Nhát Tiêm Sinh Tử
Bóng tối đặc quánh sập xuống, mang theo cái lạnh buốt của sương axit Vùng 4 và mùi metan cháy khét lẹt từ bình khí gas mỏ sinh học vừa nổ. Dưới sức nặng của hàng tấn dầm thép titan từ trần container dã ngoại sụp xuống, Phan Lâm nằm bất động, nửa thân dưới bị chôn vùi trong đống đổ nát bốc khói đen kịt.
Cơn đau ban đầu đã biến mất, thay thế bằng một cảm giác tê dại đáng sợ đang lan dần từ lồng ngực ra các đầu chi. Một thanh xà gồ titan sắc nhọn, bị xé rách sau vụ nổ tự hủy của Bé Ba, đã đâm xuyên qua lồng ngực trái của anh. Thanh kim loại lạnh ngắt khóa chặt Lâm xuống nền đất bùn nhão nhoét. Mỗi nhịp thở yếu ớt của anh đều khiến lồng ngực cọ xát vào cạnh thép sắc lẹm, kích thích những dòng máu đỏ thẫm rỉ ra liên tục.
Nhưng đó không phải là dòng máu đỏ thông thường.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn lửa metan đang lụi dần, những giọt máu của Lâm lấp lánh những hạt lượng tử màu bạc nhạt – di chứng từ hệ gen thích ứng loài gián bị lỗi mà cha anh, kỹ sư Phan Hoài Nam, đã cấy ghép vào cơ thể anh từ mười năm trước. Dòng máu mang hạt lượng tử chảy loang lổ dọc theo thanh xà gồ titan, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống chiếc Hộp kén lượng tử (Quantum Cocoon Box) đang nằm kẹt ngay sát sườn trái của anh.
Chiếc hộp bảo quản bằng thạch anh lượng tử đã bị nứt vỡ một đường dài sau cú va đập kinh hoàng. Khi những giọt máu bạc của Lâm thấm qua vết nứt, tiếp xúc trực tiếp với lớp Sinh khối nguyên thủy Genesis bọc quanh kén ký sinh trùng Xenogloss-X, một phản ứng sinh học đáng sợ lập tức được kích hoạt.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng đập phát ra từ bên trong hộp kén đột ngột tăng tần số. Nó không còn là nhịp đập ngủ đông chậm rãi nữa, mà dồn dập, hung hãn như một con thú đói ngửi thấy mùi con mồi. Kén Xenogloss-X – tàn tích sinh học của chu kỳ văn minh thứ 5 – đã thức tỉnh.
Từ vết nứt của hộp thạch anh, hàng vạn sợi tơ sinh học màu bạc nhạt, mảnh hơn cả sợi tóc nhưng phát ra ánh sáng lục mờ dịu nhẹ, bắt đầu bò ra ngoài. Chúng men theo thanh xà gồ titan bám đầy máu, luồn lách qua lớp vải áo khoác dã ngoại sờn rách, và hướng thẳng về phía vết thương hở đang rỉ máu trên ngực trái của Phan Lâm. Chúng ngửi thấy nguồn sinh khối tương thích. Chúng muốn ăn.
Lâm có thể cảm nhận được những sợi tơ bạc đó chạm vào da thịt mình. Cảm giác không phải là đau đớn, mà là một sự ngứa ngáy, buồn rột đến rợn người khi các đầu sợi tơ bắt đầu dò tìm các đầu dây thần kinh và mạch máu lộ ra ngoài vết thương.
“Không... chưa thể chết lúc này...” Lâm mím chặt môi, bọt máu đỏ lẫn bạc trào ra khóe miệng.
Ý thức của anh bắt đầu mờ nhạt, nhưng hình ảnh cô em gái Phan An đang nằm trong phòng cách ly áp suất thấp tại Vùng 1 lại hiện lên như một mỏ neo nhân tính giữ chặt lấy linh hồn đang trôi dạt của anh. An chỉ còn chưa đầy 70 giờ sống sót. Chú Hải Đăng đã chết. Phòng thí nghiệm dã ngoại đã bị Phan Đăng san phẳng. Nếu anh chết ở đây, An sẽ vĩnh viễn hóa thành một khối đá hữu cơ lạnh lẽo do căn bệnh đóng băng tế bào di truyền.
Lâm nhớ lại những dòng chữ viết tay rách nát trong cuốn sổ tay nghiên cứu thực địa của Tiến sĩ Trịnh Hoài mà anh đã thuộc lòng: *“Xenogloss-X là một thực thể cộng sinh tàn nhẫn. Nó đòi hỏi một hệ thống miễn dịch hoàn toàn sụp đổ để bám rễ. Nếu vật chủ không chủ động làm suy yếu khả năng tự vệ của tế bào, kén ký sinh sẽ coi tim vật chủ là vật thể lạ và phóng độc tố tiêu diệt ngay lập tức. Nghi thức dung hợp Xenogloss-X (Protocol 01) bắt buộc phải bắt đầu bằng việc phong tỏa miễn dịch.”*
Lâm run rẩy đưa bàn tay phải bám đầy muội than và máu vào trong túi áo khoác bọc sợi carbon. Ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc Ống tiêm áp lực cao dã chiến. Bên trong ống tiêm không kim này là liều Dịch ức chế miễn dịch Neo-Genesis duy nhất mà anh đã mạo hiểm cướp từ xe cứu thương của tập đoàn tại trạm gác biên giới.
Anh rút ống tiêm ra. Cánh tay phải của anh run lên bần bật, vết rách cơ ở bả vai phải nhói lên đau đớn như có ngàn mũi kim châm. Lâm áp sát đầu ống tiêm áp lực vào vùng da ngực trái, ngay sát bên cạnh thanh xà gồ titan đang cắm xuyên qua xương sườn.
*Xì...!*
Tiếng khí nén rít lên khô khốc. Luồng áp lực cực cao đẩy toàn bộ lượng Dịch ức chế miễn dịch Neo-Genesis xuyên qua biểu bì, đi thẳng vào mạch máu xung quanh tâm thất trái của anh.
Trong vòng ba giây, Lâm cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Hệ thống phòng thủ tự nhiên của cơ thể anh – vốn đã suy yếu do gen gián lỗi – hoàn toàn sụp đổ dưới tác động của hóa chất vô trùng từ tập đoàn. Các tế bào bạch cầu ngừng hoạt động, các kháng thể bị tê liệt. Cơ thể anh giờ đây giống như một thành trì mở toang cửa, không còn bất kỳ khả năng tự vệ nào.
Cảm nhận được sự biến mất của hàng rào miễn dịch, bầy tơ bạc của Xenogloss-X bùng phát điên cuồng. Hàng vạn sợi tơ bạc lao thẳng vào vết rách lồng ngực của Lâm.
“Á...!!!”
Một tiếng thét nghẹn ứ trong cổ họng Lâm. Cơn đau tột cùng, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người, bùng nổ từ lồng ngực trái và lan nhanh dọc theo tủy sống lên đại não. Không phải là nỗi đau của dao cắt hay lửa đốt, mà là cảm giác hàng vạn mũi khoan sinh học siêu nhỏ đang đồng thời khoan vào các sợi dây thần kinh, bám chặt vào các mạch máu và quấn quanh các cơ tim của anh.
Theo đúng quy trình của Nghi thức dung hợp Xenogloss-X (Protocol 01), kén ký sinh trùng không tiêu diệt vật chủ, mà bắt đầu quá trình tái cấu trúc hệ tim mạch thời gian thực để tạo ra một buồng cộng sinh an toàn. Những sợi tơ bạc quấn chặt lấy tâm thất trái, bám rễ sâu vào các van tim, bắt đầu hút lấy dòng máu mang hạt lượng tử của Lâm để nuôi dưỡng kén chủ.
Ngay lập tức, Luật bảo toàn năng lượng sinh học được kích hoạt một cách tàn nhẫn.
Để thực hiện quá trình đột biến và tái cấu trúc các mô cơ tim bị tổn thương bởi thanh xà gồ, Xenogloss-X đòi hỏi một lượng calo và sinh khối khổng lồ. Trong điều kiện đống đổ nát không có nguồn dinh dưỡng bổ sung, ký sinh trùng bắt đầu tự động tiêu thụ các mô cơ bắp và mỡ dự trữ trên cơ thể Lâm để chuyển hóa thành năng lượng.
Lâm bàng hoàng cảm nhận được cơ bắp ở hai cánh tay, đùi và lồng ngực của mình đang co rút, teo tóp lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Da thịt anh sụt giảm sinh khối nghiêm trọng, áp sát vào xương sườn khiến anh gầy rộc đi như một xác ướp chỉ trong vòng vài phút. Sự thèm ăn khổng lồ và cảm giác đói cồn cào dữ dội bùng lên trong dạ dày anh, nóng bỏng như một lò than đang thiêu rụi toàn bộ nội tạng.
Cùng lúc đó, ý thức sơ khai của Xenogloss-X tràn vào đại não Lâm.
Một làn sóng bản năng săn mồi tàn nhẫn, lạnh lùng và đói khát của loài ký sinh cổ đại cố gắng nuốt chửng lý trí của anh. Đại não Lâm bị bao phủ bởi những ảo ảnh kinh hoàng: những sinh vật khổng lồ bọc giáp chitin gào thét dưới bầu trời rực lửa của chu kỳ văn minh thứ 5, những cuộc tàn sát sinh học vĩ mô, và cảm giác cô độc vĩ đại của một chủng tộc bị đấng kiến tạo đào thải.
*“Từ bỏ đi... Hòa làm một với ta... Trở thành công cụ đi săn...”* Một tiếng thì thầm bằng tần số rung động xương tai rít lên nhức nhối trong đầu Lâm.
“Không! Ta là Phan Lâm... Ta không phải là quái vật!” Lâm cắn chặt răng đến mức nứt mẻ, ý thức anh bám chặt vào mỏ neo nhân tính duy nhất – nụ cười của Phan An trong buồng kính áp suất thấp. Anh không được phép mất trí trí, anh phải giữ vững quyền chủ động trong cuộc thương lượng sinh tử này.
Cơ thể Lâm bắt đầu phản ứng đào thải cưỡng bức. Làn sóng Adrenaline-Gián bùng phát tự nhiên từ hạch thần kinh lỗi cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập của ký sinh trùng, tạo ra một cuộc xung đột dữ dội ngay trong hệ tim mạch. Nhịp tim của Lâm tăng vọt từ 80 lên 120, rồi 150, và chạm ngưỡng 180 nhịp mỗi phút.
Lâm hiểu rằng nếu nhịp tim vượt quá giới hạn 200, áp suất máu cực đại sẽ làm vỡ toàn bộ mạch máu não của anh. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, vận dụng tri thức sinh vật học dã ngoại, Lâm dùng bàn tay phải gầy guộc, nổi đầy gân xanh và bắt đầu xuất hiện những vảy chitin mỏng màu đen, bóp chặt lấy động mạch cổ bên phải để chủ động điều tiết, làm chậm dòng chảy dịch sinh học lên não.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng tim đập dồn dập của Lâm vang lên khô khốc trong không gian đổ nát, nhịp đập của anh và xung nhịp của kén Xenogloss-X bắt đầu giao thoa, tạo ra một tần số cộng hưởng kỳ lạ. Thanh xà gồ titan đâm xuyên ngực anh đột ngột bị các sợi tơ bạc bọc kín, từ từ bị đẩy ngược ra ngoài vết thương khi các mô cơ tim mới bọc giáp chitin bạc mờ tự động sinh sôi và lấp đầy khoảng trống.
Nhưng cuộc xung đột quá lớn đã khiến hệ thống sinh học của Lâm quá tải.
*Phụt!*
Một ngụm máu đen đặc lẫn các hạt lượng tử bạc bắn ra khỏi miệng Lâm. Trái tim anh, sau khi chịu đựng áp lực cực hạn của nhịp đập 180 và sự ăn mòn của ký sinh trùng, đột ngột ngừng đập.
Toàn bộ không gian xung quanh Lâm chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Ngọn lửa metan ngoài kia đã tắt hẳn, chỉ còn lại làn sương axit tím đặc tràn vào qua các khe hở.
Lâm nằm im lìm dưới tấm trần thép, mắt nhắm nghiền, hơi thở tắt lịm. Anh đã rơi vào trạng thái cái chết lâm sàng.
Một giây...
Mười giây...
Hai mươi giây...
Trong bóng tối của cái chết, dòng máu bạc lượng tử của Lâm vẫn âm thầm chảy qua các sợi tơ của Xenogloss-X, tạo thành một mạch vòng tuần hoàn khép kín giữa cơ thể người lai và kén cổ đại. Kén ký sinh trùng, sau khi hút trọn nguồn máu đặc biệt này, bắt đầu phát ra một luồng năng lượng lượng tử màu xanh lục mờ ảo.
Đúng vào giây thứ ba mươi.
*Thịch!*
Một tiếng đập cực mạnh, vang dội như tiếng trống trận, bùng phát từ lồng ngực trái của Phan Lâm.
Kén Xenogloss-X đã hoàn tất việc bám rễ và thay thế máy tạo nhịp tim sinh học của anh. Đồng thời, dải năng lượng sinh học chạy dọc theo tủy sống của Lâm đột ngột phát sáng xanh lục mờ ảo, nhịp đập hoàn toàn đồng bộ với kén ký sinh trùng trong tim.
Lâm mở bừng mắt hổ phách, dải vân sáng xanh lục mờ nhấp nháy sát đồng tử. Anh đã sống lại, không còn là một người lai gen gián lỗi thông thường, mà là một thực thể cộng sinh đầu tiên bước vào Giai đoạn 2: Cộng sinh nội quan.
Nhưng áp lực vẫn chưa kết thúc. Từ phía đống đổ nát bốc khói bên ngoài container, tiếng bước chân nặng nề bọc thép và tiếng cười khàn đặc của đao phủ Vương Hùng cùng đám lính dọn dẹp thực địa của Phan Đăng đang tiến sát lại gần, tiếng xẻng sắt bới rác rít lên khô khốc ngay trên đầu anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!