Hố Sụt Nguyên Thủy
Gió rít qua khe mặt nạ lọc khí nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị kẹt trong cống thải vô trùng Vùng 1. Sương mù tím thẫm của bão axit ngoài rìa Vùng Trũng Tử Thần đang cuộn lên thành từng vòi rồng nhỏ, đuổi sát sau lưng Phan Lâm và Đỗ Hoàng Long. Dưới chân hai người, dấu chân khổng lồ của Cự Ngô sủi bọt axit tím ngắt, nung chảy cả lớp đá trầm tích cổ đại thành một vũng bùn nhão nhoét nóng bỏng.
“Không thể quay lại,” Lâm nói, giọng anh bị bóp méo qua màng lọc nano bọc nhựa nấm phát quang, nghe khàn đặc và đứt quãng. “Quay lại là chết dưới bão axit. Lối thoát duy nhất là đi xuống.”
Đỗ Hoàng Long nghiến răng, bả vai trái bọc da cá sấu đột biến của gã khẽ rung lên. Vết rỗ axit trên vai gã sâu hoắm, để lộ ra những sợi chỉ titan chịu lực đang rỉ ra những tia lửa điện nhỏ do bị ăn mòn bởi sương độc nồng độ cao. Gã nhìn chằm chằm vào khoảng tối sâu hoắm trước mặt. Hố sụt Genesis hiện ra như một cái miệng vực khổng lồ của Trái Đất, rộng hơn ba trăm mét, sâu hun hút xuống lòng đất Vùng 4. Sương mù axit ở đây đậm đặc đến mức nuốt chửng mọi thứ ánh sáng tự nhiên, chỉ còn lại những vệt sáng tím đỏ chết chóc rò rỉ từ rào chắn từ trường lượng tử vĩ mô ở phía xa.
“Cậu điên rồi, cậu em,” Long gầm gừ, bàn tay siết chặt cây cung Lôi Điệp bọc xương thú. “Độ sâu ít nhất hai trăm mét vách đá dựng đứng. Đá ở đây bám đầy rêu axit trơn trượt. Chỉ cần một sơ sẩy, chúng ta sẽ làm mồi cho bầy rết con dưới đáy trước khi kịp nhìn thấy xác tàu cổ đại.”
“Chúng ta không có lựa chọn khác,” Lâm cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ vết bỏng axit ở mắt cá chân phải. Lớp vảy chitin mỏng ở cổ chân anh đang cố gắng co thắt để ngăn chặn độc chất ăn mòn sâu hơn, nhưng tỷ lệ dung hợp gen gián quá thấp khiến anh đau đớn đến mức trán vã mồ hôi lạnh. Anh với tay ra sau balo, rút khẩu Súng bắn móc leo núi từ tính – một thiết bị được Lê Văn Tảo cải tiến từ súng bắn đinh công nghiệp phế liệu.
Lâm áp sát mép vực, bóp cò súng bằng tay phải.
*Phựt!*
Đầu móc nam châm điện mạnh mẽ bắn ra, kéo theo sợi dây cáp carbon siêu mảnh dài năm mươi mét găm chặt vào một tảng đá từ tính nhô ra ở vách đá đối diện. Lâm giật mạnh sợi dây để kiểm tra tải lực. Khớp khóa titan rít lên một tiếng khô khốc, báo hiệu dây cáp đã chịu tải an toàn.
“Tôi xuống trước. Anh bám sát theo đường cáp của tôi,” Lâm nói dứt khoát. Anh lấy từ thắt lưng ra một quả Bóng phát quang lượng tử (Quantum Flare), xoay nhẹ nắp bóng.
Một luồng ánh sáng lạnh màu xanh ngọc dịu mắt lập tức bùng lên, xuyên qua màn sương axit dày đặc, soi rõ một phần vách đá dựng đứng bám đầy rêu độc sủi bọt tím. Ánh sáng này có tần số đặc biệt được thiết kế để xua đuổi các loài côn trùng nhỏ sợ bức xạ lượng tử, giúp họ tránh được bầy muỗi đầm lầy đang vo ve trong bóng tối.
Lâm đu người xuống vách đá trước. Cảm giác treo lơ lửng giữa khoảng không hai trăm mét, bên tai chỉ có tiếng gió rít gào mang theo hơi axit nóng bỏng, khiến lồng ngực anh thắt lại. Những mảng rêu axit trơn trượt bám trên đá nung chảy biểu bì găng tay bảo hộ của anh, tỏa ra mùi khét lẹt của sợi tổng hợp. Lâm phải vận dụng toàn bộ sức bật cơ đùi thích ứng để giữ thăng bằng, đạp chân vào những kẽ đá khô ráo để giảm áp lực cho sợi dây cáp mỏng manh.
Long cũng đã đu người xuống ngay phía sau. Tiếng thở dốc của gã thợ săn vang lên nặng nề qua bộ đàm cầm tay.
Khi họ xuống đến độ sâu khoảng một trăm mét, sương mù axit bỗng nhiên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Ánh sáng xanh ngọc từ quả Bóng phát quang lượng tử treo trên hông Lâm phản chiếu lên những vách đá basalt xám xịt tạo thành những bóng ma loang lổ.
Đột ngột, hệ thần kinh nhạy cảm mang gen gián của Lâm nhói lên một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng. Đó là bản năng cảnh báo nguy hiểm tự nhiên của loài côn trùng thích ứng cực hạn. Lâm dừng chuyển động đu dây, áp sát người vào vách đá ẩm ướt.
“Long, dừng lại,” Lâm thì thầm qua bộ đàm.
“Có chuyện gì? Cự Ngô à?” Giọng Long run lên.
“Không phải. Quá nhỏ để là Cự Ngô. Nhưng có thứ gì đó... đang ở rất gần chúng ta.” Lâm nheo mắt nhìn màn hình quét nhiệt lượng tử tích hợp trên Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến đeo bên bả vai.
Trên màn hình holographic mờ ảo, một vệt sáng hồng ngoại màu đỏ nhạt đang di chuyển chậm rãi trên vách đá phía trên họ khoảng mười mét. Vệt sáng đó có hình dáng giống con người nhưng lại bám chặt vào vách đá dựng đứng bằng bốn chi như một loài bò sát.
Lâm bỗng nhận ra lớp bùn từ tính bọc quanh chiếc máy định vị cầm tay trong balo của anh đang bị sương axit nung chảy, bong tróc từng mảng nhỏ dưới tác động của độ ẩm cực đoan trong hố sụt. Sóng lượng tử rò rỉ từ thiết bị bắt đầu phát ra những xung định vị yếu ớt. Có kẻ đã nương theo làn sóng này để bám đuôi họ từ Thị trấn Biên Cảnh.
*Xào xạc!*
Tiếng đá vụn rơi rớt vang lên ngay trên đầu Lâm.
Trong chớp mắt, vệt sáng hồng ngoại trên màn hình quét của anh đột ngột biến mất. Lâm ngẩng đầu lên, rọi quả Bóng phát quang lượng tử về phía vách đá xám phía trên, nhưng không thấy gì ngoài những mảng rêu tím đang sủi bọt. Kẻ săn mồi đã hòa lẫn hoàn toàn vào màu sắc của đá basalt.
“Độc Nhãn...” Long nghiến răng phun ra cái tên đầy căm thù. “Kẻ săn tiền thưởng mang gen thằn lằn đột biến tự nhiên. Hắn có khả năng ngụy trang tàng hình quang học hoàn hảo bằng cách thay đổi sắc tố da thịt. Hắn muốn đoạt lấy kén Xenogloss-X để tự tiến hóa.”
Lâm nín thở, ép nhịp tim của mình xuống mức tối thiểu để giảm bức xạ nhiệt phát ra từ cơ thể. Anh biết Độc Nhãn sở hữu một con mắt giả sinh học có cảm biến nhiệt cực nhạy để theo dõi nhịp tim của con mồi trong bóng tối. Nếu anh không di chuyển, hắn sẽ sớm định vị được vị trí chính xác của tim anh.
“Hắn bám trên vách đá nhờ lớp vảy sừng trơn trượt kháng axit,” Lâm suy luận nhanh chóng, mắt hổ phách đảo liên tục qua các kẽ đá. “Ánh sáng lạnh của bóng lượng tử có dải tần số quét có thể phá vỡ cấu trúc ngụy trang quang học của tế bào thằn lằn.”
Nghĩ là làm, Lâm rút quả Bóng phát quang lượng tử thứ hai từ thắt lưng, ném mạnh lên vách đá phía trên đầu Long.
*Bùm!*
Quả bóng phát sáng va chạm vào đá, giải phóng một luồng ánh sáng lượng tử xanh lam cực mạnh quét qua không gian. Luồng sáng lạnh tức thì làm nhiễu loạn dải tần số khúc xạ của lớp áo choàng ngụy trang sinh học của Độc Nhãn.
Một bóng người gầy guộc dị dạng, da mọc đầy vảy sừng màu xanh xám bẩn thỉu đột ngột lộ diện ngay trên một thềm đá nhô ra. Con mắt trái của hắn phát sáng đỏ lòm dưới lớp kính bảo hộ rách nát, khóe miệng ngoác ra một nụ cười tàn nhẫn để lộ hàm răng nhọn hoắt bám đầy dịch độc.
“Tìm thấy mày rồi, nhà sinh vật học lỗi gen!” Độc Nhãn rít lên một tiếng khàn đặc.
Trước khi Lâm kịp nâng súng bắn móc lên ngắm bắn, Độc Nhãn đã nhanh như chớp vung tay phóng ra một lưỡi dao găm bọc độc thần kinh chiết xuất từ hoa chuông tím đầm lầy. Lưỡi dao găm không nhắm vào Lâm, mà bay thẳng về phía sợi dây cáp carbon đang treo giữ thân hình của Đỗ Hoàng Long.
*Phựt!*
Lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt đôi sợi dây cáp carbon chịu lực.
“Khốn kiếp!” Long hét lên một tiếng kinh hoàng khi sợi dây treo người của gã đột ngột đứt đoạn.
Thân hình gã thợ săn rơi tự do xuống lòng vực thẳm sương mù tối tăm. Gã cố gắng vung tay bám vào các mảng rêu axit trơn trượt trên vách đá nhưng lực rơi quá mạnh khiến móng tay gã bật máu, nung chảy cả lớp da cá sấu bọc ngoài giáp vai.
Cùng lúc đó, Độc Nhãn vung tay phóng tiếp lưỡi dao độc thứ hai nhắm thẳng vào cuống tim của Phan Lâm.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng, hệ thần kinh của Lâm bị kích thích bởi nộ khí và khát vọng sinh tồn mãnh liệt. Anh không bóp cò súng bắn móc vào Độc Nhãn nữa – gã thằn lằn né tránh quá nhanh trên vách đá trơn trượt. Lâm bẻ lái họng súng bắn móc từ tính hướng thẳng về phía lưỡi dao độc đang bay tới trong không trung.
*Cạch!*
Đầu móc nam châm điện mạnh mẽ bắn ra đúng vào giây thứ hai của nhịp tấn công, va chạm trực diện và đánh bạt lưỡi dao độc của Độc Nhãn chệch hướng găm vào vách đá bên cạnh, cứu mạng Lâm trong gang tấc.
Nhưng lực phản chấn cực mạnh từ khẩu súng tự chế làm rách miệng vết thương cũ ở bả vai trái của Lâm, máu tươi màu đỏ nhạt tuôn ra ướt đẫm áo khoác dã ngoại sờn rách.
“A!” Lâm rên rỉ, tay trái bám chặt vào sợi cáp còn lại của mình, treo lơ lửng trên vách đá dựng đứng.
Ở phía dưới sâu khoảng ba mươi mét, một tiếng động va chạm vật lý nặng nề vang lên rợn người, kèm theo tiếng hét đau đớn tột cùng của Đỗ Hoàng Long. Gã thợ săn đã rơi trúng một thềm đá nhô ra sâu dưới lòng hố sụt.
“Long! Anh có sao không?” Lâm hét lớn vào bộ đàm cầm tay.
“Chân phải của tôi... khốn kiếp... gãy rồi!” Giọng Long rên rỉ qua làn sóng nhiễu từ trường. “Dây cáp chính hỏng hoàn toàn... Tôi không thể leo lên được!”
Độc Nhãn cười sằng sặc trong bóng tối vách đá phía trên. Gã kích hoạt lại lớp ngụy trang sinh học, thân hình từ từ biến mất vào bóng đêm xám xịt như một bóng ma biên giới thực sự. Hắn biết Lâm đã bị thương và nhóm thợ săn đã bị chia cắt hoàn toàn dưới lòng hố sâu hoắm này. Hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi sương độc ăn mòn phổi của họ trước khi xuống thu hoạch kén.
Lâm treo mình cô độc trên sợi dây cáp mảnh dẻ giữa vách đá dựng đứng bám đầy rêu axit. Cơn đau từ bả vai rách miệng và mắt cá chân bỏng rát hành hạ thần kinh anh tột độ. Anh nhìn xuống thềm đá sâu nơi Long đang nằm bất động, rồi nhìn xuống đáy vực tối tăm vô tận của Hố sụt Genesis.
Từ dưới lòng sâu thăm thẳm của miệng vực, một luồng gió nóng mang theo mùi dịch axit sulfuric nồng nặc tột cùng đột ngột bốc lên nghi ngút, kèm theo một tiếng rung động trầm thấp rầm rì chạy dọc theo các vách đá basalt.
Cự Ngô – con rết khổng lồ bọc giáp thép lượng tử bảo vệ xác tàu cổ đại – đang bắt đầu thức tỉnh dưới lòng sâu đất độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!