thể khổng lồ... đang tiến sát khu rừng... Chạy... ngay..."
Cùng lúc đó, từ ngoài cửa hang, một làn khói hóa học khét lẹt mang theo mùi lưu huỳnh nung cháy bắt đầu len lỏi qua các khe đá, báo hiệu súng phun lửa của truy binh Trương Lực đã bắt đầu liếm vào rìa Khu rừng Bào Tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!