Kén Sống Thức Tỉnh
Sương mù axit tím đặc cuộn lên từ đáy Hố sụt Genesis Vùng 4, rít gào luồn qua khe hở mặt nạ phòng độc của Phan Lâm. Từng đợt khí nóng mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và dịch axit sulfuric đậm đặc bốc lên bỏng rát, báo hiệu sự thức tỉnh vĩ mô của Cự Ngô dưới đáy sâu. Lâm đang treo mình lơ lửng trên sợi cáp carbon xước sát của khẩu Súng bắn móc leo núi từ tính. Bả vai phải của anh bị rách cơ sâu sau cú phản chấn cản dao độc của Độc Nhãn, máu tươi chảy loang lổ thấm đẫm vai áo dã ngoại sờn rách.
Ở độ sâu ba mươi mét phía dưới, Đỗ Hoàng Long đang nằm liệt trên thềm đá basalt nhô ra, chân phải gãy gập, bộ giáp da cá sấu bọc vai trái bị nung chảy rách nát hoàn toàn. Độc Nhãn – kẻ săn tiền thưởng mang gen thằn lằn đột biến – đã rút lui vào các khe nứt tối tăm nhờ khả năng ngụy trang tàng hình quang học, nhưng Lâm biết hắn vẫn đang rình rập ngoài rìa ánh sáng của quả Bóng phát quang lượng tử (Quantum Flare) đang phát ra ánh sáng lạnh màu xanh ngọc dịu nhẹ.
“Long! Giữ hơi thở điều hòa, đừng cử động!” Lâm hét lớn qua bộ đàm cầm tay, giọng khản đặc vì hít phải một lượng nhỏ sương axit.
“Khốn kiếp... Lâm... tôi không cảm nhận được chân phải nữa,” tiếng Long rên rỉ nghẹn ngào xen lẫn tiếng rè rè của sóng từ trường lượng tử nhiễu loạn. “Cự Ngô đang trồi lên... tôi nghe thấy tiếng chân rết cào vào vách đá... Cậu chạy đi!”
Lâm không trả lời. Bản năng của một nhà sinh vật học dã ngoại và mỏ neo nhân tính về cô em gái Phan An đang cận kề cái chết hoại tử tế bào tại Vùng 1 không cho phép anh lùi bước. An chỉ còn chưa đầy 71 giờ sống sót. Nếu anh không lấy được kén Xenogloss-X ngủ đông trong xác tàu cổ đại dưới đáy hố sụt này, tất cả sẽ kết thúc.
Lâm bấm nút xả xích trên khẩu súng bắn móc bằng tay trái bọc vảy chitin mỏng. Sợi dây cáp carbon xước nhẹ rít lên khô khốc. Lực tải dây cáp đã giảm xuống dưới 200kg do vết xước, mỗi nhịp tụt xuống của Lâm là một lần khớp khóa titan nảy lên bần bật, đe dọa đứt lìa. Anh phải nín thở, vận dụng thiền định sinh học để ép nhịp tim xuống mức ngủ đông tối thiểu ba mươi nhịp mỗi phút. Việc hạ thấp nhịp tim không chỉ giúp anh tiết kiệm lượng oxy ít ỏi trong mặt nạ phòng độc mà còn triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể, ngăn chặn con mắt cảm biến hồng ngoại của Độc Nhãn định vị anh trong bóng tối.
*Phịch!*
Lâm đáp xuống thềm đá basalt ẩm ướt sát bên Long. Mùi máu tươi trộn lẫn mùi rêu axit sủi bọt tím bốc lên nồng nặc. Lâm lập tức quỳ xuống, rút từ thắt lưng ra một nắm bột thạch anh lượng tử trộn lẫn nhựa nấm phát quang mà anh luôn mang theo. Anh nhanh chóng ép chặt mảng xương chân gãy của Long vào một thanh nẹp basalt tự nhiên, dùng tơ nhện đầm lầy bọc ngoài để cố định vết thương.
“Chịu đựng một chút!” Lâm cắn răng, bôi lớp nhựa nấm phát quang sương mù lên vết bỏng axit trên vai trái của Long. Chất dịch nhớt sủi bọt, hạ nhiệt độ vết bỏng tức thì và làm dịu các xung thần kinh đau nhức của gã thợ săn.
“Cảm ơn cậu em... nhưng chúng ta không có thời gian đâu,” Long thở hổn hển, tay vẫn siết chặt cây cung Lôi Điệp bọc dây dẫn lượng tử. “Nhìn kìa...”
Ánh sáng xanh ngọc từ quả Bóng phát quang lượng tử găm trên vách đá đối diện đột ngột bị bẻ cong. Một vệt bóng mờ dị dạng đang trườn nhanh dọc theo thềm đá nhô, hướng thẳng về phía họ. Độc Nhãn đã mất kiên nhẫn. Hắn biết Lâm đang bị thương vai phải và Long đã mất khả năng di chuyển.
Lâm không hoảng loạn. Anh quan sát thấy Độc Nhãn ngụy trang hoàn hảo dựa trên sự khúc xạ ánh sáng của các tế bào da thằn lằn, nhưng lớp ngụy trang này hoàn toàn vô dụng trước sự thay đổi nhiệt độ đột ngột. Lâm giật quả Bóng phát quang lượng tử thứ hai trên hông, xoay mạnh nắp kích hoạt mức năng lượng cực đại rồi ném thẳng về phía vệt bóng mờ.
*Bùm!*
Luồng ánh sáng lượng tử xanh lam cực mạnh bùng lên, giải phóng bức xạ lạnh làm đông cứng tạm thời không khí xung quanh. Sắc tố da ngụy trang của Độc Nhãn bị sốc nhiệt, nứt vỡ lộ ra thân hình xám xịt bẩn thỉu của gã sát thủ. Độc Nhãn rít lên một tiếng đau đớn khi thấu kính hồng ngoại của con mắt giả bị ánh sáng lạnh lượng tử làm lóa mắt hoàn toàn.
Không bỏ lỡ cơ hội, Lâm vác Long lên bả vai trái lành lặn, dùng tay phải bắn súng móc từ tính vào một dầm thép rỉ sét nhô ra từ xác con tàu vũ trụ cổ đại wedged ngay phía dưới thềm đá mười mét.
*Phựt!*
Sợi cáp carbon căng ra chịu tải cực hạn. Lâm ôm chặt Long nhảy vút xuống khoảng không, lao thẳng qua vết nứt vỡ của lớp vỏ thép titan rách nát của con tàu thăm dò chu kỳ thứ 5. Họ rơi sầm xuống sàn kim loại lạnh ngắt của khoang lái đổ nát đúng lúc một luồng hơi axit sulfuric đậm đặc nồng nặc phun trào từ thềm đá họ vừa đứng, nung chảy mảng đá basalt thành chất lỏng đỏ rực.
“Chúng ta vào trong rồi,” Lâm thở dốc, đặt Long nằm tựa vào một bệ máy chủ cổ đại bám đầy rêu xanh phát quang. Vết rách ở vai phải của anh lại rỉ máu, nhuộm đỏ cả lớp lót áo dã ngoại.
Khoang lái của con tàu thăm dò cổ đại chìm trong một không gian tĩnh lặng đến rợn người. Những bảng điều khiển cơ khí rỉ sét đan xen với các đường ống dẫn sinh học bọc tơ bạc chạy dọc trần tàu. Ở trung tâm khoang bảo tồn, một bể kính khổng lồ chứa đầy Sinh khối nguyên thủy Genesis – chất nhầy hữu cơ cổ đại màu xanh lục bạc phát sáng dịu nhẹ, tỏa ra một lượng nhiệt năng ổn định vĩ cửu.
Bên trong bể sinh khối, lơ lửng một thiết bị hình trụ bọc thép titan sáng loáng: Hộp kén lượng tử (Quantum Cocoon Box). Và ẩn sâu trong lớp vỏ titan ấy, một kén sinh học màu xanh đen đang nhịp đập chậm rãi, phát ra các xung năng lượng có tần số trùng khớp mơ hồ với nhịp tim của Lâm. Đó là Xenogloss-X – thực thể ký sinh trùng cổ đại ngủ đông suốt hàng ngàn năm.
Lâm bước tới sát bể kính, lồng ngực trái của anh – nơi có vết sẹo di truyền từ người cha Phan Hoài Nam – đột ngột nhói lên một cơn đau buốt nhịp nhàng. Kén Xenogloss-X dường như cảm nhận được sự hiện diện của hệ gen gián tương thích đặc biệt, nhịp đập của nó tăng tốc, phát ra những đường vân phát quang màu bạc chạy dọc các đường ống dẫn sinh học của tàu.
“Xenogloss-X...” Lâm lẩm bẩm. Anh đeo Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến lên vai phải đang đau nhức, áp sát thấu kính phân tích vào lớp kính bảo tồn.
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN CHUỖI GEN CỔ ĐẠI CHU KỲ THỨ 5. TƯƠNG THÍCH VẬT CHỦ: 92%.]
Màn hình holographic hiển thị dòng chữ xanh lục nhấp nháy. Lâm nhanh chóng nhập mật mã lượng tử gồm 16 ký tự mà anh đã giải mã từ cuốn sổ tay rách nát của Tiến sĩ Trịnh Hoài.
*Xìííí!*
Áp suất khí nén xả ra. Lớp sinh khối nguyên thủy Genesis sủi bọt mạnh mẽ, nắp Hộp kén lượng tử tự động mở ra. Lâm đưa đôi tay run rẩy bám đầy bùn xám và máu tươi vào trong bể nhầy, ôm chặt lấy Hộp kén lượng tử bọc titan dày. Cảm giác lạnh buốt từ lớp vỏ thạch anh lượng tử truyền qua da thịt làm Lâm rùng mình, nhưng ngay sau đó, một xung tần số nhịp tim nhẹ từ kén Xenogloss-X truyền thẳng vào tủy sống của anh, tạo ra sự cộng hưởng đầu tiên xoa dịu cơn đau bả vai phải.
Nhưng ngay khi Lâm rút Hộp kén lượng tử ra khỏi bệ bảo tồn cổ đại, hệ thống báo động đỏ của con tàu đột ngột kích hoạt. Những dải đèn neon lượng tử rỉ sét trên trần tàu nhấp nháy điên cuồng, phát ra tiếng còi hú tần số cao nhức óc.
*ẦM!!!*
Sàn kim loại của khoang tàu nứt toác ra làm đôi.
Từ dưới lòng đất sâu thẳm của sào huyệt ngầm, một cái đầu khổng lồ bọc giáp chitin bọc thép lượng tử màu xanh lục tím phát sáng trồi lên. Con rết khổng lồ Cự Ngô dài hơn mười lăm mét cuồng nộ gầm rú, sáu mươi chiếc chân sắc nhọn như dao cạo chém nát các bức tường thép cổ đại. Đôi mắt đa cực của nó phát sáng tím thẫm, khóa chặt vào Hộp kén lượng tử trên tay Lâm.
*Khèèè!*
Cự Ngô há miệng phun ra một luồng dịch axit sulfuric cực đậm đặc nồng độ cao. Luồng axit nóng bỏng nung chảy hoàn toàn các bệ máy chủ titan bám đầy rêu xung quanh trong vòng vài giây, tỏa ra làn khói độc màu vàng chanh đậm đặc.
“Lâm! Tránh ra!” Long hét lớn, cố gắng nâng cây cung Lôi Điệp bắn một mũi tên điện từ nhắm thẳng vào mắt đa cực của Cự Ngô.
*Phập!*
Mũi tên điện từ bắn trúng mục tiêu, nhưng lớp màng giáp lượng tử bao bọc xung quanh đầu Cự Ngô phát ra một xung điện từ màu tím, làm chệch hướng hoàn toàn đường bay của mũi tên. Con quái thú khổng lồ không hề bị tổn thương, trái lại càng trở nên cuồng nộ hơn. Nó quật mạnh chiếc đuôi bọc gai chitin dày cộm vào trần khoang tàu, gây ra một vụ sạt lở địa chất kinh hoàng. Những khối bê tông lượng tử và dầm thép nặng hàng tấn đổ sập xuống như mưa.
Lâm bế thốc Long lên bằng tay trái, tay phải ôm chặt Hộp kén lượng tử sát lồng ngực. Anh nhận ra Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến đeo bên vai phải đã bị một mảng thép sập rơi trúng, vỡ nát hoàn toàn hệ thống thấu kính phân tích quang phổ.
“Khốn kiếp!” Lâm cắn răng chịu đựng tổn thất trang bị quý giá. Anh quan sát thấy Cự Ngô tuy có kích thước khổng lồ và hỏa lực axit tuyệt đối, nhưng chuyển động của nó hoàn toàn dựa trên sự cảm nhận rung động âm thanh dưới sàn kim loại.
“Long, bám chặt!” Lâm thì thầm.
Anh vận dụng sức bật cơ đùi thích ứng gen gián của mình, thực hiện một cú nhảy vọt lên cao ba mét, bám chặt vào một thanh dầm thép treo lơ lửng trên trần tàu thay vì di chuyển dưới sàn nhà.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Cự Ngô điên cuồng lao đầu húc nát bệ máy chủ nơi họ vừa đứng, hàm răng sắc nhọn của nó nghiền nát lớp kim loại dày như cắn một miếng bánh xốp. Nó ngơ ngác xoay đầu liên tục, mất dấu rung động âm thanh của con mồi.
Lâm đu người dọc theo các thanh dầm thép treo lơ lửng, di chuyển không tiếng động qua các khoảng sạt lở dồn dập. Lớp vỏ bọc thạch anh lượng tử của Hộp kén trên ngực anh tỏa ra một luồng năng lượng lạnh, triệt tiêu hoàn toàn lượng axit sulfuric đang rớt xuống từ trần cabin bốc cháy.
“Lối thoát ở kia!” Long chỉ tay về phía một khe đá hẹp bám đầy rêu độc ở góc khoang tàu đổ nát, lối dẫn thẳng ra ngoài cửa hố sụt.
Lâm thả người xuống thềm đá sát khe nứt, đặt Long nằm xuống trước rồi dùng chút sức tàn trườn người lách qua khe hẹp chật chội. Thân hình khổng lồ của Cự Ngô gầm rú đuổi theo phía sau, nhưng kích thước quá khổ của nó bị kẹt lại giữa hai vách đá basalt dày đặc. Nó điên cuồng quật đuôi gây sập toàn bộ khoang lái con tàu cổ đại phía sau lưng họ, tạo ra một bức tường đá sụp chặn đứng hoàn toàn sào huyệt ngầm dưới lòng đất sâu.
*Hộc! Hộc! Hộc!*
Lâm bế Long bò ra khỏi cửa hố sụt Genesis. Không khí lạnh loãng của đêm muộn ập vào lồng ngực làm phổi anh đau buốt như bị kim châm. Khói lưu huỳnh và sương axit bám đầy trên mặt nạ phòng độc của Lâm nứt nẻ, vảy chitin ở cổ anh co thắt liên tục để lọc sạch lượng độc tố còn sót lại trong máu. Anh quỵ ngã trên bãi bùn xám sát miệng hố sụt, hai tay vẫn ôm chặt Hộp kén lượng tử chứa Xenogloss-X đang nhịp đập ấm áp.
“Chúng ta... sống rồi...” Long thở dốc, hai mắt nhắm nghiền vì kiệt sức.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp thành hình thì bầu trời đêm tím thẫm của Vùng 4 bỗng nhiên bị xé rách bởi hàng loạt luồng ánh sáng chói mắt.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Ba quả pháo sáng lượng tử phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ được bắn lên không trung, soi rõ toàn bộ khu vực miệng hố sụt Genesis. Ánh sáng đỏ rọi thẳng vào gương mặt bết bùn xám và máu tươi của Phan Lâm, phản chiếu lên lớp vỏ titan của Hộp kén lượng tử phát quang.
Lâm nheo mắt nhìn lên đỉnh dốc đá bao quanh miệng hố sụt.
Trong ánh sáng đỏ chói của pháo sáng, một toán biệt kích Neo-Genesis bọc thép màu xám tro chống axit đang dàn đội hình chiến thuật hình cánh cung, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của họ. Những họng súng trường xung lực bọc sợi carbon đen bóng đều đồng loạt nhắm thẳng vào đầu Lâm.
Dẫn đầu toán biệt kích là một sĩ quan mặc bộ giáp từ trường nặng nề bọc titan, khuôn mặt lạnh lùng như đá tảng dưới lớp kính bảo hộ đa phổ phát sáng đỏ nhấp nháy.
Đội trưởng truy quét Trương Lực chầm chậm bước tới mép vách đá, khẩu súng trường xung lực trên tay gã khẽ rít lên tiếng nạp năng lượng lượng tử vo vo lạnh lẽo.
“Phan Lâm,” giọng Trương Lực vang lên trầm thấp qua loa phát thanh bọc thép, mang theo sự tàn nhẫn vô cảm của tập đoàn Neo-Genesis. “Giao nộp Hộp kén lượng tử chứa Xenogloss-X ngay lập tức. Mày đã bị bao vây hoàn toàn.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!