Cánh Tay Thủy Lực
Rạng sáng ở Trại mỏ 102. Sương mù độc màu xanh chanh bốc lên từ lòng hố sụt nhân tạo khổng lồ, dày đặc và khét lẹt mùi lưu huỳnh nung chảy, quấn chặt lấy những dãy lán trại bằng tôn rỉ sét. Ánh đèn pha cực mạnh từ các tháp canh bọc thép của tập đoàn Neo-Genesis rọi quét qua màn sương, tạo thành những luồng sáng sắc lạnh như lưỡi dao cắt dọc lòng mỏ. Dưới cái lạnh buốt xương của vùng đầm lầy độc, hàng ngàn phu mỏ người lai đang run rẩy quỳ trên bãi cát phóng xạ nóng bỏng ngoài sân mỏ, cổ họ bị xích chặt bởi những vòng khóa từ trường phát ra tiếng vo vo tần số cao ngày đêm.
Bên trong cabin bảo trì cơ khí ngầm chật hẹp, Phan Lâm nấp sát khung cửa sổ bôi đầy bùn thạch anh lượng tử để che giấu bức xạ nhiệt. Bắp chân phải của anh – nơi lớp da sinh học chưa kịp hóa chitin – đang co thắt dữ dội. Vết bỏng axit rộp đỏ từ khe nứt thải tập trước liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu bạc lượng tử nhạt, trộn lẫn với máu đỏ sẫm thấm đẫm dải băng vải thô sơ. Mỗi nhịp thở của Lâm là một cơn đau buốt dọc tủy sống. Vết rách cơ sâu ở bả vai phải vẫn chưa lành, nhói lên từng cơn tê dại. Luật bảo toàn năng lượng sinh học đang trừng phạt anh tàn nhẫn: việc ép kén ký sinh Xenogloss-X phóng tơ vá kín lồng ngực trái ở những tập trước đã ngốn sạch lượng calo dự trữ, khiến cơ thể anh gầy rộc đi, trơ ra khung xương sườn nhô nhọn dưới lớp áo dã ngoại sờn rách bám đầy bùn xám.
“Mày ổn không, Lâm?” Trần Phong đứng bên cạnh, khàn giọng hỏi qua bộ phát âm cơ khí rít nhẹ của nửa thân người bọc thép rỉ sét. Cánh tay trái khổng lồ của gã – một gọng kìm thủy lực bọc vỏ chitin chống axit do chính Lâm gia cố năm xưa – đang siết chặt một chiếc xà gồ titan, phát ra những tiếng rít cơ khí nặng nề.
“Tôi chịu được,” Lâm cắn răng, bàn tay trái bọc vảy chitin bạc nhạt nhấp nháy phát quang đồng bộ với nhịp tim kén Xenogloss-X nhô lên giữa ngực. Anh nhìn về hướng Đỗ Hoàng Long đang ngất lịm ở Tổ Ong ngầm, lòng trĩu nặng một lời hứa: “Chỉ cần mang được đống quặng thô phóng xạ này về sạc đầy máy ly tâm dã chiến, tôi sẽ thực hiện phẫu thuật cấy ghép mảng vỏ chitin Cự Ngô cho bả vai trái bị rỉ sét rỗ nát của Long. Gã đã liều mạng cứu tôi dưới hố sụt, gã phải sống.”
Tiếng xích sắt rít lên khô khốc ngoài sân mỏ cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm. Qua ô cửa kính mờ sương, tên đốc công mới thế chỗ Vương Hùng đang vung chiếc roi điện sinh học, quật thẳng vào đầu một phu mỏ già. Dòng điện cao áp nổ xèo xèo, nung chảy mảng vảy gián lỗi trên cổ người đàn ông tội nghiệp, rỉ ra dịch xám hoại tử.
“Lũ rác thải vô dụng!” Tiếng gầm của gã đốc công vang lên qua loa mặt nạ phòng độc. “Đốc công Phan Đăng đã ra lệnh: bất kỳ đứa nào có dấu hiệu đình công hoặc làm chậm tiến độ khai thác sẽ bị hành quyết ngay tại chỗ để làm gương! Đưa đứa tiếp theo lên!”
“Khốn kiếp... tao không nhịn được nữa!” Trần Phong gầm lên trong cổ họng cơ khí, bắp thịt nổi gân cuồn cuộn chịu lực trên nửa thân sinh học của gã căng cứng. “Lâm, lò phản ứng lượng tử trung tâm đã được tao cài đặt quá tải. Chỉ cần một cú đập bẻ gãy bệ khóa từ trường trung tâm ngoài sân mỏ, toàn bộ xiềng xích của anh em sẽ tự động giải phóng trong mười lăm phút!”
“Hành động thôi,” Lâm lạnh lùng nói, ánh mắt hổ phách lóe lên tia bạc sắc bén. Anh luồn tay vào bao da, siết chặt chuôi Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ. “Tôi sẽ dọn dẹp các tháp canh hỏa lực. Anh mở khóa cho anh em!”
*Rầm!*
Tấm cửa sắt cabin bảo trì bị Trần Phong dùng gọng kìm thủy lực đập nát hoàn toàn. Gã khổng lồ cyborg lao vút ra ngoài sân mỏ như một cỗ xe tăng thiết giáp. Tiếng gầm rú của động cơ cơ khí trộn lẫn tiếng hét phẫn nộ của gã làm rung chuyển cả lòng hố sụt. Lính gác ngoài sân hoảng loạn chĩa súng, nhưng Trần Phong đã áp sát bệ khóa từ trường trung tâm đặt giữa sân mỏ.
*Bùm!*
Cánh tay kìm khổng lồ của gã nện thẳng xuống bệ điều khiển bọc thép titan. Sức mạnh chấn động cơ khí cực đại đập vỡ nát bệ khóa trung tâm, tạo ra một luồng xung lực điện từ màu tím nổ tung diện rộng. Ngay lập tức, những chiếc vòng cổ từ tính của hàng ngàn phu mỏ đồng loạt nổ giòn, giải phóng họ khỏi xiềng xích giam giữ.
“Bạo động rồi! Giết sạch lũ đốc công!” Tiếng hét của hàng ngàn phu mỏ vang dội. Họ cầm cuốc chim, búa rèn, lao vào tấn công lính gác trong cơn phẫn nộ tích tụ suốt mười năm nô lệ.
“Bắn bỏ lũ người lai! Xả súng!” Từ trên ba tháp canh cao bọc thép titan bọc sợi carbon, lính gác của Phan Đăng lập tức kích hoạt súng trường xung lực hạng nặng, nã đạn liên tiếp xuống đám đông phu mỏ. Những luồng đạn xung lực nổ xé gió, nung chảy mặt đất cát và găm thẳng vào da thịt những phu mỏ yếu ớt.
Lâm không thể chậm trễ. Anh sử dụng Súng bắn móc leo núi từ tính bên hông phải. Dù sợi cáp carbon bị xước mỏng từ tập trước khiến tải lực giảm dưới hai trăm kilôgam, và bả vai phải rách cơ đang đau nhức dữ dội, Lâm vẫn cắn răng bắn móc bám chặt vào chân tháp canh số 1. Anh dùng tay trái bọc vảy chitin bạc chịu lực, đu người bay vút lên vách đá dựng đứng bám đầy rêu axit để tiếp cận tháp canh.
Lính bắn tỉa trên tháp canh phát hiện ra bóng người đang áp sát, vội vã xoay nòng súng trường xung lực định nã đạn. Nhưng tốc độ phản xạ của Lâm dưới sự hỗ trợ thần kinh của Xenogloss-X nhanh hơn một nhịp. Anh tiếp đất ngay sát bệ súng, vung Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ chém mạnh một đường hình vòng cung.
*Xoảng! Xèo xèo...*
Lưỡi dao chế tác từ răng nanh Cự Ngô bọc độc axit đậm đặc cắt ngọt qua nòng súng trường xung lực bọc thép dày của tên lính. Chất độc axit sulfuric nồng độ cực cao lập tức ăn mòn, nung chảy kim loại bốc khói khét lẹt, vô hiệu hóa hoàn toàn hỏa lực của hắn. Lâm không dừng lại, anh xoay người dùng chân trái đạp mạnh tên lính gác văng khỏi tháp canh rơi xuống vực sâu, rồi vung dao cắt đứt các sợi cáp titan chịu lực liên kết tháp canh với vách đá.
*Rắc... Rầm!*
Cấu trúc tháp canh số 1 mất thăng bằng, sụp đổ hoàn toàn xuống đống phế liệu bên dưới, đè bẹp một toán lính tuần tra đang định Flanking Trần Phong. Lâm dùng súng móc đu người sang tháp canh số 2, tiếp tục dùng độc axit nung chảy nòng súng của lính bắn tỉa, dẹp sạch hỏa lực tầm xa của kẻ thù trong vòng chưa đầy ba phút.
“Lâm! Tránh ra!” Tiếng hét của Trần Phong vang lên qua bộ đàm.
Từ phía khu nhà điều hành trung tâm, một tiếng gầm rú dữ dội của động cơ đệm khí hạng nặng xé rách sương mù. Chiếc xe đệm khí khổng lồ bọc giáp chitin màu đen bóng của Đốc công Phan Đăng lao ra ngoài sân mỏ. Phan Đăng đứng ở buồng lái lộ thiên, thân hình khổng lồ cao hơn hai mét bọc lớp giáp bọ hung bọc thép bóng loáng gầm rú điên cuồng. Gã cầm trên tay khẩu súng phóng điện từ cỡ lớn – vũ khí tối tân có khả năng phát ra dòng điện năm ngàn vôn.
“Lũ rác thải phản nghịch! Tao sẽ nướng chín tất cả các người!”
Phan Đăng bóp cò. Một luồng điện tích màu xanh lam khổng lồ phóng ra từ nòng súng cỡ lớn, quét ngang qua sân mỏ. Luồng điện nổ tung diện rộng, đánh sập các rào chắn đá và chặn đứng đường rút lui của đoàn phu mỏ tị nạn đang cố chạy trốn về phía cửa hố sụt. Nhiều phu mỏ bị dòng điện quét trúng, ngã gục xuống đất co giật dữ dội, da thịt cháy sém.
Trần Phong gầm lên, vung gọng kìm thủy lực lao thẳng về phía xe đệm khí của Phan Đăng hòng bẻ gãy họng súng. Nhưng Phan Đăng cười khẩy, gã xoay nòng súng điện từ nhắm thẳng vào lồng ngực cơ khí của Trần Phong ở cự ly gần.
“Chết đi, thằng phế thải cơ khí!”
Lâm nhìn thấy họng súng đang sạc đầy năng lượng điện tích xanh lam nhắm vào Trần Phong. Đầu óc anh hoạt động với công suất tối đa. Nếu Trần Phong bị trúng đòn điện từ trực diện này ở cự ly gần, hệ thống tủy sống cơ khí của gã sẽ bị chập mạch nổ tung hoàn toàn, cuộc nổi dậy sẽ thất bại. Anh không có thời gian để do dự.
Lâm dùng Sức bật cơ đùi bật nhảy cực mạnh từ đỉnh tháp canh sụp sập, lao vút xuống chắn ngay trước mặt Trần Phong đúng vào khoảnh khắc Phan Đăng bóp cò.
“Lâm! Đừng!” Trần Phong hét lớn.
*Uỳnh! Xẹt xẹt xẹt!*
Luồng điện tích năm ngàn vôn bắn thẳng vào lồng ngực của Phan Lâm. Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm vung tay trái kích hoạt Lá chắn chitin bạc, đồng thời gồng cứng Khung xương bảo vệ tim kén (Chest Chitin Frame) bọc ngoài lồng ngực.
Dòng điện áp cao khổng lồ bao phủ toàn bộ cơ thể Lâm. Lớp vảy chitin bạc trên cánh tay trái của anh rạn nứt sâu sắc dưới sức nóng và áp lực điện từ, rít lên những tiếng gãy vỡ khô khốc. Máu bạc lượng tử phun ra từ các khe nứt giáp da, bốc hơi thành làn khói xám nhạt dưới nhiệt độ cực cao. Tim kén Xenogloss-X trong ngực Lâm co thắt dữ dội, phát ra những tiếng tim đập dồn dập nhói buốt như có hàng ngàn chiếc kim thép đâm xuyên qua tủy sống.
*Tít! Tít! Tít! CẢNH BÁO ĐỎ! TỶ LỆ ĐỒNG HÓA VƯỢT QUÁ 52%! NGUY CƠ BẠO TẨU! CẦN TIÊM DỊCH ỨC CHẾ KHẨN CẤP!*
Drone Alpha lơ lửng trên vai Lâm liên tục phát ra giọng nói tổng hợp lạnh lùng, đèn cảm biến nhấp nháy đỏ chói mắt. Cơn đau tột cùng như muốn xé rách đại não Lâm làm đôi, nhưng anh vẫn cắn chặt răng đứng vững như một bức tường đá sinh học, dùng tay trái bọc giáp hấp thụ và phân tán dòng điện cao áp để bảo vệ Trần Phong phía sau.
“Lâm... mày đã đỡ đạn cho tao...” Trần Phong nhìn tấm lưng gầy guộc nhưng kiên cường của Lâm đang bốc khói điện từ, camera hồng ngoại ở mắt phải gã rực lên tia sáng đỏ điên cuồng. “Chết đi, Phan Đăng!”
Nhân lúc Phan Đăng đang mất 2 giây để sạc lại nguồn pin lượng tử sau phát bắn cực đại, Trần Phong lao vút lên như một con thú dữ. Gã dùng cánh tay kìm thủy lực khổng lồ bọc vỏ chitin chống axit nện thẳng vào bệ pháo phòng thủ và hệ thống điều khiển của chiếc xe đệm khí.
*Rầm! Rắc rắc!*
Sức mạnh cơ khí cực đại của gọng kìm nghiền nát bệ súng điện từ của Phan Đăng, khiến dòng điện tích rò rỉ nổ tung ngay trong buồng lái. Chiếc xe đệm khí bị chập mạch hoàn toàn, khói đen bốc lên nghi ngút. Phan Đăng bị hất văng khỏi buồng lái rơi xuống đất bùn axit, lớp giáp bọ hung của gã bị rạn nứt nhiều mảng lớn.
“Khốn kiếp lũ người lai gián dơ bẩn!” Phan Đăng gầm rú, mặt bám đầy bùn xám và máu đen. Gã nhìn thấy hàng ngàn phu mỏ đã vượt qua rào chắn biên giới bị phá hủy, nhanh chóng thu gom hàng tấn Quặng thô phóng xạ nhẹ Vùng 4 xếp lên các xe goòng tự chế để di tản. Biết đại thế đã mất và bản thân đang bị thương nặng, Phan Đăng cắn răng kích hoạt thiết bị bay khẩn cấp trên lưng, tháo chạy vào màn sương mù axit dày đặc ngoài đầm lầy.
“Lâm! Anh em đã cướp sạch kho huyết thanh ổn định gen thô và thu giữ được hơn mười tấn quặng phóng xạ!” Trần Phong lao đến đỡ lấy thân hình đang loạng choạng sắp quỵ ngã của Lâm. “Chúng ta phải rút lui ngay! Tiếng nổ của lò phản ứng sẽ thu hút Trương Lực đến đây trong vòng mười phút!”
“Tôi ổn... đưa anh em di tản về Tổ Ong trước đi,” Lâm khàn giọng, hít thở khò khè qua mặt nạ phòng độc bám đầy muội điện từ. Anh gạt tay Phong ra, cố gắng bước đi bằng bắp chân phải đang bỏng rộp rỉ máu bạc. “Tôi cần vào cabin chỉ huy của Phan Đăng để tìm kiếm tài liệu bảo mật. Đi mau!”
Lâm lê bước chân đau đớn bước vào văn phòng chỉ huy bừa bãi của Phan Đăng. Trên chiếc bàn làm việc bọc thép titan bám đầy bụi quặng vàng chanh, anh lật tung các tài liệu giấy cũ nát và tìm thấy một tấm thẻ nhớ bọc sợi carbon phát sáng xanh lam nhạt – thiết bị lưu trữ dữ liệu tuyệt mật của mỏ quặng.
Lâm cắm thẻ nhớ vào Bộ giải mã gen dã ngoại cải tiến đeo vai, sử dụng chip lượng tử của K-9 để thực hiện bẻ khóa thuật toán ngược khẩn cấp. Màn hình holographic của bộ giải mã nhấp nháy liên tục các dòng mã hóa đỏ, rồi hiển thị một tệp văn bản có đóng dấu bảo mật tối cao của tập đoàn Neo-Genesis.
Đó là một bản hợp đồng thuê sát thủ tuyệt mật được ký kết trực tiếp bởi Phan Đăng và một thế lực ngầm tại Vùng 1. Nội dung ghi rõ:
*“ĐỐI TƯỢNG TRUY SÁT ĐỎ: PHAN LÂM – VẬT CHỦ CỘNG SINH XENOGLOSS-X. PHẦN THƯỞNG: 100.000 BIO-CREDITS VÀ MỘT SUẤT CÔNG DÂN VÔ TRÙNG HẠNG NHẤT VÙNG 1. SÁT THỦ ĐÃ NHẬN HỢP ĐỒNG: SÓI XÁM (THE GRAY WOLF) – CHUYÊN VIÊN ÁM SÁT CƠ KHÍ HÓA TẦM XA. MỤC TIÊU ĐANG DI CHUYỂN VÀO VÙNG 4.”*
Lâm siết chặt tấm thẻ hợp đồng trong tay trái bọc vảy chitin bạc, ánh mắt hổ phách của anh co rút lại lạnh lẽo. Sói Xám – gã sát thủ cơ khí bắn tỉa khét tiếng với cánh tay phải là pháo laser mini – đã nhận lệnh lấy đầu anh và đang bắt đầu di chuyển vào đầm lầy Vùng 4.
Từ phía đầm lầy xa xôi, tiếng còi báo động lượng tử của đội tuần tra Trương Lực rít lên những âm thanh chói tai hướng thẳng về phía Trại mỏ 102 đang bốc cháy dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!