Nhạc nềnDeep_Sea

Hỏa Ngục Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit nửa đêm trút xuống Vùng 4 Đầm Lầy Độc mỗi lúc một nặng hạt, gặm nhấm lớp rêu lưu huỳnh dày đặc bám ngoài vỏ thép của Trạm dã ngoại biên giới Vùng 4. Tiếng sủi bọt rít rít của đá vôi bị ăn mòn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng vo vo rệu rã của màng lọc khí tĩnh điện tự chế. Bên trong container quân sự rỉ sét, bầu không khí đặc quánh mùi cồn sát trùng và dầu máy bôi trơn.


Phan Lâm đứng lặng người trước bàn thí nghiệm bọc titan. Vết rách cơ sâu hoắm ở bả vai phải vẫn rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc dã chiến thành một vệt đỏ sẫm. Dưới ánh sáng tím lạnh từ chiếc đèn cực tím vô trùng, anh cầm chiếc Kính hiển vi lượng tử dã ngoại Giáo sư Thế, hướng thấu kính hồng ngoại về phía bệ khóa của Hộp kén lượng tử (Quantum Cocoon Box) và nắp các ống nghiệm mẫu.


Một dải huỳnh quang màu bạc lục hiện lên rõ nét dưới dải tần hồng ngoại.


Dấu vân tay. Nhưng đó không phải là vân tay thô ráp bám đầy bụi quặng của Trần Đại.


Lâm nheo mắt hổ phách, xoay nhẹ thấu kính thạch anh để quét biên độ đường vân. Kích thước thon dài, khoảng cách giữa các kẽ vân hẹp, hoàn toàn trùng khớp với cấu trúc bàn tay của một kẻ làm việc phòng thí nghiệm.


Là Nguyễn Du.


“Cậu nhìn ra rồi sao, Lâm?”


Từ góc tối của container, Nguyễn Du bước ra. Gã không còn vẻ rụt rè, lóng ngóng thường ngày. Gọng kính đen gãy một bên được bọc băng keo phản chiếu ánh sáng tím mờ, làm gương mặt gầy gò của gã trông méo mó như một bóng ma. Trên tay gã là một thiết bị lưu trữ dữ liệu lượng tử bỏ túi, đang nhấp nháy đèn xanh báo hiệu quá trình sao chép công thức lọc gen thô của Lâm đã hoàn tất.


“Nguyễn Du,” Lâm hạ kính hiển vi xuống, giọng anh trầm thấp và lạnh lùng đến đáng sợ. “Cậu tráo đổi mẫu thử nghiệm số 3 và số 4. Cậu muốn bán đứng công trình này cho ai?”


Nguyễn Du cười khẩy, bước lùi lại một bước sát về phía lối thoát hiểm phía sau. “Bán đứng? Không, Lâm. Tôi chỉ đang tìm đường sống cho chính mình thôi. Cậu giữ khư khư cái kén Xenogloss-X đó, tự xưng là nhà khoa học cứu thế, nhưng thực chất cậu chỉ là một kẻ ích kỷ! Cậu có biết Neo-Genesis đang treo thưởng bao nhiêu cho cái kén đó không? Một suất công dân hạng nhất tại Đô thị Thép Vùng 1! Một cuộc sống vô trùng, không có sương axit, không có hoại tử tế bào! Tôi đã chán ngấy cái đầm lầy rác rưởi này rồi!”


“Cậu nghĩ tập đoàn sẽ giữ lời hứa với một kẻ lai gián mang gen lỗi sao?” Lâm siết chặt nắm tay trái, vảy chitin mỏng ở cổ anh khẽ dựng lên, phát ra những xung lượng tử bạc mờ nhạt. “Ngay khi cậu giao nộp kén, chúng sẽ ném cậu vào lò ly tâm để vắt kiệt sinh khối.”


“Câm miệng! Cậu không có quyền phán xét tôi!” Nguyễn Du hét lên, tay gã run rẩy rút ra một khẩu súng xung lực mini rỉ sét chỉ thẳng vào ngực Lâm. “Giao mật mã lượng tử 16 ký tự để mở Hộp kén ra. Nếu không, tôi—”


*Ầm!!!*


Một chấn động kinh hoàng đột ngột cắt ngang lời Nguyễn Du. Toàn bộ container bọc thép rỉ sét rung chuyển dữ dội, hất văng những ống nghiệm thủy tinh trên giá xuống sàn nhà, vỡ tan tành thành những mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn cực tím.


Tiếng rít ga gầm rú của động cơ tàu đệm khí bọc thép hạng nặng vang lên từ phía đồi đá bên ngoài, xé toạc màn đêm yên tĩnh của đầm lầy.


“Chúng đến rồi...” Nguyễn Du bàng hoàng lẩm bẩm, gương mặt gã trắng bệch đi khi nhận ra chấn động này vượt quá quy mô của một cuộc giao dịch thông thường.


“Lâm! Có xe tăng đệm khí bọc thép!” Đỗ Hoàng Long hét lớn từ chiếc giường sắt dã chiến. Gã thợ săn cố gượng dậy, nhưng xương chân phải bị gãy nẹp dã chiến nhói lên khiến gã quỵ xuống, khớp titan bả vai trái rỉ sét rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc.


Qua khe hở của tấm kính cường lực bám đầy bụi axit, Phan Lâm nhìn thấy ba chiếc xe bọc thép bánh xích của Băng đảng Quặng mỏ Phan Đăng đang dàn trận hình cánh cung, bao vây hoàn toàn đồi đá của trạm dã ngoại. Ánh đèn pha công suất cao từ các xe rọi thẳng vào container, biến màn sương axit tím đặc ngoài kia thành một quầng sáng chết chóc.


Dẫn đầu đoàn quân là Đốc công Phan Đăng. Gã khổng lồ cao hơn hai mét bước xuống từ xe chỉ huy, nửa thân người bọc lớp giáp chitin màu đen bóng của bọ hung bọc thép, tay phải cầm khẩu súng phóng điện từ rỉ sét cỡ lớn, tay trái lăm lăm chiếc roi điện sinh học “Lôi Sát” phát sáng xanh lam đầy mùi ozone.


“Phan Lâm! Bước ra đây!” Tiếng gầm khàn đặc của Phan Đăng vang vọng qua loa phóng thanh của xe bọc thép, át cả tiếng mưa axit. “Tao biết mày đang giấu cái kén Xenogloss-X trong đó! Giao kén ra, tao sẽ cho mày và con em gái câm của mày một con đường sống! Nếu không, tao sẽ biến cái ổ chuột này thành hỏa ngục!”


Nguyễn Du hoảng loạn, gã không màng đến Lâm nữa, lập tức lao ra cửa sau container. “Đốc công Phan Đăng! Tôi có công thức lọc gen đây! Tôi đã sao chép được—”


*Đoàng! Trẹt trẹt!*


Một luồng điện từ xanh lam phóng ra từ khẩu súng của Phan Đăng, xuyên thủng cánh cửa sau và găm thẳng vào ngực Nguyễn Du. Gã kỹ sư phụ tá trợn tròn mắt, toàn thân co giật dữ dội dưới dòng điện áp cao hàng ngàn vôn. Thiết bị lưu trữ dữ liệu trên tay gã rơi xuống bãi bùn axit ngoài cửa, nổ tung thành những tia lửa nhỏ. Nguyễn Du ngã gục, cơ thể nhanh chóng bị dòng điện nung chảy các màng tế bào yếu ớt, hóa thành một đống hữu cơ xám xịt dưới cơn mưa axit.


“Rác rưởi phản bội thì không có giá trị thương lượng,” Phan Đăng khạc nhổ một bãi nước bọt đầy lưu huỳnh xuống đất. Gã quay sang tên tay sai đứng cạnh – đao phủ Vương Hùng. “Nã pháo điện từ! Phá hủy hệ thống lọc khí tĩnh điện của chúng nó cho tao!”


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Loạt pháo điện từ đầu tiên nổ ra. Những luồng năng lượng xanh lam rít xé gió, nện thẳng vào hệ thống lọc khí tĩnh điện đặt trên đồi đá. Lá chắn vòng ngoài của trạm dã ngoại – vốn được Lâm chế tạo từ các lưới điện từ thô sơ – bùng lên một quầng lửa xanh rồi tắt lịm. Sương mù axit nồng nặc lập tức tràn qua các khe hở của container, gặm nhấm các thiết bị đo đạc nhạy cảm bên trong.


“A Lử! Mặt nạ phòng độc! Mau!” Lâm hét lớn, tay trái nhanh như chớp ôm chặt Hộp kén lượng tử và chiếc Kính hiển vi lượng tử Giáo sư Thế vào lòng ngực.


A Lử, cậu thanh niên câm trung thành, lao ra từ góc phòng với chiếc xẻng bọc vỏ chitin chống axit trên tay. Cậu chụp lấy chiếc mặt nạ lọc khí bôi nhựa nấm chụp lên mặt Long, rồi nhanh chóng gom các ống nghiệm chứa dịch ổn định thô sơ bỏ vào hộp bảo ôn.


*Chát! Trẹt trẹt!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trần container. Đao phủ Vương Hùng đã áp sát, gã vung chiếc roi điện sinh học “Lôi Sát” quật mạnh vào hệ thống ống thông gió của trạm. Dòng điện sinh học bọc gai chitin của roi điện nung chảy các màng lọc nano, khiến khí metan và lưu huỳnh từ đầm lầy tràn vào buồng vô trùng như một cơn lũ độc.


“Hệ thống thông gió đã bị tê liệt hoàn toàn!” Long ho sặc sụa dưới lớp mặt nạ phòng độc, khớp titan bả vai trái của gã bắt đầu sủi bọt trắng do axit ăn mòn sâu hơn. “Lâm! Chúng ta không chịu nổi mười phút nữa đâu!”


Hai tên lính tiên phong của Phan Đăng bọc giáp sắt thô sơ đạp gãy cánh cửa trước, xông vào container với khẩu súng phóng điện từ lăm lăm trên tay.


“Bắt sống Phan Lâm! Giết sạch những đứa còn lại!” một tên lính thét lên.


*Bốp! Rắc!*


A Lử lao ra như một con gián đất dũng cảm. Cậu vung chiếc xẻng bọc vỏ chitin chống axit nện thẳng vào mũ giáp của tên lính tiên phong. Lớp chitin siêu cứng bọc ngoài xẻng, được Lâm gia cố bằng dịch kiềm, dễ dàng đập nát kính bảo hộ của đối thủ, khiến tên lính gào lên đau đớn khi sương axit tràn vào mắt. Nhưng tên lính thứ hai đã kịp giương súng, họng súng phóng điện từ bừng lên ánh sáng xanh chết chóc nhắm thẳng vào đầu A Lử.


“Bé Ba! Chặn hắn!” Lâm hét lên.


Robot giúp việc Bé Ba – cỗ máy cơ khí phế liệu rỉ sét mất một cánh tay phải – lao ra từ buồng tối. Đôi mắt camera của nó nhấp nháy lệch nhịp màu xanh lam. Hệ thống loa phát thanh bị lỗi của nó đột ngột phát ra một đoạn nhạc quảng cáo cũ kỹ của tập đoàn Neo-Genesis bằng giọng nói tổng hợp vui nhộn:


*“Chào... chào mừng quý khách đến với dịch vụ vô trùng... vô trùng của Neo-Genesis... Sự an toàn của bạn là... là...”*


*Đoàng! Đoàng!*


Hàng loạt loạt đạn điện từ bắn thẳng vào ngực Bé Ba, tạo ra những lỗ thủng lớn rò rỉ dầu máy đen kịt. Nhưng cỗ máy lỗi hành vi không hề lùi bước. Nó dùng cánh tay trái cơ khí còn lại ôm chặt lấy tên lính thứ hai, kéo gã ngã nhào xuống sàn container.


Lâm biết đây là cơ hội duy nhất. Anh lao đến góc phòng, nơi đặt bình chứa khí gas mỏ sinh học (Bio-gas) dùng để chạy lò hấp dã ngoại. Bình gas chứa đầy metan nén áp suất cao.


*Phụt!*


Lâm dùng tay trái bọc vảy chitin mỏng bẻ gãy van an toàn của bình gas, để khí metan phun ra xối xả vào không khí, tạo thành một làn khói mù đặc mùi trứng thối.


“Vương Hùng! Tránh ra!” Phan Đăng đứng ngoài sân hét lớn khi nhìn thấy làn khói metan rò rỉ từ cửa container.


Nhưng đã quá muộn. Vương Hùng vừa vung roi điện sinh học định quật Lâm. Tia lửa điện từ roi “Lôi Sát” va chạm với nồng độ metan đậm đặc trong không khí.


*OÀNH!!!*


Một vụ nổ hóa học kinh hoàng bùng phát ngay trong lòng container. Ngọn lửa metan nhiệt độ cao quét qua, tạo ra một phản ứng nổ ngược cực lớn thổi bay Vương Hùng ra khỏi thềm đá. Chiếc roi điện của gã bị nổ tung thành nhiều mảnh, ngọn lửa cháy sém lan nhanh thiêu rụi bộ đồ bảo hộ của gã dưới cơn mưa axit.


Sức ép từ vụ nổ cũng hất văng Lâm và A Lử ra hai phía. Container quân sự rỉ sét bị xé rách một mảng lớn ở phần hông, trần thép bắt đầu sụp xuống dưới sức nóng của ngọn lửa và sự ăn mòn của axit.


“A Lử! Mang máy ly tâm và công thức gen chạy trước!” Lâm gượng dậy từ bãi đổ nát, lồng ngực trái nhói lên đau đớn. Anh dùng tay trái đẩy chiếc máy ly tâm dã chiến về phía A Lử. “Long không di chuyển được, tôi phải đưa anh ấy ra sau!”


A Lử nhìn Lâm, đôi mắt trung thực đầy nước mắt dưới lớp mặt nạ phòng độc bám đầy muội than. Cậu muốn ở lại, nhưng Lâm gầm lên: “Đi ngay! Bảo vệ công thức gen cứu An!”


A Lử cắn răng gật đầu, ôm chặt máy ly tâm lao qua khe nứt hông container, biến mất vào màn sương mù axit dày đặc của đầm lầy.


“Đuổi theo thằng câm đó! Tao muốn cái máy ly tâm!” Tiếng Phan Đăng gầm lên ngoài sân. Ba tên lính đặc nhiệm lập tức lao theo hướng A Lử trốn chạy.


Lúc này, bên trong container đã biến thành một hỏa ngục thực sự. Ngọn lửa metan xanh lét cháy bừng bừng dưới trần thép đang sụp xuống từng mảng. Lâm cố gắng bò về phía giường của Long. Gã thợ săn đã ngất đi vì ngạt khí và đau đớn, khớp vai titan của gã bốc khói rít lên.


Lâm dùng bả vai trái lành lặn ghì chặt thân hình nặng nề của Long, cố gắng kéo gã về phía cửa sau. Nhưng lối thoát đã bị chặn đứng.


Phan Đăng đứng sừng sững ở cửa trước. Gã khổng lồ bọc giáp bọ hung bọc thép bước vào giữa ngọn lửa, khẩu súng phóng điện từ trên tay gã sạc đầy năng lượng xanh lam nhắm thẳng vào đầu Lâm.


“Mày hết đường chạy rồi, con gián nhỏ,” Phan Đăng cười khàn đặc đầy mùi ozone. “Giao Hộp kén lượng tử ra đây.”


Đúng lúc đó, từ dưới đống đổ nát của bệ máy chủ, Bé Ba gượng dậy. Cánh tay cơ khí duy nhất của nó đã bị gãy rụng, thân hình rỉ sét bốc cháy ngùn ngụt. Nhưng bộ vi xử lý lỗi của nó vẫn chạy đoạn mã bảo vệ cuối cùng mà Lâm đã lập trình.


*“Neo... Neo-Genesis kính chào... chào quý khách... Giao thức tự... tự hủy kích hoạt... 3... 2...”*


Bé Ba lao thẳng vào ôm chặt lấy hai chân bọc giáp chitin của Phan Đăng. Ngay lập tức, lõi pin lượng tử phế liệu trong lồng ngực robot phát sáng đỏ rực, quá tải nhiệt lượng cực hạn.


“Cút ra! Con robot rác rưởi!” Phan Đăng kinh hoàng hét lên, gã dùng báng súng nện liên tiếp vào đầu Bé Ba, nhưng cỗ máy lỗi hành vi đã khóa chặt các khớp cơ khí bằng chút năng lượng cuối cùng.


*OÀNH!!!*


Vụ nổ pin lượng tử của Bé Ba bùng phát ngay dưới chân Phan Đăng. Luồng sóng xung kích và mảnh vỡ titan bắn ra diện rộng, xé toạc lớp giáp chitin bọ hung của gã đốc công, khiến gã gào lên đau đớn và bị hất văng ra ngoài sân đồi đá.


Nhưng vụ nổ của Bé Ba cũng là giọt nước tràn ly đối với cấu trúc đã rệu rã của container.


*Rắc... Rắc... rầm!!!*


Toàn bộ trần thép titan nặng hàng tấn của container dã ngoại sụp xuống, chôn vùi tất cả dưới đống đổ nát hoang tàn bốc cháy ngùn ngụt.


***


Dưới đống đổ nát ngập sương axit và khói metan đen đặc, Phan Lâm nằm bất động.


Ý thức của anh mờ nhạt dần, chỉ còn nghe thấy tiếng vo vo rệu rã của rào chắn từ trường từ phía xa và tiếng mưa axit gặm nhấm đống đổ nát.


Lâm cố gắng mở mắt hổ phách, nhưng tầm nhìn bị bao phủ bởi một màu đỏ của máu. Anh bị mắc kẹt hoàn toàn dưới tấm trần thép titan đổ sập.


Đột ngột, một cơn đau buốt tột cùng từ lồng ngực trái truyền đến đại não, khiến toàn thân Lâm co giật dữ dội.


Một thanh xà gồ titan sắc nhọn từ trần nhà sụp xuống đã đâm xuyên qua lồng ngực trái của anh, chỉ cách cuống tim vài milimét. Máu tươi, đỏ thẫm và lấp lánh những hạt lượng tử bạc nhạt, chảy loang lổ dọc theo thanh xà gồ, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống Hộp kén lượng tử (Quantum Cocoon Box) đang nằm kẹt sát bên dưới.


Lớp vỏ thạch anh lượng tử của Hộp kén bị nứt vỡ một đường dài sau va đập.


Máu của Lâm rò rỉ qua vết nứt, thấm trực tiếp vào lớp Sinh khối nguyên thủy Genesis bọc quanh kén ký sinh trùng.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Kén Xenogloss-X bên trong hộp đột ngột co thắt dữ dội. Những sợi tơ thần kinh màu bạc ngủ đông suốt hàng ngàn năm dưới lòng đất cổ đại, khi cảm nhận được dòng máu mang gen gián thích ứng đặc biệt của Lâm, bắt đầu thức tỉnh trong trạng thái đói khát sinh khối tột cùng.


Chúng bắt đầu luồn lách qua vết nứt của hộp thạch anh, hướng thẳng về phía vết thương hở rỉ máu trên ngực trái của Phan Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!