Nhạc nềnDeep_Sea

Thương Hội Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Vùng 4 dội xuống những mái tôn rỉ sét của Thị trấn Biên Cảnh Đầm Lầy, tạo nên một bản nhạc gầm rú trầm đục và đơn điệu. Hơi nước độc mang theo mùi lưu huỳnh nung chảy bốc lên nghi ngút từ những vũng bùn xám xịt, quấn chặt lấy chân những dãy nhà hộp sắt dựng tạm bọc ngoài xác tàu chở hàng cũ nát. Đây là khu phi quân sự ngầm, nơi luật pháp của tập đoàn Neo-Genesis bị bóp nghẹt bởi từ trường lượng tử rò rỉ từ rào chắn biên giới, và cũng là nơi duy nhất mà những kẻ lai gián lỗi gen có thể tìm thấy một hơi thở tự do tạm bợ.


Phan Lâm kéo chặt chiếc Áo choàng chống bức xạ nhiệt sờn rách bám đầy bùn xám để che kín lồng ngực trái đang phát ra những luồng sáng lục mờ nhạt. Mỗi bước đi của anh trên bãi cát đỏ pha bùn axit đều là một cực hình thể xác. Bắp chân phải chưa hóa chitin của anh – nơi bị bỏng axit rộp đỏ từ cuộc chạy trốn ở tập trước – đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu bạc lượng tử nhạt xen lẫn máu sẫm, thấm đẫm dải băng vải thô sơ. Cánh tay trái bọc vảy chitin bạc nhạt nhói lên từng cơn tê dại; những vết rạn nứt sâu hoắm do hấp thụ dòng điện năm ngàn vôn từ khẩu súng của Phan Đăng vẫn chưa thể lành lại. Luật bảo toàn năng lượng sinh học đang trừng phạt anh tàn nhẫn: việc ép kén ký sinh Xenogloss-X trong tim vá kín lồng ngực trái đã ngốn sạch lượng calo dự trữ, khiến cơ thể anh gầy rộc đi, trơ ra khung xương sườn nhô nhọn dưới lớp áo dã ngoại sờn rách.


“Cảnh báo: Sinh khối dự phòng của vật chủ giảm xuống dưới 12%. Nguy cơ ký sinh trùng tự ăn mòn cơ bắp để duy trì nhịp đập vị tim. Cần bổ sung calo gấp.” Tiếng nói tổng hợp lạnh lùng của Drone Alpha vang lên qua tai nghe truyền xương, đi kèm với dải đèn đỏ nhấp nháy yếu ớt trên thiết bị bay dạng cầu nhỏ đang ẩn mình dưới nếp áo choàng của anh.


Lâm cắn chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Anh không thể gục ngã lúc này. Chiếc Vòng định vị sinh học của Phan An trên cổ tay trái anh đang rung nhẹ theo nhịp tim yếu ớt của em gái truyền về từ Vùng 1. Thời gian sống sót của cô bé chỉ còn chưa đầy sáu mươi bốn giờ do thiếu hụt nguồn nước cất vô trùng và dịch ổn định gen tinh khiết. Anh phải thực hiện giao dịch này bằng mọi giá.


Lâm lê bước chân đau đớn đi vào sâu trong khu chợ ngầm Phế Liệu Lượng Tử. Nằm sâu dưới lòng đất của thị trấn biên cảnh, khu chợ họp ngầm này ngập tràn mùi dầu máy cơ khí trộn lẫn mùi thảo dược sinh học đặc trưng. Những ánh đèn neon màu tím axit nhấp nháy lệch nhịp, soi rõ những gương mặt lam lũ của những kẻ nhặt rác biên giới và những đấu sĩ lai tự ý cấy ghép cơ khí phế liệu. Lâm lách qua một dãy lều bạt bốc mùi ozone, tiến thẳng về phía sòng bạc ngầm "Mắt Lượng Tử" – tổng hành dinh của Phạm Thanh Thảo, bà chủ môi giới chợ đen khôn ngoan nhất vùng biên cảnh.


Sau khi vượt qua hai vệ sĩ cyborg bọc thép rỉ sét ở cửa bằng cách chìa ra tấm thẻ bài rò rỉ từ tính của Phan Đăng, Lâm được dẫn vào phòng VIP nằm sâu sau những bức tường cách âm bằng thạch anh lượng tử. Không gian bên trong hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn bên ngoài: vô trùng, ấm áp và thoang thoảng mùi hương trầm sinh học đắt tiền.


Phạm Thanh Thảo ngồi trên chiếc ghế bành bọc da quái thú đầm lầy. Người phụ nữ trung niên quyến rũ mặc bộ sườn xám xẻ cao bằng lụa chống đạn màu xám bạc, cổ đeo chiếc vòng ngọc bích phát sáng lượng tử dịu nhẹ. Bà thong thả cầm chiếc tẩu thuốc lá điện tử ngụy trang thiết bị quét sinh học, rít một hơi rồi phả ra làn khói mỏng mùi bạc hà lạnh lẽo. Đôi mắt sắc sảo của bà quét qua thân hình gầy rộc và bả vai phải rách cơ chưa lành của Lâm, dừng lại một nhịp ở cánh tay trái bọc vảy chitin bạc đang rỉ dịch bạc nhạt.


“Cậu em có vẻ thảm hại hơn lần trước chúng ta gặp nhau ở hố sụt,” Thảo cất giọng khàn khàn quyến rũ, khói thuốc lượn lờ quanh gương mặt được trang điểm sắc sảo. “Nhưng mang được hàng tấn quặng từ Trại 102 ra khỏi tay Phan Đăng... cậu quả thực khiến tôi bất ngờ. Trình mẫu thử đi.”


Lâm không nói một lời, anh dùng tay phải bọc vải thô đặt một ống nghiệm thạch anh lên chiếc bàn kim loại giữa hai người. Bên trong ống nghiệm, một mẩu Quặng thô phóng xạ nhẹ Vùng 4 màu vàng chanh đang phát ra thứ ánh sáng lân quang yếu ớt nhưng ổn định, làm nhiễu nhẹ màn hình quét holographic trên bàn của Thảo.


“Quặng thô phóng xạ tinh chất, nồng độ tạp chất dưới 3%,” Lâm khàn giọng nói, giọng anh khô khốc như sỏi đá mài vào nhau. “Tôi có mười tấn quặng loại này đang được Trần Phong canh giữ ngoài vành đai Tổ Ong. Tôi cần đổi lấy mười thùng Nước cất vô trùng tuyệt đối Vùng 1, năm bộ màng lọc nano thạch anh lượng tử chịu axit, và ba liều huyết thanh ức chế miễn dịch hạng sang của Neo-Genesis gửi khẩn cấp về phòng khám Thục Quyên ở Vùng 1 cho em gái tôi.”


Phạm Thanh Thảo cầm ống nghiệm lên, xoay nhẹ dưới ánh sáng lạnh của chiếc tẩu thuốc. Thiết bị quét sinh học tích hợp trên tẩu thuốc phát ra tiếng bíp nhỏ, hiển thị các chỉ số năng lượng sinh học đạt mức tối đa. Bà khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự khôn ngoan của một thương nhân lão luyện.


“Mười tấn quặng tinh chất này đủ để sạc đầy lò phản ứng của sòng bạc này trong vòng nửa năm,” Thảo gõ nhẹ ngón tay sơn đỏ lên mặt bàn. “Yêu cầu của cậu rất cao, đặc biệt là việc vận chuyển lậu huyết thanh vô trùng xuyên qua rào chắn từ trường đang bị thắt chặt quét nhiệt. Nhưng với tôi, thương vụ này có thể thương lượng. Hoa hồng của tôi sẽ là—”


*Rầm!*


Tấm cửa thép titan của phòng VIP bất ngờ bị một lực chấn động cơ khí cực mạnh đập sập, đổ rầm xuống sàn kim loại tạo nên một tiếng vang chói tai.


Lý Thần bước vào phòng, đi sau gã là bốn vệ sĩ cyborg bọc thép titan hạng nặng, tay lăm lăm súng phóng điện từ tầm ngắn bọc sợi carbon đen bóng. Gã quản đốc xưởng cơ khí lậu mập mạp mặc bộ vest da cũ kỹ bám đầy mỡ máy, miệng ngậm tẩu thuốc lá tỏa khói khét lẹt mùi ozone. Bàn tay trái hoàn toàn là một bàn tay cơ khí bọc vàng sáng loáng của gã liên tục co bóp, phát ra những tiếng rít thủy lực khô khốc.


“Thương lượng? Ở cái thị trấn biên cảnh này, không có thương vụ nào được thông qua mà không có sự đồng ý của Lý Thần này!” Gã quản đốc cười khàn đặc đầy mùi dầu máy rỉ sét, ánh mắt ti hí gian xảo nhìn chằm chằm vào ống nghiệm quặng màu vàng chanh trên bàn.


Lâm lập tức lùi lại một bước, tay phải luồn vào bao da sát hông, siết chặt chuôi Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ. Tim kén Xenogloss-X trong ngực anh đập mạnh dồn dập, truyền những xung thần kinh nhói buốt dọc tủy sống để chuẩn bị kích hoạt trạng thái chiến đấu khẩn cấp. Drone Alpha trên vai anh phát ra tín hiệu rung nhẹ cảnh báo đỏ về họng súng điện từ đang chĩa thẳng vào ngực anh.


“Lý Thần,” Phạm Thanh Thảo không hề đứng dậy, bà thong thả đặt ống nghiệm quặng xuống bàn, ánh mắt lạnh đi vài phần. “Mắt Lượng Tử là địa bàn của tôi. Luật chợ đen quy định rõ: không được mang vũ khí nóng vào phòng VIP giao dịch. Ông muốn phá vỡ luật lệ của thương hội sao?”


“Luật lệ?” Lý Thần khạc một bãi nước bọt đen sì xuống sàn vô trùng. “Khi tập đoàn Neo-Genesis treo thưởng mười vạn Bio-credits cho cái đầu của thằng nhóc lai gián này, luật lệ của cô chỉ là đống giấy lộn! Chưa kể, mười tấn quặng phóng xạ cướp được từ mỏ của Phan Đăng... thằng nhóc này lấy quyền gì để độc chiếm?”


Gã quản đốc tiến sát lại gần bàn, bàn tay cơ khí bọc vàng nện rầm xuống mặt thép, chĩa thẳng ngón tay kim loại vào mặt Lâm: “Mày muốn sống sót ra khỏi cái thị trấn này để gửi thuốc về cứu con em câm của mày ở Vùng 1? Được thôi. Nộp ra 70% lượng quặng phóng xạ làm phí bảo kê và độc quyền giao dịch cho xưởng của tao với giá rẻ mạt. Nếu không, chỉ cần một nút bấm liên lạc, tao sẽ chỉ điểm tọa độ của mày và cái Tổ Ong ngầm cho đội tuần tra của Trương Lực ngoài biên giới!”


Bầu không khí trong phòng VIP đông cứng lại trong tích tắc. Bốn vệ sĩ cyborg của Lý Thần đồng loạt tiến lên, họng súng điện từ phát ra tiếng sạc năng lượng tít tít chói tai. Lâm đứng im lặng, ánh mắt hổ phách của anh co rút lại lạnh lẽo dưới nếp áo choàng. Anh nhanh chóng quan sát bốn tên cyborg. Phần khung xương của chúng tuy bọc thép titan dày, nhưng các khớp gối và khớp vai đều sử dụng hợp kim thường bọc đệm cao su chịu lực để giảm chi phí – điểm yếu chí mạng của công nghệ cơ khí hóa phế liệu dã chiến.


Lâm Vy từng cảnh báo anh rằng xưởng của Lý Thần chuyên cấy ghép lậu bằng linh kiện phế thải quân sự cũ. Axit dạ dày trung hòa từ kén Cự Ngô của anh hoàn toàn có thể nung chảy lớp đệm cao su và ăn mòn khớp hợp kim đó trong vòng ba giây.


“70%?” Lâm khẽ cười lạnh, bàn tay trái bọc vảy chitin bạc nhạt của anh khẽ vuốt dọc theo chuôi dao găm bọc chitin rết khổng lồ. “Lý Thần, ông quá tham lam rồi. Tham lam ngoài đầm lầy độc này thường dẫn đến cái chết rất nhanh.”


“Thằng rác thải người lai cứng đầu!” Lý Thần gầm lên, bàn tay cơ khí bọc vàng của gã sạc đầy pháo xung lực tầm ngắn, phát ra những tia điện màu xanh lục nhấp nháy. “Bắn gãy chân nó cho tao!”


Ngay khi tên cyborg tiên phong định bóp cò súng điện từ, Phạm Thanh Thảo đột ngột xoay nhẹ chiếc tẩu thuốc trên tay.


*Xèo xèo...*


Một làn sương mù hóa học màu xám đặc phun ra từ các lỗ thông gió ẩn dưới trần phòng VIP, lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng. Đây là hệ thống ngụy trang hóa học dã chiến dùng để triệt tiêu các cảm biến hồng ngoại và định vị lượng tử của sòng sòng bạc. Bốn tên cyborg của Lý Thần lập tức mất phương hướng, họng súng chao đảo do cảm biến ngắm bắn bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi các hạt bụi kim loại lơ lửng trong sương.


“Thảo! Cô phản bội tôi sao?” Lý Thần gào lên trong làn sương xám.


“Tôi chỉ bảo vệ luật lệ giao dịch của sòng bạc,” giọng nói điềm tĩnh của Thảo vang lên từ một góc phòng. “Nhưng nếu hai bên muốn dùng vũ lực... tôi sẽ không can thiệp.”


Lâm lợi dụng làn sương mù che mắt đối thủ, áp dụng kỹ năng di chuyển không tiếng động học được từ bộ tộc du mục. Anh lướt đi như một bóng ma bám sát vách đá từ tính, bắp chân phải bị bỏng axit nhói buốt dữ dội nhưng ý chí sinh tồn của anh đã đè bẹp cơn đau. Trong vòng một phần mười giây, Lâm đã áp sát chiếc bàn kim loại giữa phòng.


*Xoẹt... Xèo xèo xèo...*


Một tiếng rít ghê rợn vang lên khi Lâm rút Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ, rạch nhẹ một đường dài sâu hoắm ngay trên mặt bàn kim loại bọc thép titan dày cộm. Chất độc axit sulfuric nồng độ cực cao chiết xuất từ răng nanh Cự Ngô lập tức phản ứng, nung chảy mảng thép dày bốc lên làn khói màu tím đặc có độc tính ăn mòn cực mạnh. Lưỡi dao rạch đến đâu, kim loại rữa nát đến đó như một miếng bơ gặp lửa nóng.


Lâm dừng lưỡi dao ngay sát ngón tay cơ khí bọc vàng của Lý Thần. Làn khói axit bốc lên sát mặt gã quản đốc, khiến lớp da thịt sinh học trên mặt gã bỏng rát rộp đỏ trong tích tắc. Bốn tên vệ sĩ cyborg định thần lại dưới làn sương mù đang loãng dần, nhưng khi nhìn thấy chiếc bàn titan bị ăn mòn rỗng một đường dài và lưỡi dao chitin đen bóng phát sáng tím mờ sát tay chủ nhân, chúng hoàn toàn đông cứng.


“Lý Thần,” Lâm khàn giọng nói, ánh mắt hổ phách của anh lóe lên tia bạc sắc bén của thị giác lượng tử. “Khớp gối của bốn tên vệ sĩ của ông sử dụng hợp kim đồng thiếc loại 2 rò rỉ từ kho phế thải Neo-Genesis. Chỉ cần một giọt dịch axit dạ dày từ lưỡi dao này phun ra, toàn bộ hệ thống thủy lực chân của chúng sẽ bị nung chảy thành vũng bùn trong vòng ba giây. Ông muốn thử xem tốc độ súng điện từ của ông nhanh hơn, hay độc axit Cự Ngô của tôi ăn mòn tủy cơ khí của ông nhanh hơn?”


Lý Thần nhìn chằm chằm vào vệt xích axit đang sủi bọt nung chảy mặt bàn thép dày 5 phân, mồ hôi hột hòa lẫn dầu máy chảy ròng ròng trên trán gã. Bản năng của một kẻ cáo già chợ đen báo hiệu cho gã biết thằng nhóc lai gián trước mặt gã không hề nói đùa. Sức mạnh sinh học đột biến bộc phát từ kén tim Xenogloss-X phát ra một áp lực lạnh lẽo, vô cảm khiến gã rùng mình.


“Mày... thằng điên...” Lý Thần lắp bắp, bàn tay cơ khí bọc vàng khẽ run rẩy lùi lại một inch tránh xa luồng khói tím độc. “Mày dám giết tao ở đây sao?”


“Tôi không muốn giết ông, tôi chỉ muốn hoàn thành giao dịch để cứu em gái,” Lâm lạnh lùng nói, lưỡi dao vẫn giữ nguyên khoảng cách chí mạng. “Tôi đề xuất một thỏa thuận mới: Mười tấn quặng phóng xạ vẫn sẽ được giao dịch qua Phạm Thanh Thảo. Xưởng cơ khí của ông sẽ được nhận 15% lượng quặng thô làm phí trung chuyển và bảo mật thông tin, đổi lại, ông phải cam kết giữ kín tọa độ Tổ Ong ngầm trước Trương Lực và Sói Xám trong vòng hai mươi tư giờ tới. Đồng ý, hoặc chúng ta cùng nổ súng tự hủy tại đây.”


Lý Thần cắn chặt răng, cơ mặt co giật liên hồi vì phẫn nộ và nhục nhã. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt bạc lạnh lùng của Lâm và chiếc bàn titan vẫn đang sủi bọt rữa nát, gã biết mình không có con bài tẩy nào lớn hơn mạng sống vào lúc này.


“Được... 15% hoa hồng trung chuyển,” Lý Thần khàn giọng gầm gừ qua kẽ răng nanh rỉ sét. “Nhưng chỉ có hai mươi tư giờ thôi, thằng nhóc lai gián. Sau thời gian đó, ân oán giữa mày và tập đoàn... tao sẽ không can thiệp.”


“Thỏa thuận thành công,” Lâm lạnh lùng thu hồi Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ vào bao da bên hông.


Lý Thần hậm hực vung tay bọc vàng ra hiệu cho bốn vệ sĩ cyborg hạ súng, rồi dẫn đầu đám tay sai lầm lũi bước ra khỏi phòng VIP đổ nát, để lại những tiếng bước chân cơ khí nặng nề vang dội đầy hằn học dọc hành lang sòng bạc.


Khi cánh cửa phòng VIP khép lại, Phạm Thanh Thảo khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bà bước lại gần bệ máy chủ, gõ vài lệnh để tắt hệ thống sương mù ngụy trang hóa học. Ánh mắt bà nhìn Lâm đầy vẻ kính nể xen lẫn e ngại.


“Cậu quả thực là một kẻ liều mạng, Lâm,” Thảo nói, thong thả cầm ống nghiệm quặng lên cất vào một chiếc hộp bảo ôn bọc sợi carbon vô trùng. “Thỏa thuận của chúng ta vẫn có hiệu lực. Mười thùng nước cất vô trùng và năm bộ màng lọc chịu axit sẽ được tàu đệm khí của tôi vận chuyển ngầm về Tổ Ong trong vòng sáu giờ tới. Ba liều huyết thanh ức chế miễn dịch cũng sẽ được mạng lưới Chuột Chũi chuyển thẳng vào cống ngầm Vùng 1 cho em gái cậu.”


“Cảm ơn bà, Thảo,” Lâm khẽ cúi đầu, bàn tay phải bọc vải thô siết chặt lồng ngực đang đau nhói âm ỉ do phản ứng bão hòa năng lượng điện từ từ tập trước kích hoạt.


“Đừng vội cảm ơn tôi,” Phạm Thanh Thảo bước lại gần Lâm, ánh mắt bà đột ngột chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Bà lén nhìn ra phía cửa phòng VIP đã bị đập sập, rồi lướt nhanh bàn tay đeo đầy nhẫn vàng lượng tử vào tay áo Lâm, lén đưa cho anh một mảnh giấy da nhỏ bọc trong một ống đồng siêu nhỏ ngụy trang.


“Có một tin tức tình báo cực nóng rò rỉ từ tổng hành dinh Neo-Genesis mà tôi vừa nhận được cách đây một giờ,” Thảo ghé sát tai Lâm, thì thầm bằng tần số âm thanh cực thấp để tránh các thiết bị nghe lén cơ khí của Lý Thần. “Một nhà khoa học trẻ tuổi, thiên tài di truyền xuất sắc nhất của tập đoàn tại Vùng 1, vừa mới đáp phi thuyền xuống pháo đài biên giới Trạm gác lượng tử số 4.”


Lâm bàng hoàng nhìn bà chủ chợ đen. “Nhà khoa học trẻ tuổi?”


“Đúng vậy,” Thảo gật đầu nghiêm nghị, đôi mắt ngọc bích phát sáng lượng tử nhấp nháy liên tục. “Hắn mang theo một hạm đội drone săn mồi thế hệ mới và đang treo giải thưởng khổng lồ mười vạn Bio-credits để mua lại kén ký sinh trùng cổ đại Xenogloss-X bằng mọi giá. Mảnh giấy này ghi chép tọa độ và tần số bẫy sóng lượng tử mà hắn đang thiết lập dọc biên giới để săn lùng cậu. Đi mau trước khi Lý Thần phản bội thỏa thuận!”


Lâm siết chặt ống đồng nhỏ chứa mảnh giấy da trong lòng bàn tay trái bọc vảy chitin bạc nhạt đang run lên vì lạnh. Ánh mắt hổ phách của anh nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài hành lang sòng bạc, nơi những tiếng rít ga động cơ xe bọc thép của đàn em Lý Thần bắt đầu vang vọng đầy đe dọa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!