Nhạc nềnDeep_Sea

Mỏ Quặng Nổi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng tím mờ từ những cụm nấm phát quang lùi dần sau lưng Phan Lâm, nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm và nhớp nháp của những rãnh nứt ngầm dẫn ra ngoài căn cứ Tổ Ong. Tiếng hoan hô của những người lai gián vừa được cứu sống vẫn còn âm vang vọng lại từ phía bể nước ngầm, nhưng trong lòng Lâm không có một chút nhẹ nhõm nào. Anh siết chặt nắm tay trái bọc vảy chitin bạc, cảm giác buốt lạnh từ tim kén Xenogloss-X truyền đi dọc huyết quản khiến nửa thân người bên trái của anh cứng đờ như bọc sắt. Đôi mắt hổ phách của anh quét nhanh qua bóng tối, dừng lại một nhịp ở lối rẽ nơi Vy Vy vừa lén lút lùi vào.


“Anh Lâm...” Giọng nói nhỏ nhẹ của Lâm Vy vang lên sát bên tai anh qua thiết bị truyền âm tự chế. Cô bé mười chín tuổi đang ôm lấy đôi bàn tay băng bó chằng chịt dải vải thô bám đầy phấn nấm, muội than đen kịt từ vụ nổ trước vẫn còn rỉ ra dịch vàng rộp đỏ. “Em đã khóa mục tiêu giám sát Vy Vy bằng cảm biến sóng não tầm gần của Drone Alpha. Cô ta đang cố liên lạc với bên ngoài bằng một bộ phát sóng ngầm giấu trong kẽ tóc.”


“Đừng bứt dây động rừng,” Lâm khàn giọng, giọng nói khô khốc như sỏi đá mài vào nhau sau khi đã tiêu hao sạch sinh khối để cứu lũ trẻ. “Cứ để cô ta nghĩ rằng chúng ta chưa biết gì. Tôi cần rời căn cứ một lát. Lá chắn điện từ bảo vệ Tổ Ong đang cạn kiệt năng lượng, nếu không có nguồn nạp dự phòng, robot Reaper-V1 của Trương Lực sẽ quét ra vị trí này trong vòng chưa đầy năm mươi giờ nữa.”


Lâm Vy lo lắng nhìn bả vai phải vẫn còn rách cơ rỉ máu của anh: “Nhưng vai của anh... và cả Phan An ở Vùng 1 nữa, đồng hồ đếm ngược chỉ còn sáu mươi bảy giờ thôi. Anh định đi đâu?”


“Trại quặng phóng xạ 102,” Lâm cắn răng, luồn tay vào bao da kiểm tra lưỡi Dao găm bọc vỏ chitin rết khổng lồ. “Tôi cần Trần Phong. Và tôi cần Quặng thô phóng xạ nhẹ Vùng 4 để sạc lại toàn bộ hệ thống.”


Bước chân của Lâm lướt đi trên bãi bùn axit của Vùng 4 nhanh đến kinh ngạc, dù cơ thể anh đang gầy rộc đi trông thấy. Luật bảo toàn năng lượng sinh học đang trừng phạt anh tàn nhẫn: việc ép kén ký sinh phóng tơ vá vết thương ngực trái và lọc độc chất ở tập trước đã ngốn sạch lượng calo dự trữ, buộc Xenogloss-X phải tự tiêu thụ một phần cơ bắp ở đùi và hông anh để duy trì sự sống. Mỗi bước đi là một cơn đau nhói buốt dọc tủy sống, như thể có hàng ngàn chiếc kim thép đang đâm xuyên qua hệ thần kinh chưa kịp thích ứng.


Sau hai giờ di chuyển dọc theo các rãnh nứt địa nhiệt ngột ngạt mùi lưu huỳnh để ngụy trang nhiệt lượng, ranh giới của Trại quặng phóng xạ 102 hiện ra trước mắt Lâm. Đó là một hố sụt nhân tạo khổng lồ, sâu hoắm và ngập tràn sương mù độc màu xanh chanh bốc lên từ lòng đất. Dưới ánh đèn pha cực mạnh từ các tháp canh bọc thép của tập đoàn Neo-Genesis, hàng ngàn phu mỏ người lai đang lao động cưỡng bức. Họ gầy guộc như những bộ xương khô di động, làn da xám xịt mọc vảy gián lỗi đang phân rã từng mảng lớn do hoại tử tế bào di truyền.


Lâm nấp sau một tảng đá từ tính, chứng kiến một cảnh tượng tàn khốc: một phu mỏ trẻ tuổi quỵ ngã bên chiếc xe goòng bốc khói phóng xạ, đôi chân hoại tử của cậu co thắt dữ dội rồi nứt toác ra, rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám đen của tế bào chết. Đốc công của Phan Đăng lập tức bước tới, không phải để cứu giúp, mà là vung chiếc roi điện sinh học quật thẳng vào lưng cậu bé, dòng điện năm trăm vôn nổ xèo xèo trên da thịt cháy sém.


“Đứng dậy, lũ rác thải!” Tiếng gầm rú của tên lính gác vang lên qua bộ lọc khí của mặt nạ bảo hộ. “Đốc công Phan Đăng đã ra lệnh: do các người lười biếng không đạt định mức tuần, khẩu phần Huyết thanh ổn định gen thô (Gene-stabilizer) sẽ bị cắt giảm năm mươi phần trăm! Đứa nào không lết nổi thì tự bò vào hồ axit mà tự hủy!”


Cơn phẫn nộ dâng lên nghẹn họng Lâm. Căn bệnh hoại tử tế bào di truyền – thực chất là mã độc lập trình tuổi thọ mà Neo-Genesis cài vào hệ gen của người lai gián để giới hạn tuổi thọ của họ ở mức ba mươi tuổi – đang được tập đoàn sử dụng như một chiếc xích cổ tàn nhẫn nhất để vắt kiệt sức lao động của họ. Cắt giảm năm mươi phần trăm huyết thanh ổn định đồng nghĩa với việc đẩy hàng ngàn con người ở đây vào cái chết hoại tử đau đớn trong vòng một tuần.


Lâm lách qua các điểm mù của camera quét nhiệt, áp dụng Kỹ thuật ẩn náu bức xạ nhiệt đầm lầy để hòa lẫn thân nhiệt vào những vũng bùn axit nguội sát vách đá mỏ quặng. Anh luồn lách qua các dãy lán trại bằng tôn rỉ sét và trượt xuống hầm ngầm của phân khu bảo trì cơ khí.


Bên trong cabin kim loại sặc mùi dầu máy thải và ozone cháy, một bóng người cao lớn bọc thép xám xịt đang còng lưng sửa chữa một bệ xích bánh xe goòng. Đó là Trần Phong. Nửa thân người bên trái của gã là những khối cơ khí chắp vá, cánh tay trái khổng lồ bọc vỏ chitin chống axit – món quà mà Lâm đã dùng kiến thức sinh học dã ngoại nối lại dây thần kinh cho gã năm xưa – đang siết chặt một chiếc cờ lê titan.


“Phong,” Lâm khẽ gọi từ bóng tối sát cửa sổ.


Cánh tay kìm thủy lực của Trần Phong khựng lại trong giây lát. Gã không quay đầu ngay để tránh làm lộ vị trí của Lâm trước camera giám sát ngoài hành lang, chỉ khàn giọng nói qua bộ phát âm cơ khí rít nhẹ: “Mày điên rồi, Lâm. Cả Vùng 4 đang bị Trương Lực truy nã đỏ tên mày. Phan Đăng đang điên cuồng lùng sục cái kén Xenogloss-X đó để dâng lên Đô thị Thép đổi lấy vé công dân hạng nhất.”


“Tổ Ong ngầm đang sập lá chắn điện từ,” Lâm bước ra khỏi bóng tối, để lộ khuôn mặt gầy rộc và cánh tay trái bọc vảy chitin bạc nhạt phát quang nhẹ dưới lớp áo sờn rách. “Tôi cần quặng phóng xạ thô để sạc pin. Và tôi vừa nghe thấy bọn gác mỏ nói về việc cắt giảm huyết thanh.”


Trần Phong quay lại, camera hồng ngoại ở mắt phải gã xoay tít, quét qua vết thương vai phải rách cơ vẫn còn rỉ máu của Lâm. Gã nghiến răng, khớp cơ khí ở vai trái rít lên khô khốc: “Đúng thế. Thằng chó Phan Đăng muốn giết sạch chúng tôi. Hơn ba trăm anh em ở phân khu 3 đã bắt đầu có dấu hiệu rã màng tế bào từ sáng nay. Nếu không có thuốc ổn định, trong vòng ba ngày nữa, cả cái mỏ này sẽ thành một nghĩa địa xác không hồn.”


“Chúng ta không thể chờ chết,” ánh mắt hổ phách của Lâm rực sáng dưới sương mù xanh của cabin. “Tôi có dữ liệu bẻ khóa rào chắn từ trường từ chip của Phan Đăng. Nếu chúng ta kích nổ lò phản ứng lượng tử trung tâm của trại mỏ này, hệ thống xích từ tính giam giữ công nhân sẽ bị vô hiệu hóa trong mười lăm phút. Chúng ta sẽ cướp kho huyết thanh ổn định gen, lấy quặng thô và đưa toàn bộ anh em di tản về Tổ Ong.”


Trần Phong siết chặt gọng kìm thủy lực bọc chitin, lực bóp mạnh đến mức làm bẹp dúm thanh sắt titan gã đang cầm: “Kế hoạch điên rồ... nhưng tao thích. Mười năm làm nô lệ đào quặng, tao thà chết trong tiếng nổ của lò phản ứng còn hơn để cơ thể tự rữa ra thành bùn. Nhưng chúng ta phải làm thế nào dưới mắt Ngô Quyền? Gã đội phó tuần tra đang dùng chó săn quét nhiệt lùng sục từng góc lán trại.”


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt dữ dội cắt ngang cuộc đối thoại. Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá và tiếng rít ga của xe thiết giáp tuần tra bọc thép vang dội ngay ngoài hành lang hẹp.


“Mở cửa ra, Trần Phong!” Giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm của Ngô Quyền vang lên qua loa phóng thanh của bộ giáp tuần tra dã chiến. “Khám xét đột xuất! Toàn bộ phân khu cơ khí phải tập trung ra sân mỏ lập tức!”


Tim kén Xenogloss-X trong ngực Lâm đột ngột đập mạnh liên tục, phát ra những xung thần kinh nhói buốt cảnh báo nguy hiểm sát sườn. Drone Alpha lơ lửng trên vai anh nhấp nháy đèn đỏ báo hiệu nồng độ đồng hóa ký sinh trùng đang tăng vọt do Lâm bị kích động tâm lý.


“Khốn kiếp,” Lâm lẩm bẩm. Cabin này quá chật hẹp, không có lối thoát hiểm nào khác ngoài cửa chính. Anh nhìn lên trần cabin bằng tôn rỉ sét, định dùng Súng bắn móc leo núi từ tính để đu người lên trần hầm, nhưng khoảng cách quá gần, tiếng xích sắt của súng móc khi bắn ra chắc chắn sẽ gây ra tiếng động lớn làm lộ vị trí.


“Nấp dưới này!” Trần Phong nhanh chóng dùng cánh tay thủy lực khổng lồ gạt phăng một tấm ván sắt lót sàn bám đầy bùn axit thải và dầu máy đen đặc, để lộ một khe nứt ngầm chứa đầy nước thải phóng xạ rò rỉ từ quặng mỏ.


Lâm không chần chừ, anh lập tức trượt người xuống khe nứt hẹp hôi thối. Ngay khi cơ thể anh chìm vào dòng bùn axit sủi bọt khí metan, một cơn đau rát tột độ ập vào bắp chân phải – nơi lớp da sinh học chưa kịp hóa chitin bảo vệ. Axit sulfuric đậm đặc loãng trộn lẫn hóa chất thải ăn mòn trực tiếp vào biểu bì da thịt của Lâm, nung chảy lớp biểu bì non nớt khiến anh phải cắn chặt môi đến mức bật máu bạc lượng tử để không phát ra tiếng rên rỉ.


Anh vội vàng áp dụng Kỹ thuật ẩn náu bức xạ nhiệt đầm lầy: trét đều lớp bùn axit nguội lạnh trộn lẫn bột thạch anh lượng tử bám đầy dưới đáy khe nứt lên toàn bộ vùng da cổ, mặt và bả vai phải đang bị thương. Lớp bùn lạnh buốt bám chặt vào da, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt hồng ngoại phát ra từ cơ thể anh và kén tim phát quang Xenogloss-X.


*Rầm!*


Tấm cửa sắt cabin bị Ngô Quyền dùng gậy điện từ xung lực nện nát, đổ sập xuống sàn. Gã đội phó tuần tra cao gầy bước vào, bộ giáp tuần tra dã chiến màu xám tro của gã bám đầy bụi quặng vàng chanh. Trên tay gã là một chiếc máy quét nhiệt lượng tử cầm tay cầm tay liên tục phát ra những tia quét màu đỏ quét ngang dọc căn phòng chật hẹp.


“Mày làm gì mà mở cửa chậm thế, Trần Phong?” Ngô Quyền nheo mắt nhìn gã thợ mỏ cyborg bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, tay gã đặt hờ lên báng súng điện từ xung lực bên hông.


Trần Phong đứng chặn ngay trên tấm ván sắt che khe nứt ngầm nơi Lâm đang trốn, dùng thân hình khổng lồ bọc thép của mình che chắn hoàn toàn tầm nhìn của Ngô Quyền: “Bệ xích xe goòng bị kẹt trục thủy lực, tôi đang phải dùng kìm áp suất để xả dầu thải. Tiếng máy ồn quá nên không nghe thấy tiếng gõ cửa của Đội phó.”


Ngô Quyền không nói gì, gã chầm chậm bước quanh cabin, đưa chiếc máy quét nhiệt cầm tay lên quét sát các góc phòng.


*Tít... Tít... Tít...*


Tiếng còi báo động của máy quét bắt đầu nhấp nháy đỏ khi gã tiến gần về phía Trần Phong. Lâm nằm im dưới khe nứt ngập bùn axit, nín thở hoàn toàn, cảm nhận rõ từng giọt axit đang gặm nhấm bắp chân mình đau đớn đến tận xương tủy. Xenogloss-X trong tim anh dường như cũng cảm nhận được sự đe dọa, nó co rút lại thành một khối lạnh ngắt, triệt tiêu mọi xung động năng lượng sinh học.


“Máy quét báo có nguồn nhiệt lượng tử bất thường trong phòng này,” Ngô Quyền lạnh lùng nói, chĩa thẳng họng súng điện từ vào ngực Trần Phong. “Tránh ra, tao cần kiểm tra cái thùng chứa quặng phế thải sau lưng mày.”


Thực chất, nguồn nhiệt lượng tử phát ra chính là từ đống Quặng thô phóng xạ nhẹ Vùng 4 mà Trần Phong lén lút thu gom cất giấu trong thùng sắt phế liệu để chuẩn bị giao cho Lâm. Nếu Ngô Quyền lật thùng quặng lên, gã sẽ phát hiện ra nguồn năng lượng lậu, và cả hai sẽ bị khống chế ngay lập tức.


Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng nổ lớn vang dội từ phía bãi phế liệu cơ khí ngoài sân mỏ.


*Bùm! Đùng đùng!*


Tiếng còi báo động của trại mỏ lập tức rú lên chói tai. Qua ô cửa sổ cabin, ánh lửa xanh lưu huỳnh bùng lên rực rỡ từ đống xác robot dọn dẹp bị vứt bỏ. Đó là tác phẩm của Lâm Vy ngoài vòng ngoài; cô bé đã dùng bộ điều khiển sóng não đeo trán kích hoạt xung điện từ của Trùng Quét 01, điều khiển chiếc drone nông nghiệp rỉ sét đâm sầm vào lò phản ứng hỏng của đống phế liệu để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng.


“Đội phó! Có sự cố nổ lò phản ứng ở bãi phế liệu phân khu 2! Có dấu hiệu của kẻ đột nhập!” Tiếng lính tuần tra báo cáo gấp gáp qua bộ đàm của Ngô Quyền.


Ngô Quyền khựng lại, gã nhìn chằm chằm vào Trần Phong một nhịp cuối cùng, rồi ra lệnh cho lính gác: “Để lại hai người canh gác phân khu này! Số còn lại đi theo tao ra bãi phế liệu!”


Gã quay lưng lao nhanh ra ngoài hành lang. Hai tên lính gác Neo-Genesis chĩa súng trường xung lực đứng chắn ngay lối ra vào cabin của Trần Phong.


Lâm từ dưới khe nứt ngầm chầm chậm trườn lên sau khi tấm ván sắt được Trần Phong nhấc ra. Toàn thân anh bám đầy thứ bùn axit đen đặc, bốc khói nhẹ hoen ố. Da bắp chân phải của anh đã bị axit ăn mòn rộp đỏ, rỉ máu bạc lượng tử nhạt, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và quyết đoán tột cùng.


“Kế hoạch bạo động phải đẩy nhanh ngay đêm nay,” Lâm khàn giọng, dùng tay trái bọc vảy chitin bạc siết chặt bả vai phải đang nhói buốt. “Ngô Quyền đã bắt đầu nghi ngờ. Chúng ta cần kích nổ lò phản ứng mỏ quặng đúng vào chu kỳ thay ca lúc rạng sáng, khi hệ thống rào chắn từ trường biên giới sụt giảm công suất quét nhiệt.”


Trần Phong gật đầu, camera hồng ngoại của gã lóe lên tia sáng đỏ rực lửa căm thù: “Được. Tao sẽ liên lạc với tất cả anh em phu mỏ ở các phân khu ngầm. Đêm nay, mỏ quặng này sẽ cháy!”


Nhưng ngay khi Lâm vừa lau sạch lớp bùn axit trên mặt, tiếng xích sắt kéo lê khô khốc và tiếng gào thét thảm thiết của những người lai gián lại vang lên từ phía sân mỏ bề mặt. Qua khe thông gió hẹp của cabin, Lâm nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: những tên lính gác của Phan Đăng đang dùng xích từ tính cổ kéo lê hàng chục phu mỏ nghi vấn ra sân mỏ, ép họ quỳ xuống bãi cát phóng xạ nóng bỏng để chuẩn bị hành quyết răn đe nhằm dập tắt mọi mầm mống phản kháng trước khi chiến dịch cắt giảm huyết thanh bắt đầu.


Áp lực nghẹt thở của ngày thanh trừng đang tiến sát sau lưng họ từng giây một.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!