Phòng Thí Nghiệm Cô Độc
Ánh pháo sáng lượng tử đỏ rực từ đội tuần tra của Trương Lực xé rách màn sương axit đặc quánh của Vùng 4, quét qua những vách đá basalt dựng đứng như những lưỡi dao khổng lồ chĩa thẳng lên trời. Phan Lâm quỳ rạp dưới bãi bùn xám, bả vai phải bị rách cơ sâu nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo dã ngoại sờn rách. Sát bên anh, Đỗ Hoàng Long nằm thoi thóp, hơi thở khò khè qua chiếc mặt nạ phòng độc bám đầy bụi lưu huỳnh vàng vọt. Chân phải của gã thợ săn đã gãy gập, được nẹp tạm bằng hai thanh đá basalt quấn tơ nhện đầm lầy.
“Lâm... bỏ tôi lại đi,” Long thầm thì qua bộ đàm cầm tay, giọng nói rè rè vì nhiễu từ trường. “Trương Lực đã khóa chặt lối thoát bằng đội hình cánh cung bọc thép. Mày giữ cái kén đó... chạy đi.”
Lâm không trả lời. Ánh mắt hổ phách của anh đăm đăm nhìn vào chiếc máy định vị cầm tay đang nhấp nháy đỏ trên tay phải. Lớp bùn từ tính bọc quanh máy đã bị sương axit nung chảy hoàn toàn, lộ ra bảng mạch đồng rò rỉ sóng lượng tử vĩ mô – thứ ngọn hải đăng vô hình đang chỉ đường cho Trương Lực áp sát. Đầu óc của một nhà sinh vật học dã ngoại hoạt động với công suất tối đa. Anh biết, nếu không có một cú feint quyết đoán, cả hai sẽ bị nghiền nát dưới họng súng trường xung lực của tập đoàn.
“Giữ chặt lấy tôi,” Lâm gầm nhẹ.
Anh tắt nguồn máy định vị, nhưng không vứt bỏ nó ngay. Vận dụng chút sức tàn của cánh tay trái bọc vảy chitin mỏng, Lâm găm chiếc máy định vị đang rò rỉ sóng vào một mũi tên điện từ của cây cung Lôi Điệp bên người Long. Anh giương cung bằng tay trái, hướng thẳng về phía vực sạt lở sâu hoắm nơi con rết khổng lồ Cự Ngô đang cuồng nộ gầm rú phía dưới đáy hố sụt.
*Phựt! Hưuuuu!*
Mũi tên xé gió lao đi, mang theo chiếc máy định vị cắm phập vào một dầm thép đổ nát sâu dưới lòng vực. Ngay lập tức, sóng lượng tử rò rỉ từ thiết bị cộng hưởng với điện từ trường tự nhiên của Cự Ngô, tạo ra một ký hiệu nhiệt khổng lồ giả tạo trên radar của đội tuần tra.
“Mục tiêu di chuyển xuống đáy vực! Toàn đội nổ súng phong tỏa!” Tiếng Trương Lực vang lên qua loa phóng thanh từ phía xa. Hàng loạt loạt đạn xung lực bọc thép titan nã xối xả xuống lòng hố sụt, kích hoạt một trận sạt lở thứ hai chôn vùi hoàn toàn lối xuống.
Tận dụng khoảng mù 5 phút khi radar của địch bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi vụ nổ và khói bụi lưu huỳnh, Lâm vác Long lên bả vai trái lành lặn, tay phải ôm chặt Hộp kén lượng tử sát lồng ngực trái. Anh lầm lũi bước đi, lách qua những khe đá hẹp bám đầy rêu axit trơn trượt mà chỉ có những thợ săn lão luyện như Long mới biết. Dưới sự ngụy trang khéo léo bằng cách quét bùn axit nguội lên người để triệt tiêu bức xạ nhiệt, Lâm đã đưa được Long thoát khỏi vành đai bao vây của Trương Lực, hướng thẳng về phía biên giới.
***
Ba tiếng sau, dưới cơn mưa axit rỉ rả gặm nhấm những tán lá mục của rừng đầm lầy, Trạm dã ngoại biên giới Vùng 4 hiện ra trên một đồi đá cao cô độc. Đó thực chất là một container quân sự rỉ sét màu xanh xám, được ngụy trang bằng các màng lọc khí tự chế và những dải rêu axit bám chằng chịt ngoài vỏ thép để triệt tiêu sóng radar quét nhiệt của tập đoàn.
Lâm đẩy cánh cửa thép nặng nề, bước vào trong. Tiếng vo vo của hệ thống lọc khí áp suất thấp tự chế vang lên đều đặn, mang lại một chút không khí vô trùng hiếm hoi giữa vùng đất độc. Anh đặt Long nằm lên chiếc giường sắt dã chiến ở góc phòng.
“A Lử! Lấy bộ nẹp xương và dịch trung hòa axit ngay!” Lâm hét lên khản đặc.
A Lử, cậu thanh niên câm lai gen gián bị câm bẩm sinh, lập tức lao ra từ buồng tối. Đôi mắt trung thực của cậu giãn ra đầy lo lắng khi nhìn thấy bả vai rỉ máu của Lâm và tình trạng tồi tệ của Long. Cậu nhanh nhẹn mang đến một khay dụng cụ phẫu thuật thô sơ bọc thép không gỉ và một lọ dịch trung hòa kiềm sinh học.
Lâm cởi bỏ bộ đồ dã ngoại bết bùn của Long. Mảng da cá sấu bọc vai trái của gã thợ săn đã bị axit nung chảy rách nát hoàn toàn, bộc lộ bả vai rỉ sét của khớp titan chịu lực cấy ghép lậu. Lớp kim loại đang bị rỗ và ăn mòn bởi các hạt axit sulfuric bám dính.
“Khớp titan của anh bị axit ăn mòn sâu rồi,” Lâm vừa nói vừa dùng tăm bông thấm dịch kiềm lau sạch vết thương cho Long, khiến gã thợ săn rên rỉ đau đớn. “Tôi chỉ có thể trung hòa tạm thời để ngăn nó ăn mòn vào xương sinh học. Sau khi ổn định, tôi sẽ cấy ghép cho anh một mảng vỏ chitin gián đột biến kháng axit 90% để thay thế lớp da cá sấu này. Nhưng bây giờ, anh phải nằm im.”
“Cậu em... cứ lo việc của cậu trước đi,” Long thầm thì, mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch vì mất máu. “Cái kén... có an toàn không?”
Lâm nhìn sang chiếc bàn thí nghiệm bọc thép titan ở giữa phòng. Hộp kén lượng tử (Quantum Cocoon Box) đặt ở đó, lớp vỏ thạch anh lượng tử vẫn phát ra những luồng sáng bạc dịu nhẹ, nhịp đập của kén Xenogloss-X bên trong chậm rãi và đồng điệu một cách kỳ lạ với nhịp tim của Lâm qua vết sẹo ngực trái. Anh gật đầu: “Nó an toàn. Nghỉ ngơi đi.”
***
Lâm bước vào buồng vô trùng tự chế – một góc container được ngăn cách bằng các màng nhựa dày và hệ thống đèn sấy cực tím công suất cao. Đây là thánh đường của anh, nơi duy nhất giúp anh duy trì tư duy của một nhà khoa học dã ngoại giữa thế giới hỗn loạn này. Trên bàn thí nghiệm, chiếc Kính hiển vi lượng tử dã ngoại do Giáo sư Trần Thế tặng được đặt trang trọng cạnh máy ly tâm tự chế.
Lâm cẩn thận đặt một lam kính chứa mẫu huyết tương người lai gián – thu thập từ máu của chính mình và các phu mỏ – dưới ống kính hiển vi lượng tử. Anh bật nguồn pin lượng tử mini. Thấu kính thạch anh hội tụ ánh sáng lạnh, hiển thị cấu trúc tế bào ở độ phân giải nano lên màn hình holographic mờ ảo.
“Nhìn xem, cấu trúc chuỗi xoắn kép ADN mang gen thích ứng loài gián đang bị phân rã ở các đầu mút telomere,” Lâm lẩm bẩm, tay điều chỉnh tiêu cự kính hiển vi. “Đoạn mã hóa 'Death-Clock-30' của tập đoàn thực sự là một mã độc lập trình tuổi thọ. Nó tự động kích hoạt hoại tử tế bào khi vật chủ bước sang tuổi 30. An mới 16 tuổi, nhưng chứng đóng băng tế bào của con bé đang đẩy nhanh tiến trình này gấp bốn lần.”
Lâm siết chặt nắm tay, vết thương bả vai phải nhói lên đau đớn như một lời nhắc nhở về thời gian đang cạn kiệt. Anh cần tìm ra một chất xúc tác sinh học mạnh mẽ để ổn định chuỗi ADN thích ứng trước khi tiến hành lai tạo gen tiến hóa tối thượng. Và câu trả lời nằm trong kén Xenogloss-X.
“Lâm, cậu thực sự đã mang được nó về sao?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. Nguyễn Du, kỹ sư phụ tá gầy yếu của Nhóm khảo sát dã ngoại Phan Lâm, bước vào buồng vô trùng với bộ áo choàng kỹ thuật màu xám bẩn. Đôi mắt gã hấp háy dưới gọng kính đen gãy một bên được bọc băng keo, dán chặt vào Hộp kén lượng tử đang phát sáng.
“Tôi đã mang nó về,” Lâm trả lời lạnh lùng, không quay đầu lại. “Nhưng chúng ta chưa thể kích hoạt nó. Thực thể này cực kỳ nguy hiểm. Nó là một ký sinh trùng cổ đại có ý thức săn mồi tàn nhẫn.”
Nguyễn Du bước tới gần bàn thí nghiệm, bước chân gã lóng ngóng nhưng ánh mắt lại rực lên một tia thèm khát khó giấu. Gã lén nhìn chiếc Kính hiển vi lượng tử của Giáo sư Thế, nơi đang hiển thị các phân tích tế bào của Lâm.
“Cậu Lâm... nếu chúng ta có thể trích xuất dù chỉ một phần nhỏ mô của Xenogloss-X để dung hợp với tế bào gián lai thế hệ đầu, chúng ta có thể tạo ra một dòng huyết thanh ổn định gen hoàn mỹ,” Nguyễn Du nói, giọng gã khẽ run lên vì phấn khích. “Cậu có công thức dung hợp của Tiến sĩ Trịnh Hoài để lại đúng không? Cơ chế bám rễ thần kinh của nó hoạt động thế nào? Hãy cho tôi xem bản phân tích.”
Lâm dừng tay, quay lại nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Du. Ánh mắt hổ phách lạnh lẽo của anh khiến gã kỹ sư phụ tá giật mình lùi lại một bước.
“Nguyễn Du, tôi nhắc lại, Xenogloss-X không phải là một món đồ chơi công nghệ,” Lâm nói, giọng trầm và dứt khoát. “Ý thức sơ khai của nó có thể nuốt chửng lý trí của vật chủ nếu tỷ lệ đồng hóa vượt quá mức kiểm soát. Không có dịch ức chế miễn dịch Neo-Genesis tinh khiết, bất kỳ nỗ lực dung hợp thô bạo nào cũng sẽ dẫn đến cái chết hoại tử tức thì. Công thức đó hiện tại phải được bảo mật tuyệt đối.”
Nguyễn Du cúi đầu, hai tay đút vào túi áo choàng siết chặt lại. Gương mặt gã tối sầm đi dưới ánh sáng xanh của đèn cực tím, nhưng gã nhanh chóng nở một nụ cười hèn yếu quen thuộc: “Tôi hiểu... tôi chỉ lo cho tình trạng của cô bé An thôi. Cậu là trưởng nhóm, cậu quyết định thế nào tôi đều nghe theo.”
Lâm quay lại tiếp tục công việc. Anh bắt đầu vận hành Kỹ thuật ly tâm gen dã ngoại tự chế. Anh đặt hai ống nghiệm chứa mẫu huyết tương người lai gián vào khay xoay của máy ly tâm – thiết bị được cải tiến từ động cơ cánh quạt của một chiếc drone phế liệu. Lâm bật công tắc nguồn điện lậu trích xuất từ rào chắn biên giới.
*Ríít... Ríít... Ríít!*
Chiếc máy ly tâm tự chế quay tít với tốc độ cực cao, phát ra tiếng rít tần số cao nhức óc. Đèn LED lượng tử nhấp nháy báo hiệu tốc độ vòng quay đang tăng dần. Lâm cần phân tách huyết tương tinh khiết để làm dung môi thử nghiệm cấy ghép mô Xenogloss-X.
Đúng lúc đó, Trần Đại – giám sát viên của trạm dã ngoại – bước vào container. Gã đàn ông gầy gò, da mặt bám đầy bùn xám xịt của đầm lầy, tay chân run rẩy nhẹ do thèm thuốc ổn định gen hạng sang của tập đoàn. Gã mang theo một thùng chứa các ống nghiệm rỗng và nhu yếu phẩm thô.
“Cậu Lâm, đây là các linh kiện phế liệu tôi gom được từ Thị trấn Biên Cảnh,” Trần Đại nói, giọng khàn đặc đầy mùi ozone. Gã lén nhìn quanh phòng thí nghiệm, ánh mắt dừng lại ở chiếc máy ly tâm đang hoạt động rồi chuyển sang Hộp kén lượng tử. “Tình hình biên giới đang căng thẳng lắm. Đội tuần tra của Trương Lực đang lùng sục ráo riết ngoài kia. Chúng ta giữ cái kén này ở đây... có an toàn không?”
“Trần Đại, chú lo bảo trì hệ thống lọc khí vòng ngoài đi,” Lâm nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình hiển thị của máy ly tâm. “Đừng để rò rỉ mùi sinh học ra ngoài. Chó săn sinh học của Trương Lực rất nhạy bén.”
“Tôi biết, tôi biết chứ...” Trần Đại lầm bẩm, gã đặt thùng linh kiện xuống cạnh cửa rồi lùi ra ngoài, nhưng ánh mắt gã vẫn dán chặt vào lồng kính bảo tồn của kén ký sinh.
Lâm tiến hành ca thử nghiệm đầu tiên. Anh dùng một ống tiêm vi lượng, cẩn thận trích xuất một lượng nhỏ chất nhầy hữu cơ cổ đại Genesis bao bọc quanh kén Xenogloss-X, định cấy thử nghiệm vào đĩa nuôi cấy tế bào gián lai. Để đảm bảo độ tinh khiết, anh phải sử dụng hai ống Nước cất vô trùng tuyệt đối Vùng 1 quý giá – những dung môi siêu sạch cuối cùng mà anh trộm được từ viện di truyền trước khi bị trục xuất.
Tuy nhiên, ngay khi chất nhầy cổ đại tiếp xúc với tế bào gián lai trong đĩa petri, một phản ứng đào thải dữ dội xảy ra.
*Xìíí!*
Đĩa petri sủi bọt đen xám, tỏa ra một luồng khí độc nhẹ làm mờ cả lam kính. Các tế bào gián lai bị phân rã hoàn toàn ở cấp độ nguyên tử chỉ trong vòng 3 giây do thiếu hụt dịch ức chế miễn dịch Neo-Genesis để làm dịu phản ứng tự vệ của ký sinh trùng.
Lâm thở dài, tắt máy ly tâm. Ca thí nghiệm thất bại hoàn toàn. Anh đã tốn hao hai ống nước cất vô trùng vô ích. Thể lực kiệt quệ khiến anh phải tựa lưng vào ghế, đưa tay bóp chặt bả vai phải đang đau nhức dữ dội.
“Cậu Lâm, cậu nên nghỉ ngơi đi,” Nguyễn Du bước tới, giọng đầy vẻ quan tâm giả tạo. “Để tôi dọn dẹp phòng thí nghiệm và phân loại các ống nghiệm cho. Cậu đã thức trắng hai đêm rồi.”
Lâm nhìn Nguyễn Du, rồi nhìn sang Trần Đại đang đứng ngoài cửa container hút một điếu thuốc lá điện tử tự chế tỏa khói mùi ozone. Sự mệt mỏi thể xác khiến lý trí của anh có một chút lơi lỏng.
“Được rồi. Nguyễn Du, cậu phân loại các mẫu huyết tương đã ly tâm vào tủ bảo ôn. Đừng chạm vào Hộp kén lượng tử,” Lâm dặn dò rồi bước ra ngoài buồng vô trùng, tiến về phía giường sắt của Long để kiểm tra vết thương.
***
Một tiếng sau, khi cơn mưa axit ngoài trời đầm lầy bắt đầu rơi nặng hạt hơn, gõ vào mái tôn container những tiếng lộp bộp khô khốc, Lâm quay trở lại buồng vô trùng.
Anh chuẩn bị tiến hành ca phân tích thứ hai. Nhưng ngay khi đặt tay lên bệ máy ly tâm tự chế, đôi mắt hổ phách của anh đột ngột híp lại.
Là một nhà sinh vật học dã ngoại thực địa, Lâm sở hữu một khả năng quan sát chi tiết đến mức cực đoan – một thói quen sinh học giúp anh sống sót qua nhiều đợt thám hiểm đầm lầy độc. Anh nhận ra trục xoay của máy ly tâm đã bị dịch chuyển nhẹ, tốc độ vòng quay hiển thị trên bảng điều khiển điện tử bị lệch 5% so với thông số anh đã thiết lập trước đó.
Lâm lập tức mở tủ bảo ôn chứa các mẫu huyết tương.
Các ống nghiệm vẫn xếp đều đặn, nhưng vị trí của ống mẫu số 3 và số 4 đã bị tráo đổi. Mặc dù kẻ can thiệp đã cố gắng lau sạch các dấu vết, Lâm vẫn phát hiện ra một vệt bẩn mờ bám trên nắp ống nghiệm số 3 – vệt bùn xám xịt đặc trưng của đầm lầy Vùng 4.
*Có kẻ đã lén tráo đổi mẫu thử nghiệm và sao chép dữ liệu lọc gen thô của mình,* Lâm suy luận, lồng ngực trái nhói lên một nhịp đập mạnh mẽ của Xenogloss-X như một lời cảnh báo nhói buốt thần kinh.
Lâm không bộc phát sự nghi ngờ ngay lập tức. Anh biết, trong không gian chật hẹp và cô lập của trạm dã ngoại này, việc rút dây động rừng sẽ đẩy anh vào thế bị động. Anh lặng lẽ rút từ trong túi ra một lọ mực phát quang lượng tử (mực không màu chỉ phát sáng dưới dải tần hồng ngoại của kính hiển vi). Lâm âm thầm bôi một lớp mỏng mực phát quang lên nắp của tất cả các ống nghiệm chứa mẫu gen cốt lõi và bệ khóa của Hộp kén lượng tử. Bất kỳ bàn tay nào chạm vào chúng từ bây giờ sẽ để lại dấu vết không thể xóa sạch.
Anh bước ra ngoài khoang chính của container. Đúng lúc đó, A Lử bước vào, khuôn mặt câm lặng đầy vẻ căng thẳng. Cậu liên tục dùng tay ra hiệu, chỉ ra phía cửa container rồi vẽ những vòng tròn trên mặt đất.
*Vết bùn lạ ngoài cửa trạm. Có người vừa lén ra ngoài,* Lâm dịch nhanh thủ ngữ của A Lử.
Lâm nhướng mày, tay đặt lên chuôi dao găm bọc chitin giắt bên hông. Anh bước nhanh ra phía cửa container. Quả thực, trên thềm đá bám đầy rêu axit ngoài cửa trạm, có một vết bùn xám mới tinh chưa bị nước mưa axit gột rửa hoàn toàn, hướng thẳng về phía vành đai lọc khí vòng ngoài.
“Cậu Lâm! Có chuyện gì thế?” Trần Đại từ trong buồng tối bước ra, tay cầm một chiếc cờ lê, gương mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng nhưng gã nhanh chóng lấp liếm bằng giọng khàn đặc. “À, vết bùn đó là của tôi đấy. Vừa nãy tôi thấy màng lọc khí vòng ngoài phát ra tiếng kêu lạ, sợ bị rò rỉ mùi sinh học nên tôi phải lén chạy ra ngoài kiểm tra và thay màng lọc mới. Mưa axit ngoài kia to quá, bùn bắn tung tóe cả lên.”
Lâm nhìn chằm chằm vào ống quần bám đầy bùn xám của Trần Đại. Vết bùn trên quần gã hoàn toàn trùng khớp với vết bùn ngoài cửa trạm.
“Chú Đại, chú cẩn thận đấy,” Lâm nói, giọng lạnh lùng không chút cảm xúc. “Sương axit ban đêm rất độc. Đừng di chuyển quá xa vành đai lọc khí của trạm.”
“Tôi biết, tôi biết mà. Tôi chỉ quanh quẩn ngoài rìa thôi,” Trần Đại cười gượng, tay lau mồ hôi lạnh trên trán rồi nhanh chóng quay trở lại buồng tối.
Lâm quay nhìn Nguyễn Du đang ngồi im lặng phân loại phế liệu ở góc phòng, gương mặt gã kỹ sư phụ tá vẫn cúi gằm dưới ánh đèn dầu leo lét, không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Nhưng Lâm biết, một liên minh phản phản bội ngầm đang âm ỉ hình thành ngay bên trong trạm dã ngoại cô độc này.
***
Nửa đêm.
Tiếng sương axit rơi lộp bộp ngoài container tạo nên một bản nhạc nền u ám và ngột ngạt. Phan Lâm nằm trên chiếc võng dã chiến cạnh giường của Long. Nhịp tim của anh đập chậm rãi, cộng hưởng nhịp nhàng với những xung thần kinh nhói buốt dịu nhẹ phát ra từ kén Xenogloss-X trong Hộp kén lượng tử đặt trên bàn thí nghiệm cách đó không xa. Vết sẹo hình kén giữa ngực anh khẽ phát ra ánh sáng lục mờ ảo dưới lớp áo dã ngoại.
Bên ngoài, bóng tối đầm lầy nuốt chửng mọi thứ.
Một bóng đen gầy gò lặng lẽ ngồi dậy từ buồng tối. Trần Đại di chuyển không tiếng động như một con chuột chũi, lách qua khe cửa container đang khép hờ. Gã bước ra ngoài trời mưa axit, thân hình run rẩy dưới lớp áo choàng bảo hộ rách nát.
Trần Đại đưa tay vào túi áo, rút ra một thiết bị định vị GPS mini phát sáng đỏ – thiết bị liên lạc tuyệt mật do Đốc công Phan Đăng cung cấp. Gã cố gắng bấm nút kích hoạt để gửi tọa độ của trạm dã ngoại về tổng hành dinh của băng đảng mỏ đá.
Tuy nhiên, màn hình của thiết bị GPS đột ngột hiện lên dòng chữ: [TÍN HIỆU BỊ NHIỄU TOÀN PHẦN].
Màng lọc khí tĩnh điện tự chế bọc sợi carbon của trạm dã ngoại, với trường điện từ cực mạnh dùng để lọc bụi lưu huỳnh, đã vô tình tạo ra một lá chắn nhiễu sóng tầm ngắn, chặn đứng hoàn toàn mọi tín hiệu định vị phát ra từ bên trong vành đai trạm.
Trần Đại cắn răng, chửi thề một tiếng nhỏ trong miệng. Gã buộc phải lầm lũi bước đi, đôi chân đi ủng cao su dẫm lún xuống bãi bùn axit nóng bỏng, di chuyển ra xa khỏi vành đai bảo vệ của trạm dã ngoại hơn năm mươi mét, tiến sâu vào màn sương mù axit tím đặc.
Khi đã vượt qua khỏi tầm ảnh hưởng của màng lọc khí tĩnh điện, Trần Đại giơ cao chiếc máy định vị GPS mini lên trời.
*Tít... Tít... Tít...*
Dải đèn LED màu đỏ trên đầu thiết bị bắt đầu nhấp nháy liên tục với tần số ổn định, phát đi tín hiệu định vị lượng tử vĩ mô xuyên qua sương mù dày đặc của Vùng 4, hướng thẳng về phía tổng hành dinh của Đốc công Phan Đăng tại Trại quặng 102.
Trong bóng tối đầm lầy, ánh sáng đỏ nhấp nháy từ chiếc máy định vị trên tay Trần Đại trông như con mắt của một loài quỷ dữ đang chực chờ nuốt chửng phòng thí nghiệm cô độc của Phan Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!