Nhạc nềnDeep_Sea

Đường Vào Đầm Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù màu tím thẫm mang theo mùi trứng thối đặc trưng của khí hydro sunfua và hơi axit sulfuric đậm đặc bay là là trên mặt nước đen ngòm của Vùng 4. Phan Lâm bò ra khỏi miệng ống thoát nước số 12, hai tay cắm sâu vào lớp bùn xám nhão nhoét. Cơn bỏng rát ở bả vai trái do giọt nước thải axit từ Vùng 1 bắn trúng lúc nãy vẫn đang âm ỉ cháy, nung đỏ một mảng da thịt xung quanh lớp vảy chitin mỏng. Mỗi nhịp thở của anh kéo theo luồng không khí nóng bỏng, rát buốt như có hàng ngàn mảnh thủy tinh siêu nhỏ đang cào xé phế quản.


Lâm ho dữ dội, bôi một nắm bùn nguội lên vai để làm dịu vết bỏng. Dưới ánh sáng mờ ảo của rào chắn từ trường lượng tử phía sau, dòng máu đỏ trộn lẫn dịch sinh học màu bạc rỉ ra từ vai anh nhanh chóng bị bùn xám nuốt chửng. Nhưng áp lực lớn nhất lúc này không phải là vết thương trên cơ thể gầy gò của anh, mà là chiếc máy định vị cầm tay bọc vỏ titan rỉ sét đang nhấp nháy một dải đèn đỏ chói mắt.


“Khốn kiếp, Cao Bằng...” Lâm lẩm bẩm, giọng khản đặc.


Thiết bị định vị đã bị khóa đỏ hoàn toàn. Một dòng chữ holographic nhấp nháy liên tục: “TỌA ĐỘ VẬT CHỦ ĐÃ ĐƯỢC THIẾT LẬP”. Tên chỉ huy an ninh nội đô Vùng 1 đã cài mã theo dõi định vị vĩ mô vào máy của anh từ trước khi anh đào tẩu. Sóng lượng tử rò rỉ từ thiết bị này đang phát đi tín hiệu đều đặn, chỉ đường cho truy binh của tập đoàn Neo-Genesis tiến sát sau lưng anh. Lâm biết, nếu anh vứt chiếc máy này đi, anh sẽ hoàn toàn mất phương hướng trong sương mù axit dày đặc của Vùng 4 và không bao giờ tìm được đường đến Hố sụt Genesis. Nhưng nếu giữ lại, anh chẳng khác nào một ngọn hải đăng di động gọi chó săn đến.


Nhìn quanh bãi bùn xám xịt, Lâm quan sát thấy những vũng nước đầm lầy sủi bọt khí metan liên tục. Đầu óc của một nhà sinh vật học dã ngoại hoạt động nhanh chóng. Anh nhớ đến một đặc tính địa chất của Vùng 4: bùn đầm lầy ở đây chứa hàm lượng quặng sắt từ tính cực cao do chất thải công nghiệp tích tụ lâu ngày.


Lâm nghiến răng chịu đựng cơn đau nửa đầu dữ dội – di chứng của cú phản pháo lượng tử từ tường lửa lúc nãy. Anh dùng tay cào một lượng bùn đen đặc, trộn lẫn với các tinh thể quặng sắt vụn nhặt được dưới đất, rồi trét một lớp thật dày bọc kín xung quanh chiếc máy định vị cầm tay. Lớp bùn từ tính nặng nề tạm thời hấp thụ và làm nhiễu loạn dải sóng lượng tử phát ra từ thiết bị, khiến dải đèn đỏ trên màn hình chuyển sang trạng thái nhấp nháy yếu ớt rồi lịm dần.


“Tạm thời che mắt được chúng trong vài giờ,” Lâm thở hắt ra, lau vệt máu tươi vừa chảy ra từ mũi. Anh biết mình phải di chuyển ngay lập tức. Thời gian sống sót của em gái Phan An tại phòng khám ngầm Vùng 1 chỉ còn đúng 72 giờ. Mỗi giây trôi qua, màng tế bào của cô bé lại đông cứng thêm một phần.


Trước khi tiến vào khu dân cư, Lâm nhìn về phía chân trời nơi sương mù tím đậm nhất. Theo tài liệu nghiên cứu dã ngoại rách nát của Tiến sĩ Trịnh Hoài mà anh mang theo, Hố sụt Genesis nằm cách biên giới khoảng mười lăm cây số về phía nam. Lâm tự phụ rằng với hệ gen gián thích ứng đạt 20% trong cơ thể, anh có thể tự mình băng qua đầm lầy mà không cần ai giúp đỡ. Anh muốn tiết kiệm số Bio-credits ít ỏi cuối cùng để dành mua dịch ổn định gen gửi về cho em gái.


Lâm rảo bước nhanh, rời khỏi lối mòn biên giới để đi tắt qua một thung lũng ngập nước lầy lội. Bầu trời Vùng 4 tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi những mảng rêu phát quang màu xanh lục nhạt bám trên các thân cây mục nát. Đi được khoảng hai cây số, Lâm nhìn thấy một bãi rêu xanh mướt, phẳng lặng như một tấm thảm nhung trải dài giữa hai gò đất khô.


“Lối đi an toàn?” Lâm tự hỏi, bước một chân lên thảm rêu.


*Sèo sèo!*


Ngay khi đế ủng của anh vừa chạm vào thảm rêu, một luồng khói trắng nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc lên nghi ngút. Lớp rêu xanh mướt lập tức co rúm lại, để lộ ra một hố sủi bọt axit sulfuric đậm đặc ẩn giấu ngay bên dưới. Chất lỏng tím ngắt, sủi bong bóng liên tục như một nồi nước sôi khổng lồ.


Lâm hoảng hốt giật phăng chân lại, nhưng một phần đế ủng bọc da tổng hợp chịu lực đã bị axit nung chảy hoàn toàn, để lộ ra lớp tất bảo hộ bốc khói khét lẹt. Axit sulfuric nồng độ cao ăn mòn qua lớp vải bảo hộ, chạm vào da mắt cá chân của anh. Cơn đau rát buốt như bị hàng vạn con kiến lửa đốt cùng lúc khiến Lâm ngã quỵ xuống gò đất khô bên cạnh.


Lớp vảy chitin mỏng ở cổ chân anh tự động co thắt dữ dội, cố gắng tiết ra dịch sừng màu đen để cô lập vết bỏng axit, nhưng do tỷ lệ dung hợp gen quá thấp, lớp vảy sừng mỏng manh nhanh chóng bị axit nung nứt nẻ. Lâm thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn bãi bùn ngụy trang xung quanh với ánh mắt đầy kinh hoàng.


“Đầm lầy axit ngụy trang...” Lâm lẩm bẩm, tay run rẩy bôi cát khô lên vết thương để trung hòa lượng axit còn bám lại.


Anh nhận ra sai lầm chết người của mình. Hệ sinh thái cực đoan của Vùng 4 không giống bất kỳ tài liệu lý thuyết nào anh từng đọc ở trường đại học vô trùng Vùng 1. Những bẫy axit tự nhiên này có thể nuốt chửng và phân hủy một con người thành xương trắng chỉ trong vòng mười phút. Nếu không có một thợ săn thực địa lão luyện dẫn đường, anh sẽ chết gục trong bãi lầy này trước khi kịp nhìn thấy miệng Hố sụt Genesis.


Lâm cắn răng gượng dậy, lảo đảo đi ngược trở lại con đường mòn hướng về phía ánh đèn neon nhấp nháy màu đỏ cam của Thị trấn Biên Cảnh Đầm Lầy.


Thị trấn hiện ra trước mắt anh như một nghĩa địa khổng lồ của nền văn minh cơ khí cũ. Những ngôi nhà hộp sắt, những quán rượu xập xệ được dựng lên từ xác của những con tàu chở hàng bọc thép titan đã rỉ sét hoàn toàn. Mùi dầu máy thải trộn lẫn với mùi sương axit nồng nặc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh. Trên những con đường mòn bám đầy bùn xám, những người lai mang gen gián, gen bọ cạp lầm lũi di chuyển với những chiếc mặt nạ lọc khí sờn rách, đôi mắt vô hồn dưới ánh đèn đường leo lét.


Lâm kéo thấp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác dã ngoại để che đi vết sẹo bỏng ở vai và mảng vảy chitin ở cổ. Anh bước vào quán rượu ngầm “Vỏ Sắt” – một container quân sự khổng lồ nằm nửa chìm nửa nổi dưới lòng đất thị trấn.


Bên trong quán rượu, ánh sáng hồng từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ chiếu lên những gương mặt bặm trợn của giới thợ săn tự do và những kẻ đào tẩu. Tiếng nói cười khàn đặc, tiếng va chạm của ly cốc thủy tinh bám đầy bụi than lượng tử vang lên ồn ào. Lâm đưa mắt quét nhanh qua căn phòng ngập khói thuốc mùi ozone, tìm kiếm mục tiêu theo mô tả của Tiến sĩ Hoài.


Ở góc trong cùng của quán, ngồi một mình bên chiếc bàn sắt rỉ sét, là một thanh niên phong trần với làn da ngăm đen bám đầy bụi bùn khô. Gã khoác một chiếc áo choàng dã chiến dệt từ da cá sấu đột biến chống axit, lưng đeo một cây cung tên điện từ khổng lồ chế tác từ xương sườn quái thú bọc dây dẫn lượng tử phát sáng lam nhạt. Đó chính là Đỗ Hoàng Long – thợ săn quái thú lão luyện nhất của Hội thợ săn Đầm lầy Vùng 4.


Lâm tiến lại gần, quan sát thấy bộ giáp bọc vai của Long bị ăn mòn nghiêm trọng, mảng da cá sấu ở vai trái đã bị mỏng đi và lộ ra các sợi chỉ titan chịu lực bên trong. Gã đang nhấp một ngụm rượu mạnh màu tím đục, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng liên tục rà soát xung quanh.


“Đỗ Hoàng Long?” Lâm đứng trước bàn gã, lên tiếng bằng giọng trầm thấp.


Long không ngẩng đầu lên, gã xoay xoay chiếc ly thủy tinh bẩn thỉu. “Ai giới thiệu? Ở đây tôi không nhận săn thú kiểng cho giới nhà giàu Vùng 1.”


“Tiến sĩ Trịnh Hoài,” Lâm ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thẳng thắn nói. “Tôi cần anh dẫn đường vào Hố sụt Genesis.”


Cái tên “Hố sụt Genesis” vừa vang lên, bàn tay đang xoay ly rượu của Long đột ngột khựng lại. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt hổ phách của Lâm. Ánh mắt gã sắc lẹm như một lưỡi dao giải phẫu.


“Genesis?” Long cười khẩy, giọng đầy châm biếm. “Cậu em từ Vùng 1 trốn sang đúng không? Nhìn bộ đồ dã ngoại bọc sợi carbon sạch sẽ kia là biết ngay. Muốn tự sát thì chọn cách nào nhanh hơn đi. Genesis là cấm địa của Cự Ngô – con rết bọc thép lượng tử khổng lồ. Hội thợ săn chúng tôi đã mất mười người ở đó năm ngoái. Không tiền nào mua nổi mạng sống của tôi đâu. Biến đi trước khi tôi ném cậu ra bãi bùn axit ngoài kia.”


Lâm không hề lùi bước. Anh biết mình đang ở thế hạ phong về tài chính, nhưng anh có một thứ vũ khí khác: tri thức sinh học dã ngoại độc quyền. Anh nghiêng người về phía trước, chỉ tay vào mảng giáp vai bị ăn mòn của Long.


“Bộ giáp da cá sấu đột biến của anh sắp rã rồi,” Lâm nói, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén. “Lớp biểu bì chống axit của cá sấu đầm lầy chỉ chịu được axit sulfuric nồng độ 40%. Nhưng sương mù ở Vùng Trũng Tử Thần sắp tới sẽ đạt nồng độ 70% do triều cường dầm lầy dâng cao vào đêm nay. Nếu anh cố băng qua đó mà không nâng cấp giáp, bả vai trái của anh sẽ bị nung chảy sát tận xương trong vòng hai mươi phút.”


Long híp mắt lại, cơ bắp trên cánh tay gã khẽ gồng lên. “Cậu đang dạy khôn một thợ săn đầm lầy mười năm kinh nghiệm đấy à?”


“Tôi là nhà sinh vật học dã ngoại,” Lâm lôi chiếc Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến từ trong balo ra, đặt lên bàn sắt. Thiết bị phát ra một luồng sáng xanh lục nhạt quét qua vai Long. “Tôi có thể cung cấp cho anh chuỗi dữ liệu ADN hoàn chỉnh của loài gián đột biến kháng axit nồng độ 90% từ Vùng 4. Nếu anh đồng ý dẫn đường, tôi sẽ dùng thiết bị này để cấy ghép và nâng cấp lớp màng chitin chống axit trực tiếp lên bộ giáp da của anh ngay tại đây.”


Long nhìn chằm chằm vào chiếc Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến. Gã biết giá trị của một chuỗi gen kháng axit chất lượng cao trên chợ đen biên giới lên tới hàng ngàn Bio-credits, và chỉ có các phòng thí nghiệm tối tân của Neo-Genesis mới có thể giải mã được nó. Sự thực dụng của một thợ săn tự do bắt đầu trỗi dậy trong lòng gã.


Tuy nhiên, sự cảnh giác của một kẻ sống sót ngoài vòng pháp luật không dễ dàng bị dập tắt. Long rót một ngụm rượu màu tím đục từ chiếc bình gốm trên bàn vào một chiếc ly nhỏ khác, đẩy về phía Lâm.


“Lời nói gió bay, cậu em ạ,” Long tựa lưng vào ghế, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. “Trong ly rượu này là rượu mạnh chưng cất từ sương axit, trộn lẫn với ba giọt dịch độc hoa chuông tím – loại độc tố thần kinh cực mạnh của đầm lầy Vùng 4. Kẻ lai gen gián cấp thấp như cậu chắc chắn có hệ miễn dịch kháng độc nhẹ, nhưng uống cạn ly này mà không chuẩn bị trước thì tủy sống của cậu cũng sẽ tê liệt trong vòng mười giây. Uống đi. Chứng minh cho tôi thấy cậu có đủ thực lực sinh học để sống sót dưới đầm lầy, hoặc là chết ngay tại đây để đỡ tốn thời gian của tôi.”


Bầu không khí xung quanh bàn sắt đột ngột trở nên lạnh ngắt. Một vài thợ săn ở bàn bên cạnh bắt đầu quay đầu lại nhìn, những nụ cười khúc khích đầy ác ý vang lên trong bóng tối.


Lâm nhìn ly rượu màu tím đục. Mùi cồn nồng nặc trộn lẫn với hương thơm ngọt lịm giả tạo của độc tố hoa chuông tím bốc lên mũi anh. Anh biết Long không đùa. Độc tố hoa chuông tím chứa các alkaloid gây ức chế kênh natri trong tế bào thần kinh, có thể khiến tim ngừng đập ngay lập tức nếu không được trung hòa.


*Hệ gen gián của mình chỉ đạt 20%, không thể tự lọc sạch loại độc tố đậm đặc này,* Lâm suy nghĩ nhanh chóng. Anh phải sử dụng tri thức sinh học thực địa để tự cứu mình.


Lâm không cầm ly rượu lên ngay. Anh mở nắp balo, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa một loại bột màu vàng nhạt – chiết xuất từ rễ cây nấm phát quang sương mù mà anh thu thập được dọc đường ống thoát nước.


“Độc tố hoa chuông tím mang tính axit hữu cơ yếu,” Lâm nói, giọng anh vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của quán rượu. Anh dùng một chiếc thìa nhỏ múc một lượng bột vàng nhạt thả vào ly rượu. “Nhựa nấm phát quang mang tính kiềm sinh học cao, chứa các gốc amin tự do có khả năng liên kết và kết tủa hoàn toàn các alkaloid độc hại.”


Ngay khi bột vàng chạm vào chất lỏng màu tím đục, một phản ứng hóa học dã ngoại diễn ra lập tức. Ly rượu sủi bọt nhẹ, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ. Màu tím đục nhanh chóng chuyển sang màu xanh lam nhạt, rồi cuối cùng hóa thành một chất lỏng trong vắt như nước cất, dưới đáy ly lắng xuống một lớp cặn màu xám đen.


Lâm cầm ly rượu lên, gạt bỏ lớp cặn dưới đáy, rồi uống cạn một hơi trước ánh mắt kinh ngạc của Long và những gã thợ săn xung quanh. Chất lỏng đi vào cổ họng anh mát lạnh, hoàn toàn không còn mùi độc tố.


“Phản ứng trung hòa hoàn hảo,” Lâm đặt chiếc ly không xuống bàn, mắt hổ phách nhìn thẳng vào Long. “Bây giờ chúng ta thảo luận về hợp đồng được chưa?”


Long im lặng vài giây, rồi đột ngột phá lên cười lớn. Tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp container rỉ sét. Gã nện mạnh tay xuống bàn sắt.


“Khá lắm! Cậu em không chỉ có gan mà còn có cái đầu lạnh,” Long đứng dậy, tháo mảng giáp vai bị ăn mòn đặt lên bàn. “Tôi nhận hợp đồng này. Nhưng phí đặt cọc không hề rẻ. Tôi cần 80% số Bio-credits hiện có trong vòng đeo tay của cậu, cộng thêm một ống Huyết thanh ổn định gen thô làm bảo hiểm. Và nhớ kỹ điều này: tôi chỉ dẫn cậu qua Vùng Trũng Tử Thần đến sát miệng Hố sụt Genesis. Nếu con rết khổng lồ Cự Ngô xuất hiện, tôi sẽ bỏ mặc cậu và rút lui lập tức. Mạng sống của tôi đáng giá hơn đống gen của cậu.”


Lâm nuốt nước bọt, cảm thấy nhói đau trong lòng khi nhìn chỉ số Bio-credits trên cổ tay mình sụt giảm nghiêm trọng sau khi chuyển tiền cho Long. Anh chỉ còn lại một lượng tiền cực kỳ ít ỏi, vừa đủ để duy trì phòng khám ngầm cho Phan An thêm vài ngày. Nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác.


Anh lấy ống huyết thanh ổn định gen cuối cùng trong túi ra giao cho Long. Long nhận lấy ống thuốc, cẩn thận cất vào thắt lưng bọc da chống axit, rồi đưa cho Lâm một chiếc Mặt nạ lọc khí axit cực hạn Vùng 4 bọc màng lọc nano tự chế.


“Đeo vào,” Long lạnh lùng ra lệnh, tự mình đeo chiếc mặt nạ phòng độc bọc kín đầu. “Chúng ta phải bôi nhựa nấm phát quang lên màng lọc để thực hiện Phương pháp hô hấp lọc axit dã ngoại. Sương mù axit ngoài kia đang dâng cao rồi. Đi thôi.”


Lâm đeo chiếc mặt nạ vào đầu. Nhựa nấm bôi trên màng lọc phát ra ánh sáng xanh ngọc dịu nhẹ ngay trước mắt anh, lọc sạch hoàn toàn hơi axit sulfuric nóng bỏng ngoài không khí, thay vào đó là luồng khí mát lạnh mang mùi thảo dược nhẹ.


Cả hai bước ra khỏi quán rượu ngầm, dấn thân vào màn đêm tím ngắt của Vùng 4.


Địa hình của Vùng Trũng Tử Thần hiện ra như một bãi chiến trường hoang tàn. Những hồ sủi bọt axit sương mù dày đặc bốc khói nghi ngút, những rãnh nứt địa nhiệt phun ra luồng khí lưu huỳnh nóng bỏng. Long di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và không tiếng động trên những gò đất khô, khéo léo tránh xa các bãi rêu xanh ngụy trang nguy hiểm. Lâm bám sát theo sau, sử dụng sức mạnh cơ đùi thích ứng để nhảy qua các rãnh nứt nhỏ.


Đi được khoảng năm cây số vào sâu trong thung lũng, sương mù axit bỗng nhiên trở nên đặc quánh, triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn ngoài phạm vi ba mét. Đột ngột, Long giơ tay ra hiệu dừng lại.


Gã thợ săn quỳ rạp xuống một bãi bùn xám nhão nhoét ngay sát một lối mòn độc đạo dẫn xuống lòng vực sâu.


Long bật chiếc đèn phát quang lượng tử cầm tay, rọi ánh sáng xanh ngọc lạnh lùng xuống mặt đất.


Lâm tiến lại gần nhìn xuống, và tim anh như ngừng đập một nhịp.


In sâu dưới lớp bùn xám đang sủi bọt axit nhẹ là một dấu chân khổng lồ, rộng hơn hai mét, với hàng chục vết móng vuốt sắc nhọn như dao cạo găm sâu vào lòng đất sét. Dịch nhầy màu tím đậm, phát sáng lượng tử mờ ảo vẫn còn đang rỉ ra từ các kẽ chân, bốc lên luồng hơi axit nồng nặc ăn mòn cả đất đá xung quanh.


Long run rẩy chạm tay vào vết bùn ấm nóng bên cạnh dấu chân, sắc mặt gã trở nên trắng bệch dưới lớp mặt nạ phòng độc.


“Cự Ngô...” Long thì thầm, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi. “Nó vừa mới đi ngang qua đây... không quá mười phút trước. Và nó đang di chuyển thẳng về phía con đường mòn duy nhất dẫn xuống Hố sụt Genesis.”


Từ phía sau lưng họ, tiếng sấm rền vang vọng từ những đám mây lượng tử tím ngắt. Một cơn bão axit nồng độ cực cao đang nhanh chóng hình thành, chặn đứng hoàn toàn đường lui của họ về phía thị trấn biên cảnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!