Nhạc nềnDeep_Sea

Khải Huyền Chitin

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh của đêm đầm lầy Vùng 4 bao phủ lên đống đổ nát hoang tàn của trạm dã ngoại dập dềnh trong sương axit. Dưới tấm trần thép titan móp méo của container, Phan Lâm nằm im lìm, hơi thở nhẹ đến mức gần như vô hình. Thanh xà gồ titan từng đâm xuyên lồng ngực trái của anh giờ đã bị đẩy ra ngoài, rơi cạch xuống nền đất bùn nhão nhoét. Vết thương đáng sợ ấy không còn rỉ máu, mà được b bịt kín bởi một mạng lưới tơ sinh học màu bạc nhạt phát ra ánh sáng lục mờ dịu nhẹ. Kén ký sinh trùng Xenogloss-X đã hoàn tất việc bám rễ thế vị vào hệ tim mạch của anh, nhịp đập đồng bộ hoàn hảo với tủy sống đang râm ran một thứ năng lượng lượng tử xa lạ.


Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức của Nghi thức dung hợp Xenogloss-X (Protocol 01) là vô cùng tàn nhẫn. Theo Luật bảo toàn năng lượng sinh học, để tái tạo các mô cơ tim bị tổn thương và kích hoạt đột biến, kén ký sinh đã tàn nhẫn tiêu thụ gần như toàn bộ lượng calo và sinh khối dự trữ trong cơ thể Lâm.


Lâm đưa bàn tay phải lên trước mắt. Dưới ánh sáng lân quang nhạt của đầm lầy, tay anh gầy guộc, teo tóp đến mức trơ xương, làn da xám ngoét dính sát vào các khớp ngón tay như một xác ướp khô héo. Bộ đồ dã ngoại bọc sợi carbon vốn vừa vặn giờ đây rộng thùng thình, treo lỏng lẻo trên khung xương nhô ra của bờ vai phải bị rách cơ chưa lành. Cơn đói bùng lên từ dạ dày anh không còn là cảm giác thèm ăn thông thường, mà là một hố đen sinh học tàn nhẫn, một cơn cào xé điên cuồng đòi hỏi sinh khối tươi để bù đắp cho sự thiếu hụt tế bào. Mỗi mạch máu dọc tủy sống của anh đang rít lên buốt nhói, thúc ép anh phải đi săn.


Sát bên cạnh Lâm, thợ săn Đỗ Hoàng Long vẫn nằm ngất lịm. Chân phải của Long bị gãy được nẹp tạm bợ bằng những thanh gỗ dã chiến bám đầy bùn xám. Khớp bả vai trái bọc giáp da cá sấu của gã đã bị axit ăn mòn hoàn toàn, để lộ phần khung titan chịu lực bên trong đang bị rỉ sét rỗ chằng chịt, phát ra tiếng cọ xát khô khốc mỗi khi lồng ngực gã phập phồng yếu ớt.


*Rắc... Xoàn xoạt...*


Tiếng kim loại mài vào đá hộc vang lên ngay trên đầu Lâm, cắt đứt mạch suy nghĩ của anh.


“Tìm kỹ vào! Thằng rác rưởi đó không thể biến mất không dấu vết sau vụ nổ pin lượng tử của con robot giúp việc được,” tiếng gầm khàn đặc của đao phủ Vương Hùng vang lên, dội qua lớp trần container móp méo. “Phan Đăng đại nhân đã ra lệnh, phải mang cái đầu của thằng Lâm và cái kén thạch anh về trước khi đội tuần tra của Trương Lực đánh hơi thấy mùi metan ở đây. Nhanh tay lên!”


Tiếng xẻng sắt bới rác rít lên khô khốc, gạt phăng những mảng tôn bọc titan đang đè nặng phía trên. Lâm nằm im dưới bóng tối của một góc dầm thép chữ I đổ sập, nhắm hờ mắt hổ phách, nhưng thị giác của anh đã thay đổi hoàn toàn. Qua khe hở nhỏ của đống đổ nát, anh không chỉ nhìn thấy ánh sáng đỏ lập lòe của pháo sáng dã chiến, mà còn cảm nhận được những luồng bức xạ nhiệt phát ra từ cơ thể béo lùn, cuồn cuộn cơ bắp của Vương Hùng.


Vương Hùng mang gen bọ hung bọc thép thế hệ đầu, nửa thân người bọc lớp vảy chitin dày màu xám nhám, bắp tay to như cột đình bám đầy muội than sau vụ nổ. Gã đang cầm chiếc roi điện sinh học phát ra những tia chớp xanh lưu huỳnh nhấp nháy, quét qua từng khe nứt của đống phế liệu.


Lâm nằm im lìm, điều hòa nhịp thở xuống mức tối thiểu. Anh biết cơ thể mình đang ở trạng thái suy kiệt sinh khối cực hạn, bả vai phải vẫn nhói buốt do rách cơ chưa lành. Nếu đối đầu trực diện bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy với một kẻ bọc giáp chitin dày như Vương Hùng, anh chắc chắn sẽ thất bại trong vòng ba chiêu. Anh cần một mồi nhử. Anh cần gã chủ quan.


*Rầm!*


Tấm tôn titan cuối cùng che phủ Lâm và Long bị Vương Hùng dùng chân sắt hất tung ra ngoài. Luồng gió đầm lầy lạnh buốt mang theo sương axit tràn vào, nung nấu vết bỏng ở mắt cá chân phải của Lâm.


“Ha! Tìm thấy chúng mày rồi,” Vương Hùng cười sằng sặc, bước tới trước. Ánh mắt gã quét qua thân hình gầy rộc như bộ xương khô của Lâm, rồi dừng lại ở chiếc Hộp kén lượng tử bằng thạch anh bị nứt vỡ hoàn toàn, trống rỗng nằm lăn lóc bên cạnh sườn trái của anh. Gương mặt thô kệch của gã lập tức biến dạng vì kinh ngạc, rồi chuyển sang cuồng nộ. “Kén đâu? Cái kén ký sinh trùng cổ đại đâu rồi? Thằng rác rưởi, mày đã giấu nó đi đâu?”


Vương Hùng vung chiếc roi điện sinh học, dòng điện 500V rít lên xé gió, quật thẳng xuống bả vai trái của Lâm để tra tấn.


Nhưng ngay khi chiếc roi điện chạm vào da thịt anh, một phản ứng tự vệ sinh học tàn nhẫn của Xenogloss-X được kích hoạt từ tủy sống.


*Xoẹt! Rắc rắc rắc!*


Từ dưới lớp biểu bì cánh tay trái của Lâm, hàng vạn tế bào gián thích ứng phân chia với tốc độ siêu thanh dưới sự kích thích của ký sinh trùng. Những mảng vảy chitin mỏng màu đen nhám, sắc lẹm như những mảnh gốm công nghiệp, mọc lên chằng chịt, xếp chồng lên nhau thành một lớp giáp sừng cứng cáp bọc kín từ cổ tay lên đến bả vai trái của anh, tạo thành một chiếc Lá chắn chitin tự nhiên.


*Bùm!*


Roi điện sinh học của Vương Hùng quấn chặt lấy cánh tay trái bọc giáp của Lâm, phóng ra những luồng sét xanh lam dữ dội. Nhưng luồng điện áp cao đó hoàn toàn bị triệt tiêu. Lớp vảy chitin của loài gián thích ứng cực hạn mang đặc tính cách điện lượng tử tự nhiên, ngăn cản hoàn toàn dòng điện truyền vào hệ thần kinh của Lâm.


“Cái... Cái thứ quái thai gì thế này?” Vương Hùng trợn tròn mắt, gã cố gắng giật lại chiếc roi điện nhưng không thể di chuyển nổi một milimet.


Lâm mở bừng đôi mắt hổ phách phát sáng lục mờ dưới khe mi. Vận dụng chút sinh khối cơ bắp còn lại ở tay trái bọc giáp, anh siết chặt lấy sợi dây roi điện, dùng lực kéo mạnh một phát.


Sức kéo đột ngột từ một kẻ tưởng chừng đã chết khiến Vương Hùng mất đà, gã loạng choạng lao thẳng về phía trước. Lâm chủ động bước lệch sang trái 15 độ, né tránh hoàn toàn góc tấn công trực diện từ bờ vai bọc giáp của đối thủ. Anh nhận ra Vương Hùng có thói quen dồn toàn bộ trọng tâm vào chân phải trước khi tung đòn quật roi, một kẽ hở chiến thuật chết người của những đấu sĩ cơ bắp thô sơ.


Lâm vung nắm tay phải bọc vảy chitin mỏng, định tung một cú đấm xung lực vào chấn thủy của Vương Hùng. Nhưng ngay khi cơ bắp bả vai phải hoạt động cực hạn, một cơn co rút dữ dội bùng phát dọc theo các thớ cơ bị rách cũ. Sự thiếu hụt calo trầm trọng khiến các tế bào cơ bắp của anh bị co quắp đau đớn, cú đấm đi lệch hướng, sượt qua giáp vai của gã đao phủ. Lâm quỵ gối xuống đất, bọt máu bạc lẫn đỏ trào ra khóe miệng.


“Mày dung hợp với cái kén rồi sao?” Vương Hùng hét lên, sự kinh ngạc nhanh chóng bị thay thế bằng lòng tham điên cuồng. “Tốt lắm! Phan Đăng đại nhân nói chỉ cần mang cơ thể của mày về phòng thí nghiệm mổ xẻ là có thể thu hồi được chuỗi gen cổ đại! Chết đi!”


Vương Hùng rút từ thắt lưng ra một con dao găm hợp kim titan quân sự, đâm thẳng xuống lồng ngực trái của Lâm – nơi kén Xenogloss-X đang phát sáng xanh lục mờ dưới lớp áo rách.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên trong đêm tối.


Từ dưới lớp da ngực trái bị mất đi 20% xúc giác của Lâm, một khung xương chitin bảo vệ tự động nhô cao lên, cứng như thép rèn, chặn đứng hoàn toàn mũi dao găm hợp kim của Vương Hùng. Lực đâm mạnh khiến lưỡi dao titan bị mẻ một mảng lớn, chấn động dội ngược lại làm cổ tay gã đao phủ tê rần.


Lâm nhe răng rít lên một tiếng khô khốc, âm thanh phát ra từ thanh quản anh mang theo tần số rung động kỳ lạ của loài côn trùng đầm lầy. Tay trái bọc giáp của anh khóa chặt lấy cổ tay cầm dao của Vương Hùng, trong khi tay phải anh luồn vào trong thắt lưng áo khoác dã ngoại sờn rách, rút ra một lưỡi dao găm thô sơ nhưng kỳ dị.


Đó là con dao găm được chế tác từ răng nanh của quái thú Cự Ngô – thứ mà anh đã lén nhặt được từ các vách đá sạt lở trong chuyến khảo sát Hố sụt Genesis lần trước. Lưỡi dao bằng chất sừng màu tím đen, bám đầy những đường vân axit sulfuric tự nhiên, lấp lóe ánh sáng chết chóc dưới màn sương mù.


Không một chút do dự, Lâm vung dao găm răng nanh Cự Ngô, đâm thẳng vào khe hở duy nhất trên giáp cổ của Vương Hùng.


*Xoẹt! Phụt!*


Lưỡi dao sừng ngập sâu vào cổ họng gã đao phủ. Chất độc axit sulfuric đậm đặc tích tụ trong răng nanh Cự Ngô lập tức giải phóng, rít lên xèo xèo khi ăn mòn các mô thịt và mạch máu của Vương Hùng trong chớp mắt. Đôi mắt gã trợn trừng, chiếc roi điện sinh học rơi khỏi bàn tay co quắp. Gã đổ sụp xuống đống đổ nát như một khúc gỗ mục, miệng chỉ kịp phát ra những tiếng sủi bọt khí nghẹn ứ.


Hai tên lính gác đi theo phía sau kinh hoàng trước cảnh tượng thủ lĩnh bị hạ gục trong vòng chưa đầy hai phút. Chúng lóng ngóng nâng khẩu súng trường xung lực bọc sợi carbon lên, định nổ súng phong tỏa khu vực.


Nhưng bản năng săn mồi tàn nhẫn của Xenogloss-X không cho phép chúng có cơ hội bóp cò.


Lâm lao đi như một bóng ma màu xám đen dưới mặt đất. Tốc độ di chuyển của anh đột ngột tăng vọt nhờ các sợi tơ thần kinh ký sinh trùng kích thích hạch thần kinh đùi phân chia cực hạn. Anh áp sát tên lính bên trái, vung dao găm răng nanh cắt đứt cuống họng gã trước khi họng súng kịp định vị nhiệt. Tên lính còn lại hoảng loạn bắn một loạt đạn xung lực mù quáng vào khoảng không, nhưng Lâm đã lộn người dưới đất, dùng chân trái bọc giáp gạt ngã gã, rồi kết liễu đối thủ bằng một nhát đâm chuẩn xác vào tim.


Ba xác chết nằm bất động trên bãi bùn xám, máu đen lẫn bọt axit chảy loang lổ dọc theo những thanh xà gồ rỉ sét.


Lâm đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cẳng tay trái của anh, sau khi ép mọc giáp chitin bộc phát, giờ đây bắt đầu rách da sâu, máu bạc rỉ ra dọc theo các kẽ vảy sừng. Cơn đói sinh học bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, Luật bảo toàn năng lượng đang ép cơ thể anh tự tiêu thụ những thớ cơ cuối cùng ở bắp chân để bù đắp cho lượng calo khổng lồ vừa tiêu tốn.


“Long... chúng ta phải di chuyển...” Lâm khản giọng nói, anh quay lại định vác thợ săn Đỗ Hoàng Long lên vai.


Nhưng ngay khi anh vừa cúi xuống, một cơn nhói buốt kinh hoàng bùng phát từ ngay trung tâm tim kén, chạy dọc theo tủy sống lên thẳng đỉnh đầu anh.


*Uỳnh!*


Toàn bộ hệ thống thần kinh của Lâm như bị thiêu rụi bởi một dòng dung nham nóng bỏng. Nhiệt độ cơ thể anh tăng vọt lên một cách bất thường, các vảy chitin mọc loạn xạ dọc theo cột sống đâm rách lớp da thịt sần sùi. Cơn sốt đào thải gen dữ dội của ký sinh trùng Xenogloss-X bùng phát cưỡng bức do cơ thể thiếu hụt dịch ức chế và sinh khối calo để ổn định phản ứng dung hợp.


Mắt Lâm nhòe đi, thế giới xung quanh chuyển sang một màu bạc lục mờ ảo của thị giác lượng tử. Đầu óc anh quay cuồng, tai nghe thấy tiếng vo vo lớn như hàng vạn con gián đang đập cánh bên trong màng nhĩ.


“Khốn... kiếp...” Lâm cắn chặt răng, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh quỵ ngã xuống đống bùn axit bên cạnh xác của Vương Hùng, hai tay ôm chặt lấy đầu khi cơn sốt đột biến nung nóng cơ thể anh lên đến 42 độ C.


Từ phía đầm lầy xa xôi, vượt qua màn sương mù axit tím đặc, tiếng còi báo động lượng tử của đội tuần tra Trương Lực bắt đầu vang vọng, rít lên những âm thanh chói tai hướng thẳng về phía đồi đá đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!